Chương 227: Yêu Nghiệt hội tụ
“Thứ gì đang lao tới phía trước vậy?”
“Ngưu thú! Là ngưu thú thú triều!”
Đám đông tu sĩ lập tức kinh hoảng, ngưu thú lực lượng đơn lẻ liền không đáng sợ, nhưng ngưu thú hình thành thú triều thì lại hoàn toàn khác. Ngưu trời sinh da dày thịt béo, lực lượng trầm trọng, tu sĩ đồng giai đều không muốn chính diện ngăn cản, đa số đều sẽ lựa đường vòng mà đối phó.
Chính vì vậy ngưu thú thú triều không khác gì hàng ngàn cổ xe tăng hạng nặng lao đến, lực lượng vô cùng đáng sợ.
“Hừ, chỉ là một đám Đại Tông Sư ngưu thú thôi, việc gì phải khiếp sợ.”
1 cái tráng hán tu vi Đan Cảnh tứ trọng phóng đến, hắn khẽ vận công pháp, tức thì toàn thân hắn liền căng phồng lên hiện ra từng khối cơ bắp rắn chắc, nhìn qua liền biết là một tu sĩ chuyên luyện thể.
Nam tử lao thẳng vào thú triều va chạm trực diện với 1 con ngưu thú, lực lượng ngay lập tức xé toạc ngưu thú ra làm 2, hắn chưa kịp cười lên 1 tiếng, đằng sau lại có ngưu thú tiếp tục xông đến, liên tiếp có lực lượng ngưu thú trùng điệp, chồng chất lên nhau, nét cười trên mặt hắn ta dần biến mất thay vào đó là kinh hãi, lực lượng chấn đến làm hắn lập tức thổ huyết.
Biết bản thân vừa mới làm hành động sai lầm, hắn vội vả muốn quay đầu chạy nhưng đã chậm, hàng ngàn ngưu thú giống như 1 cái máy xay thịt cỡ lớn làm hắn không cách nào thoát ra, cơ thể nhanh chóng bị xé toạc chôn vùi.
“Ngu ngốc.” Có người nhìn thấy cảnh này liền cười nhạo.
“Hừ, ngưu thú chỉ có hành tẩu mặt đất, chúng ta là Đan Cảnh cường giả có thể phi hành, tại sao lại sợ bọn chúng.”
Có Đan Cảnh cường giả lập tức xông lên bầu trời muốn tránh né thú triều. Miệng hắn kéo ra 1 nụ cười mỉa mai.
Nhưng lúc này bầu trời bỗng nỗi lên gió lốc như muốn xé rách cả không gian. Tu sĩ kia khẽ giật mình, Một bóng đen lao vụt qua với tốc độ kinh người, tu sĩ kia chỉ kịp nhìn thấy 1 vệt sáng, cơ thể đã bị đâm xuyên qua trực tiếp mất mạng.
“Trời đó là Thiết Sĩ Điểu.”
Lúc này trên thiên không bỗng vang lên từng tiếng rít gào. Gần 50 đầu đại điểu thân dài gần 2 trượng, toàn thân giống như kim thiết bay vụt qua bầu trời.
50 con yêu thú đồng thanh rít lên 1 tiếng chấn động cả bầu trời, sau đó lần lượt từng con liền bắt đầu hóa thành nhân hình, chỉ duy 2 cánh tay vẫn giữ nguyên hình thái thiết sí. Cảnh tượng rúng động người nhìn.
“Ha…ha nhân tộc ngu muội, nghĩ rằng muốn bay qua Vạn Tượng Thành dễ như thế sao?” Đầu Thiết Sí Điểu đầu đàn cười lạnh.
“Trời, là Bán Hóa hình Đan Thú Thiết Sí Điễu.”
Có tu sĩ sợ hãi kinh hô, yêu thú tu luyện đến cảnh giới Đan Cảnh Hậu kỳ tương đương với Tu sĩ Đan Cảnh thất trọng trở lên mới có thể trực tiếp Bán Hóa Hình.
Cái gọi là Bán Hóa Hình chính là có thể chuyển đổi cơ thể thành nửa hình dạng nhân tộc.
Võ Văn từ xa nhìn thấy cảnh tượng này cũng vô cùng ngạc nhiên. Khá giống với nhân biến của Tiểu Bạch. Nhưng Tiểu Bạch rõ ràng truyền thừa bất phàm, chưa bước vào Đan Cảnh đã có thể bán hóa hình.
Võ Văn lúc này thực sự có chút lo lắng cho Tiểu Bạch, không biết nó ở Bách Thú Giáo trải qua có tốt không?
Nhưng rất nhanh đã thu lại suy nghĩ — trước mắt vẫn phải vượt qua lần Thiên lộ này.
“Các huynh đệ lên!” 1 giọng nói như chuông đồng đại lữ vang lên chấn vào màng nhĩ của Võ Văn.
Lúc này hắn liền nhìn thấy 5 cái người thân hình vô cùng khôi ngô lực lưỡng bước ra. Khi chứng kiến dung mạo của 5 người, Võ Văn khẽ giật mình, 5 người này giống như như tạc, đây là ngũ bào thai sao?
“Ồ, kia là Cao gia 5 huynh đệ của Man Giáo.” Có người lập tức nhận ra thân phận 5 người.
5 cái huynh đệ lập tức bùng phát ra lực lượng mạnh mẽ. Trong cơ thể từng người bỗng phát ra tiếng nổ tung như tinh hà sao rơi.
“Huyết như tinh hà.” Võ Văn giật mình, đây là lần đầu hắn chứng kiến người có thể tu luyện máu huyết đồng cảnh giới với mình mà còn đến tận 5 người.
5 người đứng đó phát ra lực lượng như muốn chấn vỡ cả phiến đại địa.
5 cái huynh đệ lúc này liền xông trực tiếp vào ngưu triều.
“5 huynh đệ này bị điên rồi sao?” Có người nhìn thấy khẽ hô lớn.
5 cái thân ảnh lập tức bị Ngưu triều chặn đứng lại. Có người nhìn thấy cảnh này khẽ cười trên nỗi đau của người khác.
“Hừ, 1 đám tiểu súc sinh cũng muốn cản trở bước chân của huynh đệ ta!”
Vừa dứt lời 5 cái huynh đệ liền chống chất lực lượng lên nhau mạnh mẽ xông lên, ngưu triều ngay lập tức bị đẩy lùi lại, thú triều lập tức bị xuyên thành 1 cái khe lớn.
5 người không chút dừng lại, tiếp tục xông thẳng đến trước, lực lượng vô cùng đè ép, ngưu thú lần lượt bị tông nát thành 1 bãi thịt.
“Thể phách thực sự quá cường đại.” Võ Văn vô cùng kinh hãi, hắn có cảm giác lực lượng thể phách của 5 huynh đệ này sợ rằng còn có phần vượt qua hắn.
“Y…Y”
1 tiếng tượng mang tê minh chấn động không gian vang lên.
Võ Văn khẽ đảo mắt nhìn qua, liền nhìn thấy 3 con cự tượng khổng lồ đang giẫm đạp lên từng đầu ngưu thú mà đi qua, phía trên Cự tượng lúc này chở theo 3 cái người, đi đầu là 2 cái nữ nhân mang cung sa, tư thái vô cùng yểu điệu.
3 con cự tượng là Đan Thú trung kỳ mang theo lực lượng vô cùng lớn, ngoại hình 3 con cự tượng này cũng vô cùng kỳ quái, bàn chân phủ 1 lớp vảy dày đặc giống như kim loại, trên miệng từng đầu cự tượng lại mọc ra 8 chiếc ngà lớn, nhìn qua vô cùng đáng sợ.
“Ồ, đó là Cơ gia Long Tượng. ta nghe nói Cơ Gia thông thạo thuần Tượng chi pháp, không nghĩ đến lại là sự thật, 2 người kia chính là Cơ Khuynh Thành và Cơ Tử Yên đứng đầu trong tứ đại mỹ nhân Bắc triều.”
Có người kinh hô thét lên.
Long Tượng! Võ Văn ngẩn người, thì ra là dị thú này. Dùng lực lượng nguyên thủy nhất nghiền áp vượt qua thú triều. Cơ gia quả nhiên không hổ là Bát tộc cộng tôn, quả nhiên ngưu bức.
Lúc này thiên không bỗng phát ra 1 tiếng rít thê lương, 1 đầu Thiết Sí Điểu ngay tức khắc liền rơi đập xuống mặt đất, rõ ràng đã tắt thở, trên thân Thiết Sí Điểu lúc này nổi lên từng vết lở loét tím đen vô cùng kinh dị.
“Chuyện gì vậy?”
Võ Văn nheo mắt nhìn, thiên không lúc này có 5 cái thân ảnh xông qua bầu trời, trên thân bọn họ tỏa ra 1 lớp độc vụ màu tím che lấp cả bầu trời. Sinh vật bay ngang nhiễm phải độc vụ ngay lập tức hóa thành 1 bãi thịt nát.
“Đó là Độc Vụ, là Độc môn nhân.”
Người đi đầu trong 5 người khẽ liếc Thiết Sí Điểu đầu đàn 1 cái nhẹ giọng quát:
“Cút!”
Cả đàn Thiết Sí Điểu kinh sợ vội vàng né qua 1 bên không dám tiếp tục cản trở.
“Độc lực thật đáng sợ!” Võ Văn có chút cảm khái, độc lực này sợ rằng Hồn Cảnh cường giả cũng không dám tiếp xúc trực tiếp.
Trong 5 người độc môn Võ Văn chợt nhận ra 1 cái người quen. Chính là Lãnh Thanh Thu.
Võ Văn có chút kinh ngạc, Lãnh Thanh Thu phi hành ở phía sau, rõ ràng trong 5 người cũng không phải là thủ lĩnh. Độc môn thực lực quả nhiên không phải dạng vừa.
Phía chân trời bỗng nhiên 1 lóe lên vệt sáng, nhìn thấy vệt sáng này đôi mắt Võ Văn chợt cảm thấy một chút đau nhói.
“A…” Đây là chuyện gì? Vệt sáng vừa rồi mang cho hắn 1 cảm giác đau đớn như bj thứ gì sắc bén cứa qua.
“A…a…a, tiếng đau đớn vang vọng khắp không trung…” liên tiếp có mấy đầu Thiết Sí Điểu bị vệt sáng cắt qua trực tiếp biến thành 2 nửa.
1 cái nam nhân nhẹ nhàng từng bước đạp không mà qua, nơi hắn đi qua từng đầu Thiết Sí Điểu liên tiếp ngã xuống, hắn mày kiếm, mắt kiếm, ấn đường trạm khắc 1 thanh tiểu kiếm, vô cùng anh tuấn, nhưng khuôn mặt hắn vô cùng lạnh lùng, dường như không có 1 chút cảm xúc mảy may.
Võ Văn đã nhìn ra vệt sáng kia là thứ gì.
Kiếm ảnh! Chỉ là kiếm ảnh lại có thể làm cho đôi mắt Võ Văn có cảm giác đau rát — trình độ kiếm đạo của người này, quả thực vô cùng đáng sợ.