Chương 224: Ầm ầm dậy sóng
Ở bên ngoài.
Nam Cung Nhất tận mắt nhìn thấy Nguyên Hồn của Mai Hoa bà bà hóa thành lưu quang, xông thẳng vào thiên linh cái của Võ Văn, lập tức cất tiếng cười lớn, trong lòng mừng như điên.
“Đắc thủ!”
Chỉ cần giết được Võ Văn. Uất hận trong lòng hắn cũng xả đi vài phần.
Thế nhưng — chưa kịp vui mừng, sắc mặt Nam Cung Nhất bỗng nhiên đông cứng.
Chỉ trong vài nhịp thở, 2 mắt của Mai Hoa bà bà bỗng dưng trống rỗng vô thần, thân ảnh lập tức đổ gục xuống, sinh cơ hoàn toàn biến mất.
Nam Cung Nhất trợn trừng hai mắt, toàn thân lạnh toát.
Đây là… Nguyên Hồn tịch diệt!
Mai Hoa bà bà… chết rồi?!
Sao có thể?!
Hắn run rẩy ngẩng đầu nhìn về phía Võ Văn.
Chỉ thấy Võ Văn chậm rãi mở ra hai mắt, sắc mặt tuy có chút tái nhợt, tinh thần rõ ràng mỏi mệt, nhưng khí tức vẫn ổn định, bình an vô sự.
Cảnh tượng trước mắt khiến đầu óc Nam Cung Nhất trống rỗng.
Rốt cuộc… chuyện gì đã xảy ra?
Nam Cung Nhất nghiến chặt răng. Kế hoạch thiên y vô phùng của hắn lúc này đã triệt để thất bại.
4 người vây giết chỉ còn mình hắn sống sót.
Hắn oán độc nhìn Mộ Dung Kinh Nhân một cái, rồi ánh mắt chuyển sang Võ Văn, trong con ngươi bắn ra hàn quang cừu hận:
“Tiểu tử, nhớ kỹ cho ta!”
“Nam Cung thế gia ta… tuyệt đối sẽ không buông tha ngươi!”
Lời vừa dứt, hắn lập tức giải trừ Cấm Độn Phù, không chút do dự lấy ra một tấm Na Di Phù, thân hình hóa thành 1 đạo lưu quang, trong nháy mắt biến mất khỏi chiến trường.
Hiện trường lúc này chỉ còn lại Võ Văn và Mộ Dung Kinh Nhân.
Võ Văn ý vị thâm trường nhìn Mộ Dung Kinh Nhân 1 cái nhẹ giọng nói:
“Mộ Dung huynh… cáo từ ngày khác gặp lại.”
Nói rồi liền lặng lẻ phóng người bỏ đi. Mộ Dung Kinh Nhân chỉ lặng người nhìn theo, không hề có ý định ngăn cản.
……
Cùng lúc này khắp nơi trên Linh Giới bắt đầu sôi trào lên.
Thiên lộ sắp mở ra….
Thiên lộ là có quy định, niên linh dưới 40 tuổi mới có thể bước vào bên trong. Vì vậy bất kỳ ai được chọn tham gia Thiên Lộ, đều là tuyệt thế yêu nghiệt.
Linh giới
Bắc Câu Lô Châu
Vùng đất này khô cằn hoang vắng, chỉ nhìn qua đã mang lại cảm giác lạnh lẽo, tựa như một nơi không tồn tại sinh cơ.
Bất chợt lúc này 1 đầu đại điểu khổng lồ chừng 2 trượng sải cánh bay ngang qua, giữa chừng liền nhảy ra 1 đầu tẩu thú khổng lồ mở ra 1 bồn miệng rộng chừng 5 trượng, tẩu thủ đóng chặt miệng liền dễ dàng nuốt lấy con đại điểu kia.
Tẩu thú chưa chạy bao xa bỗng chốc tỏ ra sợ hãi, toàn thân nó bị một thứ gì đó khổng lồ trơn trượt cuốn lấy. Nó chưa kịp rít lên 1 tiếng, toàn bộ cơ thể đã bị nuốt chửng.
Nơi đây là Man Hoang Cấm Địa,
Vùng đất chết chóc này lại là nơi cư ngụ của một trong các giáo phái mạnh nhất Linh Giới
Man Giáo
Trong một sơn cốc rộng lớn, năm thân ảnh có dung mạo giống hệt nhau đang nghiêm túc lắng nghe lời dặn dò của một lão giả:
“Cao gia huynh đệ, các ngươi đại diện cho Man Giáo tham gia Thiên Lộ lần này, đừng để bổn giáo phải thất vọng.”
……
Linh Giới
Côn Luân Sơn, Ngọc Hư Cung
Năm bóng người đứng trước một tòa đại điện nguy nga. Bên trong điện, một thân ảnh mờ ảo ẩn hiện.
“Bái kiến lão tổ!”
“5 người các ngươi đại diện Xiển Giáo tham gia Thiên Lộ lần này, nhớ lấy, đừng để ta thất vọng.”
Năm người thần sắc kích động. Nếu Võ Văn có mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra trong đó có hai gương mặt vô cùng quen thuộc.
Lữ Phàm và Nguyên Thủy Thiên Cơ.
……
Linh Giới
Bích Du Cung
Trước 1 tòa đại điện có phần đổ nát hoang tàn, 5 cái thân ảnh tỏ ra vô cùng cung kính
“Được rồi, 5 người các ngươi đại diện cho Tiệt Giáo lần này, chú ý bảo vệ bản thân.”
Nếu Võ Văn có mặt ở đây hắn hẳn sẽ vô cùng kinh ngạc, 5 người này lại có 1 cái Võ Văn vô cùng thân cận.
Cao Bá Ngọc.
……
Linh Giới
Tây Lương Chi Địa
“Dương nhi, Thiên Lộ vô cùng nguy hiểm. Ngươi chỉ mới bước vào Đan Cảnh, vi sư cho rằng ngươi không nên mạo hiểm.” 1 cái bóng người khoác chiến bào đỏ thẫm, thái độ ôn tồn nhắc nhở thiếu nữ trước mặt.
“Sư tôn, ý ta đã quyết!” Ánh mắt thiếu nữ kiên định không chút dao động.
……
Linh Giới
Vạn Hỏa Cấm Khu
Nơi này là 1 phương thiên địa tràn ngập hỏa diễm ngập trời.
5 cái thân ảnh lúc này giống như tắm trong hỏa diễm chầm chậm bước ra khuôn mặt vô cùng kiệt ngạo.
“5 người các ngươi đại diện Bái Hỏa Giáo lần này….”
…….
Linh Giới
Vô Tận Sâm Lâm
Năm thân ảnh mang dáng vẻ kỳ dị, tuy là nhân hình nhưng vẫn còn lưu lại đặc trưng của yêu thú.
“5 người các ngươi đại diện Bách Thú Giáo…”
…….
Linh Giới
Thiên Môn Cấm Địa
“5 người các ngươi đại diện Thiên Môn Đạo lần này….”
Trong 5 bóng người đứng trước đại điên, có 1 cái thân ảnh kiệt ngạo bất tuần, 1 bộ bề nghễ thiên hạ.
…..
Linh Giới
Mặc Tử Chi Môn
5 cái thân ảnh khoác áo vải chân mang giày cỏ đứng ngay ngắn trước đại điện.
“Các ngươi đều là Mặc gia Cự Tử liền đại diện cho Mặc gia….”
……
Linh Giới
Hạ Châu Khổng Đàn
5 cái thư sinh tay cầm bút lông nghiên mực đứng nơi đại điện, khuôn mặt vô cùng trang nghiêm lễ nghĩa.
“Các ngươi đại diện Nho gia lần này….”
Kỳ quái là trong 5 người lại có 1 người khuôn mặt có vẻ ngờ nghệch khờ khạo, chính là tiểu tử A Ngốc kia.
…..
Linh Giới
U Độc Chi Vực
“Các ngươi đại diện Độc môn lần này….”
Trong 5 người này cũng có 1 cái người quen của Võ Văn…
….
Linh giới
Thượng Cổ chiến trường
“Đinh Bộ Lĩnh, Hiểu Ngọc là 1 cái phế nhân, ngươi không thể mang nàng ta vào trong Thiên Lộ.”
“Hừ, người ta muốn mang vào, ai cũng không cản được.”
…….
Trung Châu
Kiếm Môn
5 cái thân ảnh thần sắc kiệt ngạo
“5 người các ngươi đại diện Kiếm Môn…”
Độc Cô Cửu Long cũng đứng trong 5 người này.
….
Trung Châu
Đao Tông
Cuồng Như Sương cùng với 4 người khác đang lắng nghe trưởng lão phân phó.
….
Linh Sơn
Tây Trúc Phật Môn
Một giọng nói trầm ổn vang lên giữa đại điện:
“Cổ Đạt, Thiên Lộ lần này đành nhờ vào con….”
Cổ Đạt chắp tay, cúi đầu đáp:
“Vâng phật tổ.”
…..
Trung Châu
Thiếu Lâm Phật Môn
Trong thiền điện, 1 vị cao tăng chậm rãi căn dặn:
“Viên Chân, lần này con dẫn các sư đệ tiến vào Thiên Lộ, phải lấy bảo toàn làm trọng.”
“Đệ tử xin tuân mệnh phương trượng.”
……
Bát đại gia tộc lúc này cũng bắt đầu lục đục chọn ra nhân tuyển.
……
Mộ Dung thế gia
“Không được Kinh Nhân, lần này ngươi không thể vào bên trong Thiên Lộ.” Một cái trung niên nhân khuôn mặt cương quyết nói.
Hắn cũng chính là phụ thân của Mộ Dung Kinh Nhân, gia chủ của Mộ Dung thế gia, Mộ Dung Kinh Hồng.
“Phụ thân, ta nhất định phải vào trong.” Mộ Dung Kinh Nhân thái độ kiên quyết.
“Hồ đồ.” Mộ Dung Kinh Hồng đập vỡ tách trà ở trên bàn, thái độ vô cùng tức giận.
“Phụ thân, nếu đại ca muốn vào trong Thiên Lộ, lần này ta cũng sẽ đi theo.”
1 cái thân ảnh kiều diễm lúc này bước ra, khuôn mặt của nàng xinh đẹp đến mức làm người khác hít thở không thông, dung nhan không hề kém cạnh so với Dương Vân Nga và Vũ An Nhiên. Nàng chính là Mộ Dung Ngữ.
“Làm càn!!”
…..
Nam Cung thế gia
Nam Cung Nhất lúc này đang ở trong 1 hầm băng lạnh lẽo, trên người hắn lúc này chỉ mang lấy 1 chiếc quần mỏng, hàn khí liên tục cứa qua người hắn, rõ ràng đang gánh chịu lấy cực hình.
Lúc này bỗng 1 tiếng nói vang lên làm hắn giật mình:
“Ca, ngươi thật sự làm gia tộc thất vọng.”
Nam Cung Nhất giật mình quay đầu, liền nhìn thấy một người có dung mạo giống hệt như mình, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống:
“Nam Cung Dật, sao ngươi lại ở đây?”
“Ca, ngươi phải biết ơn ta, chính là ta nói đỡ giúp ngươi trước mặt phụ thân. Ngươi có thể rời khỏi đây rồi. Thiên Lộ lần này lấy công chuộc tội đi.”
Dứt lời, Nam Cung Dật bật cười, xoay người rời đi.
Nam Cung Nhất nhìn theo bóng lưng người kia, hai tay siết chặt. Bên ngoài, hắn được xưng tụng là một trong Thập Thiếu, nhưng ít ai biết rằng trong Nam Cung thế gia, còn ẩn giấu một yêu nghiệt đáng sợ hơn hắn rất nhiều — đệ đệ song sinh của hắn Nam Cung Dật.