Chương 222: 3 ngày sinh tử (6) Nguyên Hồn Bí Thuật
Lực lượng cương mãnh như bài sơn đảo hải đánh đến, Mai Hoa bà bà vô cùng kinh hãi, vội vàng thu tay nhưng đã chậm. Quyền đầu của Mộ Dung Kinh Nhân đã chạm vào thủ chưởng của bà ta.
Cảm giác đau đớn đến tê tâm liệt phế đến. Bàn tay của Mai Hoa bà bà ngay lập tức bị nghiền nát thành 1 bãi thịt vụn. Huyết tinh vung vãi cả không gian.
Mai Hoa bà bà kêu lên một tiếng thê lương, thân hình chấn động, vội vàng lùi về phía sau, khí tức rối loạn, không dám tiếp tục tiến lên.
“Ngươi nghĩ chỉ có Mộ Dung gia ngươi sở hữu cổ pháp” Nam Cung Nhất giận dữ quát lớn: “Càn Khôn Cử Thế Đồng Tâm Pháp.”
Tức thời nội thể của Nam Cung Nhất giống như sôi trào lên, toàn thân bỗng hiện ra quang mang màu đỏ, sau đó rất nhanh liền chuyển sang màu cam, rồi dần ngưng tụ thành sắc hoàng kim rực rỡ.
“Hoàng Cấp!!”
Mộ Dung Kinh Nhân ngay lập tức cảm nhận được áp lực kinh khủng khiếp ập đến, Nam Cung Nhất lúc này giống như quái thú hình người, mang theo lực lượng không thể ngăn cản đánh xuống.
Càn Khôn Cử Thế Đồng Tâm Pháp, tối cường cổ pháp của Nam Cung thế gia, bằng cách thiêu đốt huyết mạch trong cơ thể tăng cường áp lực lên tim và phổi qua đó cưỡng ép bùng phát lực lượng trong cơ thể lên gấp nhiều lần, chỉ cần thể phách có thể chống đỡ được lực lượng điệp gia lại càng mạnh mẽ.
Đệ nhất tầng, Hồng Cấp có thể điệp gia lực lượng lên gấp 2 lần
Đệ nhị tầng, Tranh Cấp có thể điệp gia lực lượng lên gấp 3 lần
Đệ tam tầng, Hoàng Cấp có thể điệp gia lực lượng lên gấp 4 lần
Nam Cung Nhất có thể tu luyện đến đệ tam tầng, chính là tuyệt thế thiên tài, trong cả gia tộc cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Ầm!! Rầm … rầm
Lực lượng như thái sơn áp đỉnh đâm đến Mộ Dung Kinh Nhân, thương ảnh lúc này mang theo lực lượng lăng lệ đến cực điểm.
Mộ Dung Kinh Nhân lúc này muốn cưỡng ép dẫn đạo lực lượng này vào trong tinh vân để tá đi lực đạo. Nhưng lực lượng quá mức cuồng bạo, tinh vân giống như bị dẫn bạo liên tục rung chuyển, khí tức phản chấn khiến thân thể hắn liên tục chịu nhiều vết tổn thương, trạng thái nhanh chóng sa sút.
Võ Văn chau mày, pháp môn này hắn chỉ mới đọc qua không nghĩ đến lại kinh khủng đến mức này. Trong chớp mắt điệp gia lực lượng lên gấp nhiều lần nhưng cơ thể phải gánh chịu sức ép to lớn, Võ Văn không khỏi nghĩ đến môn võ Kaioken trong truyện tranh dragon ball mà hắn từng đọc, đây không phải là cùng 1 nguyên lý hay sao?
Nhưng pháp môn này giết địch 10 cũng tự tổn bản thân 8. Trạng thái này Nam Cung Nhất tuyệt đối không thể duy trì lâu.
Quả nhiên, Nam Cung Nhất lúc này đang giành giật từng giây, dốc toàn lực áp chế đối thủ. Hắn đang đánh cược—đánh cược Mộ Dung Kinh Nhân không thể chống đỡ đến cuối cùng.
Mộ Dung Kinh Nhân toàn thân khí tức hỗn loạn, hơi thở nặng nề, toàn thân là huyết, mỗi bước lùi đều gian nan vô cùng. Nếu không có tinh vân không ngừng hóa giải lực đạo, hắn đã sớm ngã xuống.
Hắn cắn răng chống đỡ, trong lòng rõ ràng—chỉ cần thêm một khắc, cục diện có thể xoay chuyển.
Nhưng vận mệnh không đứng về phía hắn.
Tinh vân hộ thể cuối cùng cũng tan rã. Thương mang của Nam Cung Nhất xuyên phá không khí, thẳng chỉ mi tâm của hắn, Mộ Dung Kinh Nhân lúc này cảm giác sâu sắc bất lực, hắn vậy mà vẫn phải bỏ mạng nơi này.
“Tranh Cấp.”
Nam Cung Nhất đang đắc ý bỗng cảm thấy sống lưng lạnh buốt. Thần thức quét qua, sắc mặt lập tức biến đổi. Một đạo thân ảnh mang theo tranh sắc quang mang lao đến, đao thế vô cùng lăng lệ chém xuống.
Nếu tiếp tục xuất thương, Mộ Dung Kinh Nhân tất vong, nhưng chính hắn cũng sẽ bị một đao kia trảm trúng.
Nam Cung Nhất không dám đánh cược, lập tức nhào người tránh né.
“Ngươi..”
Khi đứng vững lại, hắn nhìn rõ người vừa ra tay—Võ Văn.
Mộ Dung Kinh Nhân cũng ngẩn người, không nghĩ đến Võ Văn lại 1 lần nữa cứu mạng hắn.
Võ Văn lúc này khí huyết vô cùng thông thuận, trên người 5 tiếng trống cộng hưởng vang lên, rõ ràng đã mở ra Khiếu Tâm thứ 5 thành công.
Sắc mặt Nam Cung Nhất trong nháy mắt trở nên tái nhợt. Tranh sắc quang mang trên người Võ Văn khiến hắn vô cùng quen thuộc.
“Không thể nào… sao có thể…”
Đó rõ ràng là Càn Khôn Cử Thế Đồng Tâm Pháp.
Nam Cung Nhất liên tục lắc đầu, hắn thật sự không thể tin tưởng, Càn Khôn Cử Thế Đồng Tâm Pháp độ khó tu luyện cao đến như thế nào hắn đã từng nếm trãi qua.
Cho dù chiếm được pháp môn cũng không dễ tu luyện đến như vậy, tư chất cao như Nam Cung Nhất cũng phải mất hơn 3 năm mới có thể nắm được yếu quyết bước vào nhập môn.
Tiểu tử này lấy được pháp môn trong bao lâu lúc này liền bước vào Tranh Cấp?
Nhưng sự việc chưa dừng ở đó, quang mang màu cam trên người Võ Văn lại tiếp tục biến đổi, đang dần ngưng tụ lại chuyển sang màu vàng kim.
“Đệ tam tầng… Hoàng cấp… Không thể… ta không tin…” Nam Cung Nhất quát lớn.
Nam Cung Nhất tính toán không sai, cho dù tư chất của Võ Văn cao tuyệt muốn nhập môn pháp môn này chí ít cũng cần 1 đến 2 năm thời gian.
Nhưng vừa rồi khi chứng kiến Nam Cung Nhất thi triển, sự tình liền khác hẳn. Trong thức hải Võ Văn tồn tại 1 thứ đồ vật có thể xem rõ căn nguyên vạn pháp, chính là Chân Thạch.
Ngay lúc Nam Cung Nhất thi triển, thông qua Chân Thạch, Võ Văn đã nhìn thấy rõ yếu quyết của pháp môn này.
Pháp môn này lấy thể phách làm gốc.
Mà thể phách của Võ Văn lại cường hãn đến mức nghịch thiên, đồng thời tu luyện Vạn Thú Luyện thể quyết và Ngũ Thải Lưu Ly Thân, máu huyết còn tinh luyện đến cảnh giới Huyết như Tinh Hà, hắn đơn giản chính là 1 cái quái thú hình người.
Pháp môn này giống như lượng thân của Võ Văn mà đến, tu luyện vô cùng thông thuận.
Nhất cử liền có thể bước vào đệ tam tầng.
Cảm nhận lực lượng đè ép sục sôi tuôn trào trong nội thể, Võ Văn cảm giác nếu lúc này lần nữa đối mặt Ngạo Hùng, 1 bàn tay cũng có thể phiến chết đối phương.
Nam Cung Nhất lúc này bỗng cảm nhận được lực lượng trên người đang dần tháo đi, trạng thái dần khô kiệt.
Nam Cung Nhất khuôn mặt đắng chát, hắn biết đại thế đã mất. Lần ám sát này hắn đã thất bại.
Hắn nhìn chằm chằm Võ Văn, ánh mắt vô cùng phẫn hận, đối phương nhiều lần phá đi chuyện tốt của hắn. Không giết đối phương, lòng hắn không yên.
“Mai Hoa bà bà,” Nam Cung Nhất chỉ ngón tay đến Võ Văn trầm giọng quát:
“Phóng xuất Nguyên Hồn Bí Thuật, giết hắn.”
Mai Hoa bà bà khẽ gật đầu. Một đạo hư ảnh trong suốt từ trong cơ thể bà ta thoát ra lao thẳng về phía Võ Văn.
Võ Văn giật mình, Nguyên Hồn Bí Thuật đó là cái gì, liền nhìn thấy đoàn hư ảnh kia đã xông tới trước mặt hắn, có thể nhìn rõ đoàn khí thể này mang hình dáng của Mai Hoa bà bà mặc dù có chút mờ ảo. Võ Văn biến sắc, đây chẳng lẻ là nguyên hồn.
Hắn chau mày vung đao chém xuống, nhưng đao phong xuyên qua hư ảnh như chém vào hư không, không tạo được chút ảnh hưởng nào.
“Tiêu Vũ Sinh, Nguyên Hồn không chịu ảnh hưởng của công kích vật lý, lập tức phong bế thức hải.” Mộ Dung Kinh Nhân nhìn thấy kinh hãi quát lớn.
Võ Văn lập tức vận niệm, nhưng vẫn chậm nửa nhịp.
Hư ảnh kia đã xông thẳng vào thức hải của hắn.
Ngay lập tức Võ Văn liền cảm thấy một hồi nguy cơ, không ổn….