Chương 221: 3 ngày sinh tử (5) Phản sát
Thân ảnh Mộ Dung Kinh Nhân bay ngược ra sau, khóe miệng phun ra một ngụm máu tươi. Ánh mắt tràn đầy kinh nghi — vừa rồi, linh lực trong cơ thể hắn bỗng nhiên vận chuyển trì trệ, như bị thứ gì đó cản trở.
Hắn vội vàng điều động linh lực, chưa được bao lâu, lại phun ra thêm một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt.
Mộ Dung Kinh Nhân chậm rãi quay đầu nhìn về phía Mai Hoa bà bà. Đối phương đang chống quải trượng, ánh mắt nhìn hắn hiện rõ vẻ trêu tức.
“Độc…”
Giọng hắn khàn đi.
“Các ngươi… thật hèn hạ.”
Hắn đã hiểu — ngay lúc nãy đối chưởng, đã trúng phải ám toán của đối phương.
Hít sâu một hơi, Mộ Dung Kinh Nhân cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại. Hắn biết rõ, thế cục đã mất, nếu còn cứng đối cứng chỉ có con đường chết. Việc trước mắt… là rút lui!
Thân ảnh hắn chợt lóe, xuất hiện bên cạnh Võ Văn, thấp giọng nói:
“Tiêu Vũ Sinh, ta mang ngươi đi.”
Trong tay hắn, một lá phù lục màu vàng hiện ra. Võ Văn vừa nhìn đã thấy quen thuộc — Na Di Phù!
Mộ Dung Kinh Nhân vận chuyển linh lực, trầm giọng quát:
“Di!”
Thế nhưng —
Phù lục không hề có chút phản ứng nào.
Sắc mặt hắn đại biến, lần nữa rót linh lực vào phù lục, nhưng vẫn như đá chìm đáy biển, không có nửa điểm dao động.
Lúc này, hắn nhìn về phía Nam Cung Nhất, liền thấy đối phương nở nụ cười đầy quỷ dị.
Mộ Dung Kinh Nhân híp mắt, trong lòng đã rõ —
Đối phương đã sớm giở trò quỷ không cho hắn dùng phù lục thoát đi.
“Mộ Dung huynh, để cho huynh chết minh bạch, huynh đã từng nghe đến Cấm Độn Phù.” Nam Cung Nhất cười nhạt nói.
“Cấm Độn Phù!” Mộ Dung Kinh Nhân biến sắc, đồng tử khẽ co rút
Võ Văn nhíu mày hỏi: “Kinh Nhân huynh, đó là thứ gì?”
Mộ Dung Kinh Nhân trầm ngâm đáp: “Mặc gia đồ vật. Hừ, đám rùa đen đó tạo ra Na Di Phù còn tạo ra Cấm Độn Phù để khắc chế. Sử dụng Cấm Độn Phù chính là có thể tạo ra 1 vùng Cấm Độn không gian. Bất luận là độn thuật hay na di chi pháp đều không thể thi triển. Đương nhiên kể cả độn pháp quỷ dị kia của ngươi.”
Võ Văn cau mày, không nghĩ đến còn có thứ đồ vật này. Mặc gia quả nhiên tà môn, có thể tạo ra đủ thứ thiên kỳ bát quái.
Nhìn biểu cảm của hắn, Mộ Dung Kinh Nhân khẽ hừ một tiếng:
“Linh Phù đối với Mặc gia cũng chỉ là tiểu đạo. Nếu ngươi có thể sống sót qua hôm nay, ngày sau tiếp xúc rồi sẽ biết… thứ chân chính đáng sợ của Mặc gia, chính là Cơ Quan Thuật.”
“Cơ Quan Thuật?”
Võ Văn chau mày.
“Hắn sẽ không có cơ hội đó đâu. Kinh Nhân huynh cứ yên tâm, sau khi huynh chết, hắn sẽ xuống bầu bạn cùng huynh, giết nhiều người Nam Cung gia ta như vậy, ta đương nhiên sẽ không buông tha cho hắn.” Nam Cung Nhất cười lạnh.
Mộ Dung Kinh Nhân cười khổ. Từ nãy đến giờ hắn vẫn âm thầm vận chuyển linh lực, muốn bức độc ra ngoài nhưng không thành công, độc lực này không biết là thứ gì trực tiếp ăn mòn máu huyết của hắn, vô cùng khủng bố. Tình thế của hắn lúc này đã vô cùng quẫn bách.
Đúng lúc ấy —
Một đạo hắc quang chợt lóe.
Một vật hình cầu màu đen rơi vào tay Võ Văn. Nhìn kỹ mới phát hiện, đó là một viên đan dược.
Võ Văn không do dự, trịnh trọng nói:
“Kinh Nhân huynh, nếu ngươi tin tưởng ta, hãy nuốt viên đan này. Đây là Giải Độc Đan.”
Viên đan này chính là lần trước hắn luyện chế để đối phó Ngạo gia, hắn cũng không chắc chắn đồ vật này có thể giải được độc cho Mộ Dung Kinh Nhân không, nhưng sự việc đến mức này, dù chỉ là 1 tơ hào may mắn cũng phải thử qua mới biết.
Mộ Dung Kinh Nhân liếc nhìn Võ Văn, phất tay một cái, viên đan liền rơi vào lòng bàn tay. Hắn chỉ do dự trong chớp mắt, rồi lập tức nuốt xuống, không hề chần chừ.
Võ Văn thoáng sững người.
Hắn không ngờ… Mộ Dung Kinh Nhân lại tin mình đến vậy.
Mai Hoa bà bà nhìn thấy cảnh này liền che miệng cười lớn:
“Ha ha ha… muốn giải độc? Thật là trò cười. Mộ Dung Kinh Nhân, nô gia cũng không giấu giếm ngươi. Độc này chính là Vô Sắc Độc, một trong tam đại kỳ độc của Độc Môn. Vô hình, vô mùi, không thuốc giải. Muốn giải độc? Chẳng khác nào si nói mộng.”
“Ngươi…!”
Mộ Dung Kinh Nhân trợn mắt, khí tức trên người bạo động, gần như muốn phát cuồng.
“Ngươi lấy được loại độc này từ đâu?!”
Võ Văn cau mày. Chẳng lẽ Giải Độc Đan thật sự vô dụng?
Nhưng ngay sau đó, trong mắt hắn chợt lóe lên một tia tinh quang khó nhận ra.
“Hừ!”
Mộ Dung Kinh Nhân gầm lên, sát ý cuồn cuộn:
“Cho dù ta chết ở đây, cũng phải kéo các ngươi chôn cùng!”
Dứt lời, hắn lần nữa xông lên, một quyền đánh thẳng về phía Huyền Hoàng nhị lão.
Hai lão già cười càn rỡ:
“Không cần phiền Nam Cung thiếu chủ, hai lão nô tài này cũng đủ tiễn cái phế vật Thập Thiếu này lên đường!”
Lời vừa dứt, khí tức hai người bạo phát, lực lượng điệp gia mười phần, quyền mang nặng như sơn hà đánh thẳng tới.
Ầm ——!!!
Khí lãng xung kích dữ dội, dư chấn đánh cho mặt đất muốn sụp đổ. Nam Cung Nhất khoanh tay chờ đợi hình ảnh Mộ Dung Kinh Nhân ngả xuống, khuôn mặt vốn dĩ ung dung tự đắc lúc này bỗng chốc đanh lại.
Hắn đứng bật dậy như không tin vào mắt mình.
Chỉ thấy —
Huyền Đô đầu lâu đã nổ tung, chết tươi tại chỗ!
Hoàng Lữ thì cánh tay phải vỡ nát, máu tươi bắn tung, thân thể lăn lộn trên mặt đất rên rỉ, triệt để mất đi năng lực chiến đấu!
Nam Cung Nhất nếu còn không hiểu chuyện gì xảy ra thì đúng là ngu xuẩn. Hắn trợn mắt nhìn Mộ Dung Kinh Nhân, rồi quay sang Võ Văn, giọng nói run lên:
“Không thể nào… ngươi rốt cuộc làm cách nào giải độc?!”
Nụ cười ung dung đã hoàn toàn biến mất, kế sách vây giết vẹn toàn của hắn có nguy cơ thất bại. Mộ Dung Kinh Nhân và hắn thực lực sàn sàn như nhau. Nếu không có độc dược hắn không có nắm chắc bắt giết được đối phương.
Thất bại trở về, hắn có nguy cơ đối diện khiển trách của gia tộc, sợ rằng còn sẽ bị Mộ Dung gia toàn diện trả thù.
Không được! Nhất định không thể để Mộ Dung Kinh Nhân sống sót rời khỏi đây.
“Mai Hoa bà bà, cùng ta vây giết hắn.” Nam Cung Nhất quát lớn.
Nói rồi toàn thân Nam Cung Nhất lực lượng điên cuồng bùng lên, “Mãnh” tự và “Luyện” tự đồng loạt phóng xuất ra ngoài, khí tức của hắn nhanh chóng kéo lên đỉnh phong.
Song tự ngoại hiển.
Trên tay Nam Cung Nhất bỗng hiện ra 1 thanh trường thương hoàng kim. Chính là Kim Linh Khí. Thương ảnh như cuồng phong loạn vũ công đến Mộ Dung Kinh Nhân, không gian như muốn bị đâm nát thành từng mảnh.
Mai Hoa bà bà lúc này cũng từ phía sau vung ra đại thủ, trước sau giáp công, muốn mài chết Mộ Dung Kinh Nhân.
Mộ Dung Kinh Nhân hiểm nghi không sợ, miệng lúc này khẽ hô:
“Hừ… để ta cho các ngươi thấy, thế nào mới là Mộ Dung tuyệt học!”
“Càn Khôn Tinh Luân Công!”
Tiếng quát vừa dứt, quanh thân hắn bỗng sáng lên một đạo tinh vân. Tinh vân xoay chuyển, lực lượng cuồng bạo của Nam Cung Nhất vừa chạm vào liền bị một cỗ lực đạo quỷ dị dẫn dắt, cuốn vào bên trong.
Tinh vân xoay tròn, hóa thành từng vòng tinh luân nghịch chuyển, toàn thân Mộ Dung Kinh Nhân như đang tích tụ đại thế.
“Phản — chuyển!”
Hắn quát lớn, thân thể khẽ đảo như càn khôn, một quyền đánh ra!
Quyền này không chỉ mang theo lực lượng của bản thân hắn, mà còn cộng hưởng toàn bộ lực đạo của Nam Cung Nhất vừa rồi, ầm ầm đánh thẳng về phía Mai Hoa bà bà!
Nam Cung Nhất sắc mặt đại biến, gào lớn:
“Mai Hoa bà bà! Mau tránh!!”