Chương 218: 3 ngày sinh tử (2) điên cuồng
Võ Văn không ngu ngốc lựa chọn cường chiến. Thứ nhất một mình đối mặt hai người hắn không có 1 tia nắm chắc. Thứ hai trên lưng hắn cõng theo Chu Linh, khí tức nàng ta lúc này đã suy nhược đến cực điểm, không có khả năng chịu nỗi dư chấn cuộc chiến.
Ba vết thương trên người Võ Văn không phải ngoài ý muốn, mà là do hắn chủ động gánh chịu toàn lực công kích của đối phương, chỉ để đổi lấy Chu Linh bình an vô sự.
Dưới chân hắn, hai đoàn quang cầu xoay tròn dữ dội, chính là Liệt Thiên và Trảm Địa hóa thành. Thân ảnh Võ Văn lao đi như tên rời dây, tốc độ tăng vọt khiến người nhìn cũng phải hoa mắt.
Tề Chấn và Lý Lạc nhìn theo bóng lưng Võ Văn, ánh mắt khẽ biến. Tốc độ này e rằng đã chạm đến ngưỡng của cường giả Hồn Cảnh. Chỉ trong chớp mắt, khoảng cách giữa song phương đã bị kéo giãn ra một đoạn dài.
Tề Chấn nghiến răng, trong lòng dần hiểu ra vì sao tiểu tử này có thể nhiều lần thoát khỏi truy sát. Với thân pháp như vậy, chiến lực Hồn Cảnh không ra tay, ai có thể ngăn cản?
Mắt thấy Võ Văn sắp hóa thành một điểm đen mất hút, Lý Lạc bỗng lộ vẻ do dự. Trong tay hắn lóe lên một tấm phù lục màu xanh ngọc, lớn tiếng nói với Tề Chấn:
“Tề Chấn, bám chặt lấy ta!”
Tề Chấn vừa nhìn đã nhận ra lai lịch, không khỏi kinh hô:
“Khinh Phong Phù!”
Hắn lập tức nắm chặt bả vai Lý Lạc, trong mắt hiện lên vẻ kinh hỉ.
“Phong!”
Theo tiếng quát, phù lục hóa thành luồng quang ảnh xanh ngọc quấn quanh hai chân Lý Lạc. Trong khoảnh khắc, tốc độ của hắn tăng lên vượt xa trước đó, thân ảnh xé gió lao đi.
Khoảng cách với Võ Văn nhanh chóng bị rút ngắn. Tề Chấn thấy vậy, khóe miệng khẽ nhếch.
“Hảo!”
Hắn cũng không nghĩ đến Lý Lạc lại sở hữu trọng bảo quý giá như vậy. Khinh Phong Phù ở vài mặt còn trân quý hơn Na Di Phù nhiều. Là bảo vật khó cầu của Mặc Gia, không nghĩ đến Lý Lạc lại dám bỏ ra.
Lý Lạc lúc này vừa vì lòng tham che mờ mắt, vừa vì suýt chút nữa liền chết trong tay Võ Văn. Trong lòng 1 cỗ oán khí không cách nào tiêu tan, nên không tiếc dùng đến bảo vật.
Võ Văn cắn chặt răng. Hắn cảm nhận rõ hai kẻ phía sau như giòi trong xương đã áp sát. Có thể tu luyện đến Đan Cảnh cửu trọng, bảo vật trên người bọn họ tất nhiên không ít. Trong đầu hắn nhanh chóng suy tính đường lui.
Nếu hắn một thân một mình đương nhiên ưu tiên hàng đầu chính là chạy đến nơi có Đại Hà mà thoát thân, hắn thủy tính vô cùng mạnh mẽ, ở trong nước vô cùng tự tin có thể thong dong mà thoát đi. Nhưng lúc này mang theo Chu Linh, ý niệm này hắn liền trực tiếp bỏ qua.
Chỉ trong chốc lát, Tề Chấn và Lý Lạc đã đuổi đến phía sau. Võ Văn trong lòng chấn động — nhanh đến mức này sao?
Đúng lúc đó, Lý Lạc bất ngờ ra tay. Một thanh đại đao xuất hiện trong tay hắn, đao mang gào thét chém thẳng tới. Mục tiêu khiến Võ Văn lửa giận dâng cao — chính là tấm lưng hắn, nơi Chu Linh đang tựa vào.
Tề Chấn nhìn thấy cảnh này mắt cũng khẽ trợn, hắn lập tức muốn cản lại Lý Lạc, hắn có thể cảm nhận được nữ nhân này đối với tiểu tử kia quan trọng đến như thế nào, cử động này chính là trực tiếp buộc song phương lên chỗ thù hận không có cách nào hòa giải.
Nhưng đã chậm, đao mang mang nghe tiếng gió bén nhọn cắt đến, Võ Văn cắn chặt răng, thân thể xoay nhanh 180 độ, toàn thân phình ra 1 vòng lớn, ngũ sắc quang mang đại thịnh, bên ngoài còn phủ thêm 1 tầng hỏa giáp dày đặc, dùng thân thể hứng trọn 1 đao của Lý Lạc.
“Hự!” Cảm giác đau đớn thấu tận tim gan lập tức truyền đến, thân thể Võ Văn giống như lưu tinh rơi đập vào nền đất phát ra 1 tiếng nổ vang dội.
“Ha ha.” Lý Lạc đắc thủ liền cười lớn sảng khoái. Phút chốc trong đầu hắn nảy ra ý niệm liền trực tiếp xuất thủ, không nghĩ đến lập tức liền thành công ngoài ý muốn.
Tề Chấn đứng lặng tại chỗ, sắc mặt trầm xuống. Thủ đoạn hèn hạ vừa rồi của Lý Lạc hắn cảm giác cũng không vừa mắt. Ánh mắt chăm chú dõi theo thân ảnh bên dưới mặt đất kia.
Khói bụi dần tản ra, Tề Chấn khi nhìn thấy tình trạng của Võ Văn khẽ hít sâu 1 hơi.
Trên người Võ Văn lúc này 1 vết thương sâu hoắn cắt chéo từ vai xuống mạn sườn, có thể nhìn thấy cả khí huyết nội tạng của Võ Văn ở bên trong.
Càng giật mình là đôi tay của Võ Văn lúc này ngón tay đã hoàn toàn dập nát, huyết tương vung vẫy, lộ cả xương ngón tay ra ngoài.
Tề Chấn nheo mắt, hắn không phải ngu ngốc, nhìn thấy nữ nhân trên lưng Võ Văn lúc này hoàn toàn bình yên vô sự, không chịu 1 chút tổn thương. Hắn lập tức hiểu khi Võ Văn sắp tiếp xúc mặt đắt liền trực tiếp xoay người dùng đôi tay chống mạnh vào mặt đất tá đi lực lượng, qua đó cũng gián tiếp chịu thêm tổn thương.
Tề Chấn ngẩn người, hắn lúc này đã vô cùng bội phục Võ Văn, tình cảm phải sâu đậm như thế nào mới có thể làm được đến mức này. Đổi lại là hắn khi bảo hộ đạo lữ của mình liệu có làm được như vậy không?
Tề Chấn lập tức lắc đầu, hắn tự hiểu lấy mình, mặc dù cảm thấy bản thân là người sống có đạo nghĩa nhưng hắn sợ rằng …không làm được.
Võ Văn lúc này đứng thẳng nhìn lên không trung đối diện với Lý Lạc. Ánh mắt lúc này chợt lạnh lẽo đến mức không gian muốn đông cứng lại. Ngay cả Tề Chấn cũng cảm thấy tim khẽ run lên.
Lý Lạc đối diện ánh mắt ấy, trong lòng chợt sinh ra cảm giác bất an. Hắn lắc đầu tự trấn an bản thân:
“Không thể nào, tiểu tử này rõ ràng đã là đèn cạn dầu, cơ thể còn trọng thương đến mức này, không có cách nào uy hiếp được ta,”
Lý Lạc không biết long có nghịch lân, chạm vào tức chết. Chu Linh chính là vảy ngược của Võ Văn.
Sát khí trên người Võ Văn lúc này đã ngưng thành thực chất. Động tác tiếp theo làm 2 người Tề Chấn cũng giật mình kinh hãi.
Trên tay Võ Văn xuất hiện 1 mai Thiên Tham, hắn không 1 chút do dự lập tức cắn nuốt, chưa dừng lại ở đó, Võ Văn lại lấy ra 1 mai Ngọc Lam Quả nuốt vào bụng, vẫn chưa kết thúc Võ Văn lại lấy ra mai Bát Diện Thảo tiếp tục nuốt.
Cử động này của Võ Văn làm Lý Lạc vô cùng sững sốt, tiểu tử này là tuyệt vọng quá hóa điên rồi sao? Tu sĩ Đan Cảnh bình thường có thể chịu được dược lực của 3 loại bảo vật này sao? Không thể nào? Trong mắt Lý Lạc, Võ Văn đã là 1 cái người chết mà còn chết vô cùng thê thảm, bạo thể mà chết.
Lý Lạc trợn mắt, chuyện này hắn chính là không muốn, kết cục này xảy ra, hắn 1 chút lợi cũng không có, còn thiệt đi mất 1 cái Khinh Phong Phù.
Hắn vô cùng tiếc nuối, biết trước ban đầu liền lừa tiểu tử này lấy đến tay mấy cái kỳ trân kia, từ từ phục dụng bọn chúng, ít nhất có thể mở ra từ 1 đến 2 cái Khiếu Tâm nữa. Hiện tại sợ rằng liền mất trắng. Càn Khôn Cử Thế Đồng Tâm Pháp còn không biết có thể đến tay hay không?
Tề Chấn chau mày, hắn có chút không hiểu được, tiểu tử trước mắt này nhìn qua không đơn giản lại làm ra cử động ngu xuẩn đến vậy.
Nhưng kỳ quái là qua 1 lúc hiện tượng linh lực cuồng bạo bạo thể như 2 người dự đoán lại không hề xảy ra, Tề Chấn liền cảm thấy có gì đó không đúng, ánh mắt nhìn chăm chăm Võ Văn.