Chương 215: Truy nã
Hậu Lương Quốc, Biện Lương Thành.
Trong một gian tửu điếm, nơi này khách nhân tấp nập, rượu thịt mùi hương nghi ngút, tiếng cười nói ồn ào vang lên không dứt. Bất chợt bên ngoài truyền đến tiếng vó ngựa dồn dập như sấm, khiến cả tửu điếm chấn động, mọi người đồng loạt giật mình, ánh mắt tò mò hướng ra ngoài.
Tiếng vó ngựa chợt dừng.
Cạch—
Cửa tửu điếm bị đẩy mạnh ra, ba bóng người nối tiếp bước vào.
Đi đầu là hai lão nhân mặc hán phục cổ kính, tóc bạc phơ nhưng khí tức quanh thân như thái sơn áp đỉnh, vô hình trung khiến toàn bộ khách nhân trong tửu điếm cảm thấy lồng ngực nặng trĩu, hô hấp khó khăn.
Đi theo phía sau 2 lão nhân là 1 cái thiếu niên mặc bạch y vô cùng anh tuấn, nhìn qua liền biết là công tử con nhà quyền quý, không phải hạng tầm thường.
Một lão nhân trong hai người chậm rãi lấy ra một quyển trục, giũ mạnh một cái, bức họa lập tức trải ra giữa không trung. Thanh âm lão lạnh lẽo vang lên:
“Mộ Dung gia truy nã hung đồ, ai từng nhìn thấy người trong chân dung, chỉ cần cung cấp manh mối, ắt sẽ được Mộ Dung gia trọng thưởng.”
Tửu điếm lập tức tĩnh lặng, tất cả ánh mắt đổ dồn về bức họa bên trên quyển trục, trên quyển trục lúc này phác họa 1 người nam nhân che mặt không rõ dung mạo, kỳ quái là trên lưng người này lại cõng theo 1 người khác.
“Mộ Dung gia?” Có khách nhân thất thanh, “Là Mộ Dung gia trong Bát đại tộc?”
“Đúng vậy.” Lão nhân nheo mắt đáp.
Một câu này vừa dứt, sắc mặt toàn bộ khách nhân đều biến đổi. Tự hỏi không biết người trong ảnh kia rốt cuộc làm ra chuyện gì lại bị Mộ Dung gia truy sát?
Sau một hồi tra hỏi 2 cái lão nhân nhíu mày, cả đám người khẳng định đều chưa từng thấy người trong ảnh. Lúc này cái thanh niên bạch y mới lạnh nhạt nói:
“Nơi đây không có manh mối liền đi thôi, nhanh chóng tìm kiếm hắn, không thể để hắn chạy thoát.”
“Vâng thiếu chủ.” 2 cái lão nhân giật mình kính cẩn đáp, 3 người sau đó liền nhanh chóng lời khỏi tửu điếm.
Đợi bọn họ đi xa, tửu điếm mới bùng lên tiếng bàn tán xôn xao.
Không lâu sau, cửa tửu điếm lại lần nữa mở ra.
Lần này bước vào là một lão phụ nhân tóc hoa râm, thần sắc lạnh lùng, theo sau là một thanh niên tuấn tú mặc thanh bào. Lão phụ cũng lấy ra một họa quyển tương tự, giọng nói không mang chút cảm tình:
“Nam Cung gia truy nã người…”
Kết quả vẫn như cũ, không thu được manh mối nào, hai người rất nhanh rời đi.
Một lúc sau, trong tửu điếm có người tấm tắc hỏi:
“Người kia rốt cuộc làm chuyện gì lại bị Mộ Dung gia và Nam Cung gia treo thưởng lớn như vậy, vừa rồi ngươi có nghe không, chỉ cần cung cấp manh mối hữu dụng liền sẽ nhận được 1 mai Đan Quả, là Đan Quả đấy, bảo vật mà Đại Tông Sư nào nằm mơ cũng muốn có.”
Bất chợt lúc này trong tửu điếm có tiếng cười lạnh vang lên:
“Hừ, ngươi nếu còn muốn sống, manh mối của người này, ngươi không biết thì tốt hơn.”
Người kia tức giận quay đầu định phát tác, nhưng vừa nhìn rõ người lên tiếng liền sững sờ, sắc mặt lập tức đổi sang cung kính, vội vàng chắp tay:
“Thì ra là Đoàn chủ của Phong Lương Tiêu Cục, là tại hạ thất lễ, chẳng hay Đoàn Chủ biết lai lịch người trong họa quyển là ai?”
Hán tử được gọi là Đoàn chủ nhếch môi cười nhạt:
“Ta làm sinh ý tiêu cục, tin tức trong giang hồ cũng nghe qua không ít. Các ngươi có biết hai thanh niên vừa rồi là ai không?”
“Là ai?” Trong tửu điếm lúc này cũng có nhiều người tò mò muốn biết.
“Mộ Dung Kinh Nhân và Nam Cung Nhất.” Hán tử lạnh nhạt đáp.
Ầm!
Cả tửu điếm như nổ tung. Có người không dám tin, run giọng hỏi lại:
“Đoàn chủ… ngươi nói là hai vị trong Thập Thiếu?”
“Không sai, chính là bọn hắn.” Hán tử khẳng định chắc nịt.
Cả đám người trợn mắt, nếu lời này không phải do hán tử nói ra, cả đám liền sẽ cười cho qua chuyện, nhưng hán tử này thân phận không tầm thường, hắn là Đoàn chủ của Phong Lương Tiêu Cục.
Phong Lương tiêu cục là 1 cái Ngũ tinh tiêu cục, trong tiêu cục là có Hồn Cảnh tọa trấn, lời hắn nói tuyệt đối không phải nói bừa.
“Đoàn chủ, người kia rốt cuộc làm ra chuyện gì lại bị đích thân 2 thiếu chủ Bát đại tộc truy sát?” Có người nhịn không được liền hỏi.
“Kẻ này… nghe nói đã giết sạch một chi thứ của Nam Cung gia, còn đồ sát hơn hai mươi Đan Cảnh cao giai cường giả. Về phía Mộ Dung gia, lại truyền ra tin đồn hắn cướp đi hai khối Thiên Lệnh Bài.”
Hán tử nhẹ nhấm 1 ngụm trà đáp, hắn lúc này thực sự cũng cảm thấy hơi bất ngờ, ban đầu nghe chuyện này còn nghĩ là chuyện phóng đại ra, nhưng khi nãy chính mắt trông thấy 2 người Mộ Dung Kinh Nhân và Nam Cung Nhất lùng bắt người, hắn biết chuyện này rất có thể phần lớn là sự thật.
“Cái gì? Giết người? Thiên Lệnh bài? Tên này không phải là điên rồi sao? Lại dám trêu chọc 2 cái Bát đại tộc, hắn là ngại mạng mình quá dài sao?” Có người cảm thấy chuyện này rất khó tin.
Đoàn chủ cười nhạt:
“Thiên Lệnh Bài thì ta không dám khẳng định, nhưng chuyện giết người Nam Cung gia là thật. Tin này chính Mộ Dung gia truyền ra.”
Có người lúc này nhớ ra gì đó nhíu mày nói: “Đúng rồi trong Bát Đại tộc, Mộ Dung gia và Nam Cung gia không phải vốn là kẻ thù người sống ta chết sao? Tại sao lại cùng nhau truy sát 1 người.”
Hán tử nhẹ đáp: “Ta nghe nói người này ban đầu xuất hiện ở Kinh Nam, nơi đó thuộc địa bàn cai quản của 1 cái chi thứ Nam Cung gia, hắn ta lúc nào cũng cõng theo bên người 1 cái nữ nhân, luôn miệng dò hỏi về Thiên Lệnh Bài, lúc ấy tiểu thiếu chủ của chi thứ Nam Cung gia ấy lại nhìn trúng tư sắc của nữ nhân kia.”
Cả đám người nghe thấy dường như đã hiểu được nguyên nhân. Có người trợn mắt ngạc nhiên hỏi:
“Hắn điên rồi sao? Vì 1 cái nữ nhân lại đi giết 1 cái chi thứ Nam Cung gia, chẳng phải chỉ cần trốn đi là được sao?”
Hán tử cười nhạt: “Ta nghe nói vị tiểu thiếu chủ kia vừa thấy mỹ nhân đã động tâm mở miệng mua người, nhưng chưa nói dứt câu liền đã đầu mình 2 nửa, mặc dù hắn đã khai báo tên địa vị gia tộc của mình.”
Cả đám người ngẩn ra, trực tiếp giết như vậy, người này quả quyết đến vậy. Là cậy mạnh ngu ngốc hay bản thân có chỗ dựa?
“Hắn chọc giận Nam Cung gia chi thứ trả thù nhưng kết cục cuối cùng toàn bộ Nam Cung gia chi thứ trừ trẻ con và phụ nữ, toàn bộ đều bị hắn giết sạch.”
“Sau đó đương nhiên, chuyện đến tai Nam Cung dòng chính vô cùng tức giận, bọn họ lập tức phái cường giả truy sát người kia, hơn 20 cái Đan Cảnh cao giai, lực lượng đủ để san bằng 1 cái tiểu triều. Nhưng kết quả cuối cùng hơn 20 người đều bị giết sạch không còn 1 mống.” Hán tử lạnh nhạt kể lại.
Cả đám người nghe thấy liền hít sâu 1 hơi, hơn 20 cái Đan Cảnh cao giai, người kia rốt cuộc cường hãn đến mức nào.
“Hắn ta là Hồn Cảnh cường giả sao?” Có người tò mò hỏi.
“Không phải, ta nghe nói hắn vẫn chỉ là Đan Cảnh, chính vì vậy hắn mới được Mộ Dung gia coi trọng.” Hán tử lắc đầu đáp.
“Coi trọng? Không phải bây giờ đang lùng bắt hắn sao?”
Hán tử cười nhạt:
“Thực sự là coi trọng, Mộ Dung gia và Nam Cung gia vốn có tư thù sâu sắc, Nam Cung gia chết nhiều cường giả như vậy, Mộ Dung gia đương nhiên vô cùng cao hứng. Khi ấy bọn họ chẳng những che chở cho hắn, thậm chí còn đưa hắn về Mộ Dung gia tu dưỡng.”