Chương 213: Mãnh tự ngoại hiển
Chắn trước người hắn lúc này lại chính là Chu Linh.
Nàng ta lúc này ngực phải bị phi kiếm xỏ xuyên, sinh mệnh lực điên cuồng xói mòn. Võ Văn hơi thở gấp gáp, ánh mắt hiện tia máu run rẩy ôm lấy Chu Linh:
“Ngươi, ta chẳng phải đã nói ngươi thoát đi sao? Ngươi hà tất phải làm thế này.”
Trông thấy Võ Văn bình yên vô sự, ánh mắt Chu Linh liền trở nên vô cùng nhu hòa, nàng chẳng biết lấy từ đâu dũng khí, bàn tay run run đặt lên khuôn mặt anh tuấn của hắn, nhẹ nhàng vuốt ve:
“Ngươi là người thật lòng đối tốt với ta nhất, ngươi nhất định phải … sống…hứa với.. ta.”
Lời chưa dứt, mí mắt nàng đã khẽ khép lại. Ý thức dần tan rã, bàn tay cũng theo đó trượt khỏi gò má của Võ Văn.
Võ Văn nắm chặt lấy bàn tay nàng, cả người bỗng rơi vào một trạng thái đờ đẫn dị thường.
Ngạo Hùng nhìn thấy cảnh này liền nhếch miệng cười lạnh:
“ Tình cảm thật khiến cho người khác ngưỡng mộ, để ta tiễn hai ngươi… một đường đoàn tụ!.”
Phi kiếm lại đâm đến, Ngạo Hùng nhìn thấy trạng thái của Võ Văn, tin tưởng bản thân lần này nhất định sẽ đắc thủ. Phi kiếm mang theo lực lượng cường liệt, muốn chém đi song thủ của Võ Văn.
“Tranh….” Khói bụi bỗng chốc văng lên tứ phía. Ngạo Hùng đã tưởng tượng ra viễn cảnh Võ Văn quỳ xuống cầu xin tha mạng.
Nhưng Vũ Văn Mặc lúc này bỗng nheo mày, hắn cảm thấy nơi tiểu tử kia đứng dường như sinh ra ba động khác thường.
Khói bụi tan ra, cảnh tượng trước mắt liền làm Ngạo Hùng trợn mắt sợ hãi:
“Sao có thể?” Ngạo Hùng hét lớn.
Lúc này, cánh tay trái Võ Văn vẫn ôm chặt Chu Linh. Tay phải hắn giơ lên, hai ngón tay kẹp lấy phi kiếm, sinh sinh chặn đứng sát chiêu, chẳng tiến thêm được nửa phân.
Trong lòng Ngạo Hùng vô cùng chấn kinh. Phi kiếm của hắn gia trọng lực lượng chính là Đan Cảnh Cửu Trọng, vừa rồi tiểu tử này còn phải né tránh chật vật, căn bản không dám va chạm chính diện. Hiện giờ lại có thể dùng hai ngón tay mà giữ chặt, làm sao có thể?
Hắn nghiến răng, vận niệm pháp quyết, muốn thúc đẩy phi kiếm phá nát ngón tay Võ Văn. Nhưng mặc hắn thi triển thế nào, phi kiếm vẫn như bị cố định giữa không gian, không hề động đậy.
Ngay sau đó, cảnh tượng tiếp theo càng khiến hắn sợ hãi đến cùng cực. Chỉ thấy Võ Văn khẽ xoay ngón tay, lưỡi kiếm bỗng chốc sinh ra từng vết rạn nứt sau đó nhanh chóng lan rộng ra.
Phi kiếm nối liền tâm mạch với Ngạo Hùng, cảm giác đau đớn từ trên phi kiếm truyền đến làm Ngạo Hùng sợ hãi không thôi. Làm sao có thể, Phi kiếm của hắn chính là làm từ Ám Bạch Linh.
“Rắc…rắc…”
Võ Văn vung tay, phi kiếm hóa thành một đống sắt vụn rơi lả tả xuống đất.
Phi kiếm bị phế, Ngạo Hùng lập tức phun ra một ngụm huyết. Ánh mắt nhìn Võ Văn tràn đầy kiêng kỵ:
“Tiểu tử này… rốt cuộc lực lượng từ nơi nào tới…?”
Võ Văn lạnh lùng nhìn hắn, sát ý như băng:
“Ngạo Hùng… hôm nay, tất sát ngươi.”
Khí tức của hắn bỗng bùng phát dữ dội, chấn cho cả khu rừng như muốn lõm xuống. Võ Văn ôm ngang Chu Linh, tóc đen tung bay giữa hư không, đôi mắt đỏ rực như chiến thần giáng thế.
Trong thể nội hắn, một vật như đang muốn thức tỉnh, khí tức cường liệt, cương mãnh hung bạo đến cực điểm. Thiên địa chi khí cuồn cuộn tụ lại, hóa thành một đạo cổ triện chữ Nho.
Cổ triện phá không lao lên đỉnh đầu, không hề kém thế, lập tức sánh ngang với “Dương” tự. Ngay khi hiện thân, thiên không vang động tiếng gầm thét như vạn vật triều bái.
Ngạo Hùng nhìn thấy cổ triện, sắc mặt đại biến, thất thanh:
“Song tự giả… Mãnh… Mãnh tự… Không… thể nào?!”
Vũ Văn Mặc hai mắt mở lớn, bàn tay nắm chặt, hắn đã nhận ra: đây chính là Mãnh Tự Ngoại Hiển.
Võ Văn khẽ đặt Chu Linh xuống mặt đất, nhẹ giọng nói: “Đợi ta 1 chút.”
Võ Văn lần nữa khóa chặt Ngạo Hùng, Liệt Thiên Trảm Địa xuất hiện nơi tay.
Ngạo Hùng lúc này bỗng cảm thấy 1 cảm giác áp bách tràn ngập toàn thân, trực giác mách bảo hắn mau chạy.
Nhưng Võ Văn lúc này đã huy đao, song đao tề phát. Song đao này không hề hoa mỹ, chỉ đơn giản mang theo lực lượng trảm xuống. Đao thế đơn giản đến cùng cực lại làm cho Ngạo Hùng cảm giác nghẹt thở không nói thành lời.
Lực lượng cuồng mãnh hung bạo chém xuống. Ngạo Hùng giật mình, phi kiếm còn lại hiện ra chắn trước người, lực lượng nhanh chóng bùng phát đến cực hạn chống đỡ song đao chém đến.
“Ầm…ầm…rầm…”
Nương theo tiếng không gian như chẻ đôi ra. Phi kiếm còn lại của Ngạo Hùng đã bị chém làm đôi. Lực lượng không hề dừng lại, mùi huyết tinh vung vãi giữa không gian, cánh tay phải của Ngạo Hùng lúc này đã bị chém phăng đứt lìa rơi đập vào nền đất.
Ngạo Hùng mắt trợn trừng, đau đớn truyền đến làm hắn trở nên sợ hãi đến cùng cực. Nếu không phải lúc khẩn yếu quan đầu hắn cảm thấy không đúng liền né tránh, kết cục không phải chỉ 1 cánh tay đơn giản như vậy, e rằng lúc này đã thân mình 2 nửa.
Ngạo Hùng cố nén đau đớn từ thân thể truyền đến, lúc này trong đầu không còn mảy may ý niệm đối phó Võ Văn. Tiểu tử này quá đáng sợ, ngay lập tức động thân quay đầu, chạy.
“Muốn chạy sao?” Võ Văn đương nhiên không cho phép. Song đao lần nữa huy vũ chém đến.
Ngạo Hùng cắn răng, trên tay không biết từ lúc nào xuất hiện một trương giấy màu vàng. Nhìn thấy đồ vật này Võ Văn liền cau mày tức giân, hắn đã nhìn thấy nó rất nhiều lần: “Na di phù.”
“Di” Ngạo Hùng không suy nghĩ, ngay lập tức huy động phù lục. Trương giấy vàng lập tức cháy lên, thân ảnh của Ngạo Hùng lập tức tiêu thất.
Hàn quang lóe lên trong mắt Võ Văn. Hắn chỉ có thể nhìn Ngạo Hùng thoát đi, đao mang chém rách không khí trong vô vọng.
Ngạo Hùng mặc dù đã chạy đi nhưng Võ Văn biết bên cạnh vẫn còn 1 kẻ vô cùng đáng sợ.
Vũ Văn Mặc chứng kiến hết thảy mắt hiện hàn quang, tư chất của Võ Văn thực sự làm hắn vô cùng cố kỵ. nếu để kẻ này lớn lên… hậu họa vô cùng. Hiện tại chính là cơ hội tốt nhất để xuống tay.
Võ Văn ôm Chu Linh, chợt quay đầu nhìn về một hướng—chính là nơi Vũ Văn Mặc ẩn thân. Động tác ấy khiến hắn ta giật cả mình.
Đôi mắt của Võ Văn lúc này 2 đồng tử đen ngòm. Chính là vận dụng Chân Thạch.
Vũ Văn Mặc kinh ngạc, hắn có thể cảm giác được chân thân của mình đã bị Võ Văn nhìn thấu hết thảy. Làm sao có thể?
Vũ Văn Mặc đã quyết ra tay, kẻ này nhất đinh không thể lưu, bên tai bất chợt vang lên một giọng nói lạnh đến thấu tim:
“Nàng ta nếu có mệnh hệ gì, lần sau gặp lại nhất định sẽ làm ngươi hối hận vì đã sinh ra đời.”
Vũ Văn Mặc cười lạnh, tiểu tử không biết trời cao đất dày, còn dám đe dọa hắn
Bất chợt Võ Văn khẽ bấm niệm pháp quyết cùng 1 loạt bộ pháp quỷ dị hoạt động, bên trong thể nội tạng tỳ phát ra ánh sáng màu nâu dịu nhẹ. Nhìn thấy cử động của Võ Văn, Vũ Văn Mặc bỗng nhiên cảm thấy bất an, linh lực lập tức bạo phát lên, 1 cái kim sắc đại thủ khổng lồ nhanh đến bất khả tư nghị đánh xuống nơi Võ Văn đang đứng.
Lực lượng hùng bạo hơn xa Ngạo Hùng trăm lần ập xuống. Cả một ngọn đồi dưới lực lượng này hoàn toàn bị san phẳng thành 1 cái sàn.
Lực lượng nhanh chóng tan đi, Vũ Văn Mặc khuôn mặt nghiến răng nghiến lợi tức giân, đối phương vậy mà có thể ở trước mặt hắn biến mất. Cảm nhận không gian không để lại 1 chút vết tích chạy trốn. Hắn chau mày tự hỏi:
“Độn thuật kia rốt cuộc là thứ gì, cao minh đến vậy.”