Chương 209: Bí mật của Binh gia
Ngạo Hùng đưa tay vào trong túi áo lấy ra 1 quyển cổ thư cuộn bằng da dê, khuôn mặt hắn hiện ra vẻ tiếc nuối giống như không nỡ lấy ra.
Võ Văn trong bụng cười lạnh, đến giờ này vẫn còn muốn diễn.
“Ngạo huynh, đồ vật cùng nhau đưa qua, huynh không ý kiến chứ?”
“Tốt.” Ngạo Hùng khẽ gật đầu. Ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng chỉ muốn thúc Võ Văn thực hiện càng nhanh càng tốt.
Rất nhanh cả 2 đều ném đồ vật về phía đối phương. Ngạo Hùng vừa nhận lấy tấm da sói liền không kiềm lòng được vội kéo ra xem xét.
Võ Văn nhìn động tác của Ngạo Hùng, trong lòng có chút hồ nghi, tên này không phải đang lúc khẩn yếu quan đầu đột phá Hồn Cảnh sao, đoàn hồn phách nhập vào Ngạo Hùng giả này rốt cuộc là có ý thức riêng hay vẫn là chủ ý thức điều khiển, nếu là chủ ý thức, hắn không sợ giữa chừng đột phá xem xét tâm pháp khác liền tẩu hỏa thất bại hay sao.
Võ Văn chỉ mới ở cấp độ Đại Tông Sư nên cũng không rõ ràng đột phá Hồn Cảnh cần huyền cơ như thế nào. Nhưng nhớ lại lần đó tiểu đệ của hắn Tiêu Ngọc Đàm bị mất đi Sảng Linh trong Tam hồn, Võ Văn có cảm giác tu luyên đến Hồn Cảnh, Tam hồn Thất phách nhất định sẽ có biến hóa nhất định. Nhất tâm đa dụng cũng không phải không có khả năng.
Ở hiện tràng, ngoài 2 người Võ Văn và Ngạo Hùng, còn có 1 người lúc này khuôn mặt hiện lên vẻ kinh hỉ ngoài ý muốn, hắn không che dấu được ý cười nồng đậm, không ai khác chính là thanh niên áo đen. Thần thức của hắn lúc này đã bám chặt lên tấm da sói. Can Mộc Quyết, thứ này hắn cũng vô cùng thèm khát.
Ở bên cạnh hắn lúc này An Nhiên đương nhiên phát hiện ra vấn đề vội hét lên:
“Biểu ca, dừng lại. Ngươi không được xem, ngươi làm như thế này chính là vô cớ chiếm đoạt đồ vật của người khác.”
Vũ Văn Mặc đương nhiên không xem lời nói của An Nhiên là đúng liền cười lạnh:
“Biểu muội, ngươi sai rồi, đây chính là cơ duyên. Đồ vật hắn không trân quý ném ra ngoài, nếu ta vô tình xem được, thì đây chính là cơ duyên của ta. Cùng lắm chỉ có thể xem như ta nợ hắn 1 cái ân tình.”
“Biểu ca…” An Nhiên đương nhiên không chấp nhận lời bao biện của Vũ Văn Mặc.
Ngay lúc Vũ Văn Mặc quét thần thức đến tấm da sói, Võ Văn khuôn mặt liền tái mét đi. Hắn lúc này đã chính thức xác nhận. Có một cái cường đại đến khó thở đang ở xa theo dõi bọn hắn. Lúc này nếu không phải rơi vào tình huống này hắn chỉ muốn thoát đi khỏi nơi này càng nhanh càng tốt.
Võ Văn nheo mắt, ngay lập tức liền kéo ra tấm da dê, nhanh chóng đọc qua tâm pháp của Phi Binh Chi Linh Pháp, đập vào mắt là 4 câu thơ đầu tiên.
“Nhất chỉ hàn quang xuyên dạ mịch,
Nhị tâm tụ khí ngự phong trần.
Tam thế vô thanh hành ảnh tuyệt,
Tứ phương hoàn vọng ẩn phi vân.
Tâm tĩnh sinh phong, ý động phát nhận…
….”
Ngoài 4 câu thơ, bên dưới mới xuất hiện khẩu quyết tâm pháp. Võ Văn đọc qua một lượt, bỗng ngẩn người. Hắn vội đọc lại thêm vài lần nữa.
Hạ Gia Vi nhìn Võ Văn cười lạnh. Công pháp Phi Binh Chi Linh Pháp này nàng vô cùng thấu hiểu, nói nó rác rưởi là không sai, bởi vì nó chỉ là công pháp nhập môn của Binh gia, đến cả đệ tử ngoại môn cũng có quyền xem. Nhưng bên trong công pháp này ẩn chứa 1 bí mật kinh thiên động địa mà Binh gia ẩn dấu từ thuở ban đầu.
Phần rác rưởi thật sự chính là tâm pháp bề mặt.
Áo nghĩa thực sự nằm ở 4 câu thơ ban đầu. 4 câu thơ tưởng chừng là vô nghĩa ấy lại ẩn chứa bí mật lớn nhất Binh gia. Kể cả người Binh Gia chỉ có cơ mật cao tầng mới biết được bí mật này. Cho dù nàng ta là hậu nhân trực hệ Hạ gia, cũng là trong một lần nghe phụ thân vô tình nhắc qua mới biết được.
4 câu thơ đó lại là do lão tổ của Hạ gia để lại, không ai khác chính là Đế hoàng Đại Vũ. Là 1 trong chí tôn Tam Hoàng, đến nay tu vị của Đại Vũ vẫn là bí ẩn, sau thời kỳ Vu Yêu, hải tộc xưng bá, Đại Vũ có thể một mình ngăn cơn sóng dữ dẹp yên Hải tộc, thống nhất nhân tộc Cửu Châu thành tựu Đế Hoàng, truyền thừa Đại Vũ để lại há là vật tầm thường?
Đến cả tâm pháp phi binh tối thượng của Binh gia gọi là Cửu Khí Ngự Pháp cũng chính là do Tôn Vũ, lão tổ Binh Gia cắt nghĩa từ những câu thơ trên của Đại Vũ mà tạo thành, từ đó Binh Gia ra đời, lập một phương bá chủ.
Hạ Đại Vũ xưa vốn không muốn hậu nhân hưởng phúc mà đắc ý. Ông để lại bí nghĩa thâm ảo, mong đời sau có thiên tài ngộ đạo, giúp nhà Hạ càng thêm vững chắc, càng thêm trường tồn. Đáng tiếc, nhà Hạ cho đến khi sụp đổ dưới tay nhà Thương vẫn không đản sinh ra người có thể lĩnh hội được.
Cho đến khi hậu nhân nhà Hạ đã hoàn toàn mất đi tư tưởng phục quốc, lúc đó cũng là thời kỳ Xuân Thu, cũng là lúc Tôn Vũ hạ thế, cơ duyên xảo hợp quen biết với 1 cái Hạ gia ẩn thế.
Tôn Vũ tư chất ngút trời, trời sinh đạo thể, sau khi vô tình đọc qua đoạn thơ tưởng chừng vô nghĩa trên lại bất chợt sinh ra cảm ứng, một lần kia ngộ đạo chính là mấy tháng trời, Cửu Khí Ngự Pháp từ đó ra đời.
Hạ gia có thể phục hưng đến hiện tại chính là nhờ Tôn Vũ nâng đỡ, mà Tôn Vũ thành tựu Binh gia lão tổ cũng là do Hạ gia mà thành. Chính vì mối quan hệ vi diệu này, các đời Binh chủ đều là Tôn gia đến chấp chưởng. Hạ gia dù đến hiện tại đã 8 phần nắm giữ Binh gia cũng không thể vi phạm quy tắc này.
Phi Binh Chi Linh Pháp ẩn chứa 4 câu thơ của Hạ Đại Vũ, cũng chính là tổ huấn do Tôn Vũ để lại. Không sai, chính là muốn tìm thêm thiên tài có thể hiểu được áo nghĩa của đoạn thơ đó. Nhưng Binh gia tồn tại đến hiện tại, ngoại trừ Tôn Vũ ra, cho dù đã xuất hiện qua biết bao nhiêu thiên tài, yêu nghiệt vẫn chưa từng có ai phát hiện ra, dù là 1 chút da lông.
Vì thế Hạ Gia Vi tuyệt không tin Võ Văn có thể nhìn ra điều gì.
Nhưng thế gian này… vẫn luôn tồn tại biến số.
Võ Văn đưa mắt đọc qua 4 câu thơ, ‘Chân Thạch’ bỗng chốc liền có rung động, Võ Văn ban đầu còn nghĩ rằng mình tưởng tượng ra, nhưng sau khi đọc lại vài lần, chỉ khi đọc qua 4 câu thơ Chân Thạch mới có rung động. Võ Văn không còn là tay mơ như lúc ban đầu, Chân Thạch diệu dụng Võ Văn đã kiến thức qua nhiều lần, đồ vật mà Chân Thạch để ý, nhất định không phải phàm vật.
Đồng tử Võ Văn nhanh chóng liên kết với Chân Thạch biến thành 1 màu đen tuyền. Ngay lúc Võ Văn quét mắt nhìn về phía 4 câu thơ, thần trí của hắn giống như bị kéo vào trong 1 tầng không gian khác.
1 cái khung cảnh kỳ ảo xuất hiện trong tâm thức Võ Văn, không gian nơi này là 1 phiến hải vực rộng lớn không thấy điểm cuối, Đột nhiên—một ngọn sóng như cao đến vạn trượng từ phương xa ầm ầm cuộn đến. Uy áp hạo hãn của nó giống như muốn nghiền nát cả phiến thiên địa, khiến tâm thần Võ Văn chấn động, muốn nghẹt thở.
Nhưng đúng lúc sóng dữ phủ xuống, hắn trông thấy bóng lưng của một người. Một người… đứng sừng sững giữa đại hải mênh mông, nhỏ bé như giọt nước trong biển lớn lại cho Võ Văn ảo giác như thân ảnh này muốn chắn cả phiến thiên địa, đây là 1 cái nam nhân với tư thái bề nghễ thiên hạ, phủ phục chúng sinh. Ở trước mặt hắn, ngọn sóng kinh khủng như muốn hủy diệt trời đất kia lại trở nên nhỏ bé đến đáng thương.