Chương 206: Vũ Văn Mặc
Ánh mắt Võ Văn khẽ đảo qua nữ nhân họ Hạ kia, trong lòng thầm cười lạnh.
Nữ nhân này nhìn qua cuồng phu như vậy, Ngạo Hùng kia hẳn là đa cấp chi vương. Nữ nhân a, chung quy vẫn thích nghe lời đường mật.
Song ánh nhìn ấy lại khiến nữ nhân họ Hạ cảm thấy bất an, toàn thân dường như ngứa ngáy khó chịu, lạnh giọng nói:
“Hừ! Ngươi nhìn gì vậy?”
Ngạo Hùng nhếch môi cười lạnh. Trong mắt hắn, việc Võ Văn nhìn qua thê tử mình cũng chẳng có gì lạ. Nam nhân phong lưu vốn là bản tính, chẳng đáng để để tâm. Đối với Ngạo Hùng, thê thiếp cũng không khác gì 1 bộ quần áo, tiện tay có thể đem tặng cho người khác.
Chỉ là — Hạ Gia Vi thân phận không tầm thường, hiện tại hắn vẫn còn cần đến nàng.
Ngạo Hùng thu lại ý cười, giọng ôn tồn nói:
“Phi Binh Chi Linh Pháp là công pháp áp hòm của Binh Gia ta, người ngoài tuyệt không có cơ duyên tiếp xúc. Dùng nó đổi lấy tam phần Ngũ Hành Quyết, tuyệt đối là xứng đáng.”
Võ Văn trong lòng cười lạnh, song ngoài mặt lại làm ra vẻ ngây ngô kinh ngạc:
“Thực sự lợi hại đến vậy ư? Có thể giết địch ngoài ngàn dặm, thần không biết, quỷ không hay?”
Ngạo Hùng vẻ mặt bình thản, nhưng nội tâm sớm đã mở cờ trong bụng.
Cá đã có dấu hiệu đớp mồi.
Hắn lập tức đắc ý giảng giải:
“Tiểu hữu có thể hoài nghi, nhưng ta nguyện lấy Hồn Đạo ra mà thề — Linh Pháp của Binh Gia chính là một trong những sát phạt vô thượng công kích pháp. Cái gọi là ‘giết địch ngàn dặm’ tuyệt đối chẳng phải lời khoác lác. Một khi luyện thành viên mãn, binh khí khởi phát, liền có thể thuấn di thiên lý, khóa chặt địch nhân mà chém giết! Giết vượt cấp, chẳng khác nào ăn cơm uống nước.”
Võ Văn khẽ nheo mắt.
Dám thề độc sao?
Song hắn chẳng phải kẻ ngu. Ngay khi Ngạo Hùng vừa nhắc đến hai chữ “Linh Pháp” gương mặt nữ nhân họ Hạ bên cạnh bỗng thoáng hiện nét cười mỉa. Một thoáng ấy thôi, nhưng đủ để Võ Văn hiểu rõ tất cả.
Ngạo Hùng quả thực không sợ lời thề — bởi trong Binh Gia quả có tồn tại một môn Linh Pháp lợi hại đúng như hắn nói.
Nhưng cái gọi là Phi Binh Chi Linh Pháp mà hắn lấy ra giao dịch e rằng chỉ là một môn công pháp rác rưởi. Khó trách nữ nhân kia lại mang vẻ mỉa mai đến vậy.
Võ Văn làm bộ gãi đầu, cười khờ khạo:
“Lợi hại đến thế sao? Nghe qua quả thật có lý… chỉ là Thượng Cổ Luyện Tạng Quyết vốn là bất truyền chi pháp, nếu ta dám tiết lộ ra ngoài, e rằng mấy lão bất tử trong Đạo Gia sẽ lột da ta mất.”
Ngạo Hùng vội tiếp lời, giọng đầy dụ hoặc:
“Tiểu hữu không cần lo lắng. Thượng Cổ Luyện Tạng Quyết dù danh chấn thiên hạ, nhưng nay chẳng còn là độc quyền của Đạo Gia. Ta nghe nói thậm chí đã bị rao bán trên chợ đen. Tiểu hữu nếu dùng để giao dịch, chỉ cần hai ta không nói, thiên hạ này ai biết được?”
“Chuyện này…” Võ Văn làm ra vẻ do dự, liếc mắt về phía nữ nhân họ Hạ.
Ngạo Hùng lập tức bật cười sang sảng:
“Tiểu hữu cứ yên tâm. Thê tử ta lại càng không thể tiết lộ nửa chữ. Phu thê chúng ta tình thâm nghĩa trọng, mặn nồng như keo sơn. Chỉ cần ta còn sống, nàng tuyệt đối không hé môi.”
Nghe vậy, Võ Văn chỉ muốn phun ra một ngụm máu.
Tình thâm nghĩa trọng? Mặn nồng keo sơn? Ngươi sao không đi đóng kịch đi cho rồi!
Song ngoài mặt vẫn tỏ ra kinh ngạc, ánh mắt thán phục.
Hắn làm bộ ngập ngừng, chần chừ nói:
“Haizz… chuyện này e rằng vẫn không ổn…”
Ngạo Hùng chau mày.
Con mồi đã đến miệng, tuyệt đối không thể để xổng!
Hắn nén giận, gượng cười ôn hòa:
“Tiểu hữu là Dương Tự Giả, lại đã khai mở Nhị Dương. Tại hạ biết có một nơi có thể giúp tiểu hữu đề thăng thêm một tầng, đạt tới Tam Dương cảnh. Cộng thêm tin tức này, chẳng hay tiểu hữu cảm thấy thế nào?”
Võ Văn nheo mắt, so với cái Phi Binh Chi Linh Pháp rác rưởi kia, tin tức này đối với Võ Văn thật sự có chút hữu dụng. Tu luyện đến bước này. Võ Văn cũng cảm giác được cơ thể mình lực lượng áp súc có phần dọa người. Trực giác mách bảo Võ Văn trước khi bước vào Đại Tông Sư Vô Chân phải mở ra Tam Dương hộ thể nếu không muốn chết.
Võ Văn cười nhìn Ngạo Hùng: “Ngạo huynh, đó rốt cuộc là nơi nào, có thể cho ta biết được không? Chỉ cần tin tức có giá trị, 3 phần Ngũ Hành Quyết đương nhiên có thể lấy ra trao đổi.”
Ngạo Hùng nụ cười khẽ tắt. Hắn nheo mắt nói: “Tiểu hữu, làm như vậy liền không đúng phép tắc a. Ngươi giao đồ vật, ta trao đổi lại, sự việc liền đơn giản hơn rất nhiều.”
Võ Văn nghe vậy liền làm bộ trầm tư sau đó ngửa đầu lên trời thở dài:
“Ồ, Ngạo huynh thứ lỗi rồi, đồ vật này ta sợ rằng không thể lấy ra.”
Ngạo Hùng nghe đến đây, biểu cảm liền hiện ra vẻ xoắn xuýt. Trong lòng muốn giết Võ Văn đoạt bảo vô số lần nhưng hắn vẫn rất sợ Đạo Gia. Đạo gia, dù đã trải qua nhiều biến cố thăng trầm vẫn trường tồn từ Hồng Hoang đến hiện tại, vẫn là Bách gia cộng Tôn, chí cường Cửu Tinh Cấp. Binh Gia của hắn bất quá cũng chỉ là Bát Tinh cấp trong Bách gia mà thôi. Mà hắn bất quá chỉ là một cái Binh Gia Chư Tử phổ thông.
Nhưng càng là như vậy, Ngạo Hùng lại càng thèm khát Thượng Cổ Luyện Tạng Quyết. Đồ vật này hắn nhất định phải có.
…..
Ở cách đó mấy dặm xa, có 2 cái bóng người núp dưới tán cây, ánh mắt đang nhìn về phía đám người Võ Văn. 1 người trong đó Võ Văn vô cùng quen thuộc, nàng vận bạch bào, mi mục như vẽ, vòng eo mảnh khảnh nhưng ngọc phong lại vô cùng sung mãn, xinh đẹp tuyệt luân, chính là Vũ An Nhiên, đứng bên cạnh nàng ta lúc này là 1 cái nam tử mặc hắc phục vô cùng tráng kiện, hắn ngũ quan vô cùng anh tuấn, lông mày hình kiếm nhìn qua liền có cảm giác vô cùng bất phàm, như hạc giữa bày gà. Hắn lúc này nhìn qua An Nhiên, chỉ tay về phía Võ Văn trên mặt hiện vẻ cười lạnh nói:
“Nam nhân nghĩa khí, hào hiệp, vì nghĩa quên thân mà ngươi nói là hắn hay sao?”
Vũ An Nhiên lúc này mặt khẽ đỏ lên. Nàng ta cũng không hiểu được tại sao Võ Văn lúc này lại mở miệng trao đổi với Ngạo Hùng. Không phải là 2 bên nên đánh nhau đến thừa sống thiếu chết thì mới đúng hay sao? Tiểu tử họ Tiêu này chẳng lẻ trước giờ giả vờ là người tốt trước mặt nàng? Vũ An Nhiên lúc này bỗng nhiên cảm thấy mê mang.
“Hừ, biểu ca, không cần trêu chọc ta, trước liền làm chính sự, Ngạo Gia sử dụng cấm pháp giết hại bừa bãi người dân vô tội và võ tu sĩ, xứng đáng bị tru diệt. Ngươi còn không mau ra tay, còn đứng xem làm gì?”
Nam tử áo đen khẽ lắc đầu nói: “Ngạo gia là đáng chết, giết một cái Ngạo Hùng cũng không tính là gì, một cái phổ thông Chư Tử thôi, ta cũng không để vào mắt. Nhưng Ngạo Hùng lại không thể giết.”
“Tại sao?” Vũ An Nhiên giật mình nhìn biểu ca của nàng. Có chút mơ hồ, có chuyện gì mà Đệ Nhất Thiên Tài Vũ Gia còn không dám làm.
Nam tử áo đen nhìn đến nữ nhân họ Hạ ở cạnh Ngạo Hùng, nhẹ giọng nói:
“Là nàng ta.”
Vũ An Nhiên ngẩn ra, khó hiểu hỏi: “Nàng ta, chỉ là 1 cái Đan Cảnh Lục Trọng phổ thông thôi mà?”
Nam tử áo đen khẽ liếc xéo An Nhiên nói:
“Hừ, Đan Cảnh Lục Trọng là do thân gia của nàng ta dùng tài nguyên ném vào mà đúc lên, để nàng ta tự thân tu luyện, sợ rằng đến Đại Tông Sư hay chưa còn chưa dám nói.”
“Kinh dị như vậy, nàng ta rốt cuộc có thân phận gì?”