Chương 205: Giao dịch
Phi kiếm của Ngạo Hùng phá không mà đến, đâm xuyên qua mi tâm của Võ Văn. Tưởng chừng đã đắc thủ, dư ảnh Võ Văn bị đâm xuyên bỗng tan mất.
Một khắc sau, Võ Văn đã xuất hiện cách đó không xa, thần sắc bình tĩnh, khí tức chẳng hề rối loạn.
Ngạo Hùng khẽ hừ 1 tiếng tức giận, phi kiếm lần nữa xé không đâm đến, nhưng 1 lần nữa thân ảnh Võ Văn lại biến mất. Thứ mà Ngạo Hùng đâm trúng chỉ là 1 cái bóng.
Sắc mặt Ngạo Hùng dần trầm xuống, đôi mắt lóe hàn quang:
“Thân pháp tiểu tử này… rõ ràng còn nhanh hơn lần trước chạm mặt!”
Võ Văn khẽ nheo mắt, giọng nói lạnh nhạt vang vọng giữa không gian tĩnh lặng:
“Nơi ta ở từng lưu truyền câu nói, một chiêu thức không thể sử dụng với ta 2 lần, huống hồ đây không phải 2 lần, ngươi còn không phải chân thân sử xuất.”
Mặc dù có thể đối phó với phi kiếm nhưng Võ Văn lúc này vẫn vô cùng căng thẳng từ lúc bóng mờ kia xuất hiện. Anh mắt hắn dán chặt nhìn chằm chằm vào bóng mờ kia. Đây là gì vậy? Thứ này hình như không phải là thực thể: “Đây là hồn thể sao?”
Võ Văn chặc lưỡi, tu luyện đến bực này, ánh mắt cũng không còn hạn hẹp, thấy qua cả người chết sống lại, hiện tại chứng kiến thêm xuất hồn hắn cũng có thể đơn giản tiếp nhận. Võ Văn ánh mắt lần nữa lại nhìn đến dư ảnh Hỏa Kỳ Lân. Đã bóng mờ này không đủ sức uy hiếp hắn, Võ Văn lại lần nữa muốn phá trận.
Bóng mờ Ngạo Hùng cảm giác được bản thân bị Võ Văn xem nhẹ, cười lạnh:
“Tiểu tử, có 1 chút bổn sự liền dám coi thường ta, nghĩ ta không có cách giết ngươi sao?”
Vừa dứt lời, chuyện xảy ra sau đó làm Võ Văn trợn mắt, chỉ thấy bóng mờ kia nhanh như thiễm điện xông vào bên trong cơ thể Ngạo Hùng giả làm từ khôi lỗ đậu. Khôi lỗ đậu vốn dĩ 2 mắt trống rỗng vô thần bỗng nhiên giống như sinh ra linh trí, khuôn mặt hắn ta kéo lên nụ cười lạnh, nét mặt biểu cảm không khác gì người thông thường, cơ thể bạo phát ra lực lượng chấn nát cả hư không, Đan Cảnh bát trọng lực lượng xộc thẳng lên trời.
Võ Văn kinh hãi, chưa kịp làm ra phản ứng, 1 cái kim sắc đại thủ không báo trước liền đánh thẳng đến hắn. Sở hữu cơ thể máu thịt và lực lượng siêu việt Võ Văn. Ngạo Hùng chính là muốn dùng cách thô bạo nhất mà nghiền ép Võ Văn. Muốn cho tiểu tử không biết trời cao dất dày này chết không toàn thây.
Sinh tử quan đầu, toàn thân Võ Văn không có một chút nào giữ lại, mi tâm Võ Văn nhẹ phát ra thanh quang, trên đầu Võ Văn 1 đóa liên hoa 5 màu xuất hiện phát ra quang hoa thần thánh. Nhìn thấy liên hoa xuất hiện, Ngạo Hùng kinh hô:
“Cái gì, Ngũ Khí Triều Nguyên.”
Đóa liên hoa 5 màu nhanh chóng dung nhập thể nội của Võ Văn, toàn thân Võ Văn lập tức sáng rực lên ngũ sắc quang hoa. Ngạo Hùng dường như không tin vào mắt mình run rẩy bẩy nói:
“Một trong tứ đại tối cường thể pháp, Thượng Cổ Luyện Tạng Quyết, Ngũ Thải Lưu Ly Thân, không thể nào?”
Đồ vật này hắn nằm mơ cũng muốn sở hữu, thầm nghĩ đến pháp môn này không phải nói đang thuộc sở hữu của Đạo Gia sao? Ngay khi nhìn thấy pháp môn này Ngạo Hùng không suy nghĩ ngay lập tức thu chưởng. Đạo gia hắn chính là hóa điên mới dám trêu chọc. Huống hồ có thể tu luyện ra Ngũ Thải Lưu Ly thân, thân phận càng không thể trêu chọc. Hắn híp mắt dò xét nhìn Võ Văn lần nữa mở miệng ôn hòa như gió xuân cười nói:
“Tiểu hữu, hiểu lầm, chắc chắn mọi chuyện là hiểu lầm. 2 chúng ta rõ ràng nên hóa thù thành bạn, ta và tiểu hữu vốn dĩ không nên sinh ra thù hận. Chúng ta thậm chí còn phải trở thành hảo bằng hữu, chỉ có cùng là cường giả mới có thể hỗ trợ lẫn nhau tu luyện, đám người phàm nhân kia thì xá gì, đối với tu luyện giả chúng ta, bọn họ chỉ là kiến hôi, tiểu hữu nên nghĩ cho đại cục, con đường tu luyện, thánh mẫu tâm chỉ làm cho chúng ta trở nên yếu đuối, bạc nhược. Lợi ích, tàn ác, bất chấp mới có thể giúp ngươi đăng đỉnh.”
Lời nói của Ngạo Hùng vang vào tai của Võ Văn làm cho hắn cũng cảm thấy một chút ngạc nhiên, thực sự Ngạo Hùng nói cũng là có đạo lý, có lẻ có rất nhiều tu luyện giả sẽ chọn làm theo lời Ngạo Hùng nói. Nhưng Võ Văn là có nguyên tắc của mình. Bất chấp tất cả để đạt thành mục đích không phải phong cách sống của hắn.
Võ Văn lúc này trong đầu ngũ vị tạp luân, đã sử xuất ra Ngũ Thải Lưu Ly Thân, hắn biết rõ Ngạo Hùng không ra tay vì nghĩ rằng hắn là Đạo gia người. Võ Văn lúc này đương nhiên không thể phủ nhận. Cho dù sử xuất toàn bộ lực lượng hắn hiện tại cũng không có khả năng chiến thắng Đan Cảnh bát trọng. Trong đầu lập tức sinh ra chủ ý. Lúc này trên mặt Võ Văn bỗng xuất hiện vẻ mê mang, phân vân.
Ngạo Hùng nhìn thấy biểu hiện của Võ Văn khẽ gật đầu cười lạnh. Hắn chính là sợ tiểu tử trước mặt này 1 bộ tính cách cương trực chính nghĩa ghét ác như cừu, không nể mặt hắn chỉ có thể trước đánh ngất đối phương mà trả về Đạo gia. Nhưng đã đối phương bày ra biểu hiện này nói rõ đối phương tâm có tà niệm, thầm hô Đạo gia quả nhiên không có ai thực sự tốt lành. Chỉ toàn là 1 đám ngụy quân tử.
Ngạo Hùng lúc này nhìn đến Ngũ Thải quang hoa bên ngoài cơ thể Võ Văn, có chút trông mà thèm. Binh gia hắn công pháp luyện thể đỉnh lưu không phải là không có, nhưng so với Thượng Cổ Luyện Tạng Quyết, thì bọn chúng chỉ là rác rưởi. Thứ này hắn chính là đánh chủ ý liền cười nói:
“Tiểu hữu, lợi ích của việc có bằng hữu cường giả, ta sẽ để tiểu hữu thấy rõ, tiểu hữu thấy pháp môn phi kiếm của Binh gia ta như thế nào?”
Võ Văn tấm tắc gật đầu: “Đã lĩnh giáo qua, vô cùng lợi hại.” Võ Văn nói lời này chính là thật tâm, hắn thậm chỉ còn xém chút nữa liền mất mạng. Sống sót qua lần kia hắn còn không hiểu thấu.
Ngạo Hùng cười nhạt: “Ta chính là học nghệ không tinh, sử xuất ra phi kiếm chỉ có thể xem là Nhập vi, ở Binh gia, thiên tài chân chính, sử xuất ra phi kiếm đạt đến Đại thành chính là có thể ngàn dặm lấy đi thủ cấp địch nhân. Thậm chí ta từng nghe đến 1 cái truyền thuyết về phi kiếm.”
“Truyền thuyết gì?” Võ Văn chăm chú lắng nghe.
“Sử xuất phi kiếm đến cực hạn có thể đạt đến cảnh giới Vạn Kiếm Quy Tông, Vạn Kiếm tề phát, còn được gọi là Kiếm Trận Sư trong truyền thuyết hư vô mờ mịt kia, kiếm ra đừng nói là 1 giết vạn quân, giết qua 1 đại giai cũng là chuyện thông thường.”
“Ồ, lợi hại, lợi hại. Đáng tiếc, ta sở học vốn là Đao, không thiện Kiếm.” Võ Văn nhếch miệng.
Ngạo Hùng giọng nói ôn hòa: “Trăm sông đổ về một biển, vạn pháp quy nhất đây là đạo lý, công pháp của ta gọi là ‘Phi Binh Chi Linh Pháp’ đừng nói là Đao, kể cả gậy gộc, thương, kích đều có thể tu luyện thành Phi Binh, giết địch ngàn dặm là không nói chơi.”
Võ Văn thực sự có chút tán dương lời nói của Ngạo Hùng, gã này dường như quả thực có tố chất đa cấp, lời nói có chút ma mị, dễ gây sự tán đồng. Nhưng Võ Văn đương nhiên chỉ cười lạnh. Giết địch ngàn dặm, ngươi làm thử cho ta xem.
Đương nhiên thả ra mồi câu là để bắt cá, Ngạo Hùng liền cười nói:
“Thượng Cổ Luyện Tạng Quyết sấm rền bên tai, chỉ cần tiểu hữu nguyện ý, Phi Binh Chi Linh Pháp đổi lấy 3 phần pháp môn tu luyện trong ngũ hành, tiểu hữu thấy sao, ta đảm bảo giao dịch này tiểu hữu không chút nào thiệt thòi.”
Võ Văn nghe vậy giống như nghe lấy chuyện cười lớn. 3 phần pháp môn mà bọn họ đánh đổi cả mạng sống để lấy được, để đổi lấy 1 phần Phi Binh Pháp tạp nham. Ngạo Hùng quả nhiên không phải là đa cấp thông thường, mặt rất dày.