Chương 204: Tam Giai Cực Hạn – Xuất Hồn
Nữ nhân lúc này trong đầu thực sự có chút lo nghĩ, tiểu tử trước mặt này vô cùng tà môn. Nàng ta xuất thân danh giá, công pháp tu luyện càng là đỉnh lưu, ánh mắt không phải tầm thường, trong lòng nàng càng thêm kinh hãi. Một cái Đại Tông Sư đỉnh phong, thế mà lại có thể điệp gia bí pháp, bộc phát ra lực lượng cường đại đến mức tiếp cận Đan Cảnh bát trọng — điều này há chẳng phải nghịch thiên?.
Nàng ta lúc này lại nhớ đến tên siêu cấp quái vật trong Binh gia kia. Thầm nghĩ tiểu tử trước mắt này chả nhẽ là Đại Tông Sư Cực Chân. Nhưng sau đó liền lắc đầu, không thể nào, cho dù là Đại Tông Sư Cực Chân cũng không có cách nào điệp gia bí pháp mạnh lên vượt cấp đến chừng này, tối đa chỉ có thể đối phó Đan Cảnh nhị, tam trọng đã là thiên tài siêu cấp, chưa kể cấp bậc thiên tài này chính là phượng mao lân giác, tiếng tăm lừng lẫy. Ở Binh gia, gia tộc của nàng nắm giữ toàn bộ thông tin tình báo. Tiểu tử trước mặt này, nàng chưa từng thấy qua chút tư liệu nào.
Ngẫm nghĩ hồi lâu, trong đầu nữ tử bất giác hiện lên lời của gia gia thuở trước từng nói — một đoạn truyền thuyết xưa cũ. Rằng nếu ở tu vị Hạ Tam Giai, võ thể song tu, mà cả ba cảnh giới đều đạt đến Vô Chân chi cảnh, thì chiến lực có thể vượt qua một đại cảnh giới mà chém giết địch nhân. Cảnh giới ấy, gọi là Tam Giai Cực Hạn.
Nói thì dễ nhưng Võ Đồ đạt đến Vô Chân, Võ Sư đến Vô Chân, cả Đại Tông Sư cũng phải đạt đến Vô Chân, chỉ nghĩ đến thôi nữ tử liền lắc đầu cười nhạt. Đã tu luyện đến Đan Cảnh lục trọng, nữ tử biết rõ việc đúc luyện, áp súc lực lượng trong người để đạt đến Tam Giai Cực Hạn là không thể nào, truyền thuyết này vốn dĩ chỉ là viễn vông, nhân thể phàm tục có thể ở Võ Sư tu luyện đến Vô Chân đã phải sử dụng vô số tài nguyên áp súc, nếu không có đại năng hỗ trợ khi đột phá khẩu chắc chắn cơ thể sẽ bạo liệt. Đó mới chỉ là cảnh giới Võ Sư Vô Chân thôi. Còn về Đại Tông Sư Vô Chân, nữ tử thầm nghĩ nó chỉ là khái niệm mờ mịt ảo tưởng, Tam Giai Cực Hạn chỉ là do người xưa thêu dệt nên mà thôi.
“Hừ! Cẩu tử này nhất định tu luyện công pháp che giấu tu vi, cố lộng huyền hư để mê hoặc người khác!” Ánh mắt nữ tử dần lạnh lẽo, nhìn Võ Văn đang bạo tiến đến gần, trong lòng âm thầm định đoán: “Tu vi của hắn, chí ít cũng đã đạt đến Đan Cảnh ngũ trọng! Tuyệt đối không thể chỉ là Đại Tông Sư như vẻ ngoài kia biểu hiện.”
Võ Văn thân ảnh tựa thiểm điện, khí thế như lôi đình, song thủ Liệt Thiên cùng Trảm Địa đồng thời vung ra, đao mang như rạch tan hư không, cuộn cuộn tiếng gió gào thét chém thẳng đến nữ nhân, nàng ta khẽ cười gằn, nàng ta chỉ sợ Võ Văn không dám tấn công, chỉ cần hắn dám tấn công, khôi lỗ đậu nhất định sẽ có phản ứng.
Nhưng biến cố lại xảy đến ngoài dự liệu — khôi lỗ đậu bỗng nhiên đứng yên tại chỗ, như mất đi linh tính, chẳng có lấy một chút phản ứng. Nó chỉ đứng đờ đẫn giữa không trung, trơ như gỗ đá. Nữ tử giật mình kinh hãi, tâm niệm rối loạn: “Đây… là chuyện gì?”
Ngay khoảnh khắc đó, song đao của Võ Văn lại hóa thành giao long uốn lượn, thân pháp hắn như thiểm điện xuyên qua người nữ tử, tựa mũi tên phá không. Trong chớp mắt, hắn đã vượt qua nàng, ánh mắt khẽ liếc, khóe môi cong lên nụ cười gian trá, tựa hồ đã sớm tính toán.
Nữ tử thất thanh thầm hô: “Không ổn… Bị lừa rồi!”
Thì ra Võ Văn chỉ giả vờ xuất thủ. Trong khoảnh khắc giao phong, hắn đã hiểu rõ huyền cơ — chỉ cần hắn không khởi phát địch ý đối với nữ tử, thì Ngạo Hùng giả kia sẽ không công kích hắn. Quả nhiên, suy tính của hắn không hề sai.
Đồng tử Võ Văn lúc này đột nhiên biến đổi, trở nên đen tuyền như mực, u quang sâu thẳm vô đáy. Chân Thạch diệu dụng. Ánh mắt hắn đảo qua trung tâm trận pháp — nơi đó, Hỏa Kỳ Lân sừng sững, toàn thân bao phủ bởi vô số linh mang huyết sắc đang lưu chuyển. Những tia linh mang ấy nối liền khắp Đông Thành, tựa mạch máu ma quỷ đang rút tinh huyết vạn dân, hợp tụ thành một trường hạo kiếp.
Võ Văn nhìn cảnh ấy, lòng như bị dao cắt, sắc mặt trầm trọng. Trên bầu trời, thiên địa u ám, sương máu đặc quánh phủ xuống toàn thành, mùi tinh huyết tanh nồng nức mũi. Hắn nghiến răng, sát khí bừng bừng, trầm giọng:
“Hừ! Dùng tinh huyết đột phá tu vi… Đây rốt cuộc là Binh gia thủ đoạn, hay Ma môn tà pháp? Ngạo Hùng, ngươi đáng chết!”
Tiếng quát vừa dứt, Võ Văn lập tức bạo phát linh lực, thân ảnh phóng đến như thiên lôi hạ phàm. Hắn đã nhìn thấu, dư ảnh Hỏa Kỳ Lân kia chính là Trận Nhãn của Tứ Tượng Sinh Lân Trận! Chỉ cần phá hủy nó, toàn bộ đại trận này sẽ sụp đổ, Ngạo Hùng đột phá nhất định sẽ thất bại!
Khí tức trong thể nội Võ Văn bùng nổ, linh lực như hải triều cuộn trào, cuồn cuộn không dứt. Song thủ nắm chặt Liệt Thiên cùng Trảm Địa, đao ý phô thiên cái địa, sát khí hóa thành thực chất, đè ép đến mức không gian vang lên tiếng ma sát kinh khủng.
Ngay lúc ấy, một thanh âm ôn hòa vang lên bên tai hắn, tựa như xuyên thấu vào trong linh hồn:
“Tiểu hữu, hóa thù thành bằng hữu… Chỉ cần ngươi dừng tay ở đây, Ngạo Hùng ta liền xóa bỏ ân oán. Đợi ta đột phá Hồn Cảnh thành công, tất sẽ ban cho ngươi một hồi đại tạo hóa. Ân tình của Hồn Cảnh cường giả… ngươi hẳn biết nó trân quý đến mức nào.”
Lời nói nhẹ tựa gió xuân, nhưng ẩn chứa uy thế khôn lường — chính là Ngạo Hùng truyền âm!
Hắn lúc này đang ở trong đột phá khẩu, không thể phân tâm, chỉ có thể dùng lời lẽ mềm mỏng để trì hoãn. Trong tâm Ngạo Hùng, đối với tiểu tử này đã dấy lên vài phần kiêng kỵ — nếu để hắn phá hủy Trận Nhãn, mọi nỗ lực sẽ tan biến trong khoảnh khắc.
Nhưng Võ Văn chỉ khẽ cười lạnh, ánh mắt như băng:
“Hừ! Ngạo Hùng, ngươi muốn lung lạc ta? Đừng mơ tưởng!”
Hai tay hắn không dừng, đao thế càng thêm cuồng bạo, đao mang hóa thành hồng lưu chém xuống, mang theo khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Nữ tử nhìn thấy cảnh ấy, thần sắc đại biến, hồn phách như bay tán. Nàng là hộ đạo giả được Ngạo Hùng tín nhiệm, lại là trọn đạo thê tử, trung kiên thờ phu, sao có thể để phu quân mình gặp biến cố giữa đột phá sinh tử quan đầu?
Nàng gào lên một tiếng thê lương, linh lực toàn thân bùng phát hô lớn:
“Súc sinh! Dừng tay!”
Võ Văn cười lạnh, đao thế không chút nào dừng lại, Ngạo Hùng hắn tất sát. Ngay lúc song thủ sắp trảm đến dư ảnh Hỏa Kỳ Lân, tiếng nói kia lần nữa vang lên bên tai, lần này đã ngược lại không còn một chút ôn hòa, chỉ có tiếng nghiến răng tức giận:
“Tiểu tử, đã ngươi muốn chết, Ngạo Hùng ta liền thành toàn ngươi.”
Vừa dứt lời, 2 thanh phi kiếm thoát khỏi sự khống chế của nữ tử, 1 cái bóng người hư ảo giống như bóng mờ xuất hiện giữa hư không, bóng mờ liếc nhẹ nữ tử nhẹ nói: “Hừ đồ vô dụng.”
“Tướng công… là Hạ Nhi vô năng. Khi tướng công đột phá khẩn yếu quan đầu, lại khiến người phải Xuất Hồn ứng chiến…”
Lời chưa dứt, linh quang bạo phát!
Hai thanh phi kiếm như phá toái hư không, kiếm quang hóa thành hai vệt ngấn rạch trời, trong chớp mắt đã lao thẳng đến mi tâm của Võ Văn!
Khoảnh khắc ấy, Võ Văn chỉ cảm thấy toàn thân lạnh buốt, lông tơ dựng đứng, hít thở không thông. Một cỗ khí tức tử vong lạnh lẽo như lưỡi dao áp sát, khiến hắn nghẹt thở. Cảm giác tuyệt mệnh — giống hệt lần trước — lại một lần nữa ập đến!
(yeah, ta trở lại đây, vẫn không thể bỏ đứa con tinh thần được)