Chương 203: Binh gia thủ đoạn, Tát đậu thành binh
Võ Văn tiếp tục xông lên, đã cách trận bàn không xa.
Lúc này bất chợt, phía trên tầng cao nhất của Ngạo Phủ đi ra 1 bóng người.
Đây là 1 nữ nhân mang váy dài màu đen, nàng ta tuổi cũng không trẻ, nhìn qua cũng đã gần 30 tuổi. Bề ngoài khá là xinh đẹp, nhưng dung mạo vô phần thanh lãnh, nhìn qua liền biết không phải 1 cái nữ nhân thiện lành.
Nàng ta vừa xuất hiện liền mở miệng đe dọa:
“Tiểu tử, khôn hồn liền dừng lại, tiếp tục xông lên, Binh gia thủ đoạn, ngươi chỉ có con đường chết.”
Võ Văn nheo mày nhìn, nữ nhân này tu vi chỉ có Đan Cảnh Lục Trọng, khẩu khí lại lớn như vậy, muốn hắn dừng lại, nằm mơ. Võ Văn tiếp tục xông lên.
Nữ nhân thấy vậy, toàn thân tán phát sát khí. Nàng ta lúc này chợt lấy ra trên người 1 thứ đồ vật màu lục nhìn qua lớn bằng 1 đốt ngón tay.
Võ Văn luôn xem chừng nàng ta, thấy nàng ta lấy ra đồ vật, hắn có 1 chút thấp thỏm.
Nữ nhân khẽ bấm pháp quyết, sau đó ném ra kiện đồ vật kia nhẹ giọng nói:
“Tát đậu thành binh.”
Võ Văn giật mình, câu nói này tại sao nghe có chút quen tai, hắn lúc này mới nhìn kỹ thứ đồ vật màu lục lớn chừng đốt ngón tay kia là gì, nó nhìn qua giống như 1 viên đậu xanh có chút lớn.
Viên đậu xanh vừa rơi ra ngoài, ngay lập tức biến ảo phình to ra, chỉ trong chớp mắt liền mọc ra tay chân đầu.
1 cái thân ảnh hiện ra trước mặt Võ Văn. Võ Văn nhìn thấy thân ảnh này lập tức trở nên kinh hoảng, đây lại là Ngạo Hùng.
Nhưng ngay tức khắc liền cảm thấy không đúng, Ngạo Hùng trước mắt khuôn mặt vô cảm, nhìn qua cảm giác không có ý thức.
Lại quét đến khí tức của đối phương, yếu hơn Ngạo Hùng rất nhiều, chỉ tầm 2,3 phần thực lực.
Nữ nhân kia lúc này cười lạnh nói:
“Tiểu tử kia, ngươi còn muốn xông lên nữa không, ha ha.”
Võ Văn trầm ngâm suy nghĩ, hắn nhớ lại vừa rồi nghe được câu ‘Tát đậu thành binh’.
Đây chẳng phải là câu nói của Trương Giác giặc khăn vàng thời Tam Quốc sao?
Thứ đó không phải là bịa đặt lên sao? Lần này chứng kiến thưc tế chuyện này mắt Võ Văn trợn trừng. Đây cũng là Binh gia thủ đoạn? Binh gia rốt cuộc còn thủ đoạn gì nữa?
Võ Văn khẽ lắc đầu, hắn không thể dừng lại, để Ngạo Hùng đạt được mục đích, không nói dân chúng trong thành sợ rằng đến bản thân hắn cũng phải nhận lấy cái chết.
Hắn ngay lập tức xông lên, Liệt Thiên, Trảm Địa đồng loạt chém đến Ngạo Hùng fake kia.
Nữ nhân kia nhìn thấy khẽ hừ một tiếng. Lúc này cái Ngạo Hùng giả kia khẽ động. Tay bấm niệm pháp quyết, tức thì 2 thanh phi kiếm liền xuất hiện bên cạnh hắn.
Hắn khẽ hô “Di”1 tiếng, 2 thanh phi kiếm giống như xé rách hư không chém đến Võ Văn.
Võ Văn giật mình, tốc độ, sức mạnh này mặc dù không bằng Ngạo Hùng nguyên bản nhưng mạnh hơn nữ nhân kia xử xuất gấp nhiều lần.
Võ Văn nhanh chóng thu lại Liệt Thiên, Trảm Địa, 2 thanh đại đao chấp lại thành hình chữ thập ngăn lại trước ngực.
Toàn thân Ngũ Thải Lưu Ly Thân điên cuồng vận chuyển. 2 thanh phi kiếm nhanh như thiễm điện đập mạnh vào lá chắn của Võ Văn.
Dư lực đánh tới chấn cho hổ khẩu của Võ Văn muốn rách toác, 2 thanh đại đao muốn tuột khỏi tay.
Võ Văn kinh hãi, chỉ vừa mới va chạm đã bị nghiền ép, lực lượng của Ngạo Hùng giả này sợ rằng còn mạnh hơn Ngạo Hàn rất nhiều, đạt đến Đan Cảnh Thất Trọng đỉnh.
Võ Văn rơi lại phía sau, nhanh chóng thủ thế đề phòng. Nhưng lúc này lại nhìn thấy Ngạo Hùng giả không có ý định xông đến tấn công, vẫn đứng yên tại chỗ.
Võ Văn ngẩn ra, đứng nhìn đối phương chốc lát, đối phương vẫn không xông đến. Võ Văn chau mày chỉ có thể tiếp tục xông lên. Hắn không thể dừng lại ở đây.
Ngạo Hùng giả vẫn 1 trạng thái đờ đẫn vô hồn chắn ở phía trước trận bàn.
Võ Văn trạng thái xông lên đến cực hạn, Ngũ Thải Lưu Ly Thân vận chuyển, Vạn Thú Luyện thể quyết, 3 cái khiếu tâm dũng động, máu huyết chạy vội tạo ra tiếng nổ tung như tinh hà sao rơi, Huyết Như Ngân Hà. Võ Văn huy động 2 tay chém ra song đao.
Song Trọng Nghịch Lưu
Ngay lúc máu huyết Võ Văn vang lên tiếng nổ tung. Nữ nhân kia ngay lập tức có cảm ứng, nàng ta sợ hãi lấy tay che miệng kinh hô:
“Huyết như Ngân Hà, sao có thể, hắn mới chỉ Đại Tông Sư, làm sao có thể tinh luyện máu huyết đến cảnh giới này, chẳng lẻ là ta nghe nhầm.”
Nàng ta thực sự không tin tưởng, cảnh giới kia lúc còn ở Binh Gia nàng từng chứng kiến vị kia thể hiện ra. Nhưng người kia là cấp độ gì. Đan Cảnh thất trọng, mở ra 5 khiếu tâm, thiên tài trong các thiên tài.
Võ Văn vừa tấn công, Ngạo Hùng giả lập tức phản ứng, 2 thanh phi kiếm xoay quanh người tạo thành 1 lớp khiên chắn vô cùng kiên cố.
2 thanh đại đao của Võ Văn chém vào khiên chắn liền cảm nhận được lực phản chấn vô cùng mạnh mẽ, không có cách nào xông phá.
Võ Văn tâm chùn xuống, lực lượng chênh lệch quá lớn, hắn bị trận pháp ảnh hưởng, chỉ có thể phát huy ra lực lượng Đan Cảnh lục trọng. Đối phương thực lực lại là thất trọng đỉnh, không có cách nào san lấp.
2 thanh phi kiếm đẩy lùi đao của Võ Văn, lập tức đổi quỹ tích chém mạnh đến Võ Văn.
Võ Văn giật mình vội lui về phía sau nhờ vậy né tránh được 2 kiếm nguy hiểm.
Võ Văn tiếp tục lùi ra xa, hắn lần nữa trông thấy Ngạo Hùng giả kia khuôn mặt đờ đẫn đứng yên tại chỗ, không hề đuổi theo.
Võ Văn nheo mắt, tư duy vô cùng nhanh nhạy, hắn dường như bắt được một điều gì đó.
Hắn nhẹ nhàng từng bước đi lên, khoảng cách dần rút ngắn với Ngạo Hùng giả kia. Đối phương vẫn chôn chân tại chỗ không làm ra cử động.
Võ Văn nhếch miệng, hắn đã hiểu ra chuyện gì, cũng đã hiểu được tại sao khi xưa Trương Giác có thứ vũ khí đáng sợ như thế này vẫn thất bại thảm hại, thứ này là có điểm yếu chết người.
Võ Văn không xông trực tiếp về phía Ngạo Hùng giả, hắn vậy mà đi vòng qua. Kỳ quái là Ngạo Hùng giả kia không hề có chút phản ứng nào.
Nhưng nữ nhân kia thì kinh hãi thốt lên:
“Không thể nào, hắn làm sao phát hiện ra nhanh đến vậy.”
Nàng ta ngay lập tức nhảy qua hướng Võ Văn di chuyển, muốn cản lại đối phương.
Quả nhiên Võ Văn đoán không sai, Ngạo Hùng giả kia mặc dù mạnh mẽ nhưng thực tế nó chỉ có tác dụng phòng thủ, nếu Võ Văn tấn công vào nó mới kích hoạt nó hoạt động, nhưng nếu hắn không tấn công thì nó liền trở nên vô dụng.
Trương Giác ngày xưa thất bại khả năng cũng vì nguyên nhân này, sỡ hữu binh lính, nhưng binh lính không biết chủ động tấn công thì chỉ là thứ vô dụng.
Nhìn thấy nữ nhân kia lao ra, Võ Văn cười gằn, song đao lập tức chém ra, Đan Cảnh Lục trọng không đủ để uy hiếp hắn.
Nhưng vừa chém đến nàng ta, Ngạo Hùng giả lập tức có phản ứng, 2 cặp phi kiếm đánh đến Võ Văn.
Võ Văn kinh ngạc không lựa chọn đối cứng, lập tức lùi lại. Hắn nheo mắt thầm nghĩ, thì ra công kích chủ nhân, nó cũng sẽ chủ động tấn công.
Đã như vậy thì, Võ Văn lần này xông lên, hắn toàn thân tĩnh lặng vô cùng, không hề phát ra chút sát ý nào.
Nữ nhân nheo mắt, không hiểu Võ Văn muốn làm gì, nhưng nàng ta khuôn mặt bình thản, đứng chắn tại chỗ, chỉ cần Võ Văn dám tấn công nàng ta, Khôi lỗ đậu sẽ trực tiếp tấn công. Cho dù không giết được Võ Văn, nhưng kéo dài thời gian 1 chút nữa, tế tự liền thành.