-
Vừa Làm Ra App Du Lịch, Ngươi Liền Mang Ta Xuyên Qua Nhị Thứ Nguyên?
- Chương 129. Đây là đâu?
Chương 129. Đây là đâu?
Là hắn, Akihito Akira vừa đặt ra câu hỏi vô thưởng vô phạt trên tên chương truyện đây.
Chớp chớp đôi mặt mệt nhoài, hắn cố gắng nhìn quanh tiếp tục tìm kiếm câu trả lời. Nhưng đáng buồn thay, những gì hắn nhận được chỉ là…
Chỉ là gì mới có thể miêu tả được hoàn cảnh bây giờ được nhỉ?
Một bờ cát trải dài đến vô tận không thấy nổi điểm cuối, bầu trời treo cao thì ảm đạm một màu xám xanh chẳng rõ rệt màu sắc…
Ở đây không có gì cả!
Tất cả những gì trước mắt Akira lúc này chỉ là một vùng cát vàng bao quanh dưới nền trời u ám. Nó thậm chí còn chẳng giống ở sa mạc để hắn có thể bám víu vào việc bản thân vẫn còn ở trên Trái đất…
Đúng vậy. Ở đây không hề cho hắn cảm giác là đang ở Trái đất chút nào.
Là một nơi hoàn toàn khác.
“Và cả thứ này nữa nhỉ…?”
Akira liếc nhìn xuống cổ tay và cả cổ chân. Bốn chiếc xích nặng nề to gần bằng cả bắp chân đang khóa vào hắn.
Còn chẳng rõ mớ xích này có phải làm bằng sắt hay chăng nữa khi mà ánh sáng phát ra từ nó lúc thì lóe sáng lúc thì tối tăm.
“Keng!” Tiếng vang lớn phát ra khi Akira thử đập hai sợi xích đang khóa chặt cổ tay vào với nhau.
Nếu là trong phim hay anime gì đó thì hẳn sẽ có phân đoạn như thế này mà.
Bị khóa vào chiếc xích sắt bí ẩn cực kì kiên cố không vũ khí gì phá được. Thì lúc ấy hai chiếc xích giống nhau sẽ là công cụ hiện hữu nhất để phá vỡ lẫn nhau.
Cơ mà…
“Keng! Keng! Keng!…” Lại đập thêm một lúc nữa trước khi Akira đổ phục xuống nền cát thở hổn hển bỏ cuộc.
Đập hai chiếc xích vào nhau chẳng có tác dụng gì cả!
Thậm chí còn không có vết xước nào trên chiếc xích hoàn mĩ ấy. Có chăng thì chỉ có vệt sáng lóe lên rồi tắt ngủm như thể đang cười vào mặt Akira vậy.
Thở hắt ra một hơi, hắn chuyển sang cách thức khác. Lần này hắn cố gắng kéo sợi xích đang khóa chặt ấy lên…
Lên khỏi nền cát kì quái dưới chân!
Đúng vậy, bốn sợi xích khóa chặt bốn chi của Akira bắt nguồn tự ngay phía dưới, sâu bên dưới lớp cát.
Một mét, hai mét, ba mét,… Càng kéo thì sợi xích lại càng dài ra thêm như thể bên dưới lớp cát đó là một sợi xích dài vô tận.
Kéo thêm, kéo mãi, kéo đến khi đôi tay mỏi nhừ thì Akira cuối cùng cũng bỏ cuộc. Ngay khi hắn thả tay buông lực kéo thì mớ xích mà hắn mất công kéo lên ngay lập tức chạy tuốt xuống sâu trong lớp cát trở lại.
… Tốn công vô ích!
“Chẳng lẽ chỉ còn cách ấy…”
Hắn mệt mỏi nhắm mắt lại thầm lẩm bẩm.
Mở mắt ra, quay ngược lại nhìn. Ở phía sau Akira lúc này là một thân cây kì lạ mọc lên đột ngột giữa một vùng cát vàng không có lấy một ngọn cỏ xung quanh kia.
Phải, một thân cây.
Không hiểu sao Akira bắt đầu có cảm giác không tốt lắm về những cái cây kì lạ kiểu kiểu như này…
Nhưng giờ hẳn chỉ còn mỗi cách hướng về nó để tìm hiểu:
“Tại sao hắn lại ở đây?”
“Đây là đâu?”
Akira vò lấy đầu tóc rối bù xù của hắn rồi rơi vào trầm tư. Những gì còn xót lại trong trí nhớ mơ hồ của hắn là cảnh tượng trên một miệng núi cao ngất, vượt trên cả thảm mây lơ lửng phía dưới.
À đúng rồi nhỉ… Là lúc đó.
Một quả cầu rực sáng hơn cả vầng trăng đang treo cao.
Rồi từng dải năng lượng bộc phát ra xoáy quanh cái lõi bắt đầu nghiền ép cả [Không thời gian] xung quanh nó.
Nghiền ép cả Akira đang bất lực trước thứ năng lượng áp đảo tuyệt đối đó.
[Linh hồn] bị cắt thành từng mảnh.
[Cơ thể] bị vỡ nát từ ngón chân lên tận đầu.
Và cứ thế một [Akihito Akira] đã tan thành từng mảnh ánh sáng hòa vào hư vô…
Vậy người đang ở đây, hắn đang ở đây là ai?
Thực ra đây là câu hỏi mà Akira đã hỏi từ rất lâu trước rồi. Khi mà hắn đột ngột thức tỉnh tại đây.
“Rất lâu trước?”
“Là lâu như thế nào rồi cơ?”
Chính Akira lúc này cũng phải tự hỏi.
Bầu trời vẫn chỉ u ám một màu xám xanh mà không hề có mặt trời. Không có một chuyển động, không có một thay đổi,… Akira thấy như thể [Thời gian] không hề “tồn tại” ở nơi này vậy.
Bởi vì chính hắn cũng bị mất cảm giác về thời gian luôn rồi.
Nói về [Thời gian] thì hẳn sẽ phải nói luôn [Không gian].
Mọi người chắc sẽ thắc mắc tại sao hắn không cố gắng đến cái cây kì lạ kia sớm đi phải không?
“Cũng muốn lắm chứ…!”
Akira cắn răng nhấc đôi chân nặng nề vừa vì mệt mỏi, vừa vì nền cát lún, vừa vì hai chiếc xiềng xích khóa chặt.
Đi về phía trước… Một bước. Hai bước. Ba bước.
Hắn căng mắt ra hết cỡ, dồn lực vào hai chân sao cho nó vững chắc, bám dính vào nền cát kia mà bước đi.
Và rồi…
Khi bước ra bước số mười hai nếu hắn đếm không lầm… Thì chỉ trong chớp mắt. À không hắn có chớp mắt đâu.
Chỉ trong tích tắc, thân cây cao lớn kì lạ trong mắt hắn bỗng nhỏ đi phần nào!
À nói vậy thì khó hiểu nhỉ.
Đơn giản là bây giờ hắn đã cách xa cái cây đó hơn trước rất nhiều!
“[Không gian] tại đây không ổn định…”
Akira nghiến chặt răng đến nỗi bắt đầu thấy đau.
Hắn đã cố thử rồi đấy chứ!
Nhưng mọi nỗ lực của hắn đều chỉ được đáp lại bằng việc hắn có được khả năng [Dịch chuyển tức thời] một cách ép buộc kia!
Nếu là trước kia thì hẳn là Akira đã mừng rỡ lắm, nếu thực sự có kĩ năng [Dịch chuyển tức thời] thì còn gì bằng nữa.
Hắn thậm chí có thể tận dụng [Hệ thống] lên Lv kĩ năng rồi có thể dịch chuyển đi đâu mà hắn…
Hệ thống…
“Yui…”
Đầu gối của Akira khuỵu xuống.
Không hiểu sao lúc này hắn lại nhớ lại cô nàng tiểu tinh linh tinh nghịch kia.
Bọn hắn đã có một cuộc trò chuyện ngắn ngủi những cũng đủ nhiều để Akira có thể hiểu hơn đôi chút.
Nhờ vào đó mà hắn cũng đã có thể đoán ra được phần nào tình huống của bản thân hiện tại rồi…
“Cảm ơn nhé, Yui…”
Nhưng hắn sẽ không hối hận về quyết định của bản thân.
Nhấc chân, Akira lại rải những bước chân nặng nề trên nền cát đó mà hướng về phía thân cây kì lạ.
Mỗi bước chân được bước ra thì hắn phải thắng bao sức nặng của bốn chiếc xích đang khóa vào cơ thể, thắng bao nền cát lún, thắng qua sự mỏi mệt của cả cơ thể lẫn tinh thần.
Lại lần nữa.
Một bước.
Hai bước.
Ba…
“Chết tiệt!!!!!!!!!!!!!!!” Akira gào lên điên cuồng.
Chỉ trong chớp… Chỉ trong tích tắc, hắn lại lần nữa bị dịch chuyển. Cũng may lần này khoảng cách cũng gần.
Nghiến răng cắn chặt. Hắn lại tiếp tục bước đi.
Không được bỏ cuộc.
Không được ngừng lại.
Hắn nhất định phải bước tiếp trên con đường mà bản thân đã chọn!
*****
“Đã qua bao lâu rồi nhỉ?”
Ha…
Ha ha…
HAHAHA!!!
Tiếng cười vang lên điên cuồng nhưng rồi cũng mất hút vào cái không gian tĩnh lặng kì dị này.
Akira nằm dài trên nên cát.
Ngửa mặt nhìn lấy bầu trời xám xanh một màu chẳng hề thay đổi kia… Cảm giác bất lực đổ ập xuống thẳng vào tâm hồn của hắn.
Không làm được.
Không chịu nổi mất.
Dù cố đến mấy, dù đã trôi qua rất lâu, rất lâu đến nỗi việc tự nhẩm cũng chẳng còn tác dụng… Thì Akira vẫn chẳng thể chạm đến thân cây đó.
“Muốn khóc quá đi…”
Nhắm mặt lại, hắn bất chợt nở một nụ cười cay đắng.
Ban đầu hắn cứ nghĩ bản thân sẽ “tuyệt vời” lắm, bản thân sẽ có thể “nỗ lực hết mình” mà chẳng bao giờ “bỏ cuộc” để có thể hoàn thành tất cả mọi thứ trên đời.
Đúng thế còn gì?
Chỉ đơn giản là việc [Không gian] hỗn loạn thôi mà?
Chỉ cần hắn tiếp tục bước tiếp, tiếp tục hướng về mục tiêu đó thì dù có bị dịch chuyển ra xa thì vẫn sẽ có ngày đến được mà thôi!
Mà thôi…
Buồn cười quá đi! Buồn cười cái tính trẻ con ngây thơ của hắn quá đi!
[Sẽ không hối hận chứ?]
“Không hối hận.”
[Sẽ kiên trì dù có chuyện xảy ra chứ?]
“Kiên trì đến cuối.”
Những lời mà hắn đã mạnh miệng đáp lại Yui giờ đang xoay quanh trong đầu hắn.
Bây giờ Akira chỉ muốn hỏi bản thân của chính mình lúc đó rằng:
“Mày lấy cái tự tin ngu ngốc đó ở đâu ra vậy???”
Hắn đã nghĩ mọi thứ này quá đơn giản.
Phải, có lẽ là hắn đã sai ngay từ đầu khi cứ nghĩ mọi chuyện chẳng đáng là bao rồi cứ sống như thể bản thân chỉ là một tên đứng ngoài quan sát một cách nhàm chán.
Con người.
Sự vật.
Sự việc.
Akira ngay từ khi đến với [Thế giới ???] này đã luôn chỉ nghĩ về một thế giới đơn giản vui chơi giải trí…
Bởi vì hắn là một tên: [Nhân vật chính!]
Đúng vậy còn gì?
Xuyên qua một thế giới khác. Có được hệ thống hỗ trợ. Bản thân thì liên quan với các nhân vật khác của nhiều bộ anime, lightnovel,…
Đây chẳng phải là khuôn mẫu cho một tên nhân vật chính trong một bộ tiểu thuyết nào đó trên mạng à?
Nhưng mà…
Loạng choạng đứng dậy.
Akira hít sâu một hơi chậm lại những suy nghĩ rối loạn trong đầu, hắn nhìn thẳng về phía trước.
Bước đi.
Một lần nữa. Akira lại tiếp tục bước tiếp.
Phải. Giờ thì hắn đã hiểu hắn chẳng phải là một tên nhân vật chính tuyệt vời nào đó trong bộ tiểu thuyết ba xu trên mạng rồi.
Hắn vốn dĩ chỉ là hắn mà thôi.
Akihito Akira.
Một tên may mắn đúng dịp được hệ thống cứu sống mang đến thế giới mới. Trong thế giới này có đủ các loại người, có đủ loại sự kiện.
Hắn sống trong thế giới đó. Quyết định của hắn, lựa chọn của hắn cũng sẽ ảnh hưởng cho chính thế giới này.
Nên là…
Phải bước tiếp!
“Cố lên… Cố lên… Cố lên…”
Akira cứ vậy bước dài trên con đường hướng thẳng đến thân cây kì lạ kia.
Mặc kệ cho đôi chân nặng trĩu, mặc cho sự mệt mỏi thấm nhuần vào cơ thể lẫn linh hồn.
Trước đôi mắt căng mở của Akira lúc này [Không thời gian] rối loạn khiến cho việc bị cưỡng ép dịch chuyển càng diễn ra thường xuyên hơn.
Cứ vài bước, chục bước,… thì hắn lại bị dịch chuyển một lần.
Nhưng kệ!
Mặc cho cảnh vật trước mắt cứ bị thay đổi liên tục như ai đó làm videos giật giật capcut. Hắn vẫn cứ nhấc lên đôi chân bị xiềng xích khóa chặt đó bước tiếp.
Nhất định sẽ đến được mục tiêu mà bản thân lựa chọn!
“Không thấy mệt à?”
“Có chứ! Nhưng vẫn phải cố gắng.” Akira lẩm bẩm đáp lại.
“Mặc dù điều này chẳng hề có ích?”
Một lần nữa bị dịch chuyển ra xa. Akira khẽ cắn chặt răng nhấc chân bước tiếp: “Chỉ cần còn tiếp tục cố gắng thì nhất định sẽ đạt được!”
… Không khí im lặng trở lại.
Chỉ còn đó tiếng bước chân không ngừng nghỉ của Akira vang lên.
Một lúc sau. Phải là một lúc sau không nhỉ?
Cũng chẳng biết nữa. Chỉ là cảm giác qua mất vài ba khoảng trống [Thời gian] thì âm thanh ấy mới vang lên tiếp:
“Onii – chan tuyệt thật đấy~” Là cái thanh âm trong trẻo cao vút hỏi hắn nãy giờ.
Tuyệt sao?
Akira nở một nụ cười đầy cay đắng. Hắn giờ chẳng thấy bản thân có gì gọi lại tuyệt vời hay tốt đẹp nữa cả.
Có chăng thì hắn chỉ là đang bám víu lại một chút ít hy vọng còn lại để tự cứu lấy bản thân…
Hoặc chỉ đơn gian là chứng minh rằng hắn không bỏ cuộc như lời hứa mà thôi.
Trông hoàn cảnh như thế này mà Akira vẫn còn sĩ diện hão… Đúng thật là nực cười.
Bật cười thành tiếng.
Akira nhấm nuốt lấy cái mệt đang thấm nhuần vào bản thân mà tiếp tục tiến lên và nói:
“Không tuyệt như những gì em n…”
Ểh?
Ểh???
Chờ một chút.
Bàn chân đang muốn bước đi của Akira khựng lại giữa chừng. Bờ môi khô khốc mấp máy muốn nói hết câu cũng chẳng được.
Nãy giờ đầu óc hắn quay cuồng với nhiều suy nghĩ quá nên hắn thậm chí chẳng để ý kĩ đâu là thật đâu là lời nói trong hồi tưởng nữa rồi.
Nhưng mà rõ ràng… Giọng nói vừa nãy…
Akira nuốt nước bọt một cách khó nhọc mà chậm chạp quay đầu lại nhìn.
Phía sau lưng hắn, nơi vốn dĩ chẳng hề có gì ngoài vùng cát kéo dài vô tận… Thì bây giờ lại có một người đang đứng ngay đó.
Đồng tử phóng to như thể cố gắng quan sát kĩ càng hết mức có thể để đánh giá xem đây có phải là thực hay không.
Là thực.
Có một người khác đang ở đây cùng với hắn. Ở cái nơi mà hắn thậm chí bắt đầu đặt tên cho nó luôn rồi: Tận cùng của Thế giới!
Xoay cả người lại, đứng thẳng, Akira đánh giá người trước mắt hắn lúc này.
Thân hình nhỏ nhắn đáng yêu với mái tóc dài màu trắng bạc lung linh đến từng sợi tóc. Từng sợi tóc trắng bạc kì diệu ấy như thể một tồn tại riêng biệt mà phản chiếu lại ánh ảm đạm le lói của bầu trời xám xịt kia.
Đôi mắt của cô thì đỏ rực màu ruby nổi bật trên làn da trắng sáng nhợt nhạt. Nó đẹp đến nỗi ngay từ ánh nhìn đầu tiên thì Akira gần như bị hút sâu vào trong ánh mắt ấy.
Là một cô gái?
Nhìn bề ngoài thì khá nhỏ tuổi, chỉ khoảng học sinh tiểu học hoặc sơ trung mà thôi.
Cô gái ấy thấy hắn nhìn lại thì khẽ nghiêng đầu nở một nụ cười hồn nhiên ngây thơ, cực kì đáng yêu.
Tại sao Akira lại phải miêu tả những điều này?
Có lẽ là vì… Hắn muốn tránh nói ra làn da trên hai tay hắn đã nổi dựng lên, lông tơ chỉ trong một ánh mắt đã dựng đứng cảnh báo!
Một luồng khí lạnh chẳng biết từ đâu xuất hiện đánh ập vào cả người hắn khiến cho Akira cứng đơ cả người không nhúc nhích được gì.
… Đáng sợ!
Cô gái trông có vẻ ngoài cực kì xinh đẹp đáng yêu này cực kì… cực kì đáng sợ!
Akira hoảng loạn không thể thốt lên một lời mà cứ vậy đơ hình nhìn lấy cô gái ấy. Cô nàng sau khi nở một nụ cươi chào đón thì cũng đã thu hồi lại và bắt đầu nhìn kĩ đánh giá hắn.
Bàn chân trần tuyết trắng đạp nhẹ lên nền cát thoải mái tiến lại gần. Làn váy nhẹ nhàng phất phơ theo mỗi bước chân của cô, chiếc ruy băng vải được buộc nơ lại quanh eo cũng theo đó mà tung bay.
Xinh đẹp là thật xinh đẹp.
Đáng yêu là thật đáng yêu.
Cô gái ấy sở hữu một gương mặt hoàn hảo cho một vẻ đẹp hơi hướng Bắc Âu.
Nhưng mà… Mỗi lần đôi chân trần ấy chạm xuống nền cát thì Akira lại cảm thấy linh hồn bản thân bị đè nặng thêm một tảng đá lớn.
Mồ hôi lạnh chẳng mấy chóc mà ướt đẫm sau lưng hắn!
Ngay trước mặt hắn, cách chỉ hai bước chân. Cô gái ấy dừng lại rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt hắn:
“Onii – chan sao vậy? Sao tự dưng lại không nói gì nữa rồi?”
Đôi mắt đỏ rực đẹp đẽ hơn bất cứ đá quý mà Akira có thể tưởng tượng ra được đang nhìn thẳng vào hắn mà hỏi.
Hắn muốn nuốt nước bọt để làm dịu đi cổ họng khô khốc… Nhưng chẳng thể.
Cơ thể của hắn cơ cứng đến nỗi thứ duy nhất còn hoạt động chắc là lồng ngực đang đập loạn không thể kiểm soát kia.
“K-Không…” Akira há miệng cố gắng đáp lại.
Nhưng lúc này cô gái trước mặt bỗng chuyển sự chú ý sang thứ khác. Cô cúi đầu nhìn về phía hai chân cũng như trên cổ tay của Akira.
Nghiêng đầu đánh giá một lúc rồi cô gái ấy lại ngước lên nhìn hắn rồi nhoẻn miệng cười:
“Thứ ấy…”
“Tại sao onii – chan lại bị [Thế giới] xích lại vậy?”
[Thế giới]… xích hắn lại?
Đầu của Akira nổ tung khi nghe những lời ấy từ cô gái kì lạ này. Mặc dù hắn cũng đã ngờ ngợ chuyện gì đang xảy ra nhưng không ngờ hắn thực sự bị chính [Thế giới] mang đến đây.
Nhưng tại sao?
Với cả có [Thế giới] trong bộ anime, lightnovel nào đó có thể làm việc này sao?
Rốt cuộc thì cho dù đã qua rất nhiều tháng sống tại đây nhưng Akira vẫn chẳng làm rõ được cái [Thế giới ???] này chứa đựng thêm thứ gì kì lạ nữa.
Dòng suy nghĩ hỗn loạn làm não hắn mù mịt đi.
Thở dốc một cách khó nhọc, Akira nhìn về phía người phía trước mặt mình kia. Cô gái đó vẫn thản nhiên ngước nhìn đánh giá hắn, gương mặt nhỏ nhắn của cô ánh lên vẻ thích thú kì lạ?
Gương mặt này… Khi cô gái kì lạ đó đến gần thì hắn thấy một điểm quen thuộc nào đó càng lúc càng lớn…
Cảm giác đã gặp qua ở đâu rồi…?
Hoặc là Akira có lẽ biết qua gương mặt này rồi…?
Chầm chậm nuốt nước bọt… Hắn lấy hết dũng khí mở miệng hỏi:
“Em… là ai?”
Cười.
Một nụ cười rạng rỡ.
Cô gái đứng thẳng lại người mà nhìn vào hắn rồi bật cười.
Rồi bỗng nhiên gương mặt xinh đẹp ấy thoáng yên tĩnh trở lại. Lần này là một nụ cười nhẹ nhàng như làn sương sớm nhạt nhòa.
Hai tay khẽ nắm hai bên mép váy.
Nhún nhẹ gối khuỵu xuống. Giọng nói trong trẻo phát ra như một làn gió cuốn đến bên tai.
Nó cực kì nhẹ nhàng mà thủ thỉ vào tai Akira rằng:
“Hân hạnh được gặp mặt.”
[Em tên là… Illya von Einzbern]