-
Vừa Làm Ra App Du Lịch, Ngươi Liền Mang Ta Xuyên Qua Nhị Thứ Nguyên?
- Chương 128. Tan vỡ thành từng mảnh ánh sáng hòa vào hư vô
Chương 128. Tan vỡ thành từng mảnh ánh sáng hòa vào hư vô
Cuối cùng đã có thể gặp nhau. Đã thực sự gặp được nhau.
Mitsuha với tư cách là Mitsua.
Akira với tư cách là Akira.
Cả hai người đã có thể đứng đối diện nhau bằng chính cơ thể của chính mình. Không phải là nhìn qua gương, không phải qua những bức ảnh, không phải trao đổi qua từng trang nhật ký.
Akira bỗng thấy thật nhẹ nhõm, sâu thẳm trong tâm hồn hắn ngập tràn bình an. Có lẽ đã rất lâu rồi hắn mới có thể cảm nhận được niềm vui vẻ hân hoan kì lạ như thế này.
Mitsuha cũng vậy.
Hai mắt cô mở to như thể không tin vào những gì bản thân đang chứng kiến.
Gương mặt ngốc ngếch đáng yêu ấy lúc thì cười lúc thì nghệt ra, rồi lại đột nhiên mếu máo muốn khóc:
“Akira? Akira? Akira? Akira…!?”
Cô ngây ngốc lặp đi lặp lại tiếng gọi hắn. Đôi chân yếu ớt loạng choạng bước đến gần rồi đưa tay lên nắm lấy hai cánh tay Akira, siết nhẹ.
“Akira – kun… Cậu ở đây rồi…”
Mitsuha nói từng chữ một, nở nụ cười hạnh phúc… Hàng nước mắt bỗng chảy dài.
Akira ngắm lấy gương mặt của cô gái ấy, cảm nhận lấy hai bàn tay đang siết chặt vào người hắn như thể không cho hắn biến mất kia… Cô ấy vừa cười vừa khóc trong niềm hạnh phúc mà hẳn là cô đã tìm kiếm bây lâu nay.
“Tớ đến gặp cậu rồi đây.”
“Vất vả lắm đấy. Bởi vì cậu ở xa quá mà.”
Hắn mỉm cười nói với cô nàng.
Thật vậy, đúng là rất xa… Cả [Không gian] lẫn [Thời gian].
Mitsuha nghe vậy thì ngước lên nhìn hắn. Có vẻ nước mắt khiến cô cay cay, đôi mắt đỏ hoe, sống mũi ửng hồng. Mitsuha một tay lau đi nước mắt, nhưng tay kia vẫn nắm chặt lấy Akira mà nói:
“Nhưng làm thế nào…?”
“Tớ lúc ấy chẳng phải đã…”
Akira ngay lập tức ngay đi dòng hồi ức ấy của Mitsuha: “Tớ đã uống Kuchikami – Sake của cậu.”
Hả!
Mitsuha bỗng bật thốt lên.
Cô từ từ lùi ra sau rồi khẽ chắp cả hai tay lên che lại miệng… Bây giờ thì không chỉ là khóe mắt và mũi, mà cả gương mặt của Mitsuha đỏ rực cả lên.
Mitsuha ngước nhìn chàng trai trước mắt ngập ngừng xấu hổ nói không lên lời:
“Cậu… Đã uống nó…?”
Akira gật đầu đáp lại theo lẽ đương nhiên. Đối với hắn thì uống rượu để mà có thể quay ngược thời gian, hoán đổi về lại thì là điều cực kì tuyệt vời rồi.
Cơ mà ngay khi cái gật đầu chắc nịch ấy của hắn thì Mitsuha đã cuống lên:
“Đồ ngốc! Hentai!!!!!!”
Hểh??? Hắn làm gì sai à?
“Phải rồi! Cậu còn sờ ngực tớ nữa!” Mitsuha vòng tay ôm lấy phần ngực để che nó đi rồi nhìn về phía hắn.
… Đúng vậy, hắn hoàn toàn sai rồi!
Akira hoảng loạn. Lòng bàn tay khẽ co rút như thể cái kí ức nắn bóp vật gì đó mềm mại bỗng ập tới.
Phải tìm cớ gì biện minh mới được… Akira lắp bắp nói:
“À… Xin lỗi… Tớ lỡ tay…”
“Một lần! Lỡ tay một lần thôi…!”
“Một lần…?” Mitsuha nghe lời bào chữa của hắn thì khẽ nghiêng người như giấu đi phần ngực của mình nhưng cũng không quên liếc nhìn hắn.
Cơ mà sau một hồi ngẫm nghĩ thì Mitsuha cũng nhận ra là…!
“Bao nhiêu lần cũng vậy thôi! Đồ ngốc!”
Cô nàng ôm lấy vòng ngực của mình xấu hổ hét lên! Bao nhiêu lần đi nữa thì hắn cũng đã sờ ngực của cô rồi còn gì!
Biết là hết đường chối cãi. Akira thành thật chắp tay cúi đầu “Xin lỗi!” ngay lập tức.
Mà kiểu này thì không thể nói lần nào hoán đổi đến cũng sờ ngực được rồi nhỉ…
“A! Cái này…” Bỗng Mitsuha thay đổi sắc mặt không còn quan tâm vấn đề sợ ngực hay không đó nữa.
Cô bước lại gần rồi chỉ vào cổ tay của Akira với vẻ mặt ngạc nhiên sửng sốt.
Hắn cúi xuống nhìn theo.
Phải rồi nhỉ. Là sợi dây đan mà hắn nhận được từ Mitsuha ba năm về trước.
Nở nụ cười.
Cởi móc kim loại, tháo sợi dây khỏi cổ tay rồi đưa cho Mitsuha. Nhớ lại kí ức ấy, nghĩ về gương mặt cô đơn buồn bã của Mitsuha trên tàu điện lúc đó, hắn thấy lòng khẽ quặn đau lại:
“Cậu đấy. Gặp lúc chưa quen nhau thì làm sao tớ nhận ra được.”
“Tớ đã giữ nó bên mình làm bùa hộ mệnh suốt ba năm nay.”
“Giờ Mitsuha đeo lại nó nhé.”
Mitsuha đứng đấy đưa hai tay nhận lấy sợi dây mà cô quen thuộc đến từng chi tiết ấy. Đối với cô thì chỉ là hôm qua mà thôi.
Khi mà cô đã đưa sợi dây mà mẹ cô để lại cho cậu ấy…
Nhưng dù là chỉ mới hôm qua hay đã qua ba năm kể từ đó… Thì mối [Liên kết] vẫn ở đây. Và giờ nó quay lại với cô.
Mitsuha ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào chàng trai trước mặt mình.
“Ừm!” Cô trả lời với nụ cười rạng rỡ. Nụ cười ấy như thể làm cả không gian xung quanh bừng sáng theo.
Mitsuha vòng lấy sợi dây đan lên tóc, quấn dọc như băng đô rồi thắt nơ lại bên trái.
“Cậu thấy sao…?” Má ửng hồng, cô ngước mắt hỏi Akira.
Sợi dây đan được tết hình nơ tựa như con bướm theo gió mà dập dờn trên mái tóc ngắn ngang vai của cô.
Không hợp lắm nhỉ…? Akira thầm đắn đo trong lòng bởi vì hắn vẫn luôn thấy mái tóc đen huyền dài mượt mà lúc trước thực sự rất đẹp.
“À… Ừm… Cũng không tệ…” Hắn gãi đầu quay đi tránh nhìn thẳng vào mắt Mitsuha.
Cơ mà cái hành động vụng về đó khiến cô nàng nhận ra ngay!
“Ah! Cậu thấy không hợp chứ gì!?”
“À không…” Akira thấy bản thân bị lộ thì nhìn lại cô gái đang nhảy đến trước mặt với gương mặt xấu hổ đỏ ửng kia.
Bật cười.
Đột nhiên Akira lại thấy buồn cười trước cái vẻ ngốc nghếch đáng yêu này của Mitsuha.
Hắn vừa cười vừa nói: “Xin lỗi mà.”
“Ha… Cái cậu này!” Mitsuha chống hông quay phắt đi tỏ vẻ bất mãn: “Hưm!”
Rồi bất chợt, Mitsuha cũng phì một cái rồi ôm bụng cười khanh khách.
Gương mặt vừa mới còn rơi lã chã hàng dài nước mắt ấy giờ đây được thay thế bằng nụ cười tự nhiên vui tươi nhất.
Vậy là cả hai người cùng đồng thanh cười lớn.
Trong ánh sáng ấm áp của chiều tà dịu nhẹ. Ở một góc nơi ranh giới của [Thế giới] trở nên mơ hồ, ở nơi mà không còn quan tâm là đang ở [Thế giới] nào nữa.
Cả hai cười hồn nhiên như những đứa trẻ khi gặp được chuyện vui vẻ hạnh phúc.
*****
Nhiệt độ hạ thấp dần thấm qua lớp áo khiến hai người còn đang cười đùa kia cũng bình tĩnh lại.
Ánh sáng bắt đầu yếu bớt, khung cảnh chập choạng dần dần bị mơ hồ và thay vào đó là màn tối bắt đầu thấm dần xuống.
Akira thu hồi lại nụ cười hồn nhiên vui vẻ ấy mà nghiêm túc lại:
“Mitsuha này. Chúng ta vẫn còn chuyện phải làm…”
Mitsuha nghe vậy thì cũng thôi cười và nghiêm túc lắng nghe Akira giải thích về kế hoạch đã bàn với Teshi cùng Sayaka.
Đúng lúc này, một ánh sáng chợt lóe lên từ phía xa xa trên bầu trời cao vút kia.
Cả hai người bọn hắn cùng lúc ngước lên nhìn về phía bầu trời xanh thẫm phía Tây… Là hình dáng ngôi sao chổi với vệt đuôi kéo dài bắt đầu lờ mờ xuất hiện.
“Tới rồi…” Giọng Mitsuha run run sợ hãi, có vẻ cô cũng nhớ lại kí ức về đêm hôm ấy.
Nhưng bây giờ đã khác. Akira đi đến bên cạnh Mitsuha cùng cô ngắm nhìn ngôi sao chổi treo trên cao đó:
“Không sao, vẫn còn kịp!”
“Ừm. Tớ sẽ cố hết sức.” Cảm nhận được hơi ấm kề bên, Mitsuha như được tiếp thêm nguồn năng lượng.
Quay lại thời gian trước khi thiên thạch rơi xuống.
Quay lại cơ thể của chính mình. Mitsuha nhất định phải cứu được mọi người, cứu được thị trấn Itomori này!
Cơ mà, ngay khi ngôi sao chổi bắt đầu lờ mờ xuất hiện thì cũng là lúc màn đêm theo nó mà kéo đến.
“A… Kataware – Doki…” Mitsuha thoáng hoảng hốt mà lẩm bẩm.
Là ánh tà dương đang rút dần đi. Ánh sáng vẫn đang cố gắng níu kéo ở lại [Không gian] này đang dần dần biến mất…
Và cả Mitsuha… Hình dáng của cô ấy cũng đã mờ dần từ lúc nào…
Mờ dần theo [Hình dáng của Thế giới]…
[Thời gian] đã đến rồi.
Akira nhận rõ sự thay đổi này. Thoáng chững lại một nhịp, nhưng rồi sau đó hắn mỉm cười xóa đi sự bất an đang ập đến kia:
“Này Mitsuha… Để chúng ta không quên mất nhau khi tỉnh dậy nữa…”
Akira rút ra trong túi chiếc bút dạ. Nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại kia, hắn viết vội dòng chữ vào lòng tay Mitsuha.
“Chúng ta viết tên nhau lại nhé…”
Viết xong, hắn liền nhanh tay đặt bút lên bàn tay của Mitsuha che đi dòng chữ đó.
Cô nàng ngây ngốc của chúng ta bị hành động nắm tay của Akira khiến cho bối rối xấu hổ thì nghe hắn nói vậy liền nhận lấy ngòi bút mà cười tươi:
“Ừ!!!”
Mitsuha nhoẻn miệng cười tươi tắn như hoa anh đào đang nở rộ mà nắm lấy tay Akira viết lại tên của mình.
Cô muốn lần này Akira phải nhớ kĩ chính mình.
Cô muốn khi cả hai gặp lại nhau lần nữa sẽ nhận ra nhau chứ không bị chia xa như lần trước nữa!
“Cạch!”
Tiếng bút rơi xuống nền đất như thể làm vỡ tan cả [Không thời gian].
Akira thậm chí còn không nhận ra được khoảng dừng, như thể mọi thứ vốn dĩ không hề tồn tại vậy…
Mitsuha biến mất rồi…
Hắn ngơ ngác nhìn chiếc bút nằm chơ vơ trên mặt đất.
Hắn ngơ ngác nhìn không gian trơ trọi xung quanh không hề có một ai.
“Mitsuha…?”
Akira lẩm bẩm gọi… Nhưng đáp lại hắn là màn đêm đột ngột buông xuống khi mà ánh mặt trời kia không còn níu giữ nổi nữa.
Cảnh sắc chìm trong bóng tối xanh thẵm.
Hắn thẫn thờ nhìn về phía dưới xa xa kia. Mây đen mù mờ, mặt hồ Itomori bị xé mở thêm một mặt hồ to lớn hơn ngay bên cạnh thành hình quả bầu.
Không phải là ba năm trước nữa…
Akira đã về lại [Hiện tại]!
Nhìn xuống tay. Sợi dây đan quen thuộc làm bùa hộ mệnh suốt ba năm đã không còn. Trong lòng bàn tay thì chỉ có một nét bút chỉ mới viết dở.
“Còn đang muốn nói với cô ấy rằng…”
“Dù có ở [Thế giới] nào đi chăng nữa… Thì nhất định cũng sẽ tìm đến!”
Akira nhìn lên bầu trời đêm. Không còn ngôi sao chổi, chỉ có những vì sao to nỏ đang lấp lánh tỏa sáng.
“Mitsuha… Đúng vậy, tên cô ấy là Mitsuha.” Lần này thì hắn đã có thể nhớ kĩ rồi.
Akira hét thẳng về phía bầu trời treo cao kia, hét thẳng về phía nửa vầng trăng bạc treo lơ lửng kia:
“Mitsuha! Mitsuha! Tên cô ấy là Mitsuha!!!”
Đúng rồi, phải viết lại nếu không sẽ quên như lần trước mất.
Hắn loạng choạng cúi xuống nhặt lên chiếc bút. Đặt bút lên nét bút mà cô ấy đã viết lên trước đó.
… Cô ấy?
Cô ấy… là ai?
Akira khựng lại trước nét gạch có sẵn ấy… Ngòi bút bắt đầu run rẩy. Không, nói đúng hơn là bàn tay của hắn đang run bật lên.
Hắn muốn viết tiếp. Rõ ràng nhớ được cái tên ấy và muốn viết tiếp để ghi nhớ lấy người con gái ấy.
“… Là ai?”
Cây bút rơi khỏi tay.
Akira ngước lên nhìn vầng trăng treo cao kia mà tự hỏi.
Tên cô ấy, kí ức về cô ấy… Tất cả đều dần dần tan loảng vào hư vô.
Tiêu tan rồi. Một điều quan trọng, một người không phép được quên, một cảm xúc không nói nên lời…
Tiêu tan rồi!
Không được. Hắn không cho phép.
Akira cố gắng níu giữ lấy những mảnh vụn kí ức đang dần bị hòa tan vào một biển ý thức kì lạ kia.
Được!
Một luồng sức mạnh không biết từ đầu đến phóng thẳng về những mảnh kí ức đang vụn vỡ đó.
Nó bao trùm lấy, hàn gắn lại nét đứt vỡ. Sau đó kéo xa mảnh kí ức khỏi hư vô.
“Thành công rồi… Lần này có thể giữ lại được nó rồi…”
“Giữ lại được [Liên kết] ấy!”
Dưới tác đông của cảm xúc bộc phát, Akira đứng dậy mừng rỡ thét to vào bầu trời đêm. Tiếng hét vang vọng, làm rung chuyển cả những ngọn núi xa xăm, vang đi đập lại trong không khí…
Nhưng thể đang gõ vang cả [Không thời gian] này!
“Vù… ù…”
Luồng gió xoáy phất lên xé đi tiếng hét vang dội của Akira.
Là thực sự đang “xé” chứ không chỉ đơn thuần là át đi tiếng hét của hắn.
Ngỡ ngàng…
Akira sững sờ nhìn lấy một vầng sáng còn áp đảo hơn cả vầng trăng đang treo trên màn đêm.
“Đùa à…” Hắn nuốt nước bọt một cách nặng nề trước luồng áp đảo tuyệt đối mà [Thứ ấy] phóng xuất.
Là [Thứ ấy].
Một quả cầu sáng rực áp đảo tất cả mọi thứ. Áp đảo cả [Không gian] lẫn [Thời gian].
Cảm giác như một nguồn [Năng lượng] vô tận bị nén vào một [Lõi]. Đây là tập hợp của một sức mạnh có thể chi phối tất cả.
Vòng xoáy hiện ra.
Là [Vòng xoáy năng lượng] hiển hiện phát ra thành từng dải quấn quanh [Lõi].
Ánh sáng xanh trắng tuyệt đối của năng lượng được cô động bắt đầu xé tan cả [Không thời gian].
Ngay lúc này… Chính Akira dường như có thể thấy được cả [Kết cấu của Thế giới] đang bị bóc tách.
[Nó] giống như mảnh vải mỏng phủ lên bề mặt của [Hành tinh] vậy.
Rốt cuộc thì… Chuyện gì đang xảy ra vậy!?
Akira không thể nói lên lời lúc này… Hắn chỉ còn biết đứng ngơ ngác nhìn lấy [Vòng xoáy năng lượng] ấy phóng xuất ngay trước mắt mình.
Phải, hắn chẳng thể làm được gì trước [Thứ ấy].
Chớp mắt.
[Linh hồn] của Akira như chiếc diều đứt dây “Pựt!” một cái.
[Cơ thể] của Akira như bị biến thành gốm sứ mà cứng đơ cả ra…
Và… Nó bắt đầu nứt vỡ…
Từng mảng… Từng mảng nứt vỡ bắt đầu “Răng… rắc…” kéo dài từ đầu ngón tay, đầu ngón chân… Chạy thẳng lên thân rồi nứt dần về phía cổ… Rồi lên mặt…
Akira vẫn thấy.
Akira vẫn cảm nhận.
Hắn hoàn toàn nhận thức rõ ràng tất cả những gì đang xảy ra với bản thân mình.
Và sau cùng…
[Xoảng!!!!!!!]
“Megumi! Em có sao không?” Tiếng chị gái hoảng hốt hét lên rồi dồn dập chạy thật nhanh vào phòng bếp.
Nhưng mà cô gái của chúng ta. Megumi đột nhiên sững sờ đứng yên như một người mất hồn.
Trong bồn rửa là chiếc dĩa mà cô vừa rửa xong chuẩn bị đặt lên khay.
Đây là chiếc dĩa mà cô yêu thích nhất. Mặc dù hoa văn của nó rất kì lạ, nhưng nó lại mang đến cho cô cảm giác ấm áp thoải mái.
Đó là lí do Megumi thích chiếc dĩa này…
Nhưng mà giờ nó đã vỡ tan tành thành từng miếng nhỏ rải rác bay khắp nơi.
Một mảnh trong đó còn cắt qua ngón tay của Megumi khiến cho làn da đầu ngón tay mềm mại ấy bị phá mở.
Dòng máu đỏ ứa ra.
Cơn đau vì đứt da… Nỗi buồn vì vỡ mất món đồ yêu thích…
Tất cả chẳng hề làm Megumi chú ý một chút nào. Bởi vì ngay lúc này, sâu trong tâm hồn của cô đột nhiên trống đi một ví trị nào đó.
Megumi… Dường như bị mất đi một điều cực kì quan trọng!
Nghiêng mắt nhìn về một hướng.
Ở xa.
Xa xa… Xa hơn về phía đó.
Trên đỉnh của ngọn núi cao nhất.
[Akihito Akira tan vỡ thành từng mảnh ánh sáng hòa vào hư vô]