-
Vừa Làm Ra App Du Lịch, Ngươi Liền Mang Ta Xuyên Qua Nhị Thứ Nguyên?
- Chương 127. Gặp được cậu rồi… Mitsuha
Chương 127. Gặp được cậu rồi… Mitsuha
“Không rõ kí ức của con người nằm ở đâu nhỉ?”
Akira phóng nhanh trên chiếc xe đạp nhưng đầu vẫn không ngừng nghỉ mà nghĩ về chuyện của Mitsuha.
Hắn đang lục tìm lại kí ức ấy, những mảnh kí ức của Mitsuha.
Thực ra Akira đã muốn tìm hiểu về chuyện này từ lâu rồi.
Khi mà hắn hoán đổi đến cơ thể của Mitsuha, đáng ra người đang kiểm soát cơ thể là Akira nhưng khi hoạt động thường ngày đôi khi những hành động lại theo kí ức vốn có như thể chính Mitsuha đang làm vậy.
Đầu ngón tay ghi nhớ hình dạng bộ đồng phục, khóa kéo váy hay cả độ cứng cổ áo. Ánh mắt khi nhìn bạn bè thì sẽ thảnh thơi, thoải mái. Mitsuha thích ai, khó ở với ai thì Akira đang hoán đổi đến cũng sẽ cảm nhận được.
Những mảnh kí ức, những cảm xúc,… Tất cả hắn đều sẽ cảm nhận được như thể Mitsuha cũng đang tồn tại cùng lúc trong chính cơ thể này vậy.
Và cũng nhờ đó… Một mảnh kí ức bỗng nhiên hiển hiện trong đầu của hắn lúc này.
Chỉ thấy ở đó, Mitsuha đang gọi với một giọng khẩn khiết như sắp bật khóc. Tiếng gọi của cô ấy thật cô đơn run rẩy tựa ánh sáng nhấp nhát từ những vì sao xa…
“Akira – kun!”
“Cậu… Không nhận ra tớ sao?”
[Là kí ức của Mitsuha về ngày hôm đó hiện ra. Và người mà cô ấy gọi chính là hắn, Akihito Akira.]
Hôm đó, buổi sáng khi vừa rời khỏi nhà để đến trường, Mitsuha bỗng quay sang nói với cô em gái Yotsuha:
“Chị sẽ đi Tokyo một chút rồi về.”
“Ểh!? Bây giờ á? Vì sao vậy?” Yotsuha đang thảnh thơi rải bước nghe vậy thì ngạc nhiên thốt lên.
Mitsuha bước nhanh vọt qua trước mặt cô em gái rồi khẳng định một câu đầy chắc nịch:
“Hẹn hò!”
… Khuôn mặt Yotsuha nghệt ra rồi hoảng hốt hỏi lại ngay: “Onee – chan có bạn trai ở Tokyo sao!?”
“Mà… Cũng không hẳn là hẹn hò…” Đôi chân của Mitsuha chững lại một nhịp. Cô đắn đo phân vân một lúc rồi quyết tâm bước nhanh đi chỉ để tiếng nói vọng lại:
“Tối chị sẽ về, đừng lo nhé!”
Lên tàu điện cũ kĩ, đi một chặng đường rồi Mitsuha xuống một ga lớn ở thành phố sau đó mua vé tàu cao tốc.
Ngắm phong cảnh đang vùn vụt trôi nhanh bên cửa sổ, Mitsuha thầm nghĩ về quyết định đột ngột đi đến Tokyo hôm nay.
Liệu cô có gặp được Akira trong lần đầu đi Tokyo mà không báo trước này không?
Giả sử có gặp được… nhưng đến đột ngột như vậy có phiền toái không nhỉ? Cậu ấy có ngạc nhiên không? Mừng rỡ… Hay khó chịu?
Những dòng suy nghĩ chưa có lời đáp ấy không kịp thành hình thì tàu cao tốc đã mang Mitsuha đến Tokyo rồi.
Ngộp thở trong biển người đông đúc, Mitsuha lấy ra điện thoại. Muốn gặp được Akira ngay, muốn cậu ta chạy đến cứu cô khỏi nơi biển người xa lạ này.
“Không liên lạc được…”
Tắt đi âm báo lạnh lẽo của hệ thống, Mitsuha chần chờ nhìn về phía cửa ga.
Cô nhấc chân rời đi, chuyển qua tuyến tàu Yamanote, rồi lên trạm xe buýt. Dừng ở điểm nào đó hơi hơi quen thuộc theo trí nhớ mơ hồ, Mitsuha đi bộ dọc theo con đường rồi xuống ga tàu điện, rồi lại đi bộ,…
Cứ tìm kiếm lòng vòng như thế này thì làm sao mà gặp được đây…
Nhưng có một điều mà Mitsuha chắc chắn. Nếu gặp nhau, cả hai sẽ nhận ra nhau ngay lập tức.
“Vì người hoán đổi vào cơ thể mình là cậu mà. Và cũng là vì mình chính là cô gái hoán đổi vào cơ thể của cậu đấy!”
Mitsuha quả quyết như giải bài toán một cộng một bằng hai, cô tiếp tục đi tìm người ấy mặc cho đôi chân dần mệt nhừ.
Dừng chân trên cầu vượt.
Dòng xe bắt đầu đông đúc giờ tan tầm, những tòa nhà sáng lấp lánh trải dọc hai bên.
Đây cũng là lúc mà ánh chiều tà phủ xuống một màu vàng cam xuyên qua kẽ hở giữa các tòa nhà rồi phản chiếu qua lớp kính rọi xuống con đường.
Vẫn không gặp được…
Chẳng lẽ… Thần linh không cho phép cô được gặp cậu ấy sao?
Mitsuha thẫn thờ bước xuống sảnh chờ nhà ga. Ánh nắng chiều yếu ớt rọi vào mắt, nó nhợt nhạt mờ bụi chứ không trong veo tuyệt sắc như ở Thị trấn Itomori của cô.
Lúc này, một tàu điện màu vàng chầm chậm tiến vào sân ga che đi nắng chiều bụi bặm ấy.
Không phải là tàu mà cô đang chờ.
Cơ mà ngay khi Mitsuha không hề chủ tâm ngắm nghía mà chỉ đơn thuần là đang thẫn thờ nhìn về phía trước thì… Gương mặt ấy hiện ra!
Nín thở.
Đứng bật dậy như nảy lên.
Mitsuha đuổi theo ngay tức khắc, đến cửa dẫn vào khoang hành khách ấy.
Tiếng cửa mở ra như tiếng một người khổng lồ nào đó thở dài. Cô mặc kệ hành khách đông nghẹt chắn hết cả lối đi kia mà lấn vào trong.
Miệng xin lỗi liên hồi, khoeo chân chảy dài mồ hôi, Mitsuha vẫn gắng lách dần vào giữa đám đông… Đến được chỗ đó, trước một thiếu niên.
Akira – kun… Akira – kun…
Cô cứ gọi thầm thật nhỏ, như thể cầu mong người thiếu niên ấy ngẩng đầu lên nhìn về phía cô, khi ấy cậu ta hẳn sẽ nhận ra mà phải không?
Nhưng mà chàng trai ấy vẫn đang nghiêm túc đứng đọc lấy quyển sách trong tay mà chẳng để ý đến xung quanh chút nào cả.
Phải làm sao đây?
Gọi cậu ấy. Nhưng phải xưng hô thế nào? Thể hiện vẻ mặt ra sao…?
Mitsuha suy nghĩ nghiêm túc đến mức muốn khóc. Rồi cuối cùng cô cũng lấy được can đảm. Nở một nụ cười thật tự nhiên:
“Akira – kun!”
Nghe gọi, cậu con trai ấy dời mắt khỏi quyển sách mà nhìn lên.
Chiều cao cả hai lúc ấy chưa chênh lệch nhiều lắm, nên ngay lúc đó trước mắt chàng trai là cặp mắt to tròn đẹp đẽ ấy không hiểu vì sao lại rưng rưng long lanh tựa sắp khóc.
“Hửm…?” Cậu trai đó bật thốt lên hoang mang vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Nhìn thấy phản ứng kì lạ đó, Mitsuha bối rối lần nữa nở một nụ cười quyết tâm. Cô chỉ vào bản thân:
“À… Là tớ nè…”
“Cậu… không nhận ra tớ à?”
Chàng trai nghe vậy thì thoáng ngẩn ngơ. Cậu ta nhìn kĩ hơn nhưng rồi nghi ngờ hỏi lại:
“Cậu… là ai?”
Ểh…
Mitsuha bật ra tiếng kêu sửng sốt.
Gương mặt đỏ bừng, mắt không dám nhìn vào cậu con trai đó nữa mà chỉ biết cúi xuống. Cô yếu ớt nói:
“À… Xin lỗi…”
Trong bầu không khí gượng gạo, tàu điện bỗng lắc lư dữ dội. Mitsuha vì không có chỗ bám vào nên đôi chân không đứng vững mà chao đảo.
Cô va vào lòng ngực của chàng trai ấy. Cánh tay rõ ràng cảm nhận được hơi ấm ấy, rõ ràng là gương mặt thân thuộc mỗi buổi sáng hoán đổi đến đều phải vào phòng tắm xem kĩ ấy.
Dù mơ hồ… Nhưng Mitsuha khẳng định chắc chắn…
Cậu ấy là Akihito Akira.
Người đã hoán đổi với cô suốt thời gian vừa qua.
Ấy vậy mà…?
Lúc này, tiếng loa tàu vang lên thông báo đến ga. Mitsuha thở hắt ra như tìm được đường thoát khỏi tình thế khó xử này.
Nhẹ người… Nhưng không hiểu sao lại vô cùng buồn bã…
Không còn lý do để ở đây nữa. Mitsuha đau buồn bấu chặt vào cặp xách rồi quyết tâm rời đi theo dòng người chen chúc kia.
“Này!”
Bỗng giọng nói quen thuộc ấy vang lên từ phía sau. Là cậu ấy.
Mitsuha dừng lại bước chân ngay tức khắc. Cô ngoái đầu lại nhưng dòng người lại chắn hết và đẩy vào người cô dần ra xa.
“Tên cậu là gì…!?” Chàng trai ấy với theo như cố gắng chạm đến cô.
Nhưng cả hai lúc này đã bị dòng người chia cắt mất rồi. Mọi người đều đổ ra phía cửa khiến cho người đang chặn lối đi là Mitsuha cũng bị đẩy dần theo dòng người mà rời đi.
Không được!
Mitsuha không kịp nghĩ ngợi. Cô dựa vào bản năng thuần túy ngay thời khắc đó mà vươn tay tháo đi sợi dây đan đang buộc gọn mái tóc dài của bản thân.
Là sợi dây mà người mẹ đã khuất của Mitsuha để lại cho cô. Là sợi dây mà cô đã trân trọng suốt từ nhỏ đến tận bây giờ.
Nhưng lúc này cô không hề do dự mà tháo nó ra rồi hất về phía cậu ấy.
Bởi vì… Mitsuha vẫn muốn giữ được [Liên kết] với người tên là Akihito Akira đó.
Màu cam nồng ấm xen lẫn hoa văn sắc đỏ.
Sợi dây tựa như tia nắng chiếu rọi xuyên qua toa tàu tối mờ ấy…
Nắm lấy.
Cậu ấy, Akihito Akira đã nắm lấy sợi dây.
“Mitsuha!”
“Tên tớ là Mitsuha!”
[Ba năm trước, vào một ngày nọ, Mitsuha đã đến để gặp Akira]
*****
Có ai đó gõ nhẹ vào má.
Gõ rất nhẹ, chắc là chỉ dùng đầu ngón tay để cô không bị đau.
Ai đấy?
Mitsuha mở to đôi mắt. Ở đây tối quá, là ban đêm sao?
[Póc!] Lại bị gõ vào má. À không. Bây giờ thì cô mới nhận ra đó không phải đầu ngón tay hay gì mà là giọt nước đang nhỏ giọt xuống.
Nhưng mà sao giọt nước lại nhẹ nhàng mềm mại đến vậy nhỉ?
Chống tay ngồi dậy. Bàn tay đưa lên lau đi vệt nước trên má. Cũng chính lúc này, cái áo khoác nam hiện ra trước mắt của Mitsuha.
Bàn tay thô ráp to lớn, nhìn xuống là đôi chân chắc chắn thẳng tắp với quần dài nam tính.
“… Mình lại trở thành Akira – kun rồi!”
Mitsuha ngạc nhiên đánh giá xung quanh rồi với lấy điện thoại rời khỏi nơi này.
Bước lên cầu thang đá nhỏ hẹp là ánh nắng chiều rọi xuống khe đá nhỏ hẹp. Rời khỏi hang đá, Mitsuha che lấy ánh nắng chiếu trực tiếp vào mắt kia nhưng chắc là do ở trong bóng tối quá lâu nên vừa gặp ánh sáng thì đôi mắt bắt đầu cay cay.
Nước mặt không nhịn được mà chảy xuống…
Do ánh nắng nhỉ?
“Mà sao Akira lại ở đây?”
Đúng như Mitsuha nghĩ, nơi này chính là ngọn núi có [Thần thể] mà bao đời thế hệ nhà Miyamizu thờ phụng.
Cô mông lung rời khỏi gốc cây.
Băng qua dòng suối lạnh lẽo đến thấm vào sâu tận tâm hồn như thể ngăn con người bước qua nó.
Đạp lên nền đất ướt mềm.
Mitsuha bắt đầu leo lên vách lòng chảo của miệng núi lởm chởm đất đá kia. Ngước lên bầu trời trong vắt với những đám mây mỏng bàng bạc nhẹ trôi theo gió.
Mitsuha cảm giác rất lạ…
Kí ức của cô trở nên mờ mịt như bị một làn sương dày đặc bao trùm ngăn cản cô cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra lúc trước.
Nhưng… Có một điều chắc chắn rằng, cô cần phải nhớ ra nó ngay tức khắc!
Chẳng mấy chốc, cô đã leo gần lên đỉnh con dốc, khi đến đỉnh hẳn là sẽ rời khỏi miệng núi này.
Đột nhiên, từ những mảnh kí ức mơ hồ mà Mitsuha đang cố gắng nhớ lại kia… Tiếng nhạc tại lễ hội vang lên.
Mitsuha dừng lại bước chân… Nhưng rồi cũng tiếp tục leo lên đỉnh con dốc mỗi lúc một gần kia.
Từng bước, từng bước chân đưa ra thì cũng là lúc những mảnh kí ức mơ hồ bắt đầu hiện rõ.
Mặc vào yutaka.
Mái tóc ngắn khác lạ trong gương.
Gặp Teshi và Sayaka rồi đi đến lễ hội cùng nhau.
Đến khúc quanh rẽ vào hướng Đền. Bỗng cả ba cùng lúc ngước lên bầu trời. Là ngôi sao chổi như thể đột ngột hiện ra trước mắt với đuôi sao kéo dài thành vệt sáng màu ngọc bích.
Phần đầu của nó còn sáng hơn cả mặt trăng và phía sau nhìn kĩ sẽ thấy những chấm sáng như hạt kim tuyến bay lấp lánh kèm theo.
Mitsuha, Teshi và Sayaka choáng ngợp trước vẻ đẹp ấy mà đi đến khoảng đồi phía dưới ngôi Đền.
Nơi này thoáng đãng với nền cỏ trải rộng, là nơi có thể ngắm bầu trời đêm tốt nhất.
Nhưng bỗng nhiên, phần đầu sao chổi tách ra. Một mảnh rực sáng bỗng thoát ra và hướng xuống phía dưới… Nơi mà cô đang ngước nhìn.
Chẳng mấy chốc, bầu trời phía trên đã rực rỡ lung linh hơn bao giờ hết nhờ muôn ngàn ngôi sao băng.
Cứ như sao rơi vậy.
Không, sao đã rơi thật…
[Cảnh trời đẹp như trong một truyện cổ tích ngoài đời!]
Ngay khi mảnh kí ức ấy đến hồi kết với vẻ đẹp ngạt thở ấy thì cũng là lúc đôi chân Mitsuha đạp lên được đỉnh con dốc ấy.
Gió thổi lạnh buốt.
Phía dưới, đám mây sáng hình tấm thảm trải rộng một vùng.
… Dưới nữa chính là mặt hồ Itomori nhuộm một màu xanh nhạt ảm đạm…
Cơ thể Mitsuha thoáng run lên bần bật như thể bị ướp băng. Nỗi sợ hãi chiếm lấy tâm can.
Bất an… Buồn khổ… Lạc lõng…
Đầu óc cô trở nên mơ hồ và mông lung, mồ hôi lạnh tuôn đầm đìa như vòi nước hỏng.
“Thị trấn… Biến mất rồi…”
Một cái hồ tròn khác, lớn hơn, nằm ngay bên cạnh mặt hồ Itomori cũ…
Mitsuha đột ngột khuỵu gố, cả cơ thể thụp xuống như thể khớp xương im lìm gãy rời. Hơi thở cố gắng thoát ra khỏi họng nhưng bị tắc lại nghẹn ngào.
Nhận thức mơ hồ nhói lên trong tâm trí…
Là khối thiên thạch nóng bỏng khồng lồ đang tỏa sáng rực rỡ đó.
Và nó… Lao thẳng xuống ngay trước mắt Mitsuha!
“Lúc đó… Mình…”
“Đã chết…?”
Mitsuha co ro cả cơ thể lại, vùi mặt vào hai chân như thể cố gắng né tránh khỏi sự thật đáng sợ ngoài kia.
Bỗng kí ức của cơ thể này, cũng chính là kí ức của Akira ùa đến như cơn lũ.
Thì ra, Akira sống ở Tokyo của tương lai ba năm sau. Thì ra thảm họa sao chổi đã phá hủy cả thị trấn.
… Tất cả mọi người đã chết.
“Vậy thì mình bây giờ là gì cơ chứ… Hồn ma ám lấy Akira à…?”
Nhớ lại cậu ta, Mitsuha bỗng nở nụ cười… Nhưng nụ cười đó sao mà đau thương, sao mà buồn bã…
Nếu bây giờ cô chỉ là hồn ma ám lấy khiến cho cậu ấy mất công đến tận đây…
Thì thôi, hãy để cô biến mất.
Giải thoát cho Akihito Akira…
[Mitsuha!!!!!!!!!!!!!!]
…???
“Ểh?”
Mitsuha đang chìm trong bóng tối bỗng hé mở đôi mắt.
Ánh nắng chiều tà từ mặt trời đang dần lặn xuống kia chiếu đến khiến cô một lần nữa nhận thức lại thực tại.
[Mitsuha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!]
Lại nữa…???
Cô choàng dậy.
Cả cơ thể hứng lấy ánh chiều thấm đẫm màu cam vàng đẹp đẽ kia.
Quay ngang quay dọc, Mitsuha không thể hiểu được bản thân đang làm gì nữa. Nhưng mà… Nhưng mà rõ ràng là cô cảm nhận được, cô nghe thấy được ai đó đang gọi mình!
[Mitsuha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!]
Ánh mặt trời bỗng chớp nhoáng một cái theo tiếng gọi ấy.
Mitsuha hoảng hốt ngay lập tức nhấc chân bước đi. Không được do dự, nhất định không được do dự…
Cô nhất định phải tìm được lời gọi đó!
Vì nó là của…
“Akira – kun?”
Mitsuha hét lên vang vọng trong không gian bao la bát ngát. Tiếng gọi của cô lan tỏa trong khoảng không rộng lớn trên đỉnh núi cao nhất này.
“Akira – kun!”
*****
“Mitsuha!!!!!!!!!!!!!!”
Tại sao lại quên cơ chứ!
Tại sao đến lúc này mới nhớ ra!
Ngực hắn thắt lại nghẹn khi nhớ lại những kí ức về ngày Mitsuha đến tận Tokyo gặp hắn.
Akira chạy thục mạng leo lên vách dốc đá lởm chởm của miệng núi. Mặc cho cơ thể đã lấm lem bùn đất, mặc cho mồ hôi chảy ròng thấm đẫm áo ướt dính vào da thịt.
Phải tìm được cô ấy, phải gặp được cô ấy. Lần này, hắn không muốn cả hai lại phải chia cắt khi mà chẳng hề nhận ra nhau như vậy nữa.
Phải… Cứu lấy cô ấy!
“Mitsuha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!” Tiếng gào từ tận đáy lòng của Akira hướng thẳng về miệng núi đã cách không xa kia.
[Akira – kun?]
Hểh?
Đôi chân đang đạp lấy đất đá để leo dốc của Akira thoáng dừng lại.
Có tiếng của ai đó?
Nhưng rõ ràng không hề có âm thanh nào phát ra xung quanh đây cả. Những tại sao hắn lại nghe được… Nghe được ai đó đang gọi mình?
[Akira – kun!]
Nghe thấy!
Nhất định là cô ấy. Là Mitsuha đang gọi hắn.
Mặc kệ thực tế chẳng hề có một tiếng động nào ngoài tiếng hít thở khó nhọc của bản thân, nhưng Akira chắc chắn rằng cô ấy đang gọi hắn.
Tiếng gọi ấy xuyên phá qua mọi [rào cản] để truyền đến hắn.
Akira chạy ào tới, leo lên đỉnh dốc, chạy đến rìa miệng núi.
Hắn xoay một vòng nhìn khắp bốn bể… Nhưng không thấy người đâu. Xung quanh chỉ là quang cảnh trên miệng núi quạnh hiu.
Nhưng!
Linh cảm mãnh liệt đang nhắc nhở Akira rằng là có!
Hắn gắng sức gào to:
“Mitsuha!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
“Cậu đang ở đây phải không?”
“Trong cơ thể tớ!”
Ở [bên kia] khi nghe được tiếng gọi đó thì Mitsuha ngay lập tức khẳng định rằng Akira đang ở đây.
Cô dao dác nhìn quanh nhưng chẳng thấy ai cả.
Không. Chắc chắn là có.
Mitsuha bỏ đi sự bất an, lạc lõng mà chạy nhanh đi tìm Akira. Trên miệng núi, dọc rìa lòng chảo, cô vừa chạy hết tốc lực vừa hét lớn:
“Akira – kun! Cậu ở đâu?”
[Mặc kệ cậu đang ở đâu, tớ cũng sẽ tìm đến cậu!]
Ánh nắng chiều đột nhiên như chớp tắt một cái, nó chỉ diễn ra chưa đến một phần ngàn tích tắc.
Nhưng ngay thời điểm đó, Akira rõ ràng nghe được tiếng đáp lời của Mitsuha vang vọng trong đầu.
Cô ấy đang ở ngay đây!
Không có người nào ở đây… Nhưng giọng nói! Nghe được giọng nói!
Là giọng nói của hắn, giọng nói của cơ thể hắn… Và người đang ở trong cơ thể đó chính là Mitsuha hoán đổi đến.
Akira cắn răng chạy dọc miệng núi để tìm kiếm.
Hắn biết.
Hắn biết cả hai đang hiện diện cùng một nơi nhưng thời gian lệch nhau tới tận ba năm!
Nhưng nếu những gì mà hắn nghĩ là đúng.
Thì giọng nói rung lên xuyên qua không gian hiện thực đang được truyền lại từ chính [Linh hồn] của hai người bọn hắn.
Bởi vì Akira và Mitsuha đã được [Liên kết] với nhau!
“Đinh… Linh linh~”
Tiếng phong linh lướt bỗng vang lên. Một lực vô hình như sợi dây quấn vào cổ tay kéo lại hắn.
A!
Đôi chân đang chạy điên cuồng của Akira khựng lại mà vội vã quay phắt đầu ra sau.
Không có.
Không có gì trước mắt cả…
Nhưng chắc chắn cả hai người bọn hắn vừa lướt qua nhau.
Bởi vì Akira cảm nhận được… Có làn hơi vô cùng ấm áp, có nhịp tim rộn ràng trong lòng ngực…
Ở ngay đây!
Hắn vươn tay ra với đến làn hơi ấm áp ngay phía trước, mặc kệ trong mắt hắn chẳng hề có một ai ở đó.
Bàn tay khẽ với và… Không, đầu ngón tay chẳng chạm được gì cả.
“Mitsuha…?”
Akira thầm gọi. Nhưng không ai trả lời. Giọng nói vang vọng trong đầu cũng không còn nữa.
Không thể sao? Thực sự không thể gặp sao?
Ánh hoàng hôn dần đỏ thẫm nhuộm sâu vào Akira đang thẫn thờ thất vọng.
Bỗng, một cơn gió nhẹ thổi tới khiến tóc bay lất phất vào má như đang vỗ về.
Cảm giác kì lạ khi nhiệt độ hạ xuống đột ngột, Akira quay sang đưa mắt nhìn bóng chiều tà.
Nhưng mà lúc này mặt trời dường như bị chìm vào khe hẹp nào đó. Ánh chiếu bị màn mây làm mờ đi từ lúc nào.
Nó khiến cho [Bóng tối] và [Ánh sáng] bắt đầu [giao hòa].
[Thế giới] bỗng thành ra nhạt nhòa mờ ảo.
Bầu trời trên cao vẫn sáng nhưng mặt đất đã chìm hẳn vào nhập nhoạng. [Không thời gian] ngập trong ánh sáng hồng của khoảnh khắc [chuyên giao].
Cứ như thể…
[Đường nét của Thế giới] bị mơ hồ đi vậy.
“Kataware – Doki”
“Kataware – Doki”
Hai giọng nói đồng thanh.
Không phải chỉ là tiếng gọi vang vọng trong đầu nữa… Mà là giọng nói truyền qua không khí, hơi thở ấm áp ngay bên cạnh…
Akira rời mắt khỏi mặt trời mờ ảo sau đám mây kia, quay về nhìn thẳng trước mặt.
Mitsuha đang đứng đó.
Không phải là Mitsuha trong cơ thể của hắn… Mà là Mitsuha thật sự đang đứng đó.
Miệng he hé, mắt mở tròn xoe nhìn hắn.
Nhìn hắn thực sự đang đứng trước mặt cô ấy.
Biểu cảm ngạc nhiên ấy trong đáng yêu và ngốc nghếch vô cùng.
Akira cười… Một nụ cười nhẹ nhàng và hạnh phúc nhất từ đó đến giờ của hắn:
“Gặp được cậu rồi… Mitsuha.”