Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
pokemon-la-vong-hong-khong-phai-trainer

Pokemon: Là Võng Hồng, Không Phải Trainer

Tháng 2 9, 2026
Chương 450: Chơi hoa Chương 449: Natsuki bảy mỹ đức
quan-truong-ta-viet-lai-nhan-sinh-kich-ban.jpg

Quan Trường: Ta Viết Lại Nhân Sinh Kịch Bản

Tháng 3 13, 2025
Chương 73. Vạn dặm đường về (3) Chương 72. Vạn dặm đường về (2)
cao-vo-vo-han-phan-than-bat-dau-cho-an-be-bung-s-di-thu.jpg

Cao Võ: Vô Hạn Phân Thân, Bắt Đầu Cho Ăn Bể Bụng S Dị Thú

Tháng 3 29, 2025
Chương 1216. Cuối cùng một đầu cho ăn bể bụng dị thú Chương 1215. Năm mươi ức chó dại xuất lồṅg
ta-tai-than-bi-khoi-phuc-the-gioi-mo-mao-hiem-phong.jpg

Ta Tại Thần Bí Khôi Phục Thế Giới Mở Mạo Hiểm Phòng

Tháng 2 15, 2025
Chương 405. Hoan nghênh đi tới Kinh Dị nhạc viên Chương 404. Ta nguyện vọng thứ hai, hai thế giới hoàn mỹ dung hợp một chỗ
co-gioi-tan-the-ta-co-giap-co-uc-diem-manh.jpg

Cơ Giới Tận Thế: Ta Cơ Giáp Có Ức Điểm Mạnh

Tháng 1 15, 2026
Chương 613: Cái này không được, ta không thể muốn Chương 612: Tiểu tử này, thật là khiến người ta kinh hỉ
luyen-than-linh-vuc.jpg

Luyện Thần Lĩnh Vực

Tháng 2 26, 2025
Chương 1288. Đại kết cục Chương 1287. Chủng tộc minh ước
xuyen-qua-konoha-bat-dau-doi-thanh-goro-goro-no-mi.jpg

Xuyên Qua Konoha, Bắt Đầu Đổi Thành Goro Goro No Mi

Tháng 2 21, 2025
Chương 348. Zetsu đen: Madara, ta muốn nói với ngươi câu xuất phát từ tâm can lời nói Chương 347. Uchiha Madara triệt để phục sinh, Uchiha Sasori cướp đoạt Rinegan
a508ffee0df330c49840f363e0f355fc

Bắt Đầu Tiên Vương Cự Đầu, Lập Vạn Cổ Đạo Thống

Tháng 1 16, 2025
Chương 236. Vô thượng Siêu Thoát Cảnh giới, kết cục Chương 235. Khả năng sao
  1. Vừa Làm Ra App Du Lịch, Ngươi Liền Mang Ta Xuyên Qua Nhị Thứ Nguyên?
  2. Chương 126. Cứu lấy thị trấn này
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 126. Cứu lấy thị trấn này

Biên tập viên trên đài NHK đang vui vẻ đọc bản tin buổi sáng.

Akira đứng lặng yên hứng lấy ánh nắng ban mai tuyệt đẹp đang chiếu vòng phòng khách kia mà nghe lấy thông tin về sự kiện sao chổi lần này.

À hắn lặng yên đứng xem TV là còn vì để che đi cái cảm giác trống trải từ bắp đùi xuống tận chân khi mặc váy đồng phục của con gái nữa… Đã lâu rồi hắn mới mặc lại nó!

[Tối nay khoảng 7 giờ 40 phút, sao chổi sẽ đến gần Trái đất nhất, cũng là thời điểm phát sáng nhất…]

“Tối nay. Vẫn còn kịp!”

Akira nghe xong thì run rẩy kích động. Hắn đã thực sự có thể quay lại trước khi sao chổi đâm xuống.

Lần này. Nhất định phải làm gì đó để cứu được mọi người.

Tiếng bước chân chậm rãi vang lên trên sàn nhà phía sau lưng. Là bà khom lưng còng của mình bưng lấy khay trà ra phòng khách:

“Ohayo Mitsuha…”

Nghe được giọng nói khàn khàn ấm áp của bà thì hắn ngay lập tức mừng rỡ quay lại.

Nhưng khi mà hai bà cháu đối diện với nhau thì đột nhiên bà đứng sững lại.

Thẫn thờ một giây khi nhìn chằm chằm vào mặt hắn, bà khẽ đưa tay chỉnh lại chiếc kính lão của mình rồi chầm chậm hỏi:

“Ô ya… Cháu không phải là Mitsuha đúng không?”

Ểh!

Akira thoáng hoảng hốt như người vừa bị vạch trần việc vụng trộm bản thân làm mà cứ chắc chắn là sẽ không ai biết.

“Bà… đã biết rồi ạ?”

Bà nghe vậy thì không tỏ thái độ gì quá rõ ràng cả mà chỉ ngồi xuống vào bàn trà. Đặt khay trà xuống, bà lấy ra hai cốc trà và bắt đầu rót trà xanh với mùi hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ:

“Cũng không hẳn. Chỉ là nhìn cháu dạo gần đây khiến bà nhớ lại… Hồi còn trẻ bà cũng từng có giấc mơ kì lạ.”

“Trong mơ hình như bà đã thành người khác.”

“Nhưng bây giờ những ký ức về giấc mơ đó đã hoàn toàn biến mất.”

Biến mất…?

Không thấy được nét mặt của hắn, bà rót trà ra hai cốc rồi đưa một cốc cho Akira. Nhìn xuống cốc trà, bà chậm rãi nâng nó lên nhấp một ngụm rồi ấm áp nhắc nhở:

“Bà hay mẹ cháu đều từng trải qua chuyện này.”

“Cháu phải trân trọng nó đấy…”

[Giấc mơ… Chính là thứ sẽ biến mất khi thức dậy.]

Đúng rồi nhỉ, mỗi khi hoán đổi kết thúc về lại cơ thể cũ thì những kí ức khi hoán đổi dần dần trở nên mơ hồ khiến cho cả Akira và Mitsuha phải ghi chú lại vào nhật kí mới nhớ được.

Và mới đây. Khi mà hoán đổi hoàn toàn kết thúc.

Hắn… Đã hoàn hoàn toàn quên mất Mitsuha, quên đi Thị trấn Itomori này, quên đi tất cả mọi người cũng như sự vật sự việc ở đây.

Liếc nhìn lên trần nhà phòng khách, ở đây treo đầy những tấm ảnh cũng như bức họa về những người đã kế thừa ngôi Đền thiêng liêng mấy ngàn năm tuổi này.

Từng bức, từng bức… Và tất cả đều là những Miko được phong làm [Thánh nữ] kế thừa ngôi đền.

Nghĩ đến đây Akira sực nhớ ra bà vừa mới nói là cả bà lẫn mẹ của Mitsuha cũng đều từng có việc hoán đổi giống như hắn và Mitsuha bây giờ!

Không lẽ đây chính là năng lực được truyền lại từ hơn mấy ngàn năm nay của nhà Miyamizu!

Không chừng khả năng liên kết, hoán đổi [Linh hồn] xuyên qua cả [Không thời gian] mà nhà Miyamizu nhận được chính là để ngày hôm có thể cứu vớt mọi người khỏi thảm họa được báo trước!

Akira bỗng nhiên nhận ra tất cả. Hắn quyết tâm quay sang nhìn thẳng vào bà và mạnh mẽ nói:

“Bà ơi, nghe cháu nói này.”

“Tối nay thiên thạch sẽ rơi xuống Thị trấn Itomori…”

“Mọi người… Sẽ chết!”

[Chuyện đó ai mà tin.]

Không ngờ bà cũng biết nói những lời như vậy đấy. Akira vừa chạy nhanh đến trường vừa nhớ lại nét mặt ngờ vực kia của bà.

Đến cả bà, người tin vào việc giấc mơ hoán đổi với người khác nhưng lại không thể tin được việc thiên thạch rơi thì hẳn những người khác càng khó hơn.

Nên là để cứu mọi người, hắn cần phải lên kế hoạch rõ ràng mới được.

Mồ hôi chảy dài trên gương mặt, mặt trời bắt đầu chiếu rọi ánh nắng gắt phủ xuống Thị trấn Itomori nhỏ bé này… Còn chưa đầy nửa ngày nữa thiên thạch sẽ rơi xuống!

Qua cổng trường, đổi giày, phóng thẳng đến lớp, Akira tìm đến với hai người bạn thân là Teshi và Sayaka.

Cơ mà chưa kịp để hắn nói gì thì hai người đó đã ngây người ra mà thốt lên:

“Đợi đã! Mitsuha… Cậu sao vậy…”

“Tóc cậu!”

Đối diện với ánh mắt ngỡ ngàng của hai người họ, Akira đưa tay lên phất phơ mái tóc ngắn ngang vai của “bản thân” này.

“À tóc… Kiểu lúc trước đẹp hơn nhỉ?”

Đúng là hắn thích mái tóc đen dài mượt mà ngày trước hơn nên giờ chẳng thấy hợp chút nào. Tại sao Mitsuha lại cắt đi mái tóc mà cô nàng chăm sóc từng li từng tí vậy nhỉ?

Nhưng thôi. Akira chống hông, nét mặt nghiêm túc hướng về hai người bạn thân:

“Quan trọng hơn chuyện đó!”

“Cứ thế này, thì đêm nay mọi người sẽ chết hết!”

Tiếng xôn xao trong lớp học lập tức im bặt.

Tất cả mọi người nghe được lời nói nghiêm túc mạnh mẽ của hắn đều đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía này.

Akira đón nhận hết tất cả ánh mắt đó mà vẫn giữ sự nghiêm túc của bản thân. Đáp lại hắn là tiếng nuốt nước bọt nặng nề cả hai người bạn.

*****

“Hệ thống báo động cảnh báo thiên tai?”

“Phải, mấy cái loa phát thanh ở khắp nơi ấy.” Teshi vừa gõ phím tìm gì đó trên điện thoại vừa đáp lại câu hỏi kì quặc của hắn.

Akira lúc này mới nhớ lại những thông báo từ loa phát ra mỗi sáng để nói về mấy việc lặt vặt như nhà ai mới có em bé, nhà ai có tang,…

Những thứ này cũng xưa cũ ghê!

Teshi đặt điện thoại xuống từ lấy một chiếc laptop ra và bật nó lên:

“Nếu tận dụng được loa này phát hiệu lệnh thiên tai thì mọi người có thể sẽ nghe theo đấy.”

Akira lấy ra vài quyển sách trên kệ tủ rồi về lại bàn ngồi xem Teshi đang làm gì.

Hiện tại cả hai bọn hắn đã chuồn khỏi lớp, bỏ cả tiết học và lẻn đến phòng CLB nghiên cứu bí mật của Teshi để hành động. Trong khi đó thì Sayaka đi mua đồ ăn vặt cho cả bọn.

À tất nhiên vụ mua đồ ăn là Akira dùng để dụ cô bạn này tham gia vào công cuộc giải cứu thị trấn, chơi chung một tháng thì hắn cũng hiểu phần nào mức độ yêu thích của Sayaka với đồ ngọt rồi.

Cơ mà cũng nhờ đó hắn mới biết bình thường Mitsuha tiết kiệm ít mua vặt như thế nào.

Vậy mà tiêu tiền của hắn vào mấy chầu café to lớn như vậy… Con nhỏ đó!!!

Một bên nghiến răng thầm nghĩ về cô nàng phiền phức Mitsuha, hắn vừa quay sang Teshi đang mày mò laptop nói:

“Nhưng làm sao để dùng được mấy cái loa đó. Bên ủy ban sẽ không cho đâu nhỉ?”

Nghe hắn nói vậy, Teshi bỗng gõ Enter “Cạch” một tiếng rồi quay sang nhìn hắn. Sau đó nhe răng cười đầy thích thú và nham hiểm, Teshi rõ ràng rất vui vẻ đưa điện thoại cho hắn xem:

[Phổ tần số chống lấn]

Đây chính là giải pháp!

“Được đấy! Tuyệt lắm! Teshi!” Akira ngay tức khắc đoán được chàng trai chất phác này nghĩ gì.

Hắn mừng rỡ nhào đến vỗ lưng Teshi rồi giành lấy chiếc laptop lật xem.

“Này, cậu dính sát quá đấy!” Bỗng nhiên Teshi cơ cứng cả người khẽ nghiên người ra xa một chút khuôn mặt đỏ bừng lên.

Akira quay sang nhìn Teshi với ánh mắt khó hiểu.

À quên, đang trong cơ thể Mitsuha mà. Cơ nhìn cái hành động ấp úng, ngập ngùng rồi đỏ mặt hết cả lên kia thì hắn bỗng bật cười.

“Sao vậy. Cậu xấu hổ à?”

Nói xong hắn còn dấn vào sát hơn, dùng khuỷu tay chọc lấy Teshi khiêu khích.

Vì bị ép sát tường nên cậu ta không còn đường nào để thoát nên chỉ còn biết uốn éo kháng cự rồi nhảy thót lên sofa chuồn ra sau:

“Này thôi đi. Không có ăn cơm trước kẻng nhé!”

“Hểh… Ha hahaha! Cậu đúng là người tốt mà.” Akira nhìn lấy gương mặt đỏ bừng lên tận đầu tóc húi cua kia cùng với hàng mồ hôi chảy dài giống như sắp khóc thế kia thì bật cười còn lớn hơn.

Nếu như có thể gặp mặt thật sự khi ở cơ thể con trai thì hẳn Akira và Teshi cũng sẽ nói chuyện vui vẻ lắm đây. À có thể giới thiệu thêm Tomoya nữa, hai người có vẻ hợp nhau đấy.

Đúng nhỉ, cả Mitsuha, Teshi và Sayaka… Nếu có thể gặp mặt thật sự rồi giới thiệu thêm cả những người bạn khác trong circle làm game hẳn sẽ vui lắm.

Ngay lúc hắn suy nghĩ về viễn cảnh tươi đẹp ấy thì Sayaka cũng đã mua đồ trở về. Cô nàng xách trên tay tận hai bịch đồ to lớn đến nỗi phải dùng chân mở cửa phòng.

“Cảm ơn nhé, Saya – chi.”

Cô bạn bị dụ dỗ của chúng ta thoải mái ngồi xuống với hai mắt dán lấy đống đồ ngọt mà nói:

“Vậy kế hoạch di tản của các cậu là gì?”

Nghe vậy thì Akira và Teshi cùng lúc quay sang nhìn nhau rồi lại nhìn về phía Sayaka.

Nụ cười nhếch mép nham nhở hiển hiện trên môi.

… Đang tận hưởng chiếc bánh ngọt đừng trong hộp nhựa trong suốt, Sayaka giật mình khiến cho miếng bánh trên thìa rớt xuống:

“N… Nổ… Nổ bom!?”

“Phải, kho nhà tớ có thuốc nổ dẻo dùng trong xây dựng.” Teshi một tay là hộp sữa dâu một tay thì với lấy chiếc bánh để gặm rồi thản nhiên nói.

Sayaka run run ăn hết hộp bánh ngọt đầu tiên rồi chuyển sang chiếc thứ hai trong khi tiếp tục nghe kế hoạch nổ bom.

Sau khi gắng gượng gặm tiếp chiếc bánh ngon lành thì cô lại phải thốt lên lần nữa khi sang kế hoạch tiếp theo.

“Chiếm đài phát thanh!?”

Akira nốc lấy chai trà thanh mát cổ họng rồi gặm snack đáp lại cô nàng:

“Với đài phát thanh quê mùa như thế này, chỉ cần dùng tần số khởi động là chiếm được rồi.”

Sayaka lần này còn run rẩy đáng sợ hơn nữa. Miếng dâu tây ngon lành trên thìa đung đưa như thể sắp bay màu đến nơi rồi luôn ấy.

Cô nàng khó khăn lắm mới đưa được miếng dâu tây vào miệng rồi run run nói:

“Vậy… Vậy là phạm pháp rối đó!”

“Cậu làm nhiệm vụ phát thanh.” Bỏ mặc cô bạn đang run rẩy ăn hết phần bánh ngọt trong tuyệt vọng, Akira cứ vậy bố trí hành động.

“Teshi sẽ lo phần thuốc nổ.”

“Còn tớ sẽ cài phổ tần số khởi động vào laptop, tới thời điểm cậu bật lên chiếm quyền phát thanh là được.”

“Tớ sẽ đi gặp ông bố thị trưởng nữa. Phải có chính quyền hỗ trợ mới di tản tất cả mọi người được.”

Nuốt xuống ngụm bánh cuối cùng trong khi nghe kế hoạch điên cuồng này, Sayaka với lấy hộp sữa uống cho trôi họng rồi thở dài chấp nhận:

“Mà thôi… Các cậu thích làm gì thì làm…”

*****

“Con đang nói cái gì vậy?”

Giọng khàn đục như tiếng kéo cắt vào miếng các tông dày. Người ấy, chủ tịch Miyamizu, cha của Mitsuha, mệt mỏi ngả vào lưng ghế nhắm mặt lại.

Ông thở dài rồi mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt hồ Itomori đang lấp lánh phản chiếu ánh nắng chiều. Gõ ngón tay cộc cộc lên bàn, giọng khàn khàn ấy còn trầm nặng hơn nói:

“Sao chổi vỡ ra mảnh thiên thạch rơi xuống thị trấn và hơn 500 người chết?”

“Con dám nói những điều vớ vẩn như vậy sao?”

“Hẳn là đầu óc của con có vấn đề rồi!”

Akira thoáng sững lại trước những lời ấy của “người cha” này của hắn. Đã đoán trước là mọi người sẽ khó lòng tin tưởng nhưng hắn vẫn không ngờ một người cha lại nói như vậy với con gái của mình.

Nhưng dù thế nào đi nữa thì hắn cũng phải thuyết phục “người cha” chủ tịch này mới có thể cứu được mọi người trong thị trấn.

“Con hiểu đây là chuyện khó tin, nhưng căn cứ chính xác…”

“Thôi đi!” Ông ta hét lên giận dữ cắt ngang đi lời giải thích của Akira.

Nhíu chặt lông mày, ông thì thầm tự nhủ:

“Người nhà Miyamizu toàn nói những lời nhảm nhí như vậy…”

Thở hắt ra, ông ta chĩa ánh mắt sắc bén của mình về phía hắn rồi hạ giọng nói chầm chậm:

“Cha sẽ cho người chở con đi bệnh viện. Khám đầu óc đi rồi ta nói chuyện tiếp.”

Hả?

Akira nãy giờ đứng đó chứng kiến “người cha” này hết sức phủ định những lời nói của con gái rồi đến cuối còn bảo con gái bị bệnh đầu óc mà ngây người.

Còn cả việc phê phán người nhà Miyamizu kia nữa!

Ông ta đang coi hắn, coi Mitsuha, và thậm chí những người nhà Miyamizu như bà và các bậc tiên tổ khác đều là “kẻ mất trí” cả sao?

Những bức họa và bức ảnh treo trên trần phòng khách hiện ra trong đầu Akira. Rồi đến hình ảnh của người bà hiện từ, người mẹ đã khuất, em gái Yotsuha…

Rồi cuối cùng là cô ấy, Mitsuha với nụ cười ngờ ngệch mỗi khi gặp chuyện vui vẻ.

Và… [Bùm!]

Khung cảnh thị trấn Itomori bị thiên thạch tàn phá khi hắn đi tìm Mitsuha… Bức ảnh cuối cùng còn sót lại trong quyển sách về thị trấn đã không còn…

Nỗi đau đó…

Khiến toàn thân Akira lạnh toát, đầu thì nóng bừng như lửa thiêu đốt lên nỗi ức chế vô ngần.

Hắn giận dữ dẫm mạnh đôi chân bước thẳng đến trước mặt “người cha” này.

Đập mạnh xuống bàn làm việc khiến nó nghiêng ngả vang lên tiếng [Rầm!] vang vọng rồi hét thẳng vào mặt ông ta:

“Đừng có coi thường người khác!”

“Ông mới ngu ngốc đấy, lão già khốn khiếp!”

Chiếc điện thoại bàn rơi [Bộp] xuống sàn. Trước mặt Akira là đôi mắt mở to kinh ngạc của “người cha” chủ tịch.

Ông ta há hốc miệng nghệt ra không biết là do ngạc nhiên hay bối rối.

Mất một lúc lâu sau ông ta mới hồi lại thần rồi thẫn thờ bước lùi lại một bước như thể muốn nhìn kĩ hơn “con gái” trước mặt của mình… Và cũng như thể đang sợ hãi trước người “con gái” này.

Ông ta mấp máy bờ môi khô khốc:

“Mitsuha… À không!”

“Mày… là ai?”

Giọng nói của ông run rẩy, nghe như tiếng cam xập xè theo gió bay vào. Dù bay đi rồi, dư âm khó chịu vẫn ong ong trong tai.

*****

Loáng thoáng đâu đó có tiếng quai búa vọng lại khiến cho Akira sực tỉnh.

Trên con đường dần bị nắng chiều rũ xuống, hắn đang thất thần rải bước một cách vô định sau khi rời khỏi văn phòng chủ tịch.

Những chiếc đèn lồng bằng gỗ bắt đầu được người dân treo ven đường, hương vị của lễ hội cũng theo đó mà dần dần tỏa ra khắp cả thị trấn.

Nhưng cũng chính cái không khí vui tươi náo nhiệt này lại càng khiến trái tim của Akira bóp nghẹt nặng nề hơn nữa.

Loạng choạng leo lên con dốc thì hắn nghe được tiếng đám trẻ nhỏ vui đùa. Ngẩng đầu lên nhìn thì thấy là đám học sinh tiểu học vừa mới tan trường và đang cùng nhau bàn về việc tối đến Đền chơi lễ hội.

Đền… Miyamizu…

Chính là trung tâm nơi viên thạch rơi xuống!

Không được phải mau nói cho bọn nhỏ. Akira luống cuống lấy lại sức mạnh của đôi chân mà chạy hết tốc lực lên con dốc.

[Chuyện đó ai mà tin.]

Bỗng câu nói của bà vang lên trong đầu khi hắn đang suy nghĩ nên nói như thế nào để khuyên đám nhỏ không đến Đền chơi lễ hội nữa.

Và kèm theo câu nói của bà là gương mặt của “người cha” chủ tịch vừa nãy mới từ chối thẳng thừng hắn kia.

Đúng vậy… Sẽ chẳng ai tin nổi lời nói vô căn cứ như vậy cả.

“Onee – chan, chị có sao không?”

Yotsuha tan trường trên đường trở về thấy hắn đang sững sờ đứng ở đó thì chạy tới hỏi với vẻ đầy thắc mắc.

Lúc sáng cô chị gái đã kì lạ lắm rồi nhưng bây giờ nhìn lấy ánh mắt thất thần buồn rầu kia càng khiến Yotsuha lo lắng hơn nữa.

Akira liếc nhìn xuống cô em gái, con bé đang lo lắng chờ đợi hắn đáp lời.

Nhưng mà hắn biết nói gì bây giờ?

Ngay cả bà lẫn người cha, hắn đều không thể thuyết phục được thì hắn còn có thể thuyết phục được ai cơ chứ?

“Nếu là Mitsuha… Nếu là cô ấy thì có thể thuyết phục được phải không?”

Akira thẫn thờ buột miệng lẩm bẩm thành tiếng những gì đang nghĩ trong đầu mà không hề để tâm Yotsuha vẫn đang đứng đấy lo lắng cho hắn.

Con bé chờ mãi vẫn chưa thấy chị trả lời thì nắm lấy hai tay chị gái của mình rồi nói lớn:

“Onee – chan! Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”

“Hôm qua sau khi từ Tokyo về, em thấy chị lạ lắm!”

Tokyo?

Bị Yotsuha kéo lấy cánh tay thì Akira cũng dừng lại dòng suy nghĩ lộn xộn của bản thân.

Hắn nhìn lại gương mặt lo lắng của con bé và nghĩ về những gì Yotsuha nói.

Đúng rồi, trong dòng kí ức mà sợi dây kéo hắn đi có cảnh: Mitsuha đi Tokyo.

Mà tại sao?

Hôm qua tức là hôm nào cơ?

“Ôi~ Mitsuha!!!”

Là Sayaka gọi. Teshi đang lái xe đạp chở cả hai chạy đến. Có vẻ mọi chuyện ở trường đã được chuẩn bị xong hết.

Bóp phanh. Tiếng bánh xe ma sát vớt đường nhựa vang lên rồi cả hai dừng lại bên cạnh hắn và Yotsuha.

“Thuyết phục được cha cậu chưa?”

Akira trầm ngâm không đáp trước câu hỏi của Teshi. Bởi vì lúc này hắn đang chìm sâu vào trong câu hỏi về Mitsuha.

Hôm qua. Tokyo. Hôm nay. Itomori.

Bây giờ Akira đang hoán đổi đến cơ thể của Mitsuha vậy cô ấy thì sao?

Mitsuha đang ở đâu?

Hắn bây giờ… Đang ở đâu…???

Có lẽ nào!

Ngước mắt lên.

Xa xa sau các nếp nhà là đường viền trùng điệp của cánh rừng bạt ngàn với sương mù bắt đầu bóc hơi lên và những ngọn núi liên miên không dứt. Xa hơn nữa chính là đỉnh núi đó.

Đỉnh núi Akira đã leo.

Đỉnh núi có [Thần thể].

Bỗng một luồng gió lạnh thổi lên từ mặt hồ Itomori đang lấp lánh phản chiếu ánh sáng chiều tà cực kì mê muội kia thôi lên.

Cơn gió thổi đến phất phơ mái tóc đã bị cắt ngắn ngang vai khiến cho làn tóc vỗ về lên xuống vào gương mặt.

Hệt như có [Ai đó] đang xoa nhẹ lên má…

[Đinh… Linh linh!] Tiếng phong linh, tiếng chuông gió bỗng vang vọng trong đầu khiến Akira bừng tỉnh.

Phải rồi, nơi [Thần thể].

[Mitsuha đang ở đó!]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trung-dia-danh-dau-hogwarts-vu-su.jpg
Trung Địa Đánh Dấu Hogwarts Vu Sư
Tháng 1 27, 2026
thien-su-tieu-thu-khong-can-xong-loan-nha-ta.jpg
Thiên Sứ Tiểu Thư, Không Cần Xông Loạn Nhà Ta!
Tháng 1 30, 2026
Hải Tặc Thúc Thúc, Chính Nghĩa Của Ngươi Không Đủ Tuyệt Đối
Hải Tặc: Thúc Thúc, Chính Nghĩa Của Ngươi Không Đủ Tuyệt Đối
Tháng 10 26, 2025
hai-tac-manh-nhat-trong-lich-su-loi-quang.jpg
Hải Tặc: Mạnh Nhất Trong Lịch Sử Lôi Quang!
Tháng 2 9, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP