-
Vừa Làm Ra App Du Lịch, Ngươi Liền Mang Ta Xuyên Qua Nhị Thứ Nguyên?
- Chương 125. Không hối hận
Chương 125. Không hối hận
Rũ mạnh ống quần để những giọt nước lạnh băng đang ngấm qua từng thớ vải kia bớt đi phần nào.
Akira hướng ánh mắt xuống dòng suối vẫn còn nhộn nhạo gợn sóng bởi vì chính bản thân hắn mà rơi vào trầm tư.
À tất nhiên, Yui cũng đang trầm tư giống hắn.
Cô tinh linh nhỏ bé của chúng ta cứ vậy ngẩn người, đôi cánh nhỏ bé khẽ vỗ một cách nhẹ nhàng nhất có thể để giữ thăng bằng trên không.
Bốn mắt nhìn nhau…
“Yui không ngờ là chủ nhân sẽ chọn điều này đấy…”
Chớp đôi mắt long lanh tinh tế ấy, Yui lúc này mới hồi lại thần và mở miệng nói với hắn.
Akira thì vẫn tiếp tục chìm sâu trong suy nghĩ sau khi rời khỏi dòng suối lạnh lẽo băng giá đó.
Ừ đúng vậy, hắn đã chọn rời khỏi suối vàng (?) và lên bờ.
Bờ nào?
[Bên này] hay [Bên kia]?
Cái lạnh bỗng theo đôi chân thấm nước của cơ thể chạy dọc theo sống lưng mà buốt thẳng lên não khiến cho Akira rùng mình một cái.
Quay đầu nhìn.
Ở đó là một thân cây cổ thụ to lớn đứng sừng sững tĩnh lặng những lại toát ra một luồng áp bách vỗ thẳng vào linh hồn.
Phải, hắn đã lên bờ [Bên kia].
“Nói dối là không tốt nhé Yui.”
Bỗng nhiên Akira lại nhoẻn miệng cười mặc cho cái lạnh đang đâm thấu tận xương tủy.
Hắn không nhìn về phía cây cổ thụ kì lạ đó nữa mà quay lại hướng mắt về tiểu tinh linh nhỏ bé vẫn đang lơ lửng trên dòng suối.
Yui nghe được lời của hắn thì cũng bỗng nhiên thay đổi 180 độ. Từ đang ngẩn ngơ suy nghĩ thì lại quay ngoặt sang vẻ mặt lém lỉnh đáng yêu.
Cô nàng khẽ chọt ngón tay nhỏ bé ấy vào bên chiếc má phúng phính của mình rồi nghiêng đầu nháy mắt cười khúc khích đáp:
“À rế~ Yui có nói dối gì đâu~”
“Tất cả đều là chủ nhân tự suy nghĩ hết mà, không liên quan gì đến Yui nha!”
Nhìn cái điệu bộ hoạt bát đáng yêu cực điểm này của Yui thì Akira cũng không biết phải nói tiếp như thế nào nữa.
Tất nhiên là hắn biết Yui đang che dấu điều gì đó, điều này quá dễ để nhận ra. Hoặc có thể nói, chính Yui đã gợi ý cho hắn biết rằng cô đang nói dối.
Mà đúng như Yui nói, tất cả đều là chính Akira suy nghĩ và có nhận định suy nghĩ đó là đúng hay sai thì là dựa vào chính bản thân hắn.
[Yui sẽ không giải đáp.]
Đó hẳn là ý mà Yui muốn nói sau cái vẻ mặt đáng yêu đến muốn gặm cho một phát kia.
Hít sâu một hơi.
Akira nhấc chân quay người lại. Phía trước hắn chính là con đường hướng thẳng đến [Thần thể] và phía sau là suối vàng (?) cùng thế giới cũ.
Đây là [Lựa chọn] của Akihito Akira.
Đây là [Lựa chọn] của chính hắn.
Đạp ra một bước. Akira bước lên con đường mà bản thân đã chọn để hướng tới điều mà bản thân truy cầu.
“Sẽ không hối hận chứ?”
“Không hối hận.” Hắn đáp lại ngay.
“Sẽ phải kiên trì dù có chuyện xảy ra chứ?”
“Kiên trì đến cuối.” Không hề do dự, Akira trả lời.
“Vậy… Tạm biệt chủ nhân…”
Ngay lúc này, đôi chân tưởng chừng đã bước đi một cách chắc chắn đầy mạnh mẽ ấy thoáng chững lại.
Nhưng không lâu đâu hay thậm chí có thể nói là nó chỉ thoáng qua trong tích tắc, Akira lại tiếp tục bước tiếp:
“Ừm… Tạm biệt… Yui.”
Ngay thời điểm ấy, sau lưng hắn, nơi mà hắn chẳng thể nhìn thấy được.
Cơ thể nhỏ nhắn tinh xảo của Yui bắt đầu phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Ánh sáng ấy lấp lóe, nhỏ yếu, từng đợt từng đợt tỏa ra từ cơ thể của tiểu tinh linh này.
Khẽ nhắm mắt lại.
Một nụ cười nhẹ nhàng mà rạng rỡ thoáng hiện lên.
[Cơ thể của Yui hóa thành những tia sáng lấp lánh rồi dần dần tan biến vào thời không.]
*****
Rễ cây đại thụ bao quanh phiến đá to lớn, trải dài qua hai bên và ăn sâu vào tận bên trong đến nỗi không thấy đâu mới là điểm cuối cùng phần rễ.
Akira đứng yên trước khe hẹp được hé mở phía dưới tảng đá và ngước nhìn lên cây cổ thụ phía trên.
Lúc này đột nhiên trong đầu hắn lại toát ra một câu hỏi:
Không biết [Thần thể] là cây cổ thụ hay là tảng đá to lớn bị chia năm xẻ bảy bên dưới nhỉ?
Hay là… Cả hai?
Lắc đầu bỏ qua những suy nghĩ miên man, hắn chậm rãi bước vào.
Bước vào miệng hang được tạo ra bởi rễ cây và phiến đá, vào trong sẽ thấy một cầu thang nhỏ dẫn xuống phía dưới.
Akira kéo khóa túi áo bằng bàn tay lạnh cóng rồi lấy ra chiếc điện thoại.
[Tinh!] Tiếng hệ thống điện thoại vang lên lạc lõng trong không gian này.
Không hiểu sao Akira lại thấy rõ, chỗ nãy còn tĩnh lặng hơn cả bên ngoài kia nữa.
Ở nơi này, không có gì gọi là màu sắc hay hơi ấm.
Dọc theo con đường đá nhỏ hẹp, sâu tận vào trong một hốc nhỏ như thể đang vào tận trong lõi của một phiến đá to lớn. Bàn thờ nhỏ hiện ra với một màu xám xịt dù dưới ánh đèn sáng trắng của điện thoại.
Đây rồi.
Trên bàn cúng dường như được khắc từ một khối đá là hai bình rượu được đặt hai bên.
Là rượu mà Akira đã cùng bà và em gái mang đến cúng.
Hắn vô thức chạm nhẹ vào bình rượu đã bị phủ đầy rêu. Bỗng nhiên, Akira cảm thấy cả cơ thể thoáng ấm lên không còn lạnh lẽo nữa.
???
Tay còn lại đang nắm chiếc điện thoại khẽ chiếu đèn qua bình rượu bên phải.
“Bình này là của Yotsuha…” Hắn thầm nói trong khi nhớ lại những kí ức mơ hồ dường như bị bỏ quên sâu tận trong tâm hồn.
Vậy bình rượu này là…
Akira hướng ánh mắt về lại hơi ấm đang giúp hắn xua đi cái lạnh lẽo thấu tận xương tủy kia.
“Là của Mitsuha… Là của mình…”
Akira hít vào một hơi rồi quyết tâm nắm lấy hơi ấm đó và nhấc bình rượu lên.
Mảng rêu bám chặt khiến cho việc nhấc bình lên vang ra một âm thanh khô khốc như thể muốn chống lại hành động của hắn…
Mặc kệ những điều đó.
Hắn lau đi mảng rêu bám trên bình hiện ra mặt sứ trắng sáng bóng khớp với bình rượu trong kí ức.
“Thực sự là đã hoán đổi với cô ấy của ba năm trước…”
Tháo sợi dây buộc, mở nắp bình ra sẽ thấy nút bấc bịt kín miệng bình rượu. Akira không hề do dự mà giật nút bấc ra.
[Pong!] Tiếng nút bấc bật ra vang vọng.
Mùi rượu như thể được giải thoát mà phất phơ loan tỏa trong không khí. Cái cảm giác ấm nóng lúc trước cũng nhờ vào đó mà ngấm dần vào cơ thể của Akira.
Ngồi xuống.
Rót rượu ra nắp bình.
“Một nửa của cô ấy…”
Rượu nhai trong suốt với những hạt gạo nhuyễn nhỏ li ti dưới ánh đèn thoáng loáng sáng lên.
[Musubi]
Phải, đây cũng là Musubi theo lời kể của bà. Và nếu Musubi là sợi dây liên kết với Mitsuha thì…
Akira đưa nắp đầy ắp rượu tới gần miệng.
Nếu [Thời gian] thực sự có thể quay trở lại…
Đưa nắp rượu đến, ngửa cổ, một ngụm uống cạn hết. Tiếng ừng ực trong cổ họng, một luồng nhiệt thoáng chốc bừng lên từ bụng rồi lan tỏa ra toàn bộ cơ thể.
Và cuối cùng… Không có gì xảy ra cả???
Akira thoáng nghi ngờ và ngồi yên chờ đợi sự biến đổi thần kỳ nào đó…?
Nhưng thứ duy nhất hắn cảm nhận được là đầu óc đang dần dần lâng lâng mơ màng dưới sức nóng của rượu.
…???
Sai ở đâu rồi à?
Hắn hoảng hốt nhấc người đứng dậy. Nếu như cách này không được thì hẳn là cách khác, hắn phải tìm ra điều đó để nhanh chóng…
“Oặc…!”
Ngay khi Akira cố gắng duỗi đầu gối đứng dậy thì bỗng nhiên sâu trong cơ thể thứ gì đó khẽ rung lên đung đưa một cái.
Đầu hoa mắt, đôi chân không giữ vững khiến trượt trên mặt đá trơn ướt của hang động.
Cả người ngã ngửa ra sau!
… Ủa?
Khi mà đầu óc mơ màng của hắn đang nghĩ đến việc đón nhận cú ngã đau điếng thì hồi lâu Akira vẫn không cảm nhận được lưng đập xuống.
Lúc này, luồng nhiệt đang làm ấm cơ thể ấy bùng lên lần nữa và chạy thẳng đến não khiến cho cảnh vật trước mắt thoáng rõ ràng… Thậm chí rõ ràng đến mức mọi thứ kể cả [Thời gian] như xoay chậm để hắn có thể thấy rõ từng chi tiết một.
“Sao… chổi…”
Cả người ngã ngửa ra sau cũng là lúc mà tầm mắt của Akira ngước lên trần hang.
Từ đó, một vệt khắc kéo dài cho đến khi thấy rõ phần đầu là hình dạng của sao chổi!
Sao chổi với cái đuôi hùng vĩ kéo dài cả vòm trời trần hang… Màu đỏ xanh lấp lánh không biết tạo nên từ thứ gì lấp lánh lóa sáng dưới ánh đèn điện thoại.
Và rất chậm rãi… Hình khắc bắt đầu bồng bềnh dưới ánh mắt mơ hồ của Akira.
Bức hình khắc họa sao chổi đó bỗng như hiện hữu. Càng lúc nó càng thật hơn và phóng to lên.
Ánh mắt Akira thoáng mở rộng ra.
Ngôi sao chổi đó thoát khỏi trần hang và từ từ… Từ từ tiến sát lại gần hắn.
Bốc cháy bởi nhiệt năng sinh ra khi ma sát với không khí, ngôi sao chổi biến thành viên thủy tinh sáng lấp lánh như ngọc bích.
Xuyên phá từ vũ trụ qua bầu khí quyển…
Và rồi nó xuyên thẳng vào cơ thể của Akira.
[Rầm…] Cơ thể hắn ngã sầm xuống nền đá.
Nhưng thứ Akira cảm thấy không phải là cơn đau truyền đến từ lưng mà là… Sức mạnh từ ngôi sao chổi đâm xuyên vào cơ thể hắn…
Kéo [Linh hồn] hắn bay đi!
Giống như lần đó, khi Akira [Xuyên qua thời không].
Một lực kéo mãnh liệt đánh ập vào ý thức, cơ thể như bị kéo sụp xuống một hố sâu không đáy như thể sẽ bị kéo mãi không dừng.
Nhưng lần này có chút khác… Akira đang bị kéo đi bỗng nhiên cảm nhận được một luồng ấm áp quen thuộc.
Là một sợi dây đan đang quấn lấy cổ tay của hắn.
Bồng bềnh, nhẹ nhàng, thấp thoáng như thể lỏng lẻo sắp tuột mất nhưng… nó vẫn ở đó, quấn lấy và liên kết với chính Akira không rời!
Ý thức của hắn theo sợi dây ấy vươn mãi, vươn mãi, kéo dài đâm xuyên qua vô số [Thời không] vô tận không thấy hồi kết.
Rồi bỗng nhiên, khoảng không ấy bừng sáng lên. Sợi dây hóa thành một vệt sáng hùng vĩ kéo dài băng qua vũ trụ vô ngàn đi đến một hành tinh xanh.
Đầu sợi dây hóa thành một viên ngọc bích lấp lánh rực sáng và đâm xuống hành tinh đó.
[Póc!] Khi viên ngọc chạm xuống thì một gợn sóng thoáng hiện lên làm cho toàn bộ [Không thời gian] rung lên liên hồi.
Cơn sóng mà nó tạo ra lan tỏa toàn bộ khắp [Thế giới].
Và rồi…
Một hạt giống đã được gieo mầm. Nó là hạt giống của một sự sống. Sự sống ấy được nuôi dưỡng rồi dần dần hình thành, dần dần hoàn thiện.
Khi được sinh ra, một âm thanh ấm áp vang lên:
“Tên con là Mitsuha.”
Giọng nói hiền từ của người mẹ theo ánh mắt yêu thương vô bờ ấy truyền đến.
Sau đó, cùng một động tác dứt khoát, dây rốn bị cắt phăng.
Ban đầu, hai người hòa làm một và liên kết với nhau. Từ sự gắn kết đó đã nuôi dưỡng rồi một con người mới tách ra xuất hiện trên cõi đời.
Bức tranh ấy tiếp tục kéo dài.
Thêm một sinh mệnh nữa sinh ra, là em gái Yotsuha ra đời dưới niềm hạnh phúc của đôi vợ chồng trẻ.
Nhưng rồi người mẹ đổ bệnh và mất, đứa em gái ngây thơ còn nhỏ lúc ấy đã không biết rằng mẹ sẽ không quay về được nữa.
Người cha yêu tha thiết người vợ đã khuất thì tuyệt vọng đau đớn. Bất hòa giữa cha và bà càng lúc càng lớn rồi người cha không chịu đựng nổi mà rời đi.
Cuộc sống chỉ có ba bà cháu bắt đầu từ đây.
Trong căn nhà cũ kĩ lưu giữ truyền thống suốt mấy ngàn năm với những tiếng suốt gỗ đan chỉ.
Từ đó, từng ngày bình lặng trôi qua, nhưng cảm giác bị bỏ rơi chưa bao giờ thôi âm ỉ trong lòng Mitsuha…
Mãi đến hôm ấy, khi mà việc hoán đổi xảy ra.
Tokyo trong mắt Mitsuha rực rỡ như nhìn qua mắt người nước ngoài xa lạ. Cô và Akira sống trong cùng một cơ thể, cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập cũng như hơi thở.
“Tuyệt nhỉ… Cậu ta hẳn sẽ cùng mọi người đi chơi vui vẻ lắm đây…”
Là giọng của Mitsuha. Đây là ngày mà circle làm game đến buổi diễn live lừa Michiru tham gia làm thành viên để hoàn thiện circle.
Bỗng… Hàng nước mắt cứ vậy chảy dài xuống mà không kiểm soát được…
Tại sao? Tại sao lại khóc?
Không lẽ… là vì cô lại bị bỏ rơi lần nữa…
“Chị sẽ đi Tokyo một chút rồi về.” Mitsuha bước nhanh ra khỏi nhà và nói với em gái Yotsuha.
Tokyo?
Rồi đêm đó, Mitsuha lặng im kéo cửa phòng bà:
“Bà ơi, cháu có chuyện muốn nhờ…”
Mái tóc dài bị cắt phăng đứt đoạn.
Sau đó thì điện thoại từ Sayaka gọi đến rủ đi lễ hội và xem sao chổi.
Sao chổi?
[Không được, Mitsuha!]
Tiếng phong linh rung rinh, làn gió lùa vào phất phơ làn tóc ngắn của Mitsuha khi cô đang mặc vào Yukata.
Đêm lễ hội. Mitsuha cùng Teshi và Sayaka theo ngôi sao chổi còn gần trái đất hơn cả mặt trăng đang vẽ lên chiếc đuôi hùng vĩ ấy đến…
Sao chỗi bất ngờ vỡ ra.
Những mảnh vỡ nhỏ biến thành mưa sao băng rực sáng.
Một mảnh vỡ to nhất… Hóa thành thiên thạch lao thẳng xuống Trái đất.
[Mitsuha! Chạy đi!]
Cơn gió nổi lên phất thẳng vào gương mặt ngỡ ngàng của Mitsuha như thể muốn cuốn cô khỏi nơi này.
Nhưng giờ đây… Mitsuha chỉ còn biết ngẩng đầu nhìn lấy điểm sáng rực rỡ càng lúc càng lớn kia.
Vẻ đẹp choáng ngợp của nó làm mê mụ đi đầu óc… Hay nói đúng hơn là chỉ vì đã bất lực với nó mà chỉ còn biết đứng đó đón nhận mà thôi…
[Mitsuha! Mitsuha! Mitsuhaaaaaa!!!!]
Lớn dần… Lớn dần… Và viên thiên thạch rực sáng ấy bao trọn toàn bộ tầm nhìn của Mitsuha.
Đôi mắt của cô ngước nhìn lấy ánh sáng to lớn ấy cho đến khi…
*****
[Poang!]
“HA!!!!!!!!!!”
Mở bừng mắt ra vì không muốn phải chìm sâu vào bóng tối đó nữa!
Ha… Ha… Ha…
Akira ngơ ngác nhìn trần nhà thân quen đã làm bạn với hắn hơn một tháng vừa qua kia.
Phải, ngay trước ánh mắt hắn không còn là viên thiên thạch rực sáng nữa mà là trần nhà bằng gỗ cũ kĩ ấy.
Choàng dậy.
Tấm chăn mỏng đắp trên người bị hất ra để lộ bộ đồ ngủ màu hồng phấn đáng yêu.
Akira run lên.
Là ngón tay thon với làn da trắng ngần, là cơ thể nhỏ nhắn mềm mại, là bầu ngực căng tròn nhô ra,…
Cả máu, thịt, xương, da,… Toàn bộ cơ thể của Mitsuha vẫn ấm áp ở đây.
“Mitsuha… Vẫn còn sống…”
Hắn vòng hai tay ôm lấy cơ thể mình.
Nước mắt giàn giụa. Những giọt nước mắt to ào ạt tuôn ra như vòi nước nóng. Quá vui mừng vì cảm nhận được hơi ấm này, Akira cứ vậy bật khóc.
Trái tim phấn khích đập mạnh trong lồng ngực. Hắn co chân lên, áp đôi má mịn màng vào đầu gối.
Akira cuộn tròn cả người lại để ôm được toàn bộ cơ thể của Mitsuha, cảm nhận được toàn bộ Mitsuha.
Thực sự… Làm được rồi…
Không biết đã qua bao lâu, trong khi Akira vẫn đang chìm vào trong cảm xúc và suy nghĩ thì cánh cửa lùa lại mở tung ra.
Giọng nói quen thuộc của cô em gái Yotsuha mỗi lần ngủ dậy ở cơ thể Mitsuha lại vang lên:
“Onee – chan… Chị lại sờ ngực nữa…”
“Gek!!!!!!!!!!”
Yotsuha đang tính than phiền như mọi khi thì bị cảnh tượng trước mắt làm cho sững sờ.
Con bé ngây người nhìn chị gái đang nước mắt lem nhem trong khi hai tay đang xoa nắn bầu ngực không ngừng!
Akira với bộ não vẫn còn đang mơ hồ không hề nhận ra động tác vô thức của bản thân khi thấy em gái xuất hiện thì mừng rỡ hết cả lên.
“Yotsuha!”
Còn sống! Em gái vẫn còn sống! Mọi người vẫn còn sống!
Hắn nhào đến với mong muốn ôm lấy cô em gái đáng yêu này vào lòng thì.
[Rầm!] Cánh cửa đóng sầm ngay trước mắt hắn.
“Bà ơi! Onee – chan không ổn rồi! Đáng sợ quá đi!”
Tiếng hét toáng cùng tiếng bước chân chạy rầm rập xuống cầu thang vang lên.
Giọng nức nở hoảng loạn của Yotsuha khiến hắn sững lại một nhịp. Nhìn xuống, hai bàn tay không biết từ bao giờ đã đặt lên bầu ngực căng tròn mềm mại này rồi.
Có vẻ hành động này đã thành bản năng mỗi khi được hoán đổi luôn rồi.
Hắn muốn cảm nhận sự mềm mại của da thịt mỗi khi được nắn vào rồi lại căng đầy đẩy ngược ra, rồi cả sự ấm áp mà nó truyền lại xuyên qua lớp áo mỏng truyền đến bàn tay…
Ừ thì…
Đã phải vượt cả không gian và thời gian quay lại đây để cứu thị trấn…
[Nên là xin ít phúc lợi cũng không sao đâu nhỉ?]