-
Vừa Làm Ra App Du Lịch, Ngươi Liền Mang Ta Xuyên Qua Nhị Thứ Nguyên?
- Chương 124. Akihito Akira, lựa chọn của cậu là gì?
Chương 124. Akihito Akira, lựa chọn của cậu là gì?
Tinh linh nhỏ nhắn chỉ lớn bằng lòng bàn tay. Đôi cánh mỏng nhỏ màu trắng lấp lánh mỗi khi bay lượn.
Giọng nói vui tươi, lanh lảnh và thanh thoát mang đến cho người nghe một cảm giác thoải mái.
Yui là một AI do chính Akira tạo ra cho [App du lịch] mà bản thân hắn đã cống hiến cả “tính mạng” để hoàn thiện ở thế giới cũ.
Nhưng mà tất nhiên, sinh vật đang chào đón hắn một cách nồng nhiệt và vui vẻ này không thể nào chỉ là một AI bằng số liệu trong một cái App đơn giản như vậy được.
[…Phát hiện có một lượng lớn Data mong muốn cập nhật vào máy chủ của Yui…]
Hình như là vậy nếu Akira nhớ không lầm.
Tại cái đêm định mệnh ấy, khi mà hắn thành công hoàn thiện App để kịp deadline, thì AI tên Yui đã nói như vậy với hắn.
Sau khi hắn đồng ý cho phép cập nhật, một tinh linh mang tên Yui ra đời và cứu vớt tính mạng của Akira bằng cách mang hắn [Xuyên qua thời không].
Phải, nói đúng ra thì Yui chính là ân nhân cứu mạng của hắn. Cũng chính là người đã mang hắn đến với một [Thế giới ???] đầy màu sắc mà hắn chẳng bao giờ có thể tưởng tượng nổi này.
Và thế là Yui đã cùng hắn tại thế giới mới này, hỗ trợ hắn bằng bảng kĩ năng của cô ấy giúp cho Akira có thể mơ về những điều mà bản thân hắn mong muốn.
Nhưng.
Đầu tháng 9, ngay khi lần đầu tiên hắn hoán đổi đến cơ thể của Mitsuha, Yui đã “biến mất”.
Hệ thống đã hoàn toàn không còn ngay thời điểm mà linh hồn của hắn hoán đổi, dù sau khi về lại chính cơ thể của bản thân thì vẫn vậy.
Sau một thời gian dài không còn xuất hiện nữa thì Akira đã cho rằng bản thân mất đi hệ thống, mất đi Yui luôn rồi…
“Chào mừng trở lại, Yui.”
Mặc kệ lý do mà Yui cùng hệ thống đột ngột biến mất. Akira nở nụ cười chào đón.
Nụ cười ấy bất chợt, nụ cười ấy tự nhiên, nụ cười ấy nhẹ nhõm, nụ cười ấy vui mừng.
Hắn cười theo bản năng, bởi chính ý chí tự nhiên nhất của hắn. Ngay khi Yui xuất hiện trở lại, thậm chí Akira đã suýt nữa thì bật khóc vì hạnh phúc luôn ấy.
Yui cũng vui mừng bay ríu rít vòng quanh trước mặt hắn. Đôi cánh nhỏ nhắn mỗi lần vỗ động là những hạt bụi lấp lánh phát ra:
“Hi hi, Yui trở lại rồi! Thời gian vừa qua chủ nhân nhớ Yui lắm phải không~”
Akira chậm rãi gật đầu đáp lại. Sự vui vẻ, năng động của Yui cũng đã lây sang hắn giúp cho tâm trạng đang nặng nề mệt mỏi của hắn hoàn toàn biến mất.
Yui xuất hiện trở lại tức là hắn cũng đã có lại hệ thống.
Mặc dù hắn luôn luôn thầm chê cái hệ thống của hắn khá yếu kém so với các nhân vật được isekai khác, nhưng nhiêu đó cũng đã quá đủ cho hắn rồi.
Với Yui, Akira tự tin hơn với việc bản thân sẽ cứu được người khác.
Đúng vậy, hắn nhất định sẽ cứu được những người đó…
Niềm tin được củng cố, hắn bước ra bước đầu tiên. Vì nước ngập đến đầu gối và phần đáy toàn đất cát lầy lội nên khi hắn bước đi thì phải dùng rất nhiều sức khiến cho nước suối vang lên tiếng xôn xao.
… Lực cản.
Không chỉ đơn giản là lực cản của nước, lực cản của đất cát dưới đáy…
Mà còn cả một lực cản vô hình nào đó đang phả thẳng vào Akira, hay nói đúng hơn là phả thẳng vào chính [linh hồn] của hắn!
Cắn răng. Hắn nhấc bước chân thứ hai của mình mặc kệ bất cứ thứ gì cản bản thân lại.
Nhưng ngay lúc này, ngay khi bước chân thứ hai vừa đưa ra.
Yui đang cười vui vẻ thoải mái kia bỗng nhiên nghiêm túc lại. Tiểu tinh linh nhỏ bé ấy vỗ đôi cánh của mình rồi phóng thẳng đến… Trước mắt Akira.
[Bộp…] Tiếng va chạm nhẹ nhàng vang lên.
Là đến từ trán, nguyên nhân là Yui đã phi thẳng đến và cụng đầu vào trán của hắn.
Tất nhiên là không đau, sinh vật nhỏ bé như vậy chạm vào thì làm sao đau được. Nhưng cái mà Akira quan tâm là gương mặt tí hon ấy lại đang cực kì nghiêm túc nhìn thẳng vào hắn.
“Chủ nhân… Không được bước qua [bên kia].”
“Hả? Tại sao cơ chứ?” Hắn ngạc nhiên đến nỗi hét toáng lên.
Trước giờ cho dù Akira có làm gì thì Yui cũng chẳng hề phản ứng gì cả. Thậm chí khi hắn tâm sự về việc can thiệp vào tuyến Fate cực kì nguy hiểm kia thì Yui vẫn chẳng hề đáp lại.
Về cơ bản, cô ấy sẽ chỉ hiện lên mỗi khi thông báo về kĩ năng của hắn mà thôi.
Nhưng mà giờ đây… Hành động ngăn cản đột ngột của Yui khiến Akira vừa ngạc nhiên, vừa giận dữ, lại vừa… có chút sợ hãi.
Lúc này chỉ thấy Yui vỗ nhẹ đôi cánh của mình bay vòng lại rồi hướng ánh mắt về vị trí trung tâm của vùng đất kia, nơi có một cây cổ thụ to lớn đang yên vị ở đó:
“Vậy nếu qua đến [bên kia] thì chủ nhân tính làm gì?”
Akira há miệng ra tính trả lời nhưng ngay khi âm thanh có thể phát ra thì nó dừng lại ngay tức khắc.
Làm gì?
Hắn sẽ làm gì?
Akira đã nghĩ nếu bản thân có thể hoán đổi được với Mitsuha, một người đáng lẽ đã chết vào ba năm trước, thì hiển nhiên tất cả đều nhờ vào [Thần thể] nhờ vào vị thần mà nhà Miyamizu đã thờ phụng suốt mấy ngàn năm kia.
Và khi bước vào [Ẩn thế] hắn sẽ cầu xin [Thần thể] hay có thể là vị thần [Musubi] để quay lại quá khứ một lần nữa và cứu…
Chờ đã…
Nghĩ đến đây, một luồng hơi lạnh đột ngột phất lên chạy dọc theo sống lưng đánh thẳng lên não hắn.
Run rẩy.
Cả cơ thể như bị đưa vào tình trạng cảnh giác cực độ khi mà mọi thứ có thể cảnh cáo đều đang nói với Akira rằng chuyện này: CỰC KÌ KHÔNG ỔN!
Gì vậy? Rốt cuộc là chuyện gì?
Hắn đâu làm gì sai đâu chứ?
…
Yui nãy giờ vẫn giữ gương mặt nghiêm nghị ấy nhìn lấy chàng trai trước mặt mình thấy cơ thể hắn run rẩy cả lên thì bỗng thở dài một hơi.
Yui vỗ nhẹ đôi cánh bay thấp xuống trước mắt Akira rồi nhỏ nhẹ:
“Chủ nhân… Ở thế giới thực thì sẽ không giống như trong anime, manga đâu…”
“Chẳng phải điều đó, chính chủ nhân là người rõ ràng nhất chứ?”
Đơ cả người.
Ánh mắt của Akira mất dần tiêu cự. Ý thức của hắn chìm sâu vào trong luồng suy nghĩ khi nghe những lời đó từ Yui.
Đúng vậy, vốn dĩ thế giới thực chẳng phải là anime, manga hay là một trang truyện kì lạ nào đó.
Thế giới là thực, hắn cũng là thực, tất cả mọi người xung quanh cũng là thực. Mọi hành động, suy nghĩ, cử chỉ đều là thực và nó chính là thứ mà thế giới vẫn đang vận chuyển.
À… Thế giới vẫn đang vận chuyển theo một quy luật riêng biệt và đúng đắn chứ không phải là…
Thế giới trong anime, manga mà [tác giả] muốn viết gì thì viết!
Nơi này không phải chỉ là phía bên kia màn hình mà những người xem anime, đọc manga như hắn thấy ở thế giới trước.
Những nhân vật trước đó chỉ là tồn tại 2D trên những trang giấy, màn ảnh… Nhưng ở đây, họ đều là thực, đều có máu thịt, đều có suy nghĩ tư tưởng riêng biệt!
Đột nhiên bóng hình ấy lần nữa hiện lên. Cô ấy đang cười một cách ngốc nghếch và khoe khoang về buổi đi café sau giờ học với hắn.
“Thế giới là thực chứ không phải là giống trong anime, manga… Vậy những người đó cũng là thực cả đấy!”
“Tính mạng của cô ấy, tính mạng của bà và em gái, tính mạng của cả mấy trăm người… Nếu có thể cứu được chẳng phải là nên cứu sao.”
“Tất cả họ đều là thực mà!”
Akira quát lên mạnh mẽ đến nỗi dường như giọng bắt đầu bị khàn đi.
Cánh tay hắn vung mạnh khiến cho nước bắn tung tóe hết cả lên, mặt suối cũng vì thế mà nhộn nhạo, sóng nước vỗ mạnh vào bờ ào ạt.
Hắn hướng thẳng ánh mắt đối diện với thân thể tí hon, nhỏ nhắn tinh xảo còn hơn búp bê đẹp đẽ kia.
Mặc dù hắn phản ứng mạnh bạo như vậy nhưng Yui chẳng hề tỏ ra phản ứng gì cả. Cô cứ thế lơ lửng trước mặt hắn, ngước nhìn vào ánh mắt hắn.
“Nhưng thực tế thì họ đã chết rồi mà phải không? Từ tận ba năm trước.”
… Không thể phản bác.
Đã chết ba năm trước… Tất nhiên đó là sự thật mà Akira chẳng thể nào phủ định được.
Hít một hơi thật sâu nhầm tìm kiếm lấy oxi cho trái tim đột nhiên lặng yên kia của bản thân.
Akira thì thào đáp lại một cách khó khăn:
“Đúng là mọi người đã chết…”
“Nên là phải qua bên kia… Phải quay ngược thời gian… Để cứu…”
Để cứu ai?
Một người chỉ vừa mới nhận biết từ tháng trước thôi sao?
Cái lí do kiểu này cũng khiến chính Akira phải cười trừ khinh bỉ.
Nhưng những lần hoán đổi đến, những lần cảm nhận thân nhiệt, cảm nhận da thịt, cảm nhận hơi thở.
Những lần sống với thân phận là Mitsuha, sinh hoạt, học tập, vui chơi. Cuộc sống mà Mitsuha đang sống thì chính hắn…
Chính Akira cũng đã sống cái cuộc sống đó. Ở chính nơi này, thị trấn Itomori.
Có thể nói rằng.
Ngay thời điểm cả hai hoán đổi [linh hồn] và [cơ thể] ấy thì cả hai đã liên kết lại với nhau rồi.
Akira là Mitsuha và Mitsuha cũng là Akira.
Nên là…
Nếu có thể cứu được cô ấy, có thể cứu sống mọi người.
Hắn sẽ làm.
Đúng vậy, nếu như chính Akira có cơ hội để có thể thực hiện, được trao cho khả năng thực hiện… Thì hắn nhất định sẽ làm để không phải hối hận!
Nghĩ đến đây, ánh mắt hắn quyết tâm trở lại. Đôi chân vận sức bước đi mặc kệ Yui có đang chắn ở ngay phía trước đi chăng nữa.
Mặc kệ nhiệt độ cơ thể vì ngâm trong nước nãy giờ đã hạ thấp đến đáng sợ, mặc kệ những lực cản có cả hữu hình lẫn vô hình đang ảnh hưởng.
Bằng mọi giá, Akira phải sang được [bên kia].
Yui thấy hắn đột nhiên bước nhanh từng bước gắng lội qua suối vàng thì không còn chắn trước mặt nữa.
Cô vũ động đôi cánh bay lên, lượn quanh một vòng trên đầu hắn rồi khẽ đáp xuống bờ vai đã ướt đẫm vì cơn mưa này:
“Vậy nếu Yui nói cho chủ nhân biết rằng…”
“Nếu chủ nhân thực sự có thể quay ngược lại thời gian và cứu mọi người ở thị trấn Itomori này…”
“Chính [Thế giới ???] hiện tại có thể sẽ tan vỡ thì sao?”
Hả????
…???
[Thế giới ???] hiện tại sẽ tan vỡ???
Akira hoảng hốt quay sang nhìn lấy cô nàng tinh linh nhỏ bé đang ngồi vắt vẻo trên vai của bản thân.
Gương mặt của hắn thoáng chốc tái nhợt đi. Suy nghĩ ập đến quá nhanh khiến cho bộ não đã mệt mỏi của hắn trở nên quá tải.
Thế giới này… tan vỡ?
Yui không nhìn vào Akira nữa mà hướng ánh mắt về phía cây cổ thụ to lớn kia. Đôi chân nhỏ bé đung đưa theo nhịp.
Giọng nói lanh lảnh nhỏ nhẹ vang lên đều đều như đang kể chuyện xưa:
“Lật lại ngay từ những chương đầu quyển truyện… À không! Là lật lại từ đầu khi Yui mang chủ nhân [Xuyên qua thời không]…”
“Chẳng phải lúc đó đã có sự cố xảy ra sao?”
Trí nhớ ùa về.
Đúng vậy, là cái thời điểm mà Yui hỏi hắn có đồng ý để cô ấy mang theo xuyên qua thế giới khác không?
Akira đồng ý.
Và ngay sau khi câu trả lời được đưa ra, một lực kéo mãnh liệt đánh ập vào ý thức của hắn. Hắn cứ thế bị kéo sụp xuống một hố sâu không đáy, ý thức thì dần dần bị nhấn chìm cuốn vào trạng thái mơ hồ.
Nhưng…
Ừ nhỉ!
Ngay thời điểm đó… Một sợi dây đan từ đâu xuất hiện và cuốn vào cổ tay hắn…
“Đó… Không phải là do năng lực [Xuyên qua thời không]?”
Akira khó khăn mấp máy bờ môi để hỏi ra được câu đó. Và người được hỏi, Yui lặng lẽ gật đầu một cách nghiêm túc.
“Tất nhiên là không.”
“Để có thể xuyên thủng được một nơi có thời không cực kì ổn định như [Trái đất] thì phải tiêu tốn gần như toàn bộ năng lượng mà Yui có…”
“Nên là thời điểm sợi dây đó cuốn lấy chủ nhân, Yui đã chẳng thể làm gì được.”
Nói đến đây, Yui khẽ dừng lại rồi quay sang nhìn vào hắn.
Cô tinh linh nhỏ bé của chúng ta ánh lên đôi mắt như rưng rưng rồi thấp đầu nói nhỏ:
“Ban đầu vốn là đến một thế giới nhất định để cứu chủ nhân.”
“Sau đó là dùng năng lực của [App du lịch] để có thể di chuyển khắp các thế giới khác nhau. Tận hưởng niềm vui du lịch!”
“…Nhưng cuối cùng điểm đáp lại là [Thế giới ???] đầy hỗn loạn này.”
“Điều đó cũng khiến chủ nhân vì tránh bị thế giới phát hiện và xóa bỏ, thì đã phải mất 1000 ngày chờ đợi trong bóng tối mới có thể thực sự thức tỉnh…”
“Năng lượng của Yui cũng vì thế mà tổn hại rất nhiều… Thậm chí khả năng [Xuyên qua thời không] cũng bị khóa lại…”
“Xin lỗi chủ nhân…”
Nghe lấy từng lời một của Yui, Akira cuối cùng cũng đã hiểu được những gì xảy ra từ khi xuyên qua đến giờ.
Thì ra mọi chuyện là vậy.
Từng mảnh từng mảnh đều đã lắp vào bức tranh tổng thể ấy, và cuối cùng thì hắn cũng có thể hiểu được rồi.
Vậy thì… Quay lại chủ đề hiện tại nào. Vấn đệ cực kì nghiêm trọng đang hiện hữu kia…
Akira hướng ánh mắt về phía cây cổ thụ to lớn ở ngay chính giữa kia và thì thào:
“Vậy chuyện [Thế giới ???] có thể sẽ tan vỡ nghĩa là sao?”
Nghe được câu hỏi của hắn thì Yui thôi ỉu xìu mà đung đưa đôi chân trở lại. Giọng nói ngọt ngào thản nhiên ấy bắt đầu thuyết minh như đang cập nhật kiến thức:
“Như ban đầu Yui nói đấy, thế giới là thực chứ không phải là trong anime hay manga.”
“Nên việc [Quay ngược thời gian] sửa đổi [Thực tại] khiến cho những người đáng ra đã chết lại có thể sống một cách hiển nhiên là điều không thể.”
“Nó vi phạm nặng nề [Nghịch lý không thời gian].”
Akira gật gù đáp lại lời giải thích ấy của Yui.
Đúng là ảo tưởng và thực tế hoàn toàn khác nhau. Có những điều nghĩ thì rất dễ nhưng thực tế lại không cho phép điều đó xảy ra.
Hoặc nói đúng hơn là điều đó vốn dĩ đã là không thể thực hiện được rồi.
Nhưng mà…
“Nhưng mà…” Yui quay sang nhìn Akira rồi tiếp tục nói:
“Chuyện [Quay ngược thời gian] vẫn có thể nếu một [Tồn tại] nào đó có năng lực như vậy.”
“Điểm quan trọng ở đây là, thông thường khi [Quay ngược thời gian] như vậy thì [Thực tại] của thế giới gốc sẽ không thay đổi.”
“Thứ thay đổi ở đây chính là [Thế giới song song] nơi mà người quay ngược thời gian thực sự đến và thay đổi quá khứ.”
“Tức là ở [Thế giới song song] đó thì mọi chuyện sẽ tiếp diễn một cách tự nhiên tại thời điểm được thay đổi.”
Ánh mắt của Akira co lại.
Ra là vậy, đây mới là điều đúng nhất khi nói về việc [Quay ngược thời gian] thay đổi quá khứ.
Hình như hắn đã thấy qua điều này ở đâu đó rồi thì phải, không nhớ là trong anime hay bộ phim khoa học viễn tưởng nào đó nữa.
Nhưng mà…
“Đúng vậy, vẫn còn nhưng mà…” Yui gật gù đáp lại ánh mắt của hắn rồi lại nhìn về phía cây cổ thụ đó.
“Trong thế giới thực thì những điều giống trong anime, manga sẽ chẳng thể xảy ra.”
“Nhưng mà… Nó chỉ đúng với những thế giới bình thường.”
Những thế giới bình thường?
Vậy…?
“Cơ mà nơi ta đang đứng… Là [Thế giới ???] nơi bị vô số thế giới không rõ dung hợp lại với nhau.”
“Chính sợi dây mà chủ nhân nắm lấy lúc thực hiện [xuyên qua thời không] đã kéo chủ nhân đến [Thế giới ???] này.”
“Bởi vì [Thời không] của thế giới này đã bị tan vỡ tạo thành vô số kẽ hở khi mà quá nhiều thế giới dung hợp lại như vậy.”
“Một thế giới tồn tại nhiều kẽ hở như vậy thì sẽ dễ dàng bị can thiệp.”
“Và điều quan trọng ở đây là… Người đã được sợi dây chọn lấy và đưa đến [Thế giới ???] này… Chủ nhân mới là mấu chốt!”
“Ta?” Akira ngạc nhiên thốt lên.
Hắn chỉ vào bản thân với ánh mắt khó tin. Chính hắn thì có gì để mà…
A!?
Akira thoáng giật mình hiểu ra.
Gật gù đáp lại hắn, Yui tiếp tục bản thuyết trình của mình:
“Một [Linh hồn] không thuộc [Thế giới ???] được dung hợp vào [Cơ thể] ở thế giới này một cách hoàn hảo. Đây là điều kiện cần.”
“Và điều kiện đủ cũng là điều quan trọng nhất, chủ nhân sở hữu kĩ năng [Xuyên qua thời không] thứ có thể giúp chủ nhân qua lại [Không thời gian] của thế giới gốc mà sẽ không phán định là đối tượng ngoại lai.”
Nói đến đây, Yui giơ cánh tay trắng tinh nhỏ nhắn của mình chỉ vào thân cây to lớn phía trước:
“Chỉ cần chủ nhân trở lại [Quá khứ] của chính [Thế giới ???] này rồi lần nữa quay lại [Hiện tại] thì khi đó…”
“Chủ nhân sẽ trở thành [Neo điểm] cho [Quá khứ] ấy có thể tiến đến [Tương lai] và dung hợp với [Hiện tại] mà không bị bài xích.”
Neo điểm?
Quá khứ?
Tương lai?
Và… Hiện tại?
Đầu của hắn giờ tràn đầy vô số câu hỏi, vô số lời diễn giải, vô số những kiến thức đang tổng hợp.
Não hắn trở nên nặng nề và gần như đang bóc khói vì suy nghĩ quá nhiều.
Một điều mà chỉ mới sáng nay hắn còn đang nghĩ rất đơn giản tại sao bây giờ lại liên quan đến quá nhiều thứ như vậy.
Akira loạng choạng cơ thể như bị mất sức.
Gắng gượng đứng vững mặc kệ cái lạnh đang ngấm dần thấu vào trõng xương, hắn nhìn về phía cô tinh linh nhỏ bé của mình:
“Vậy… Nó sẽ dẫn đến việc [Thế giới ???] tan vỡ?”
Yui gật đầu đáp lại.
Nhưng rồi sau đó lại chậm rãi lắc đầu:
“Không… Không hẳn.”
“Là có thể sẽ tan vỡ mà thôi. Hoặc nói đúng hơn: Thế giới sẽ trở thành một thế giới hoàn toàn mới không còn là [Thế giới ???] cũ nữa.”
“Bởi vì thế giới này vốn đã quá hỗn loạn rồi nên khi dung hợp thêm một [Quá khứ] ngang với [Thế giới song song] vào thì không biết sẽ trở nên như thế nào.”
“Có thể sẽ vẫn tiếp diễn bình thường giống như bây giờ, một [Thế giới ???] chứa đựng nhiều [Thế giới] khác nhau.”
“Hoặc cũng có thể ngay lập tức tan vỡ thành từng mảnh vào hư vô… Nhưng tỉ lệ này khá thấp khi mà trước đó nó cũng đã được dung hợp sẵn.”
Nghe câu cuối đó của Yui thì đôi mắt Akira sáng bừng lên!
Một tia hy vọng le lói cuối cùng cũng đã được thắp lên.
Có thể mà phải không, hắn có thể trở về quá khứ và cứu lấy những người đó mà phải không?
Chỉ là việc trở thành một [Neo điểm] thôi mà có sao đâu?
“Nhưng mà!”
Giọng nói của Yui ngắt đi sự mừng rỡ của hắn, khiến cho trái tim lại bị đông cứng lại.
“Nhưng mà, dù cho thành công đi chăng nữa thì việc một [Quá khứ] được dung hợp thì không biết mọi thứ ở [Tương lai] và [Hiện tại] diễn ra như thế nào đâu.”
“Tưởng tượng một dòng chảy đáng lẽ [không còn tồn tại] đột nhiên lại [vẫn đang tồn tại] thì hướng đi trong [Tương lai] sẽ thay đổi như thế nào?”
“Những chuyện bị thay đổi, những sự kiện vốn dĩ không xảy ra lại xảy ra, những điều vốn nên ở đó lại biến mất,…”
“Và đừng quên… [Thế giới ???] có dung hợp một thế giới cực kì, cực kì đặc biệt… Type Moon – Nasuverse (Fate)”
“Nên là cho dù dòng chảy có thể tiếp tục duy trì một cách bình thường thì người đã thay đổi nó… Chủ nhân mới là người gặp nguy hiểm!”
“Chủ nhân…”
“À không!”
Yui vỗ lấy đôi cánh bay ra khỏi bờ vai hắn mà thẳng đến đối diện trước mặt hắn.
“Akihito Akira!”
“Cậu có sẵn sàng chấp nhận toàn bộ những điều có thể xảy ra đó với [Thế giới ???] này?”
“Những điều sẽ ảnh hưởng đến tất cả mọi thứ đang tồn tại bình thường trong thế giới này?”
“Những người xung quanh cậu. Từ bạn bè, người thân, người quen thầy cô bạn học,… Hay thậm chí chỉ là người lạ ven đường, chó mèo trong khu phố, cây cỏ trong khu vườn,…”
“Chấp nhận mạo hiểm tất cả điều đó cùng thế giới này… Và cả chính cậu!”
“Chỉ để quay lại quá khứ cứu lấy những người mà vốn dĩ trên thực tế đã chết từ ba năm về trước?”
Vô số hình ảnh bỗng nhảy lên trong đầu Akira.
Nó lướt qua từng người từng người, từng cảnh từng cảnh. Toàn bộ hình ảnh từ khi hắn được đến thế giới mới kì lạ những cũng đầy màu sắc này hiện ra trước mắt.
Tất cả mọi người đang hiện hữu… và cả những người hắn đang muốn đến cứu nữa…
Lúc này, Yui ngừng lại một nhịp rồi bỗng nhiên thay đổi 180 độ.
Đôi cánh thôi lung lay vũ động nữa.
Cả cơ thể nhỏ bé của tiểu tinh linh này bỗng nhiên cứng nhắc. Ánh mắt nãy giờ vẫn đang chuyển động truyền đạt cảm xúc đầy linh tính tự nhiên kia đột ngột biến mất và thay vào đó là một điều gì khác.
Những hạt bụi lấp lánh từ đôi cánh thôi rơi xuống mà thay vào đó là một hào quang như ẩn như hiện bỗng phát ra từ cơ thể nhỏ nhắn ấy.
Một cảm giác áp đảo từ tiểu tinh linh tên Yui ấy phóng thẳng đến, xuyên qua đôi mắt của Akira, vào sâu trong tận tâm hồn.
Tại nơi sâu thẳm nhất trong chính linh hồn hắn.
[Akihito Akira, lựa chọn của cậu là gì?]