-
Vừa Làm Ra App Du Lịch, Ngươi Liền Mang Ta Xuyên Qua Nhị Thứ Nguyên?
- Chương 123. Hướng dẫn viên cá nhân, Yui
Chương 123. Hướng dẫn viên cá nhân, Yui
Hôm nay là thứ sáu.
Vì sớm hơn giờ đi học bình thường nên tàu điện khá vắng, nhưng tất nhiên vì đây là ga Tokyo nên vẫn đông đúc đầy người là người.
Hắn, Akihito Akira, đang xếp hàng để mua vé rời khỏi Tokyo này.
Là vé tàu đi Nagoya, khi đến đó hắn sẽ lên tàu cao tốc Tokaido, điểm đến chính là dãy Hida.
Phải, hắn đang đi đến một nơi nào đó để tìm kiếm một ai đó.
Bởi vì… Cả tuần vừa rồi Akira và Mitsuha không còn hoán đổi với nhau nữa!
Lần cuối cùng là giữa tuần trước. Nhưng sau những ghi chú kì lạ trong nhật ký đó thì Mitsuha đã không hoán đổi đến cơ thể Akira trở lại.
Ngày mưa có mùi nhựa đường.
Ngày đẹp trời với những đám mây tựa như lông cừu.
Ngày gió mạnh thổi đến đầy trời cát vàng.
Mỗi ngày trôi qua, mỗi khi thức dậy, Akira đã luôn mong rằng sẽ được nghe lại cái nhạc chuông báo thức kì quặc ấy của cô nàng nhưng điều đó chẳng hề xảy ra.
Và cứ mỗi lần tỉnh dậy khỏi giấc ngủ, một điều gì đó trong hắn như thể dần bị phai nhạt đi. Là một điều gì đó hắn rất muốn giữ chặt nhưng nó như một luồng khí vô hình đang dần bốc hơi biến mất.
Mặc một chiếc áo khoác dày vì có thể sẽ lạnh, Akira đeo lấy chiếc ba lô chứa ba bộ áo quần cùng các vật dụng cá nhân và một tập vẽ.
Hắn không chờ được nữa.
Đâu đó trong Akira đang nhảy lên từng hồi cảnh báo rằng nếu hắn không mau chóng hành động thì mọi thứ sẽ vuột mất.
Đúng. Mọi thứ sẽ tan biến vào hư vô.
Đi ba ngày là Thứ sáu và hai ngày cuối tuần, Akira đã xin nghỉ với Shizu – nee với lí do là có một người mà hắn nhất định phải gặp.
Dường như cô giáo viên mẫu mực của chúng ta khá bất ngờ với vẻ kiên định khác thường ấy của hắn mà đồng ý ngay tức khắc, không hề hỏi rõ thêm về lí do đó.
Tất nhiên là Akira cũng đã nói với Tomoya cùng các thành viên khác trong Circle.
Megumi lúc ấy đã mỉm cười nhẹ nhàng với hắn còn Utaha – senpai lại hướng ánh mắt thẳng vào như thể vừa hiểu ra điều gì đó.
Sau này sẽ cần phải giải thích nhiều rồi đây…
Mà hiện tại Akira không có thời gian cho việc giải thích đó khi mà mối quan tâm của hắn hiện tại là ở cô nàng phiền phức kia.
Việc hoán đổi với Mitsuha đột ngột xảy ra rồi lại đột ngột kết thúc. Dù suy nghĩ thế nào cũng không hiểu được lý do.
Và khi từng ngày từng ngày trôi qua mà không còn hoán đổi nữa… Thì đột nhiên một luồng suy nghĩ mỗi lúc một lớn dần theo thời gian:
Tất cả chỉ là một giấc mơ giống với đời thực!
“Không. Nhật ký của Mitsuha vẫn còn lưu trong điện thoại cơ mà.”
Akira nắm chặt lấy chiếc điện thoại trong tay vào bước vào khoang tàu, bắt đầu chuyến đi kì lạ của hắn.
Phải.
Hắn đã từng cảm nhận được thân nhiệt, nhịp tim, hơi thở của cô ấy.
Màu sắc lấp lánh lọt qua mí mắt và âm thanh sôi nổi vang vọng bên tai.
Mitsuha thực sự hiện hữu!
Akira tự khẳng định rồi thẫn thờ ngoái nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật xung quanh bắt đầu chạy dài theo sự di chuyển của đoàn tàu.
Khi mà sự hoán đổi đột ngột kết thúc, một nỗi bất an hiện lên trong lòng của hắn.
Đó cũng là lúc mà một điều gì đó kì lạ len lỏi giữa [tâm trí] và [linh hồn] của hắn lại càng rõ ràng hơn.
Akira biết bản thân không phải là một người bình thường.
Chính [hắn] là một tên xuyên việt đã gần như sắp chết ở thế giới cũ và xuyên qua không gian đến [Thế giới ???] này.
Nên là Akira rất cẩn trọng với những điều kì lạ mà bản thân cảm nhận được. Hắn sẽ chẳng thể hiểu được những thứ mà bản thân không biết rõ ấy đại biểu cho thứ gì ở một [Thế giới ???] kì lạ này.
Và lý do quan trọng nhất khi Akira quyết định nhanh chóng thực hiện chuyến đi này:
[Hắn đang dần quên đi những điều khi hoán đổi qua thân xác Mitsuha]
*****
Quá trưa, hắn cuối cùng cũng đến nhà ga địa phương.
Liếc nhìn tấm bản đồ thị trấn dán ở nhà ga, Akira tìm con đường để đi tàu điện đến nơi mà theo trí nhớ là “chắc không xa chỗ cần đến”
Hắn không biết địa chỉ cụ thể nên chỉ còn biết tìm kiếm bằng cách mơ hồ đó thôi.
Phong cảnh trong trí nhớ cũng có đường ray xe lửa, nên là Akira sẽ men theo đường sắt và hỏi người dân địa phương về nơi đó.
Nơi đó? Ủa nơi nào nhỉ?
Chưa để chính bản thân Akira tự hỏi thì hắn đã đi đến chiếc taxi duy nhất dừng lại trước nhà ga.
Công cuộc hỏi thăm tìm kiếm bắt đầu!
…
Và nó kết thúc khá lãng xẹt.
“Khó thật đấy…”
Mệt rã rời, Akira ngồi bệt xuống bến xe buýt, đầu gục xuống rũ rượi.
Đây là trạm dừng cuối cùng của chuyến xe buýt trong thị trấn. Khi mà hắn đã hỏi khắp và chỉ toàn nhận lại câu trả lời “Không biết” thì đã lên chuyến xe này đi xa hơn.
Một vùng xa xôi hẻo lánh.
“Hay là bỏ cuộc…?”
Trong giây phút mệt mỏi, trong đầu Akira lóe lên ý nghĩ dừng lại.
Bởi vì thực sự quá khó để tìm một nơi mà chẳng có thông tin cụ thể về nó, cả địa điểm lẫn tên gọi đều không biết thì tìm kiểu gì?
Phải, tại sao hắn lại tìm đến đó nhỉ?
Bỗng nhiên một bóng hình cô gái hiện lên.
À phải rồi… Hắn… Phải đến gặp được cô ấy…
Vươn người, Akira nhấc chân tiếp tục con đường tìm kiếm nhà ga kế tiếp.
Trên con đường khô cằn, gập gành và xa kinh khủng của làng quê hẻo lánh này. Như một kì tích, hắn tìm thấy một tiệm mì Ramen vẫn đang mở cửa đón khách.
“Cho cháu một tô mì Takayama!”
Akira rạo rực mong chờ vì cơn đói nói với người phụ nữ trung niên khá đứng tuổi trùm lấy chiếc khăn tam giác đang lau dọn bàn ghế kia.
Cảm giác y như người trong hoạn nạn gặp được đội cứu trợ!
Mì rất ngon. Là loại mì đặc trưng ở vùng Takayama, Hida. Sợi mì nhỏ và dai ăn cùng thịt xá xíu và rau, húp cạn nước xúp soyu ngon ngọt.
“Cảm giác như phục dụng vật phẩm hồi sinh vậy…” Akira thở ra một hơi đầy thoải mãn.
Nhưng nó cũng khiến hắn có năng lượng nghĩ tiếp về công cuộc tìm kiếm lần này.
Akira lấy tập kí họa ra và ngắm nghía. Đây là khung cảnh về nơi mà hắn đang tìm kiếm.
Tất cả đều được Akira vẽ lại kĩ càng suốt mấy ngày vừa qua. Hình như hắn cũng đã từng vẽ về khung cảnh này trong một lần hoán đổi với Mitsuha rồi thì phải. Nên là khi hắn cố gắng dựa vào cảm giác cũng như trí nhớ thì cũng có thể vẽ ra một cách khái quát.
Cơ mà… Hắn vẽ về thị trấn tên gì ấy nhỉ?
“Đó là thị trấn Itomori phải không?”
Hả!?
Akira giật mình hay nói đúng hơn là giật mình ngạc nhiên đến ngỡ ngàng mà quay sang nơi phát ra tiếng nói ấy.
Đập vào mắt là chiếc tạp dề của cô chủ tiệm, cô tiếp nước vào ly đã cạn sạch của hắn, đôi mắt vẫn dán chặt vào tranh vẽ của hắn mà nói:
“Cậu vẽ đẹp thật đấy.”
Sau khi tiếp nước xong thì cô chủ tiệm quay về phía bếp cất cao giọng nói: “Phải không mình?”
Chú chủ tiệm từ bếp bước ra, gương mặt chữ điền rám nắng nheo mắt ngắm nhìn bức vẽ và rồi cũng thốt lên:
“Ừm, là Itomori! Nhớ hồi đó ghê.”
“Chồng tôi sinh ra ở Itomori đó.” Cô chủ tiệm hiền hậu nói lại với Akira.
Trong khi hai người họ đang chìm trong hồi ức thì chính hắn cũng vậy.
Khung cảnh của thị trấn ấy bắt đầu hiện lên rõ ràng hơn. Akira bỗng nhiên sực nhớ ra ngay tức khắc rồi bật dậy mừng rỡ hét lên:
“Thị trấn Itomori! Đúng rồi, tại sao lại không nhớ ra nhỉ?”
“Là thị trấn Itomori! Nơi đó có gần đây không ạ?”
Đáp lại sự mừng rỡ của hắn lại là biểu cảm kì lạ của vợ chồng chủ tiệm.
Hai người thoáng im lặng một lúc, quay sang nhìn nhau một cách ngờ vực… Rồi cuối cùng họ nhìn lại về phía Akira.
Lúc này… Một linh tính chẳng lành phất lên như một ngọn lửa đang cào cấu, đốt cháy trái tim hắn!
*****
[Khu vực cấm theo quy định
Của luật phòng chống Thiên tai
KEEP OUT
Ban cải tạo cơ sở vật chất sau Thiên tai]
Tiếng diều dâu vang vọng cả bầu trời khiến cho khung cảnh cô tịch đến rợn người.
Barrier kéo dài vô tận hắt bóng xuống đường nhựa nứt vỡ.
Trước mắt Akira lúc này là cảnh tượng thị trấn Itomori bị một sức mạnh khủng khiếp quật nát và nuốt chửng.
Sau lưng hắn chính là ngôi trường mà hắn đã từng vui chơi ở đó.
Nhưng giờ đây ngôi trường nằm đó trơ trọi với những mảnh kính cửa sổ vỡ nát, bám đầy bụi đen nhàn nhạt.
Chú chủ tiệm lưng tựa vào chiếc ô tô bán tải, hít sâu điếu thuốc rồi phì phèo thổi ra làn khói trắng mờ cô độc:
“Ba năm trước, thị trấn Itomori đã bị san phẳng. Hàng trăm người đã chết.”
“Giờ chẳng còn ai sống ở nơi này nữa.”
Câu nói khàn khàn không biết là vì đang hút thuốc hay vì gì khác của chú ấy khiến bờ vai Akira giật lên.
Hắn quay lại ngơ ngác nhìn vào chú ấy với ánh mắt không thể tin được.
“Chết…?”
Hình bóng của cô gái ấy bỗng hiện lên rồi lại vuột khỏi tầm mắt, ngôi trường phía sau cũng biến mất hệt như bị hút đi đâu.
Hắn… vừa nhìn thấy thứ gì đó?
Nhưng không hiểu sao lại cảm giác rằng bản thân chẳng nắm bắt nổi nó.
“Ba năm về trước… Chết rồi?”
… Không thể nào.
Chỉ vừa mới tuần trước hắn và Mitsuha vẫn còn đang hoán đổi cho nhau mà!
Đúng.
Akira loạng choạng lấy từ trong túi ra chiếc điện thoại.
Pin báo đỏ nhấp nháy hiện lên nhưng giờ hắn chẳng thèm quan tâm điều đó. Bấm vội mở ra mục nhật ký của Mitsuha.
Vẫn còn!
Phải, những trang nhật ký đầy màu sắc mà Mitsuha ghi chú lại vẫn còn đó!
…???
Hả????
Đột nhiên, chỉ trong chớp mắt… Chữ trong trang nhật ký bắt đầu di chuyển một cách nhanh chóng mặt.
Từng từ từng từ bỗng nhảy lên chuyển hóa thành những kí tự kì lạ không sao hiểu được.
Hết chữ này đến chữ khác, chúng hóa thành kí tự kì lạ rồi đột ngột biến mất dần nhanh như ngọn lửa đèn cầy vụt tắt.
Cứ thế những trang nhật ký mà Mitsuha để lại kéo theo nhau tiêu tan như thể có một [bàn tay vô hình] nào đó đang nhấn liên tục vào nút:
[Xóa!]
*****
Sao chổi này có chu kỳ 1200 năm, lần gần nhất nó tiếp cận Trái đất là vào tháng mười của ba năm trước.
Khi đến, nó mang theo cái đuôi hùng vĩ với chiều dài lên tới 16 tỷ 800 triệu km. Hơn nữa, điểm gần Trái đất nhất được dự đoán khoảng 120.000 km, tức là còn gần Trái đất hơn cả mặt trăng.
Hôm ấy, đúng dịp thị trấn tổ chức lễ hội mùa thu truyền thống.
Trùng với thời điểm sao chổi đến gần Trái đất… Nhưng không ngờ, sao chỗi bỗng tách ra một mảnh nhỏ từ hạt nhân của nó.
Mảnh vỡ với đường kính 40 mét rơi xuống với vận tốc khủng khiếp 30 km/s.
Thời điểm rơi là 8 giờ 42 phút tối. Điểm va chạm là ngay những quầy hàng đang cực kì náo nhiệt trong lễ hội tại Đền Miyamizu.
…
Akira nhìn lấy đống báo cáo cũng như sách vở hắn thu thập được mà rơi vào im lặng cùng cực.
Vô lý…
Quá mức vô lý…
Mới chỉ vâì tuần trước hắn vẫn còn sống ở thị trấn Itomori với tư cách là Mitsuha cơ mà.
Hắn vẫn chưa thể tin được những gì đang diễn ra trước mắt mà tiếp tục tìm kiếm trong đống sách và tạp chí này. Tìm kiếm một điều kì diệu nào đó chứng tỏ hắn đang sai.
Lần này lật ra là một quyển sách dày cộm tập hợp những bức ảnh về thị trấn đã bị “xóa bỏ” tên là Itomori.
Ánh mắt hắn lướt qua từ trường tiểu học, đến Đền thờ Miyamizu, hai quán rượu liền kề, cửa hàng tiện lợi giống nhà kho, đường tay xe lửa dẫn lên núi,… Và cuối cùng là trường trung học Itomori.
Bức ảnh cuối cùng của trường trung học Itomori là về cảnh học sinh trong tiết thể dục.
Akira không thể giữ được trái tim thôi đập loạn.
Hít thở khó nhọc. Cảm giác tồn tại, không khí, và mọi thứ xung quanh đều lặng lẽ bị hút vào tấm ảnh ấy.
Nơi đó, phía bên rìa bức ảnh. Có hai cô nữ sinh, một người để mái ngố với tóc tết hai bên…
Và người đang đứng bên cạnh.
Cô ấy đang cười nói vui vẻ với mái tóc được buộc gọn bằng sợi dây đan màu cam xen lẫn họa tiết màu đỏ kì lạ nhưng đặc biệt.
…
Không khí bỗng loãng ra.
Cảm giác máu nóng đang chảy rần rần sau cổ. Akira vô thức đưa tay lên lau thì nhận ra là từng hàng mồ hôi đang chảy dọc sống lưng hắn.
Ngẩng đầu lên.
Akira thấy khuôn mặt của bản thân phản chiếu trong tấm kính cửa sổ.
Là ai thế?
Bỗng sâu tận trong tâm hồn hắn, một giọng nói khàn khàn già nua vang lên:
[Cháu… Đang nằm mơ đấy à?]
Mơ ư?
Akira choáng váng và hoảng loạn.
Nhìn thẳng vào bản thân.
Hắn.
Rốt cuộc.
“Đang làm gì vậy?”
*****
“Akira… Akira – kun!”
Có ai đó đang gọi hắn? Là giọng của con gái.
“Akira – kun! Akira – kun!”
Tiếng gọi khẩn thiết như sắp bật khóc, nó cô đơn, run rẩy tựa như ánh sáng nhấp nháy le lói của một vì sao xa…
“Cậu… Không nhớ tớ à?”
…
Tỉnh ngủ.
À phải rồi, đây là quán trọ. Hắn đã nằm gục trên bàn gần cửa sổ rồi ngủ thiếp đi mất.
Ủa khoan? Nãy mình vừa mơ tới điều gì ấy nhỉ?
Hắn hoảng loạn lay chuyển cơ thể muốn bật dậy.
[Bộp!] một tiếng, là tiếng trán hắn đập xuống bàn khi hắn dịch chuyển.
Hắn mở mắt trong khi vẫn đang gục mặt xuống, nhìn chằm chằm vào mặt bàn chỉ cách mắt vài milimét.
Im lặng trong phút chốc để trí não bình tĩnh lại, Akira khẽ nghiêng đầu hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ bắt đầu chuyển màu trắng bạc của sáng sớm.
Nhưng mà lúc này thứ đầu tiên hắn thấy không phải là ánh sáng mà là…
Chiếc dây đan.
Phải rồi, đây là “bùa hộ mệnh” mà Akira đã mang theo mình từ rất lâu rồi. Nó đã trở thành một phần của chính hắn như một thói quen hiện hữu.
Đến mức nhiều khi Akira đeo nó là một bản năng luôn rồi.
Là một sợi dây chứ không phải và chiếc vòng. Nó được đan bện bởi rất nhiều sợi chỉ nhỏ khác nhau.
Màu cam sáng nổi bật cùng với những họa tiết đỏ xen kẽ tạo nên một cảm giác hòa quyện kì lạ.
Hắn nhìn chăm chú vào “Bùa hộ mệnh” này của bản thân…
… Ủa?
Thật ra…
Thật ra cái này là hắn được một [ai đó] tặng từ rất lâu về trước, và từ đó Akira đeo như một món bùa hộ mệnh không thể tách rời.
Nghĩ đến đây, đầu hắn đột nhiên nhói lên đau nhức.
… Là của ai nhỉ?
Sợi dây này… Hình như, hắn đã từng được nghe từ một người làm sợi dây đan kể về nó rồi.
Là giọng nói của ai nhỉ? Giọng hơi khàn khàn nhưng nhẹ nhàng hiền từ, giống như bà lão trong làng đang kể chuyện xưa vậy:
[Sợi chỉ cuốn vào nhau, thành hình, bện xoắn.
Có lúc hội tụ, có lúc gián đoạn, rồi lại kết nối với nhau.
Đó cũng là “Thời gian”…
Đó cũng là…]
Một dãy núi mùa thu bỗng hiện lên trước mắt Akira.
Tiếng suối róc rách, lá cây xào xạc, mùi hương của nước trà ngon ngọt thanh mát chảy dài xuống cuống họng…
“MUSUBI!”
Cảnh tượng vụt hiện ra rõ ràng trong tâm trí.
[Thần thể] trên núi, nơi mà hắn đã đến cúng rượu.
Phải, là chỗ đó!
Trí nhớ… Lục lại trí nhớ.
Nó nằm về phía bắc, cách rất xa đền thờ, sâu trong dãy núi, địa hình giống miệng núi lửa.
“Nếu tìm đến đó thì có lẽ…”
*****
Dù ít nói và hơi lạnh lùng nhưng đúng là một người tốt. Akira thầm nghĩ khi nhìn bàn tay gân guốc đang cầm vô lăng kia.
Chú chủ tiệm mì hôm qua đã cất công chở hắn đến trường trung học Itomori sau đó còn chở đến thư viện thành phố để hắn có thể mượn sách nữa.
Sáng nay cũng vậy, không hề phật ý khi Akira gọi điện quấy rầy vào sáng sớm tinh mơ mà đồng ý ngay khi hắn nhờ chở đi.
Men theo con đường vòng bên cạnh hồ Itomori lúc xưa, theo hướng bắc đi thẳng đến tận nơi mà ô tô không còn đi dược nữa thì mới dừng lại.
Được rồi, đến đây thì phải dựa hoàn toàn vào chính bản thân rồi.
Akira tháo dây an toàn tính quay sang cảm ơn chú chủ tiệm mì thì bàn tay thô ráp ấy đã đưa đến trước rồi.
“Bento.” Chú ý nói với vẻ tùy ý nhưng ở trong đó có ít nhiều là cảm giác quan tâm nữa.
Trước ánh mắt ngạc nhiên của Akira.
Chú ấy chỉ là hạ cửa sổ xuống rồi đốt một điếu thuốc lá. Khói thuốc mờ nhạt phả vào không khí như khung cảnh ảm đạm bên ngoài kia vậy:
“Bức vẽ… Bức vẽ thị trấn Itomori của cậu đẹp lắm.”
Bất chợt, lồng ngực Akira nghẹn tắc.
Nhận lấy hộp bento, hắn mở cửa xuống xe.
Nhìn lấy khuôn mặt tang thương của chú ấy, hắn khẽ cúi đầu thật sâu cảm ơn.
Bánh xe chuyển động, chú chủ tiệm mì chẳng nói gì cả mà chỉ đơn giản là vẫy tay chào lại Akira rồi dần dần khuất xa.
Đến khi không còn nhìn được chiếc xe nữa, hắn quay lại nhìn con đường mòn dẫn sâu vào khu rừng núi kia.
Bước đi.
Từng bước vào sâu, phong cảnh xung quanh dần phù hợp với những kí ức mơ hồ mà hắn vẫn còn níu giữ lấy.
Qua kẽ lá, Akira ngoái sang nhìn mặt hồ Itomori. Trước kia nó vẫn là mặt hồ tròn rộng lớn đẹp đẽ.
Nhưng giờ đã bị thiên thạch tạo thêm một hố lõm to lớn không kém ngay bên cạnh hình thành nên một hồ nước hình quả bầu.
Ba năm trước… Thiên thạch rơi…
Không cần nghĩ nhiều, bây giờ cứ tìm đến nơi đó… [Thần thể]
Đôi chân bước dài đi mãi đi mãi, không biết đã qua bao lâu rồi. Và đột nhiên mưa rơi xối xả như bào mòn đất cát.
Nhiệt độ trên núi hạ xuống nhanh như bị những hạt mưa đó hút hết sạch.
Cũng may là trước khi bị nhấn chìm bởi cơn mưa to không ngớt đó, Akira đã tìm được một hang động nhỏ có thể trú tạm.
Thở phào một hơi cảm khái.
Hắn lấy ra phần bento được tặng kia, là một hộp được nhét kín ba chiếc cơm nắm to đùng. Phần nhân đầy ắp những lát thịt xá xíu cùng giá xào đậu mè.
Tuyệt ngon!
Có hang động trú mưa, có bento ấm bụng khi leo núi mệt mỏi.
Akira có phải là đang được trợ giúp không nhỉ?
Hắn khẽ liếc xuống cổ tay, nơi mà “Bùa hộ mệnh” vẫn đang cuốn lấy cổ tay hắn đó.
Phải, nó vẫn chưa đứt. Chắc chắn vẫn còn “kết nối”!
*****
“Đây rồi…”
Trước mắt hắn chính là vùng đất được nằm gọn trong một lòng chảo như miệng núi lửa. Giống trong trí nhớ.
Và điều quan trọng nhất… [Thần thể] vẫn nằm yên tĩnh ngay chính giữa đó.
“Là có thật… Không phải là giấc mơ…”
Akira lẩm bẩm rồi bước xuống vách núi lởm chởm đất đá trơn trượt vì mưa này.
Mưa vẫn chưa ngừng nhưng nó cũng đã nhỏ đi phần nào rồi. Những giọt nước mưa chảy dài từ mái tóc ướt nhẹp của hắn trượt xuống trán rồi xen qua khóe mắt cay rồi rơi xuống.
Akira lấy tay áo quẹt đi dòng nước ấy và vững chân không hề dừng lại mà bước tiếp.
Đạp xuống nền đất, cỏ đã mọc cao hơn rất nhiều so với trong kí ức của hắn, xung quanh cũng đầy những vũng nước đọng do mưa lớn.
Băng qua nó, đến gần trung tâm của miệng núi này.
Và Akira đã đến, dòng suối uốn quanh thành một vòng như thể đang bảo vệ vị trí trung tâm nhất kia, nơi mà cây đại thụ vẫn đang sừng sững.
“Băng qua dòng suối… Sẽ là [Ẩn thế]…”
“Bên kia của [Thế giới]…”
Lúc ấy hắn không suy nghĩ nhiều nhưng giờ nghĩ lại thì… Dòng suối này sao có vẻ giống với “Suối vàng” trong truyền thuyết nhỉ?
Mặc kệ.
Akira bước xuống dòng suối ấy.
Tiếng nước “oàm oạp” vang lên đột ngột giữa một không gian yên tĩnh đến đáng sợ này.
Đúng nhỉ, bây giờ hắn mới nhận ra là không gian thanh tịnh và tinh khôi này hoàn toàn tĩnh lặng đến ngạt thở.
Ngay khi chân hắn chạm xuống dòng suối.
Linh tính trong hắn như thể réo lên liên hồi một lời nhắc nhở rằng:
Hắn không được hoan nghênh ở đây!
[Tinh!]
[Xin chào chủ nhân. Hướng dẫn viên cá nhân, Yui đã quay lại rồi đây!]