-
Vừa Làm Ra App Du Lịch, Ngươi Liền Mang Ta Xuyên Qua Nhị Thứ Nguyên?
- Chương 122. Cậu sẽ chọn như thế nào... Nhân vật chính?
Chương 122. Cậu sẽ chọn như thế nào… Nhân vật chính?
“Ha!!!!!!”
Tiếng hét thất thanh đột ngột vang lên trong căn phòng im ắng này.
Akira choàng tỉnh khỏi giấc ngủ của bản thân. Hắn hoảng loạn bật dậy nhanh đến mức tấm chăn được đắp sơ sài trên thân cũng bị kéo căng rồi bay ra một bên.
[Rầm!] Hai chân vì trong tư thế nằm rồi bỗng nhiên đạp mạnh xuống giường gây ra tiếng động lớn kèm theo tiếng hét hoảng loạn kì lạ đó.
Trái tim đang đập loạn.
Đầu não thì quay cuồng.
Nhưng… Akira lại không hề nghe được tiếng tim đập chút nào…
À không.
Nghe được rồi.
Là tiếng chim hót ríu rít ngoài cửa sổ…
Là tiếng động cơ xe cộ ngoài đường… Là từ phía xa xa cũng đã dần truyền đến cái âm thanh máy móc tàu điện, xe bus,…
Akira lấy lại được cảm giác của cơ thể mình, cảm nhận lấy dòng máu nóng chảy khắp cơ thể vừa được làm ấm từ cái [lạnh] không biết từ đâu truyền đến kia.
Cuối cùng hắn cũng đã nhận ra bản thân đang ở đâu.
Tokyo.
Nhưng…
“Nước mắt?”
Ngay khi hắn có thể cảm nhận lại cơ thể thì cũng là lúc hắn thấy được sự ướt át đang chảy dài từ khóe mắt xuống kia.
Rơi nữa… rơi nữa…
Từng giọt… Từng giọt nước mắt rơi xuống…
Vì sao vậy?
Akira đưa tay lên lau đi dòng nước mắt đang chảy dài kia và tự hỏi.
Gắng ổn định lại trí óc đang quay cuồng. Hắn thấy một khung cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp, hắn nghe giọng nói của bà như thể chỉ vừa mới vài giây trước.
Và… Thế giới tan vỡ rồi biến mất như giọt nước mắt rơi:
[Tách!]
*****
Hôm nay là cuối tuần, cũng chính là lúc mà kế hoạch đánh lừa Michiru diễn ra.
Nhưng điều mà Akira bận tâm lại là chuyện sáng ngày hôm qua hắn đột nhiên tỉnh giấc với hàng nước mắt chảy dài kia.
Trí nhớ sau khi trao đổi cơ thể vẫn bị mơ hồ dần theo thời gian như những lần trước đó. Điều này khiến hắn cảm thấy kì lạ hơn khi nghĩ về những giọt nước mắt rơi bởi vì hắn chẳng rõ được đâu là lý do cho nó.
Mở điện thoại, lật từng tờ nhật kí ghi chú, Akira nhìn những dòng tin nhắn được Mitsuha để lại mà rơi vào trầm tư.
Bởi vì luôn bị mơ hồ sau khi hoán đổi nên việc viết nhật kí đã thành thói quen của cả hai bọn hắn để có thể nhắc nhở người kia về những chuyện đã xảy ra.
[Hôm nay đi “khảo sát thực tế” cùng mọi người trong Circle thật là vui quá đi!
Cuối tuần này chúng ta còn được đi xem ban nhạc của Michiru – san diễn live nữa chứ!
Kết nạp thêm thành viên mới là Circle sẽ hoàn chỉnh rồi, thật tuyệt vời.
Hôm đó dù là tôi hay cậu đang trong cơ thể “Akira” thì cũng hãy tận hưởng niềm vui cùng mọi người nhé!
…]
Đi theo sau hàng ghi chú đó là dãy những icon nào là trái tim, nào là mặt cười, nào là ngôi sao lấp lánh,…
“Trông hớn hở chưa kìa…”
Akira thực ra đã đọc trang nhật kí này từ hôm qua rồi nhưng không hiểu sao bây giờ hắn lại mở ra đọc lại lần nữa.
Hắn thấy, cô nàng phiền phức kia còn đón chờ việc đi chơi cùng circle làm game này còn hơn cả hắn.
“Nếu đã muốn như vậy… Sao lại không tự mình đến đi chứ.”
Akira lẩm bẩm một câu rồi tự cười. Có khi, hắn cũng muốn gặp mặt con nhỏ đã quấy tung cuộc sống của hắn này.
Nhưng mà không hiểu sao, ngay khi nghĩ đến chuyện gặp gỡ Mitsuha… Một luồng cảm giác khó tả phất lên trong lòng hắn.
Cái cảm giác như một luồng không khí vô hình chỉ với một sự chuyển động nhỏ của không khí xung quanh thôi cũng bị lung lay sắp tan biến vậy…
Rùng mình!
Cơ thể Akira thoáng chìm xuống như bỗng chốc bị kéo xa khỏi thực tại này, ý thức của hắn bỗng nhiên bị đình trệ và chẳng thể biết được bản thân vừa nghĩ đến gì và nên tiếp tục nghĩ về điều gì.
“Akira… Akira!”
[Bốp] Một bàn tay vỗ vào lưng hắn khiến cho đầu não thoáng chốc lấy lại quyền kiểm soát.
Thế giới lại sáng lên và hắn nhận biết lại bản thân đang ở nơi nào.
Chiếc điện thoại trên tay vẫn đang hiện ra trang nhật kí mà Mitsuha ghi chú. Phía trước là cánh cửa bên hông của một tòa nhà, và bên cạnh hắn lúc này là Tomoya, chủ nhân của bàn tay vừa kéo hắn về lại kia.
“Sao lại đột nhiên thất thần vậy?”
“À đúng rồi, cậu cũng đang nghĩ về tương lai tươi đẹp của Circle chúng ta phải không, Đạo diễn!”
Tomoya sau khi thấy Akira hồi thần trở lại thì hứng hởi reo hò tiếp tục câu chuyện ảo tưởng về một viễn cảnh đẹp đẽ của circle bọn hắn.
Đúng vậy, chỉ cần hôm nay mọi thứ thuận lợi thì cuối cùng circle cũng có thể hoàn thiện và hướng đến kì Fuyu Comiket sắp tới.
Nhưng… Hôm nay Akira lại không thể có được tâm trạng phấn khởi như những gì mà hắn chờ mong.
Có một điều gì đó kì lạ cứ đang len lỏi trong [Tân trí] cũng như [Linh hồn] của hắn. Một điều gì đó mà Akira muốn nắm lấy nhưng chẳng thể nào chạm đến được.
Tomoya đang hớn hởi chờ đón câu trả lời của tên bạn thân nhưng mãi vẫn không nghe được gì thì lần nữa quay sang nhìn Akira.
Có vẻ cậu ta đã nghĩ rằng một [Akira] đã hào hứng mong chờ ngày hôm nay như vậy ở buổi đi chơi hôm trước thì bây giờ phải vui mừng lắm mới đúng?
Chưa kịp để hỏi ra sự thắc mắc trong lòng thì cả hai đã đến phòng chờ của tòa nhà, hay nói đúng hơn là phòng chờ của live house này.
Tomoya thoáng chốc quên sạch tất cả thắc mắc của bản thân về [Akira] mà hớn hở mở toang cánh cửa ra và hét lên:
“Mọi người, đã chuẩn bị tinh thần cả chưa!”
Bên trong trong căn phòng là bốn cô gái đã ngồi sẵn ở đó và cũng đang chực chờ nhìn về phía cửa.
Ngay khi thấy hai người bọn hắn xuất hiện thì Michiru ngay lập tức vẫy tay chào đón với nụ cười rạng rỡ hạnh phúc:
“Hai người đến muộn quá đấy!”
*****
Xin lỗi mọi người nhưng thực sự thì hắn không thể kể kĩ càng về ngày hôm nay được rồi.
Không hiểu sao suốt cả ngày hôm nay Akira cứ có cảm giác như có một điều gì đó kì lạ cần hắn phải tìm ra nó ngay tức khắc nhưng lại chẳng thể nắm bắt được đó là điều gì.
Nó khiến cho Akira không thể tập trung hưởng thụ buổi tụ họp circle như những gì Mitsuha mong muốn.
À phải rồi… Mitsuha…?
Hắn lại lần nữa lấy điện thoại ra và nhìn chằm chằm vào nó.
“Sắp bắt đầu rồi nhỉ?”
Đột nhiên một giọng nói nhỏ nhẹ điềm đạm vang lên bên cạnh khiến Akira thoáng giật mình lấy lại tinh thần.
Là Megumi.
Bên cạnh cô nàng là Utaha – senpai cũng đang khẽ liếc nhìn về phía hắn với ánh mắt khá kì lạ.
Cả hai người cùng Eriri đều đã đến rồi… Và điều sắp bắt đầu chính là buổi diễn live đầu tiên của ban nhạc mà Michiru đã cống hiến rất nhiều cho nó.
Akira bắt đầu mơ hồ nhớ lại tình hình chiều giờ.
Đúng rồi, là từ khi hắn cùng Tomoya vào phòng chờ và cùng bốn cô nàng ban nhạc Icy Tail – (Aishiteru) bàn về buổi diễn hôm nay.
Sau đó là Megumi vất vả lôi được Eriri quay lại sau khi bị Utaha – senpai trêu chọc thì thấy được cảnh tượng Michiru cưỡi ngựa (?) Tomoya bởi vì bắt cô nàng mặc trang phục hầu gái và đeo tai mèo để biểu diễn.
Cuối cùng thì Tomoya trong tư thế xếp hình đối diện (?) với Michiru cũng đã thuyết phục được cô nàng nhớ món vũ khí bí mật mà hắn đã cho bạn thân này xem. Đó chính là việc những bản nhạc mà nhóm Michiru chơi đều là từ cover nhạc anime mà ra.
Phải, vốn dĩ từ đầu thì ban nhạc này được thành lập bởi những otaku giống như Tomoya mà Michiru bài xích rồi.
Thế là Michiru cũng đành chịu khuất phục và quyết định gia nhập circle để phụ trách âm nhạc cho game đúng như kế hoạch lừa đảo của Tomoya và Akira.
Hết chưa nhỉ?
Trong khi gật gù đáp lại Megumi bên cạnh, hắn tiếp tục suy nghĩ trong trạng thái mơ hồ bất định của bản thân.
Akira cũng rất vui mừng vì đã có thể khiến Michiru chấp nhận và gia nhập, bởi vì điều này sẽ giúp circle mà Tomoya dùng toàn bộ sự nỗ lực gây dựng lên cuối cùng cũng hoàn thiện.
Nhưng mà… Có điều gì đó khiến hắn chẳng thể cùng vui vẻ hào hứng với mọi người như mong muốn được.
Trong khi hắn vẫn còn đang mơ hồ suy nghĩ thì âm nhạc vang lên.
Tiếng guitar, tiếng bass, tiếng trống,…
Giọng hát của Michiru vang vọng. Dần dần, những khán giả lúc đầu còn chẳng biết có một nhóm nhạc như vậy thì cũng bị cuốn theo giọng hát cuốn hút đó và hào hứng theo.
Và cuối cùng là ban nhạc được hưởng ứng nồng nhiệt, tiếng vỗ tay reo hò cuốn theo từng điệu nhạc.
Đúng vậy, màn debut của Icy Tail (Aishiteru) chính thức thành công tuyệt vời!
Nhưng ở cuối căn phòng, nơi có ba con người vẫn đang im lặng hoàn toàn khác biệt với bầu không khí sôi động xung quanh kia.
Megumi thì vẫn vậy, cô nàng tuyệt nhiên không biểu lộ cảm xúc nào quá mãnh liệt mà chỉ đơn giản là hướng ánh mắt về phía sân khấu và theo dõi màn biểu diễn.
Utaha khuân tay dưới ngực vừa im lặng thưởng thức âm nhạc vừa dường như đang ngẫm nghĩ tự hỏi về điều gì đó.
Và Akira thì…
*****
Dòng xe dưới cầu vùn vụt chạy ngang không dứt, đèn xe lấp lóe sáng lên rồi lướt qua để rồi sau đó lại một chiếc khác chạy đến nối tiếp không ngừng.
Từ trên cầu liếc về phía xa xa, đèn đường trải dọc theo con đường từ cầu vượt băng qua đường đi bộ dẫn vào những tòa nhà cao tầng.
Và tỏa dưới ánh sáng mờ ảo đó là mái tóc dài óng ả đen huyền đang tung bay của Utaha – senpai.
Áo sơ mi màu hồng nhạt và bên ngoài là áo khoác đỏ cá tính. Chiếc váy xếp ngắn được tôn lên bởi chiếc quần tất đen quen thuộc thường thấy của cô nàng.
Dáng người tuyệt hảo ấy chỉ bằng một bộ trang phục đơn giản cũng khiến cho sự xinh đẹp áp đảo ấy của Utaha – senpai hiện ra một cách rõ rệt dưới ánh đèn đường này.
Nơi này. Chỉ có Akira và Utaha.
Đáng lí ra sau khi ban nhạc Michiru biểu diễn xong thì cả circle sẽ có một buổi tụ họp đi chơi như những gì đã nghĩ từ trước.
Những không hiểu sao, tất cả mọi người trừ Akira đều cùng lúc đồng ý việc mọi người về nhà nghỉ ngơi rồi sau đó sẽ chính thức họp circle sau.
Thế là Tomoya hộ tống bốn cô gái trong ban nhạc Michiru.
Megumi thì cùng Eriri về nhà, hai cô nàng có vẻ thân thiết với nhau hơn rồi thì phải. Nhưng khi Akira quay đầu rời đi, hắn đã không thấy được được ánh mắt của Megumi truyền đến, ánh mắt đó dường như chứa một niềm lo lắng gì đó?
Cuối cùng còn lại là Akira và Utaha trên con đường đến ga tàu điện ngầm.
“Thời gian vừa rồi cứ có cảm giác như thể đang có hai [cậu] trong một cơ thể vậy.”
Đột nhiên lời nói ấy vang lên khi mà cả hai đều đang im lặng suốt quãng đường vừa qua.
Trong khi Akira ngỡ ngàng há miệng không biết nên đáp thế nào thì Utaha khẽ quay lại nhìn hắn.
Làn váy xếp theo chuyển động mà tung bay lên nhẹ nhàng, mái tóc dài phất lên theo cung tròn rồi khẽ phủ xuống lại hai bên hông.
Utaha ngắm nhìn chàng trai trước mặt rồi chậm rãi nói tiếp:
“Nhưng mà hôm nay thậm chí xuất hiện thêm một [cậu] khác nữa.”
“Thế là [cậu] có tận ba người à?”
Giọng điệu trêu đùa như mọi khi của cô nàng khiến Akira thoáng dừng lại một nhịp.
Cũng may là hắn đã không phản ứng thái quá ngay tức khắc nên hẳn là vẫn chưa lộ tẩy nhỉ?
Akira tự ngẫm nghĩ rồi khẽ bật cười đáp lại câu hỏi kì lạ ấy:
“Làm sao có thể có tận ba [người] trong một cơ thể được.”
“Đúng là tác giả nổi tiếng có khác, suy nghĩ đặc biệt ghê.”
Đúng vậy, làm gì có ba người trong cơ thể [Akira] này được… Cùng lắm là hai thôi!
Hắn tự biện minh rằng bằng thân không nói dối và tỏ ra bình thường nhất có thể để đỡ lấy ánh nhìn từ đôi mắt màu đỏ ngọc ruby tuyệt đẹp ấy.
Nhưng có vẻ Utaha cũng đã đoán được Akira sẽ trả lời như thế nào. Hàng lông mi dài của cô khẽ rung rung theo chớp mắt rồi bỗng Utaha quay ngoắt đi.
Cô nàng vừa đều nhịp bước chân vừa nói: “Vậy là đang nghĩ cô gái nào rồi.”
Akira thấy Utaha bỗng nhiên bỏ đi thì theo bản năng đuổi theo mở miệng giải thích.
Nhưng khi mà môi mấp máy mở lời được giữa chừng thì chững lại:
“Làm gì… có…”
Ngập ngừng dừng lại câu giải thích là vì… Mái tóc dài và bầu ngực mềm mại của [ai đó] bất chợt hiện ra trong đầu Akira.
Phải, hắn đang nghĩ về cô ta, cô nàng phiền phức mang tên Mitsuha đó.
Đôi chân của Utaha dừng lại.
Cô nàng quay lại nhìn Akira một lần nữa. Nhưng lần này lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác hẳn.
Im lặng một hồi lâu, cô nàng senpai của chúng ta mới mở lời… Mở lời một cách dịu nhẹ khác thường:
“Akira – kun…”
“Lần sau hãy kể cho tôi nghe nhé.”
Nói xong, Utaha ngắm nhìn thẳng vào mắt hắn một lần nữa trước khi dứt khoát đi thẳng xuống tầng hầm nhà ga điện ngầm.
Akira há miệng, ngậm lại,… rồi há ra lần nữa.
Nhưng cuối cùng vẫn không thốt lên được lời nào mà chỉ đành đứng nhìn bóng hình cô nàng ấy dần dần biến mất.
Akira quay lại lặng lẽ ngắm nhìn đèn đường, tha thiết như thể mong cầu níu kéo một điều gì đó.
Hắn cảm thấy còn rất nhiều chuyện để làm nhưng lại không nhớ nổi cụ thể là chuyện gì.
Mở điện thoại.
Lại lật đến những ghi chú nhật ký đó.
[Buổi diễn live xong thì sẽ chuẩn bị đến lúc nhìn thấy sao chổi!
Ôi tuyệt vời quá đi. Mọi người sẽ có thể ngắm cảnh tượng đó cùng nhau.
Thật mong đến hôm ấy.]
Đây là những dòng cuối cùng trong nhật ký mà Mitsuha nhắn lại ở lần hoán đổi trước.
Mà sao chổi à?
Hôm qua đọc được những dòng này thì hắn cũng đã thắc mắc rất lâu.
Akira ngước nhìn lên trời. Màn đêm kia chỉ có đó một vài ngôi sao lấp lánh. Chút ảo tưởng trong lòng tắt ngấm theo động cơ máy bay vừa bay ngang.
Sao chổi ở đâu cơ chứ?
Bỗng dưng, trống ngực hắn đập dồn dập!
Trong đầu Akira thoáng nhói lên một cái.
Hắn thoát khỏi phần nhật ký mà vào phần ghi chú riêng, ở đó có một dãy số điện thoại được ghi riêng biệt.
Bấm vào, chuyển sang cuộc gọi.
“Số điện thoại quý khách vừa gọi đã ngừng hoạt động, hoặc tắt máy, hoặc ngoài vùng phủ…”
Quả nhiên là không gọi điện được. Akira đoán được bởi vì hôm qua hắn cũng đã thử gọi vào số này rồi. Thôi thì chuyện ngày hôm nay để lần hoán đổi sau kể lại vậy.
Akira nhấc chân bước đi, leo lên lại cầu vượt quay về nhà.
Hướng ánh mắt lên cao cao xa xa kia, ở đó có một vầng trăng khuyết mỏng manh mờ ảo nằm lẻ loi như thể bị ai bỏ quên vậy.
*****
Tai nghe truyền đến âm thanh sôi động.
Kasumigaoka Utaha với những ngón tay thon dài của mình gõ liên tục trên bàn phím laptop không ngừng nghỉ. Hàng chữ chạy dài trên từng trang đang viết lấy cốt truyện mà cô dồn toàn bộ tâm tư cho nó.
Hoặc cũng có thể là cho một điều gì đó khác nữa?
[. . . . .] và Enter!
Đôi bàn chân nhún theo nhịp của bài hát dần dừng lại khi bản nhạc đến cuối.
Tháo tai nghe ra, Utaha nhìn vào bản thảo của bản thân, hình ảnh về cậu con trai ấy hiện lên.
Đôi mắt rực rỡ của cô ánh lên những cảm xúc kì lạ:
“Nào…”
“Vừa kịp lúc cứu [Thế giới] cho cậu rồi đấy…”
Bàn tay với làn da trắng ngần như ngọc ấy lại tiếp tục gõ phím.
Nhưng lần này, chỉ mới gõ thêm một câu thì bỗng nhiên đôi tay ấy dừng lại không gõ xuống nữa.
Utaha dựa mình vào ghế, mắt nhắm lại khẽ ngân:
“Giờ chỉ chờ quyết định của cậu nữa thôi”
“Cậu sẽ chọn như thế nào…”
[Nhân vật chính?]