Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
cho-nguoi-lam-du-hi-nguoi-truc-tiep-phach-dai-phien.jpg

Cho Người Làm Du Hí, Ngươi Trực Tiếp Phách Đại Phiến

Tháng 1 18, 2025
Chương 401. Thời đại người hướng dẫn Chương 400. Mười năm ước hẹn, cuối cùng giai đoạn đạt thành!
hon-the-ma-vuong-trinh-giao-kim-don-cay-thang-cap

Hỗn Thế Ma Vương Trình Giảo Kim, Đốn Cây Thăng Cấp

Tháng 12 5, 2025
Chương 237: đại kết cục Chương 236: khí vận phản phệ, Tây Phương mà sinh tịch diệt
treo-may-vo-dich.jpg

Treo Máy Vô Địch

Tháng 2 1, 2025
Chương 94. Đại kết cục Chương 93. Trước bão táp hắc ám
dai-hang-hai-thuyen-truong-cua-ta-la-tu-hoang-buggy.jpg

Đại Hàng Hải, Thuyền Trưởng Của Ta Là Tứ Hoàng Buggy

Tháng 2 8, 2025
Chương 200. Giấc mộng Nam Kha? Bị dìm ngập hòn đảo quốc gia Chương 199. Buggy xưng vương, Luffy đăng tràng
meo-may-kiem-ke-tu-hai-vuong-nobita-bat-dau.jpg

Mèo Máy Kiểm Kê: Từ Hải Vương Nobita Bắt Đầu

Tháng 1 12, 2026
Chương 700: Tới tràng kịch liệt vận động, Miyako tư nhân ma lực huấn luyện! Chương 699: Chân tướng tỏ tình, Shizuka chính là mèo con?!
tong-vo-tren-troi-roi-xuong-kim-bang-thuc-luc-khong-doi-gat-duoc.jpg

Tống Võ: Trên Trời Rơi Xuống Kim Bảng, Thực Lực Không Dối Gạt Được!

Tháng 2 2, 2026
Chương 419: Thần Long giơ vuốt, xé gió nứt mây! Chương 418: cáo già đồ vật!
cau-tai-vu-su-the-gioi-tu-dia-tien.jpg

Cẩu Tại Vu Sư Thế Giới Tu Địa Tiên

Tháng 1 18, 2025
Chương 535. Khai thiên tích địa Chương 534. Nuốt giới!
thien-dia-chi-ton.jpg

Thiên Địa Chí Tôn

Tháng 2 2, 2026
Chương 156: Tiến về Mạc gia Chương 155: Diệp Tôn thủ hạ kia, thực lực rất mạnh
  1. Vừa Làm Ra App Du Lịch, Ngươi Liền Mang Ta Xuyên Qua Nhị Thứ Nguyên?
  2. Chương 121. Đang nằm mơ sao...?
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 121. Đang nằm mơ sao…?

Tiếng chim hót líu lo, sự ấm áp của ánh nắng ban mai, mùi hương dịu nhẹ của chất gỗ hòa quyện cùng làn gió mang sương sớm.

Chỉ vừa cảm nhận được những điều đó thôi thì Akira liền hiểu tình hình hiện tại của bản thân rồi.

Hắn không nhanh không chậm với tay tắt đi chiếc điện thoại đang reo báo thức ing ỏi kia và gượng người dậy.

Nhập nhèm gắng mở lấy đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, hắn khẽ liếc nhìn xung quanh như một thói quen.

Thói quen mỗi khi bị hoán đổi đến cơ thể của Mitsuha!

“Thì ra cái cảm giác khó chịu là do cái này à…”

Akira hướng ánh mắt xuống nơi mà hắn luôn chú ý đầu tiên khi được làm chủ một cơ thể con gái kia. Khác với mọi khi, hôm nay ở đó đã được trang bị một lớp [giáp] bảo vệ.

“Làm gì mà phải phòng bị đến thế cơ chứ…”

Akira dừng lại bàn tay đang không tự chủ mà đưa lên kia lại. Đúng là làm vậy thì có lỗi với cô ta quá, cô nàng đó thậm chí còn phòng thủ đến vậy luôn rồi mà.

Hắn gật gù hướng ánh mắt ra ngoài cánh cửa cũ kĩ hứng lấy ánh nắng ban mai thánh khiết chào đón một ngày mới tốt đẹp ở làng quê yên bình này.

[Rầm!] Tiếng cánh cửa bị kéo mạnh xuất hiện.

Tất nhiên, đi kèm với nó luôn là cô em gái Yotsuha đáng yêu của chúng ta kèm câu nói quen thuộc:

“Chị đúng là thích ngực mình quá nhỉ!”

“Đến giờ đi rồi!”

“Mau chuẩn bị đi!”

Akira ngỡ ngàng nhìn lấy cánh cửa đóng lại lần nữa rồi cúi đầu xuống nhìn thì không biết từ bao giờ hai bàn tay của hắn đã áp lên vùng đồi núi chập chờn mềm mại kia rồi.

… Ờ thì, ai hiểu đều hiểu.

Cố gắng tìm vài lời bào chữa cho hành động mất tự chủ của bản thân, hắn nhanh chóng sang bước tiếp theo mà bản thân cũng đã dần quen thuộc. Thay đồng phục của nữ sinh.

Sau khi thay đồ xong, bước xuống từng bậc cầu thang mặc dù đã lâu đời nhưng có vẻ vẫn được tu bổ cẩn thận kia, Akira đi đến phòng khách nơi mà hai bà và Yotsuha có vẻ đang nghe thời sự.

[Vì vậy lúc trời lặn, chúng ta có thể thấy rõ nó ở phía trên và nghiêng về…]

Thời sự có vẻ đang nói về sự kiện thiên văn gì đó thì phải?

Akira bước vào phòng tò mò tính hỏi thì lúc này cô em gái đột nhiên nhìn hắn với ánh mắt kì lạ:

“Sao chị lại mặc đồng phục vậy?”

Hểh???

*****

Tiếng nước suối chảy rì rào, những tán cây rực rỡ màu sắc đung đưa xào xạc, cơn gió cuốn theo những lá cây vàng vàng đỏ đỏ tung bay khắp nơi.

Akira không chớp mắt nhìn lấy cảnh vật tuyệt vời của thiên nhiên này. Mùa thu ở vùng quê đồi núi đúng là hoàn toàn khác biệt với thành phố chỉ toàn là những tòa nhà cao tầng như Tokyo.

“Bà ơi, sao miếu thờ [Thần thể] của chúng ta lại ở xa đến vậy?”

Yotsuha níu lấy dây đeo chiếc cặp xách lẽo đẽo theo sau lưng bà leo lên con dốc vào sâu trong núi không nhịn được mà hỏi.

Đúng vậy, ba bà cháu bọn hắn đang đi vào sâu trong khu rừng, leo cao lên ngọn núi cao cao xa xa này.

Để đến nơi mà bà gọi là [Thần thể].

Bà với thân hình nhỏ bé gầy gò chống lấy chiếc gậy từng bước từng bước đi dọc theo con đường mòn gập gành dẫn hai cô cháu gái vào sâu hơn nữa:

“Do Mayugoro thôi, nên bà cũng không biết.”

“Ai vậy?” Akira tò mò quay sang cô em gái bên cạnh.

Đáp lại hắn là giọng điệu thản nhiên xen lẫn khó hiểu của cô bé:

“Hể? Ông ấy nổi tiếng lắm đấy.”

Thế rốt cuộc là ai?

Lắc đầu cho qua, Akira tập trung lại con đường phía trước.

Lối mòn mặc dù rộng thoáng nhưng có vẻ đã dần ít người đi nên đất đá lởm chởm, cây rễ mọc lan khiến cho đường đi khó khăn hơn.

Và ở đó, bà cố chống lấy chiếc gậy rải bước từng để dẫn đường.

Chạy nhanh đến trước mặt bà, hắn cởi đi chiếc cặp xách đang đeo trên lưng và quỳ xuống đưa hai tay ra sau lưng ra hiệu:

“Bà ơi, để cháu cõng.”

Yotsuha thấy vậy thì cũng không chậm trễ chút nào mà chạy đến ôm lấy chiếc cặp xách của hắn. Cô bé một chiếc đang đeo sau lưng, lấy thêm một chiếc to tướng của hắn đeo trước ngực.

Cô em gái ngoan ngoãn đáng yêu!

Bà nhìn lấy hai cô cháu gái của mình rồi mỉm cười bước đến vòng lấy cổ của [Mitsuha] rồi tựa người ôm chặt vào.

Thấy tư thế đã ổn, Akira vòng hai tay đỡ lấy chân bà rồi dồn sức đứng dậy.

Cơ mà hắn quên mất rằng bản thân đang trong cơ thể của con gái chứ không phải là một tên con trai khỏe mạnh. Thành ra vừa dồn sức đựng dậy như thói quen thì hắn ngay lập tức thiếu sức mạnh mà suýt chút nữa ngã sấp mặt.

“Onee – chan!” Yotsuha hoảng hốt đến đỡ.

Cũng may là Akira chỉ hơi loạng choạng vì chưa quen sự yếu ớt này chút thôi, sau cùng cũng lấy lại trọng tâm và đứng vững lại.

Thế là cuộc phiêu lưu (?) của ba bà cháu tiếp tục tiếp diễn.

Xuyên qua khu rừng, leo lên từng con dốc.

Dần dần cả ba đã đi vào sâu đến nỗi không còn nhìn thấy mặt hồ to lớn Itomori nữa rồi.

Thay vào đó là những vách đá cheo leo, những hàng cây cổ thụ to lớn, có những gốc cây được quấn quanh bởi sợi dây đan truyền thống thường dùng trong nghi lễ.

Nghe tiếng nước chảy, nghe tiếng lá rơi,… Cả ba bà cháu như thể đi vào một nơi khác hoàn toàn tách biệt với ngoài kia.

“Mitsuha, Yotsuha, các cháu có biết [Musubi] là gì không?”

Akira đang đạp lấy nền đất, từng bước cõng lấy bà leo núi nghe vậy thì tò mò quay lại hỏi: “Musubi?”

Bà mỉm cười gật đầu rồi nhìn hai cô cháu gói nói tiếp:

“Đó là [Thần] của chúng ta, tiếng cổ gọi là [Musubi]. Cái tên này có ý nghĩa rất sâu xa.”

[Kết sợi chỉ với nhau là “Musubi”.

Giữa người với người liên kết với nhau cũng là “Musubi”.

Sự trôi chảy của “Thời gian” cũng là “Musubi”.

Tất cả đều là sức mạnh của “Thần linh”.

Sợi chỉ mà chúng ta làm cũng là tác phẩm của “Thần linh”.

Đó là sự thể hiện của dòng “Thời gian” trôi.

Tập hợp lại với nhau, hình thành nên hình dạng. Xoáy vào nhau, quấn vào nhau. Đôi lúc trở lại hình dạng ban đầu, tách ra, sau đó lại liên kết với nhau.]

“Đó chính là [Musubi]. Đó chính là [Thời gian].”

Mồ hôi chảy ròng trên gương mặt của Akira nhưng lúc này hắn lại tập trung chăm chú nghe từng lời từng chữ mà bà kể.

Không hiểu sao từng câu chữ ấy lại mang đến cho hắn một cảm giác rất kì lạ… Rất kì lạ… Như thể…???

“Bộp” Bàn tay nhỏ bé của bà vỗ vào lưng của Akira khiến hắn bừng tỉnh quay về lại thực tại.

Bà chỉ về phía nền đất phía dưới tán cây to lớn để cả ba bà cháu dừng lại nghỉ ngơi.

Ngồi dưới bóng râm mát mẻ, tận hưởng làn gió phả vào gương mặt chảy dài từng giọt mồ hồi khiến Akira cảm thấy mát mẻ sảng khoái trở lại.

Ở đây đã là sườn núi, khi nhìn ra phía xa xa phía dưới là sẽ thấy được khu rừng rộng lớn với những hàng cây vào thu lá ngả vàng, ngả đỏ rực rỡ, đồi núi chập chùng liên miên kéo dài không dứt.

“Thật tuyệt…”

Trong khi Akira ngỡ ngàng nhìn ngắm cảnh vật khó mà thấy được trong cuộc đời nhàm chán của bản thân thì bà lấy từ cặp xách ra một bình giữ nhiệt.

Dùng nắp làm ly bà đưa cho hắn đầu tiên, nước trà mát lạnh đã xuất hiện để cứu vớt sự mệt mỏi khi leo núi của ba bà cháu.

“Uống đi cháu”

“Càm ơn bà” Akira ngay lập tức nhận lấy và uống ngay.

Dòng nước mát mẻ đi kèm mùi hương trà thanh ngọt chảy xuống cuống họng giúp hắn thoát khỏi cái nóng và mệt vẫn đang khiến những giọt mồ hôi đổ xuống kia.

Yotsuha thấy gương mặt tận hưởng của Akira thì cũng nhanh nhảu, phấn khởi nói:

“Em cũng uống nữa!”

Bà nhìn lấy hai cô cháu gái thân yêu của mình bất giác bật cười. Nụ cười của bà vui vẻ và hiền hậu:

“Ừm~ Đây cũng là [Musubi]”

“Nước, gạo hay rượu,…”

“Những thứ này đi vào cơ thể của chúng ta, liên kết với [linh hồn].”

“Điều này cũng được gọi là [Musubi].”

[Cho nên hôm nay chúng ta đi thờ cúng cũng là một tập tục quan trọng liên kết giữa “Người” với “Thần”.]

*****

“Nè nè, nhìn thấy rồi!”

Yotsuha với đôi chân nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn của mình cứ vậy mà thích thú chạy trước tiên.

Akira cõng lấy bà leo lên con dốc trải dài cao cao này, nơi mà chỉ có đất đá không có cây nào xung quanh.

Phải, nhìn như thể là leo đến tận cùng của một đỉnh núi nào đó.

Nhưng hắn đã lầm.

Gắng gượng bước lấy đôi chân mềm mại của cơ thể con gái này, Akira cuối cùng cũng cõng bà lên đến đỉnh và nhìn thấy nó, nơi đang khiến Yotsuha phấn khích như vậy.

Khẽ cúi người để bà xuống, Akira ngỡ ngàng nhìn về phía trước.

Trước mắt hắn lúc này là một vùng đất được nằm gọn trong lòng của dãy vách núi.

Giống như miệng núi lửa nhưng được bồi đắp bởi đất đá và trên nền đất đó cỏ non mọc xanh mướt cùng những dòng suối nhỏ tồn động.

Quan trọng hơn, ở ngay chính giữa.

Chính giữa vùng đất, cũng là chính giữa miệng núi này.

Có một thân cây to lớn bám rễ trên một tảng đá to lớn!

Akira không nhận ra đây là cây gì, chỉ thấy những tán cây vươn dài rợp lá xanh tươi tràn đầy [sinh mệnh].

“Đây là… [Thần thể] của miếu thờ Miyamizu…”

Hắn chậm rãi cảm thán trước khung cảnh huyền ảo như trong tưởng tượng này rồi chậm rãi đi theo bà và Yotsuha xuống dưới.

Đỡ lấy cánh tay bà cùng nhau xuống con dốc lởm chởm đá.

Đặt chân lên nền đất ngập tràn cỏ xanh.

Cả ba bà cháu hướng thẳng đến nơi đó, nơi chính giữa vùng đất này.

Khi gần đến chỗ của thân cây to lớn kia, một dòng suối nhỏ uốn quanh hiện ra trước mắt Akira. Lúc ở trên miệng núi, hắn đã có chú ý rằng dòng suối nhỏ này dường như quấn quanh một vòng tròn xung quanh thân cây chính giữa đó.

Thấy Yotsuha và [Mitsuha] dừng lại, bà chậm rãi cười nói:

“Phía trước là [Ẩn thế].”

“Chính là phía bên kia của [Thế giới]”

Vừa nghe đến đó, Yotsuha liền phấn khởi nhảy lên những tảng đá xếp ngang bờ suối nhỏ này và băng qua thật nhanh.

Cô bé vừa chạy nhảy vừa vui vẻ hét lên:

“A ha ha~ Phía bên kia [Thế giới]!”

Trẻ con đúng là tuyệt thật mà.

Akira cũng được cảm xúc vui vẻ ấy lây nhiễm mà nở nụ cười rải bước theo sau.

Cơ mà hắn thấy khoảng cách những tảng đá có hơi xa mà bà không thể nhảy giống hai đứa cháu gái được nên đã bước xuống dòng suối để đỡ bà qua.

Ngay khi Akira vừa chạm chân xuống dòng suối mát mẻ kia thì đột nhiên;

[Tinh!]

???

Một âm báo vừa quen thuộc vừa xa lạ vang lên.

Nhưng nó chỉ nhảy lên xong rồi biến mất tăm chỉ trong vòng 1 tích tắc khiến cho Akira cũng đơ ra không biết chuyện gì đang xảy ra cả???

Lúc này bàn tay của bà nắm lấy tay hắn để chuẩn bị băng qua dòng suối chạm đến thì Akira mới hồi lại thần.

Hắn bỏ đi suy nghĩ tìm hiểu chuyện gì vừa xảy ra mà dùng sức đỡ lấy bà qua từng tảng đá rồi đến bờ bên kia.

Sau khi bà qua đến, hắn cũng bước ra khỏi dòng suối và đạp chân lên…

[Thế giới] bên kia!

Một thoáng rùng mình nổi lên trong lòng Akira. Cái cảm giác như thể [linh hồn] của hắn bỗng chốc phiêu hốt, như bị điều gì đó vừa dẫn dắt lại gần vừa kháng cự đẩy ra xa…

Lúc này, giọng trầm ấm của bà tiếp tục vang lên:

“Muốn quay về [Thế giới] cũ, thì cháu phải đổi lại bằng thứ quan trọng nhất của cháu.”

“Kuchikami – Sake”

“Dâng hiến cho [Thần thể]. Đó chính là [một nửa của cháu].”

Đến gần thân cây to lớn ấy thì Akira mới nhận ra dưới tảng đá to lớn mà thân cây bám vào thì có một cửa hang nho nhỏ hé ra.

Nói là cửa nhưng thực ra giống như một tảng đá bị lật lên hé mở ra một khe hẹp dẫn xuống phía dưới thì đúng hơn.

Đây cũng là lúc mà bà lấy ra Kuchikami – Sake đưa cho hai cô cháu gái của mình.

Akira nhìn lấy bình rượu trắng tinh với phần nắp được buộc kín bằng sợi chỉ đan màu đỏ truyền thống đặc trưng của đền Miyamizu.

“Đây là… [Một nửa của Mitsuha]…”

*****

Trời về chiều.

Ánh nắng hoàng hôn phủ xuống khu rừng với những đồi núi kéo dài liên miên này.

Từ trên cao nhìn xuống, những thân cây cao cao đâm xuyên qua làn sương mù trắng xen lẫn vào tia nắng vàng đỏ khiến cho cả cánh rừng trần ngập những ánh sáng khúc xạ huyền ảo.

Từng bước, từng bước đi xuống.

Theo từng bậc dần đi xuống là mỗi một cảnh sắc riêng biệt hiện ra trước mắt. Cả ba bà cháu cứ vậy chậm rãi xuyên qua khu rừng trở về.

“Chíp chíp… chíp chíp… chíp…”

Chim bay theo từng đàn ríu rít bay về lại tổ sau cả ngày kiếm ăn.

Những hàng cây cũng theo đó mà đung đưa xào xạc như chào đón người bạn quay lại tạo nên một âm điệu riêng biệt chỉ có thể nghe lấy ở trong khu rừng hiếm có dấu chân của con người này.

Băng qua khu rừng về phía sườn núi phía dưới, từ đây đã có thể thấy lại mặt hồ Itomori thân thuộc.

Yotsuha thấy vậy thì hớn hở chạy nhanh đến vách sườn đồi, hứng lấy ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống kia mà nhìn về phía xa xa:

“Ha~ Đã gần đến lúc [Kataware – doki] rồi nhỉ?”

Kataware – doki?

Akira tò mò theo lấy bước chân của cô bé đi đến bên cạnh. Hôm nay gặp được nhiêu từ lạ thật, có vẻ là một hiện tượng gì đó nhưng lại được gọi theo ngôn ngữ cổ của địa phương?

Nhưng lúc này hắn không kịp tò mò hỏi thêm gì bởi vì…

Cảnh sắc trước mắt làm Akira hoàn toàn choáng ngợp.

Theo tầm mắt hướng về phía xa xa.

Khu rừng rậm rạp đang bốc lên những làn sương trắng mờ nhạt khúc xạ lại ánh chiều tà huyền ảo kia.

Khu rừng và những đồi núi kéo dài bao quanh thành một vòng khép kín đang được nhuộm một màu vàng đỏ thẫm từ ánh hoàng hôn.

Và tuyệt vời nhất… Chính là mặt hồ rộng lớn nằm ngay chính giữa!

Khi mà ánh nắng hoàng hôn buông xuống chiếu rọi mặt hồ, những ánh sáng lấp lánh phản chiếu lại tựa như một dải kim tuyến rực rỡ trải dài cả mặt hồ!

Đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím,…

Mặt hồ hấp thụ ánh sáng rồi lại phát ra ánh sáng. Một khung cảnh trên cả huyền diệu cứ vậy hiển hiển chỉ bằng một ánh hoàng hôn chiều tà.

“Phải rồi. Nhìn thấy được sao chổi không nhỉ?”

Đột nhiên giọng nói nhí nhảnh của Yotsuha vang lên kéo Akira khỏi sự đắm chìm vào sâu trong khung cảnh trước mặt.

Sao chổi?

Hình như thời sự lúc sáng cũng nhắc về nó phải không nhỉ? Hắn quay sang cô em gái đáng yêu của mình tính hỏi thì ngay lúc này…

Ánh hoàng hôn dường như lấp lóe.

Mặt hồ thoáng nhấp nháy như phản ứng lại khiến cho không gian xung quanh bỗng nhiên đưa vào một “tình trạng” hoàn toàn khác.

Nó vẫn đẹp như vậy, ánh hoàng hôn vẫn đang nhuộm đẫm màu nắng chiều tà, mặt hồ vẫn phản chiếu lại một dải màu sắc rực rỡ.

Nhưng lúc này, có thêm một “điều gì đó” xen lẫn vào trong nó nữa.

Ngay thời điểm như thể cả [Thế giới] đang “giao hòa”!

Và cũng là lúc, bà bỗng quay sang nhìn thẳng vào [Mitsuha] đầy ngạc nhiên:

“Ây ya… Mitsuha…”

[Cháu… Đang nằm mơ sao?]

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

moi-ngay-van-nam-tu-vi-de-tu-truc-co-ta-phi-thang.jpg
Mỗi Ngày Vạn Năm Tu Vi, Đệ Tử Trúc Cơ Ta Phi Thăng
Tháng 2 2, 2026
bat-dau-gap-go-dang-thien-ngoc-ta-nghich-tap-phong-than.jpg
Bắt Đầu Gặp Gỡ Đặng Thiền Ngọc, Ta Nghịch Tập Phong Thần!
Tháng 2 9, 2026
duoi-hung-than-do-xet
Truy Hung Thần Thám
Tháng 10 19, 2025
quan-tinh-cua-han-va-cac-nang.jpg
Quần Tinh Của Hắn Và Các Nàng
Tháng 2 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP