Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Novel Info
nguoi-tai-phong-than-ta-dua-vao-ban-mu-hop-thanh-thanh

Người Tại Phong Thần, Ta Dựa Vào Bán Mù Hộp Thành Thánh!

Tháng 2 8, 2026
Chương 431: nhiệm vụ mới, tiến vào thế giới nhiệm vụ (2) Chương 431: nhiệm vụ mới, tiến vào thế giới nhiệm vụ (1)
tai-bien-quyen-han.jpg

Tai Biến Quyền Hạn

Tháng 4 30, 2025
Chương 316. Đại kết cục!!! Chương 315. Luân hồi kế hoạch!
ta-co-chung-vong-tuong-nguoi-de-ta-tham-gia-chuyen-la.jpg

Ta Có Chứng Vọng Tưởng, Ngươi Để Ta Tham Gia Chuyện Lạ?

Tháng 12 31, 2025
Chương 340: Đại kết cục Một chút hi vọng sống, lặng yên nở rộ! Chương 339: Thiên đạo ý chí chôn vùi, một khắc đồng hồ thời gian!
nguoi-tai-dau-pha-viet-nhat-ky-huan-nhi-mong-buc.jpg

Người Tại Đấu Phá Viết Nhật Ký, Huân Nhi Mộng Bức!

Tháng 2 8, 2025
Chương 183. 183, cuối cùng là một chưởng kinh phá thiên! Chương 182. 182, cha, cứu ta!
ta-dao-phap-thong-thien-lao-ty-lai-khuyen-ta-hoan-tuc.jpg

Ta Đạo Pháp Thông Thiên, Lão Tỷ Lại Khuyên Ta Hoàn Tục?

Tháng 12 30, 2025
Chương 202 Náo hiểu lầm ? Là tiểu Thanh ngươi suy nghĩ nhiều Chương 201 Lục Huyền: Trong nhà của ta thật là náo nhiệt!
toan-dan-huong-hoa-thanh-than-ta-danh-chuc-phuc-uc-van-lan-bao-kich

Toàn Dân Hương Hỏa Thành Thần: Ta Đánh Chúc Phúc Ức Vạn Lần Bạo Kích

Tháng 12 1, 2025
Chương 162: Chương cuối, vĩnh hằng! Chương 161: Cuối cùng quyết chiến!
hong-hoang-ta-la-tien-thien-than-thanh-chuan-bi-chay-tron.jpg

Hồng Hoang: Ta Là Tiên Thiên Thần Thánh, Chuẩn Bị Chạy Trốn

Tháng 1 31, 2026
Chương 413: một sông ba chế, đến cùng ai thảm nhất Chương 412: tứ phương tề tụ, Yêu tộc dẫn đầu bị loại
ngu-thu-do-giam-cua-ta-co-chut-yeu

Ngự Thú: Đồ Giám Của Ta Có Chút Yêu

Tháng 1 31, 2026
Chương 669: Đổng Tiếu Tiếu: Lớn quỷ thèm ăn Chương 868: [ giáo đường ] hủy diệt
  1. Vũ Trụ Chi Khuyết
  2. Chương 217: Vượt giới
Prev
Novel Info
Đang tạo... 0%

Chương 217: Vượt giới

“Trúc Dao! Đây là tự đặt tên cho mình?” Nhật Lâm mở miệng thì thào.

Lang Thần Phân Ảnh đã biến mất một lát nhưng hắn vẫn đứng đó, mặt đầy suy tư.

Chuyện này quá kỳ lạ. Chân Thực Ma Huyễn có thật sự cần sử dụng trí tuệ nhân tạo làm NPC? Hay bản thân đám Thần là tự “khai trí”? Hoặc là…

Nhật Lâm lắc lắc đầu:

“Tạm thời để qua một bên đi. Siêu cấp còn chưa tới, bây giờ tìm hiểu mấy thứ này còn quá sớm.”

“Ầy! Ngoài thực tế vụ mặt Tây và Dị Năng Giả đã đủ thần bí, giờ ngay cả game cũng chơi theo lối này. Hệ thống ngươi là muốn cho ta tìm việc nha.”

Làm nhảm một hơi, Nhật Lâm sau đó đi một vòng kiểm tra nhằm đảm bảo không có ẩn tính gì để lọt, tiếp đó liền theo đường cũ thoát ra.

Chuyện nơi đây đã xong!

Nhưng hắn nào biết, ngay khi bóng của hắn vừa khuất sau động, một thân ảnh lại…hiện ra.

“Aaaaa…”

Trúc Dao ngã khụy xuống, nét mặt tràn đầy thống khổ kêu lên. Âm thanh vang vọng khắp chốn, nhưng kỳ là lạ nó lại không thể xuyên vào trong động khẩu. Phảng phất như có một bức tường ngăn cách giữa hai khu vực.

Rồi ngay tại lúc này, một giọng nói lạnh lùng bất chợt vang lên:

“Ngươi, đã vượt giới!”

Ầm!

“Aaaaaaa…..!

Lời nói vừa dứt, ngay lập tức Trúc Dao như cảm thấy có một ngọn núi vô hình đang áp lên người. Chẳng những thế, cơn đau trong thân thể bỗng chốc cũng gia tăng gấp bội.

Nhưng Trúc Dao không hề để ý tình trạng hiện tại của thân thể. Bởi vì so với con đau thể xác, âm thanh nàng vừa nghe được càng đáng sợ hơn gấp trăm gấp ngàn lần.

Đó, là âm thanh của Tử Thần!

Dù chỉ có bốn từ được phát ra, nhưng nội dung của nó so với cơn đau hiện tại càng mang ý nghĩa kinh khủng.

Mặt nàng trong phút chốc trở nên tái nhợt, cả người run lẩy bẩy trong tuyệt vọng.

Trúc Dao cắn chặt răng cố gắng chịu lấy cơn đau, nàng dựng thẳng người và cúi đầu quỳ xụp xuống:

“Xin ngài hãy tha thứ!”

Nàng đáp lại năm từ. Không có nhận tội, càng không có giải thích. Bởi vì Trúc Dao biết vô ích.

Van xin, là cách duy nhất nàng hiện tại có thể làm.

Nàng không sợ cái chết, nhưng nàng không muốn chết. Ở ngoài kia, còn rất nhiều người trông ngóng nàng mang hi vọng trở về.

Nàng, tuyệt đối không thể chết được!!!

Giọng nói kia cũng không đáp lại lời cầu xin của Trúc Dao, cũng không có thêm bất kỳ một hành động nào.

Không gian yên tĩnh chết chóc, chỉ còn lại cơ thể đang run rẩy của Trúc Dao và âm thanh rên rĩ đầy kiềm nén của nàng.

Phảng phất không biết qua bao lâu, Trúc Dao cảm giác như là cả một đời người nhưng nàng vẫn không dám động đậy mảy may, cứ yên lặng quỳ ở đó.

Lại “một đời người” trôi qua, Trúc Dao chợt cảm thấy cơn đau trong người bắt đầu giảm dần, giảm dần và…biến mất. “Ngọn núi” trên người lúc này cũng đã không còn.

Nàng thở ra một hơi ngồi vật xuống, nước mắt được kiềm nén từ nãy giờ trong phút chốc tuôn ra như mưa.

“Ta, dường như thành công!”

……

Trong thông đạo, Nhật Lâm vừa đi vừa tìm kiếm thân ảnh của Lang Nhân Sử Quan.

“Kỳ quái, không thấy hắn đâu. Không lẽ đã chuồn khỏi đây, đi tìm đồng tộc?”

Dựa theo tin tức của Thanh Vân nhắn tới, công thành chi chiến đã kết thúc. Thành chủ ban đầu dự định là mang theo mọi người thừa thế tấn công Lang Nhân thành, thế nhưng vừa đi được một đoạn thì hắn lại hô rút lui.

Nguyên nhân được giải thích là có cấp trên trực tiếp ra lệnh.

Người chơi lúc này tuy không còn bị hạn chế, nhưng ai nấy hầu hết đều đã mệt lả. Không có quân đội và đám phi chu của Sát Lang trợ giúp, chỉ sợ cố đánh cũng đánh không lại.

Tử vong mặc dù có thể sống lại, bỏ tiền ra cũng có thể nhanh chóng trở ra chiến đấu. Nhưng kinh nghiệm sẽ sụt giảm, được không bù mất.

Mọi người sau khi bất mãn la hét một hồi cũng đành chấp nhận.

Thế là đến tận đây, công thành chi chiến xem như chính thức kết thúc!

Tuy nói thắng lợi là thuộc về Sát Lang nhưng thực chất, Lang Nhân tộc cũng không hề tổn thất.

Chỉ có ma thú là kẻ chết thay.

Nhưng bọn này chết bao nhiêu thì chết, trong vòng ba năm ngày, chúng sẽ lại xuất hiện đầy trên bản đồ.

[Vân Tiêu: Trận chiến này tuy có rất nhiều người kinh nghiệm bị sụt giảm nhưng nhìn chung cũng không đáng kể. Ngược lại, vật phẩm tuôn ra từ Tinh Anh, Đầu Lĩnh và các Boss Hoàng Kim, Tử Kim thì nhiều vô số. Đây so với đánh Phó Bản còn tốt hơn.]

Nhật Lâm gật gù. Đánh phó bản, Boss Hoàng Kim trở lên chỉ có người chơi chuyên nghiệp mới có thể đánh. Nhưng công thành chi chiến, vận khí mới là thứ không thể thiếu.

Đạn pháo loạn lạc, hên hên một chút thì ngay cả người bình thường cũng có thể đụng phải Boss Tử Kim khi nó chỉ còn vài giọt máu.

[Thanh Hà: Hi hi, Thiên Hồ đoạt được mạt huyết của Thạch Tu Quy. Đồ tốt thật là nhiều nha.]

Nhật Lâm vỗ đầu. Hắn chợt nhớ vật phẩm tuôn ra từ trên người của Hắc Dực Ngô Công và Mẫu Tổ còn chưa kiểm tra.

[Lâm Chi Linh: Ây, anh còn chưa xem chiến lợi phẩm. Mọi việc cứ diễn ra dồn dập, ngay cả thở cũng khó khăn.]

[Vân Tiêu: Hừ! Là bận tám chuyện với mỹ nữ thì đúng hơn.]

[Thanh Hà: Ha ha…]

Nhật Lâm miệng co giật.

Chuyện của Lang Thần, hắn chỉ là nói sơ vài câu chứ cũng chưa kể rõ ràng.

Bây giờ vẫn còn một chuyện cần làm, hắn phải tranh thủ thời gian.

[Lâm Chi Linh: Khục khục… giờ anh phải chạy về Phượng Hoàng Thôn. Xong việc chúng ta lại bàn luôn với mọi người nhe.]

Nhiệm Vụ Bí Tàng – Phượng Hoàng Huyết Mạch đã đủ điều kiện hoàn thành, hắn muốn làm xong luôn ngay trong hôm nay. Nếu ngày mai map Chủ Thành mở ra thì đi luôn cho khỏi chậm trễ.

[Vân Tiêu (Thanh Hà): Dạ! Ok anh.]

Nhật Lâm đóng bảng chat, sau đó giơ lên tay phải.

Hiện giờ trên mu bàn tay này đang tồn tại một đồ hình tựa như sói. Đây chính là Lang Thần Ấn Ký vừa mới thu hoạch được.

Sau khi do dự một chút, hắn hít sâu một hơi, hô lên:

“Triệu hoán!”

Oành!

Ngay lập tức, một thân ảnh quen thuộc liền hiện ra.

“Hế lô!”

“…”

Ngay cả cái này cũng học? Nhật Lâm tràn ngập im lặng.

“Anh muốn tôi làm gì…ồ!”

Trúc Dao vừa xuất hiện liền đưa mắt nhìn xung quanh, nhưng nàng phát hiện nơi này vẫn còn trong Mộ Địa.

Nhật Lâm thấy thế liền nhún vai:

“Tử tôn của cô đã bỏ chạy. Giờ tôi ra có khi lại bị xem là kẻ địch, chi bằng gọi cô thử nghiệm luôn.”

“Há…anh muốn thử nghiệm người ta thế nào?” Trúc Dao đỏ mặt, quăng cho hắn một ánh nhìn đầy quyến rũ.

Có thôi đi không? Nhật Lâm mặt đen.

“Ấy, giỡn tí xíu làm gì dữ.” Nhận thấy Nhật Lâm bắt đầu mất kiên nhẫn, Trúc Dao lòng ám rùng mình, thu hồi thái độ.

“Tôi cần làm gì?” Nàng nghiêm túc hỏi.

Bây giờ mới giống là một NPC. Nhật Lâm gật gù:

“Đưa tôi tới thôn Phượng Hoàng.”

“Chuyện nhỏ!”

“…”

Vút!

Trúc Dao ngay khi nói xong, Nhật Lâm lập tức liền thấy mình và nàng, lấy một tốc độ như điện xẹt bay thẳng ra Mộ Địa, sau đó phóng lên trời mất hút.

……

Vài chục giây sau…

Nhật Lâm nét mặt tràn đầy kinh dị nhìn ba chữ Thôn Phượng Hoàng được treo trên biển gỗ đầu ngõ.

Nhanh như vậy?

Này so với bug càng bug a!

Thôn Phượng Hoàng tuy không phải là cái gì đầm rồng hang hổ, nhưng khoảng cách từ Sát Lang tới đây, dù là dùng Tử Kim Phi Chủ cũng phải mất vài tiếng.

Thế mà người này chỉ cần vài chục giây!!!

“Thế nào?” Trúc Dao gật dù đắc ý trước “thành quả” của mình.

Nhật Lâm nhìn nàng im lặng, sau một hồi liền bậc thốt lên một câu:

“Không khoa học!”

“Không khoa học?” Trúc Dao nghiêng đầu, đôi mắt to chớp chớp.

“… Tương tự như không logic.”

“Ra thế!” Trúc Dao gật đầu tỏ vẻ hiểu, “Đây chỉ là thực lực của phân ảnh mà thôi. Nếu là chân thân, vậy chỉ cần trong chớp mắt.”

Nhật Lâm cũng không cho ý kiến, hắn đột nhiên nhìn Trúc Dao.

“Sao vậy?”

“Tại sao lại muốn tôi nhận ấn ký?”

Hỏi xong, Nhật Lâm liền nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tinh xảo của cô gái trước mặt.

Ở đối diện, Trúc Dao tựa như đã đoán trước hắn sẽ hỏi câu này, nàng chỉ mỉm cười lắc đầu:

“Tôi không được phép nói.”

“Thật?”

“100%!”

Nhật Lâm im lặng một lúc lâu, Trúc Dao cũng thản nhiên nhìn hắn. Qua một hồi, hắn thu lại ánh mắt:

“Không nói hay không được nói cũng không sao. Dù gì nó chắc chắn là phi logic.”

Người đối diện ám rùng mình.

Nhật Lâm xoay người, hướng về nhà của thôn trưởng bước đi. Ai biết Trúc Dao cũng chậm rãi đi theo phía sau, ánh mắt tò mò nhìn xung quanh.

Hắn thấy vậy liền giật mình:

“Không phải yêu cầu làm xong rồi sao? Cô không biến mất?”

“Ai nói phải biến mất?” Nàng hỏi lại.

“Ách…”

Nhìn khuôn mặt ngu ngu của hắn, Trúc Dao che miệng phì cười:

“Ấn Ký đâu có quy định làm xong liền chạy nha.”

“Ây… cũng có lý.” Nhật Lâm nhún vai, chẳng muốn suy nghĩ.

Hắn cảm thấy từ lúc gặp cô nàng này, mọi việc đều trở nên quái dị hết mịa nó rồi.

Hệ thống ngươi là thích không theo sáo lộ ra bài đúng không?

“Hì hì!” Trúc Dao cười tủm tỉm, “Mặc dù không có quy định phải lập tức biến mất sau khi hoàn thành công việc, nhưng phân ảnh là có năng lượng hạn chế. Nó chỉ có thể tồn tại khoảng vài giờ mà thôi.”

“Thì ra là vậy! Vậy trong vài giờ này, cô không thể làm gì được nữa sao?”

“Trò chuyện tán ngẫu có tính không?”

“…Tính!”

Nhật Lâm bó tay.

Kệ mịa nó! Xem như thiết lập game đi, phân tích nhiều thêm khổ.

Nghĩ như vậy, hắn liền quyết định không xoắn xuýt thêm chuyện này, tập trung thẳng tiến đến mục tiêu.

Vài phút sau…

“Tới rồi!” Nhật Lâm nhìn ngôi nhà hai tầng quen thuộc trước mặt, nở nụ cười.

Nơi đây không khí tươi mát, cảnh vật lại tuyệt đẹp. Dù chỉ từng ở có vài ngày nhưng hắn lại rất quyến luyến cảm giác thư thái khi đó.

Hắn không hề biết, lúc này người đi cùng phía sau đang lặng lẽ liếc qua Ấn Ký trên mu bàn tay trái của hắn, sau đó lại ngước lên nhìn vào bên trong, đôi mắt khẽ híp lại:

“Phượng Hoàng, cũng thức tỉnh?”

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

than-hao-ta-co-the-nhin-thay-an-giau-tin-tuc.jpg
Thần Hào: Ta Có Thể Nhìn Thấy Ẩn Giấu Tin Tức
Tháng 1 25, 2025
vo-nghich-cuu-thien-gioi
Võ Nghịch Cửu Thiên Giới
Tháng 2 1, 2026
vua-ke-thua-chuc-toc-truong-danh-dau-vo-dich-tu-vi.jpg
Vừa Kế Thừa Chức Tộc Trưởng, Đánh Dấu Vô Địch Tu Vi!
Tháng 2 4, 2025
tuoi-gia-truong-sinh-tu-diem-hoa-bach-giao-bat-dau.jpg
Tuổi Già Trường Sinh, Từ Điểm Hóa Bạch Giao Bắt Đầu
Tháng 2 1, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP