Chương 216: Phần thưởng khác thường
Chân Thực Ma Huyễn.
Lang Nhân Mộ Địa.
Nhật Lâm thở ra một hơi, nhìn cô gái đối diện hỏi:
“Ngươi biết trí tuệ nhân tạo?”
“Trí tuệ nhân tạo? Ta không biết.” Lang Thần suy nghĩ một chút rồi lắc đầu, sau đó tò mò hỏi: “Ngươi là nói về chúng ta?
Nhật Lâm gật đầu giải thích:
“Trí tuệ nhân tạo là một dạng tồn tại được mô phỏng dựa trên bộ não con người. Nó có thể tự học tập và phát triển. Nhưng, không có cảm xúc!”
“Không có cảm xúc?”
“Đúng vậy! Tựa như cảm thấy vui vẻ hạnh phúc thì sẽ mỉm cười, nét mặt sẽ thể hiện điều đó. Bi ai hay tức giận cũng vậy.”
“Nhưng chúng ta có a! Ngươi nhìn.”
Lang Thần lắc đầu, sau đó thể hiện một loạt các loại hình thái cảm xúc trên gương mặt. Vui có, buồn có, lạnh lùng có, thậm chí là si mê cũng có. Nhưng ai biết, Nhật Lâm vẫn lắc đầu:
“Đây chỉ là biểu hiện cố tình, chứ không phải cảm xúc thật. Cảm xúc là một phản ứng đột phát do suy nghĩ chủ quan đem lại chứ không phải thông qua suy xét hay phân tích, sau đó cố tình thể hiện ra như vừa rồi. Sự bi ai hay phẫn nộ khi nãy của ngươi, chẳng qua là để cho phù hợp với hoàn cảnh chứ không phải thật sự cảm thấy như vậy.”
“…” Lang Thần im lặng suy nghĩ hồi lâu, sau đó cúi đầu thở dài:
“Ta không hiểu! Nhưng ta nghĩ ngươi nói đúng. Sự thiếu logic của chúng ta đã nói lên tất cả.”
“…” Nhật Lâm thấy vậy cũng không thất vọng
Thế giới này thông tin quá ít, đám Thần này đã bị giới hạn trong khuôn khổ, sao có thể hiểu được. Vả lại hắn cũng không định giúp chúng hiểu.
Trí tuệ nhân tạo, nói cho cùng cũng chỉ là nhân tạo. Những việc hắn làm nãy giờ cũng chỉ là muốn biết năng lực của bọn này tới đâu, tiện cho việc đối phó sau này mà thôi chứ không định giao lưu tình cảm thật sự.
Hít sâu một hơi, Nhật Lâm lúc này vào vấn đề chính:
“Chuyện này sau này hãy nói. Bây giờ vào việc chính. Ngươi hiện tại xuất hiện ở đây là vì cái gì?”
“A…” Lang Thần giật mình, tựa như vừa bị ai gõ tỉnh.
“…”
Còn diễn? Nhật Lâm khóe miệng co giật.
Nhưng trong một phút chốc, hắn lại cảm nhận được vẻ “đau khổ” trên gương mặt của người trước mắt.
Diễn như thật, hay là thật nhưng diễn? Nhật Lâm cảm thấy đau đầu.
Nhưng mặc kệ hắn cảm thấy thế nào, Lang Thần lúc này dường như đã hồi phục trạng thái, nàng vỗ đầu một cái rồi cười nói:
“Suýt nữa quên chuyện chính. Ta khi nãy cảm giác được xác của Thiên Lang trên người ngươi nên đã giáng phân ảnh xuống đây.”
“Mục đích?”
“Lấy lại cái xác!”
“Còn gì nữa không?” Nhật Lâm ánh mắt chờ mong.
“Ngươi nghĩ là còn gì sao?” Cô gái chớp đôi mắt to.
“…” Nhật Lâm mặt đen.
Chỉ như vậy? Không có chút phúc lợi?
“Hừ!” Lang Thần lườm hắn, “Ngươi giết đồng tộc của ta, ta đã không tính toán thì thôi. Lại còn nghĩ như những nhiệm vụ khác, đòi hỏi phúc lợi?”
“Khặc khặc… ta có nói gì a.” Nhật Lâm đổ mồ hôi, chợt nhìn thấy người trước mặt đã chìa tay ra.
“…”
Hắn cười khổ:
“Ầy! Đây là thật không có phần thưởng, hay là ngươi ỷ mình là Thần, cố tình chống đối “cấp trên”?”
Hắn cảm thấy quá phi…logic. Chơi game nào có chuyện cho không biếu không?
“Ai nói không có. Lang Thần Chi Trảo cho ngươi dùng miễn phí 7 ngày không phải sao?”
“Cái này là do ta cứu Lang Nhân tộc của ngươi, nên được.” Nhật Lâm ưỡn ngực mạnh miệng. Biết người trước mặt cũng chỉ là “con cờ” chịu hệ thống kiềm chế, hắn cũng không sợ mình bị đánh.
“Lang Nhân tộc có ta bảo hộ, các ngươi có đánh tới đây cũng vô ích.” Lang Thần khinh thường.
Nhật Lâm cũng… khinh thường. Ẩn tính không nói tới, ngươi cứu cái bíp!
Hắn trực tiếp đỗi:
“Đừng chém gió. Không phải ngươi nói bị hạn chế sao. Ta e là ngươi lực bất tòng tâm a. Khà khà…”
“Câm miệng!” Lang Thần thẹn quá hóa giận hét lên. Sau đó mắt chợt đảo một vòng, lại nhìn Nhật Lâm cười:
“Ngươi cũng nói đây là hạn chế nha. Ngươi không đưa, vậy tình tiết tiếp theo sẽ không xảy ra. Ai thiệt biết liền.”
“…”
Mẹ nó! Cái này cũng hiểu? Nhật Lâm bắt đầu cảm thấy đám Thần này thật khó chơi.
“Cầm!” Hắn tức giận lôi xác Thiên Lang từ trong trữ vật quăng ra.
Người đối diện chụp lấy, cười tủm tỉm:
“Vậy có phải tốt không?”
“Hừ!”
“Thật muốn phần thưởng?” Lang Thần nhìn hắn nháy mắt.
“Hừ! Có rắm mau phóng. Nhân loại bên ta sắp kéo đến đây rồi. Đến lúc đó mấy triệu người mỗi người tặng ngươi một ngụm, không tin ngươi không hóa thành bảo vật.”
“Àiiiii! Ngươi thật là vô tình.” Lang Thần lắc đầu giễu cợt: “Theo khiếu thẩm mỹ bên nhân loại các ngươi, ta dù gì cũng là tuyệt thế mỹ nữ nha. Thương hương tiếc ngọc biết không?”
“Ăn được sao?” Nhật Lâm cười lạnh, ánh mắt cố tình tia tới tia lui khắp người cô nàng trước mặt.
E hèm…! Khách quan mà nói, cô nàng này đúng là tuyệt thế mỹ nhân.
Mắt phượng mày ngài, da thịt sáng bóng. Thân hình uyển chuyển nhẹ nhàng tựa như tiên nữ giáng thế. Đã vậy tính cách cũng khá… vui tươi sáng sủa.
Con bà nó! Nhìn thế nào cũng chẳng thấy có một chút liên hệ đến “lang” nha.
Nhật Lâm nét mặt cổ quái.
Ở phía đối diện, Lang Thần sau khi nghe được lời cợt nhã của hắn thì trông phút chốc mặt đỏ như gấc, cúi người… e thẹn:
“Có phải quá nhanh? Ta chưa kịp chuẩn bị.”
“Khặc khặc…” Nhật Lâm kém chút sặc, “Đây có phải là thiết lập tính cách của ngươi?”
Đổi mặt thật nhanh. Hắn cảm thấy thật khó mà có thể xem người trước mặt chỉ là trí tuệ nhân tạo được rồi. Nhà ai trí tuệ nhân tạo còn biết câu dẫn người khác?
“Trí tuệ nhân tạo” lại tiếp tục dụ dỗ, ánh mắt tràn đầy tình ý:
“Cái kia… để sau này được không? Ta có thể làm bạn gái ngươi trước?”
“Mé…” Nhật Lâm đổ mồ hôi, không nhịn được nói tục.
Có thôi đi không? Hắn cảm giác hắn đây đã không phải là game dị giới rồi.
Quá tà đạo!
Bỗng ngay lúc này, Lang Thần đột nhiên nhận ra điều gì, nàng cấp tốc thu lại thái độ bỡn cợt, ánh mắt trong phút chốc liền trở nên nghiêm túc.
Nhật Lâm rùng mình. Có chuyện?
Rồi trong phút chốc, hắn chợt thấy cô gái trước mặt dường như đang tỏ ra đau đớn, sau đó…
Uỳnh!
Một chùm ánh sáng từ trên người của Lang Thần tỏa ra, sau đó hóa thành hình dạng của một con sói rồi lao tới…cắn vào mu bàn tay phải của Nhật Lâm.
Hắn giật mình định né tránh, nhưng lại phát hiện mình đã không thể cử động. Ngay cả thi pháp cũng không được.
Phập!
Răng nanh của sói đã chìm sâu vào da thịt.
Nhật Lâm hít một ngụm khí, cảm giác đau đớn truyền đến không hề nhỏ.
Ngay khi hắn đang suy nghĩ tìm cách thoát thân thì đột nhiên, một âm thanh với giọng điệu khác hẳn nhưng lại tràn đầy quen thuộc chợt vang lên:
[Ngươi bị Lang Thần cưỡng ép truyền vào Lang Thần Ấn Ký – Triệu Hoán. Mời lựa chọn: Chấp nhận – Không chấp nhận]
“Cái quái gì thế! Cưỡng ép? Ấn ký? Triệu hoán?” Nhật Lâm sững người, trong phút chốc cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Hắn theo bản năng tính lựa chọn Không chấp nhận, nhưng lại do dự khó quyết.
Về mặt nào đó, đây có lẽ là một loại phần thưởng, nhưng hắn vẫn là cảm thấy có chút khác thường.
Không nói không rằng liền cưỡng ép, đã vậy đây còn là phần thưởng từ Lang Thần, kẻ dường như là thuộc nhóm những sinh vật đứng trên đỉnh chuỗi thực vật. Phần thưởng này có phải là quá…lớn?
Thiên Lang Chi Thân dù sao cũng chỉ là một cái xác, ngay cả linh hồn cũng đã bị kẻ khác lấy đi. Đã vậy phần thưởng từ việc diệt sát nó, Nhật Lâm cũng đã nhận được.
Thứ này giờ đây trong mắt hắn, dù có là nhiệm vụ ẩn tàng nào đó mà Chân Thực Ma Nhãn không tra được thì dựa theo phân tích trước đó cũng không thể cho phần thưởng lớn đến như vậy.
Cần phải biết con tiểu Phượng Hoàng kia, ấn ký của nó cũng đã rất trâu rồi. Huống chi bây giờ là ấn ký của Lang Thần!
Triệu hoán cái gì? Lang Thần sao?
Chơi lớn như vậy, không lẽ là một cái bẫy?
Quá phi logic!
Ngay lúc Nhật Lâm còn đang do dự bất quyết thì đột nhiên….
“Aaaaaa….”
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp động.
“Lại trò gì nữa?” Nhật Lâm giật mình nhìn vào vị trí của Lang Thần.
Chỉ thấy lúc này, gương mặt nàng đang thể hiện một nỗi thống khổ tột cùng, hai tay ôm chầm lấy thân thể, cả người co rút ngã xuống.
Nhưng là một điều là ánh mắt của nàng lại đang nhìn hắn.
“…”
Nhật Lâm thần tình rung động. Trong đôi mắt ấy, hắn không ngờ lại cảm nhận được một loại cảm xúc khác. Một thứ khác với những biểu hiện nãy giờ, càng hoàn toàn khác với thân phận của Lang Thần.
Sự…cầu xin!
Đúng vậy! Nàng là đang cầu xin hắn…chấp nhận!
Cô thật là trí tuệ nhân tạo sao? Nhật Lâm cười khổ.
“Chấp nhận!” Hắn cắn răng lựa chọn.
Dù sao theo logic, hắn là thật có công. Nếu là cái bẫy thì cũng là cái bẫy “tích cực” phúc lợi mang đến chắc chắn sẽ cao hơn bỏ ra.
[Ngươi nhận được Ấn Ký -Triệu Hoán: Cách mỗi bảy ngày, có thể triệu hoán Lang Thần Phân Ảnh và yêu cầu nó thực hiện một việc (giới hạn cụ thể sẽ tùy từng trường hợp mà sẽ có cảnh báo).]
“Đây gọi là bẫy?” Nhật Lâm ngu người.
Đây là bug!
“Cảm ơn!” Tiếng của Lang Thần chợt vang lên.
Nhật Lâm ngẩng đầu, nhìn về thân ảnh đang nằm co rút phía trước.
“Cô không sao chứ?”
“Không sao! Đáng giá.” Nàng mỉm cười lắc đầu.
Nhật Lâm nhìn nàng im lặng.
Vẫn là trong trạng thái thống khổ đó, hắn lại nhận ra một sự…nhẹ nhõm.
Thân ảnh của Lang Thần lúc này dần trở nên mờ nhạt. Nàng nhìn hắn, nở một nụ cười thật tươi:
“Lần sau gặp mặt, hãy gọi tôi là…”
Trúc Dao!