Chương 215: Lang Thần Phân Ảnh và Trí tuệ của Thần
Chân Thực Ma Huyễn.
Lang Nhân Mộ Địa.
“Tra xét!”
Nhật Lâm nhắm vào móng vuốt trên trụ đá, thi triển Chân Thực Ma Nhãn.
[Lang Thần Chi Trảo
Miêu tả: móng vuốt của Lang Thần. Một khi kích hoạt, có thể áp chế huyết mạch các tộc nhân.
Ẩn tính: Trong cuộc chiến tranh đoạt Thần Vị, móng vuốt của Lang Thần (khi đó còn là thần thú Thiên Lang) bị địch nhân đánh rớt. Sau khi Thiên Lang phong thần, móng vuốt này cũng thần hóa, trở thành Lang Thần Chi Trảo.
Lang Thần tiếp đó sáng tạo Lang Nhân tộc, đem nó đưa cho bọn họ.
Nếu trợ giúp Lang Nhân tộc thoát khỏi diệt tộc tai ương, có thể yêu cầu mượn dùng trong vòng 7 ngày.
Chú ý: Lang Thần thông qua Lang Thần Chi Trảo, cảm nhận được xác của Thiên Lang Chi Thân trên người của ngươi. Trong vòng một phút, Lang Thần Phân Ảnh sẽ phủ xuống.]
“Đệch!”
Nhật Lâm đọc tới dòng cuối cùng, mặt liền đen.
Mịa nó, chỉ là đảo lộn vài thứ, có cần thiết chính chủ tới đòi công đạo không?
Thông qua ẩn tính, hắn liền đoán được việc phủ xuống là tình tiết mới thêm vào. Do Thiên Lang Chi Thân đã bị hắn diệt, công dụng ban đầu của Lang Thần Chi Trảo liền mất. Thế là mới có loại tình huống kế tiếp này phát sinh.
Uỳnh!
Nói thì chậm, nhưng diễn biến cũng không có ý định cho Nhật Lâm suy nghĩ nhiều hơn.
Chỉ thấy lúc này, Lang Thần Chi Trảo bỗng nhiên sáng lên, ánh sáng tỏa ra chiếu khắp khu vực trung tâm.
“Thiên Phân” Nhật Lâm không kịp suy nghĩ, vội vàng phóng ra, đồng thời cũng thi triển đại chiêu.
Hắn không biết Lang Thần Phân Ảnh phủ xuống sẽ phát sinh chuyện gì.
Mặc dù theo logic, hắn là có ơn với Lang Nhân tộc, Lang Thần phủ xuống thì xác suất chuyện tốt sẽ chiếm cao hơn. Nhưng Mẫu Tổ trong thân có Đại Tế Ti, hắn nếu để Lang Thần hiện ra sau đó mới giết Mẫu Tổ thì chưa chắc sẽ không bị ngăn cản.
Tiền trảm hậu tấu mới là thượng sách!
Lúc này, Mẫu Tổ khi thấy Lang Thần Chi Trảo chợt bùng sáng thì thân thể lập tức run rẩy dữ dội, tiếp sau đó nó lại nhận ra có người xâm nhập thì càng tỏ ra kinh hoàng.
“Grítttt! Ngươi là ai?” Mẫu Tổ hoảng hốt hét lên.
Nó lúc này đã như cá nắm trên thớt, ai đến cũng là…đầu bếp!
Cùng ngay lúc này, thân ảnh trong mắt của nó cũng hét lên, âm thanh tràn ngập thù hận:
“Ta cảm nhận được khí tức của Thiên Lang trên người hắn. Hắn là kẻ giết Đại Chủ Tế.”
“Bingo! Phần thưởng chính là mạng của các ngươi.” Nhật Lâm bị đoán trúng cũng không nao núng, tiếp tục thi pháp.
Loại người ích kỷ mưu hại đồng tộc, dù không phản bội Lang Nhân tộc thì trong mắt hắn cũng đáng bị chém.
Vài giây sau, phân thân xuất hiện, sau đó lập tức thi triển Cửu Cung Thiên Sát.
“Dừng tay!”
“Giết hắn cho ta!”
Hai loại âm thanh loạn xạ phát ra, nhưng kết cục vẫn không thay đổi.
Ầm…
– 7208422!
“Gritttt!”
“Aaaaa!”
Hai tiếng kêu thất thanh vang lên, Mẫu Tổ và Đại Tế Ti bụi về với bụi.
[Ngươi đánh chết Mẫu Tổ – Nhị tinh siêu cấp, thu được 40000 điểm kinh nghiệm. Do kinh nghiệm ngươi đã đầy nên không thể tăng thêm. Đề nghị nhanh chóng đến Chủ Thành, tìm cách trở thành một tên Siêu cấp pháp sư.]
[Ngươi thu được 8 phần Siêu phàm chi nguyên]
[Ngươi thu được 500 Đại Kim, 10000 danh vọng, 1500 phần linh khí, 2 phần thịt xương…. ]
[Ngươi thu được Siêu cấp kỹ năng Thôn Phệ (tam tinh)]
[Ngươi thu được Tà Nhãn]
[Ngươi thu được Siêu cấp quyển trục – Siêu cấp Tổ đội (nhất tinh)]
[Ngươi thu được Ma Huyễn Lệnh – Sao chép]
[Ngươi thu được 44 Ma tinh, 44 Thần tinh, 44 Mệnh tinh, 16 Hồn Tinh, 10 Ma Quang Bảo Thạch]
Liên tiếp thông báo thu gặt vang lên, nhưng Nhật Lâm chưa kịp nghe xong thì đột nhiên…
Vụt!
Một đoạn ám quang từ chỗ của Mẫu Tổ chợt hiện ra, sau đó lập tức bay vọt lên và biến mất trên không trung?
“Cái quái gì thế?” Nhật Lâm giật mình. Diễn biến quá nhanh khiến hắn không kịp thi triển Chân Thực Ma Huyễn.
Nhưng hắn không thể nghĩ lâu, bởi vì lúc này, Nhật Lâm đã cảm nhận được một thứ gì đó… ngay tại sau lưng!
Hắn rùng mình một cái, vội vàng xoay người lại.
Sau đó…
“Đệch!”
Lại một tiếng chửi thề vang lên trong không gian yên tĩnh. Nhật Lâm lúc này sững người, trố mắt nhìn vào “sinh vật” trước mặt.
Một nhân loại!
Là… nữ!
Và còn là… tuyệt mỹ nữ tử!
Ba đoạn tin tức nhanh chóng lướt qua đầu hắn.
Tra xét!
[Lang Thần Phân Ảnh (???) (Cấp bậc không đủ)]
Phù!
Chân Thực Ma Nhãn chỉ cho ra duy nhất một cái tên, nhưng Nhật Lâm bất giác lại thở phào một hơi. Trong phút chốc, hắn còn cho rằng người này là người chơi chứ không phải NPC.
Mặc dù cô gái trước mặt chỉ là lãnh đạm nhìn hắn, ánh mắt cũng không hề thể hiện cảm xúc nào rõ rệt, nhưng Nhật Lâm cũng không nhận ra một chút “cứng ngắc” hay “lạnh lùng” nào thường thấy trong các đặc trưng của những NPC mà hắn từng gặp.
Quá… hoàn mỹ!
Đây có lẽ là sự khác biệt giữa NPC bình thường và NPC “thần” sao? Nhật Lâm suy đoán.
“Khoan đã! Lang Thần là nữ… giống cái?” Hắn chợt nhận ra một vấn đề khác.
Nhưng không đợi hắn nghĩ xong. Vì ngay lúc này, cô gái đối diện, và cũng là Lang Thần chợt híp mắt, mỉm cười lên tiếng:
“Gặp ta mà vẫn dám suy nghĩ lung tung. Mạo hiểm giả các ngươi đúng là không sợ chết nha. Thật sự là có vô hạn sinh mệnh sao?”
Ầm!
Âm thanh tươi mát trong trẻo, thậm chí mơ hồ có thể cảm nhận một ít cảm xúc đùa giỡn trong đó, nhưng Nhật Lâm lúc này đã không quan tâm.
Ánh mắt hắn đang mở lớn hết cỡ, khó tin nhìn vào gương mặt tuyệt mỹ trước mắt.
Người này biết “vô hạn sinh mệnh”?
Nhật Lâm chợt nhớ lại vài thứ liên quan đến bốn từ này.
Vô hạn sinh mệnh! Cho tới nay trong miệng người chơi được xưng tụng là “cấm kỵ chi… bug” trong Chân Thực Ma Huyễn!
Nguyên nhân là bởi từ lúc game hoạt động cho đến nay, vô hạn sinh mệnh là một… hạt sạn công khai!
Tại sao lại nói như vậy?
Bởi vì việc mạo hiểm giả, tức là người chơi tử vong, rồi lại sống lại là một vấn đề “mặc định cho qua”.
Dù là NPC thấy người này tử vong, lát sau lại xuất hiện thì mặc nhiên cũng sẽ không bất ngờ hay tỏ ra thắc mắc tại sao lại như vậy.
Thậm chí có người từng cố tình nói rõ việc này, kể cả chuyện liên quan đến thế giới thực tế và game thì đám NPC này cũng đều thể hiện ba không: không nghe, không thấy, không hiểu.
Phảng phất đây chính là cấm kỵ!
Thế mà giờ đây, ngay lúc này trước mặt Nhật Lâm lại có một NPC “dám” chủ động nhắc tới.
“Vô hạn sinh mệnh?” Nhật Lâm lặp lại, giả vờ không hiểu.
“Không phải sao?” Lang Thần nhún vai, thái độ trông rất tùy tiện: “Chết bao nhiêu lần cũng có thể hồi sinh. Không phải vô hạn gì?”
“Nhưng ngươi làm sao…” Nhật Lâm ngập ngừng, không biết có nên bàn về đề tài này không.
Quá tà đạo!
“Thần” thật trâu như vậy?
Nào biết Lang Thần dường như khởi lên hứng thú, không có ý định từ bỏ. Nàng vừa cười vừa chỉ vào mắt mình:
“Ngươi hỏi làm sao ta biết? Thấy a!”
“Ngươi thấy?” Nhật Lâm giật mình. Câu trả lời này có phải quá… đơn giản?
Nào biết nghe hắn hỏi vậy, ánh mắt của Lang Thần chợt nhìn hắn như… thiểu năng. Nàng nhẹ nhàng dịch nhẹ ra một khoảng cách, mặt tràn đầy ghét bỏ:
“Ngươi bị ngu hả? Có mắt đương nhiên là thấy được. Rành rành ra đó còn gì?”
“…” Nhật Lâm khóe miệng co giật.
Mé, nghi ngờ IQ của ta đúng không? Vì ngươi là NPC nên ta mới hỏi vậy. Nếu là người chơi, có điên mới đi hỏi câu này.
Hít sâu một hơi, Nhật Lâm mắt nhìn thẳng vào cô gái trước mặt:
“Ngươi biết sự khác biệt giữa mạo hiểm giả chúng ta và…NP…các ngươi?”
Nếu người này đã không hề cố kỵ, vậy chi bằng hỏi thẳng.
Hắn muốn tìm hiểu việc này là do đặc tính của “Thần” khiến chúng trí tuệ hơn; hay là có một nguyên nhân khác, như bàn tay của Hệ Thống chen vào chẳng hạn.
“NPC là cách các ngươi gọi chúng ta đúng không?” Lang Thần gật gù ra vẻ hiểu biết: “Ta biết các ngươi và chúng ta khác biệt. Dựa theo truyền thuyết, các ngươi là từ một nơi khác không thuộc thế giới này đi tới đây. Mục đích là để tiêu diệt các thế lực tà ác làm ô nhiễm nơi này.”
“Ồ! Vậy ngươi đối với chuyện này có cái nhìn thế nào?” Nhật Lâm cũng bắt đầu khởi lên hứng thú. Hắn cố tình hỏi một câu hỏi có chút…IQ.
Thích chơi khó đúng không? Ta liền cho đầu ngươi bóc khói.
Ý tưởng của hắn thì rất tuyệt, nhưng câu trả lời lại…rất tiếc.
Lang Thần đáp lại cộc lốc:
“Không biết!”
“Tại sao lại không biết?” Nhật Lâm mặt đen.
Cô gái trước mặt nhún vai:
“Ta biết trong miệng các ngươi bảo rằng thế giới này chỉ là một trò chơi, tựa như các trò chơi trong thế giới này. Nói một cách đơn giản, các ngươi là người chơi, còn chúng ta, chính là những quân cờ.”
“Ngươi còn hiểu thứ này?” Nhật Lâm giật mình.
Mức độ “thông tuệ” của cấp Thần có phải là quá cao?
“Hiểu!” Lang Thần gật mạnh đầu khẳng định. Nàng cười cười nhìn Nhật Lâm: “Nếu lời các ngươi là đúng, vậy những quân cờ như chúng ta có vùng vẫy cũng vô ích phải không? Sớm hay muộn cũng sẽ trở thành “năng lượng và vật phẩm” cho các ngươi. Mà nếu cho dù không đúng thì sao? “Vô hạn sinh mệnh” là khó giải, Thần như ta hiện nay cũng không thể hiểu được. Kết cục sau cùng chỉ sợ không khác là mấy.”
“…” Nhật Lâm trầm mặc nhìn cô gái trước mắt.
Nàng tuy vẫn cười, nhưng trong ánh mắt lúc này, không hiểu sao hắn lại cảm nhận được một sự cay đắng và bất lực.
Là diễn quá đạt, hay là thật có cảm xúc?
Àiiii, nếu chân thân có thể vào đây liền tốt, mình hẳn có thể nhận ra được. Nhật Lâm thở dài.
Chân Thực Ma Huyễn là thế giới tinh thần. Bằng linh hồn cường đại, Nhật Lâm đã xác định được điều này.
Nhưng Chân Thực Ma Huyễn cũng kiềm chế tinh thần, không cho phép hắn “đem” vào phần lớn hay toàn bộ. Cho nên khả năng cảm nhận thế giới trong này cũng bị hạn chế.
“Và còn một điều cực kỳ quan trọng…” Giọng nói của Lang Thần lại tiếp tục vang lên. Nụ cười trên gương mặt nàng đã biến mất, thay vào đó là sự bi ai xót xa: “Ta phát hiện thế giới này không hoàn hảo. Đây không phải là trực tiếp chứng minh các ngươi nói đúng sao?”
“Không hoàn hảo sao?” Nhật Lâm cúi đầu thì thào. Đối với “trí tuệ” của cô gái này, hắn đã không còn nghi ngờ.
“Các ngươi có vô hạn sinh mệnh, chúng ta thì không. Và nữa, NPC như chúng ta, có kẻ thì u mê đần độn, nói một đằng trả lời một nẻo. Nhưng sinh vật càng mạnh, “trí thông minh” lại càng tốt hơn. Đến cấp bậc của chúng ta, thì hầu như đã có thể tự hỏi những điều này.
Còn so với các ngươi, dù là người lớn gần 80 tuổi hay chỉ là thanh niên 18 tuổi, bọn họ chỉ khác nhau về lối suy nghĩ và hành động, chứ khả năng nghe hiểu đều như nhau. Và…”
Nàng nói đến đây liền dừng lại, ánh mắt thoáng hiện vẻ hoảng hốt.
“Và cái gì?” Nhật Lâm truy vấn.
Cô gái đối diện hít sâu một hơi, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Nhật Lâm. Hắn lúc này lại cảm nhận được một dạng cảm xúc khác, sự… phẫn nộ!
“Mặc dù chúng ta có thể tự hỏi và tự suy ngẫm, nhưng lời nói và hành động trên thực tế đều bị hạn chế. Ví như ta vừa rồi là thật nghĩ muốn ngăn cản ngươi giết Mẫu Tổ, ta cũng có thực lực đó. Nhưng kết quả…”
Lang Thần nhắm mắt không nói tiếp, nhưng bộ ngực vun lên trồi xuống đã cho thấy nàng đang cố gắng kềm chế cảm xúc.
Ở phía đối diện, Nhật Lâm trái ngược lại thở ra một hơi…nhẹ nhõm.
Hắn biết điều này mang ý nghĩ: dù là tư tưởng đám “Thần” này có chút “cấp tiến và nổi loạn” nhưng Hệ thống vận hành Chân Thực Ma Huyễn vẫn đang nắm toàn cục.
Bằng không bọn này một khi biết chúng chỉ là quân cờ, không phải tức giận chạy tới lấy thịt đè người?
Người chơi ngay cả siêu cấp còn chưa đạt tới, lấy cái gì đánh với bọn Thần này. Dù là có vô hạn sinh mệnh thì cũng vô dụng. Đến lúc đó, nói không chừng bên này mới là bên trở thành đồ chơi.
Nhật Lâm không biết đây là Hệ Thống tên kia cố tình thiết lập, hay là bản thân đám “Thần” này thật sự đột phá hạn chế. Nhưng chỉ cần mọi chuyện vẫn ổn là được.
Hắn chợt nghĩ tới một dạng tồn tại khá đặc biệt trong các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng, thậm chí ngoài thực tế cũng đã xảy ra vài trường hợp “biến chứng” kỳ lạ khó hiểu.
Trí tuệ nhân tạo!!!