Chương 21: Gã cho quỹ dữ
Tân Thủ Thôn.
Thanh Hà nhìn người thanh niên khoảng 22 tuổi trước mặt, âm thầm giật mình. Nàng đã nhận ra hắn, chính là người hôm qua nàng đã tiếp xúc.
Cũng không phải Nhật Lâm có gì đặc biệt. Nhưng cũng cảnh sắc ấy, cũng dáng đứng ấy, cũng cái kiểu nhìn người đi qua đi lại một cách hờ hửng kia, nàng liền nhớ tới.
“ Chào anh!” Thanh Hà bước tới mở miệng.
“ Hình như cô biết tôi?” Nhật Lâm đoán nàng nhận ra, nhưng hắn không định thừa nhận đã nhận ra nàng.
“ Hôm qua tôi có tới đây, có gặp anh hỏi vài thứ.”
“ À, tôi nhớ ra rồi. Thì ra là cô.”
Thanh Hà ngập ngừng một chút rồi quyết định hỏi thẳng:
“ Cảm ơn anh đã giúp chúng tôi giết Song giác ma trư. Tôi muốn trả ơn chuyện này. Anh có yêu cầu gì không?”
“ Vậy thì đưa tiền đi.” Nhật Lâm trả lời dứt khoát.
Thanh Hà thở phào trong lòng. Mặc dù không sợ đối phương giở trò, nhưng tốt nhất là không nên xảy ra. Kết quả này chính là điều nàng hi vong.
“ Được. Anh muốn bao nhiêu, tiền game hay tiền thật?”
“ Tiền game đi. Tôi cũng không biết định giá, cô thấy bao nhiêu được thì cứ đưa.”
Quả thật Nhật Lâm không biết định giá. Người ít tiền thì thấy cái gì cũng mắc, còn người nhiều thì ngược lại. Hắn biết Thanh Hà giàu có, nhưng cũng không thích chặt chém người ta.
Thanh Hà cũng không biết ý nghĩ thật của hắn. Dùng kiểu thương trường suy nghĩ thì đây là đang tiến hành đàm phán.
“ Vậy… 2 Kim được không?” Thanh Hà đưa ra giá.
Giết tinh anh chỉ được vài Ngân, kinh nghiệm thì chỉ hơn một chút chứ không quá nhiều. Nhưng ma tinh và trư giác lại có tác dụng rất lớn, không chỉ là vài Ngân đơn giản như vậy. Huống chi tin tức này có thể chia sẻ trong group, giá trị không cách nào đong đếm được.
Nàng cũng không nghĩ chơi trò cân tâm đấu giác, nên đã đưa ra một cái giá tương đối là nàng thấy đủ giá trị. Các nàng tuy giàu, nhưng hiện tại mới bắt đầu, người chơi không phải ai cũng bán nên cũng không có nhiều.
Nếu đối phương muốn nâng giá, 3 Kim hay 4 Kim thì nàng cũng đành nhận. Như lúc nãy đã nói, các nàng thiếu chính là thời gian.
“ Được.” Nhật Lâm nghe vậy cũng không nhiều lời, dứt dạt đồng ý.
“ Ok, vậy anh xác nhận nhé.” Thở ra một hơi, Thanh Hà tiến hành giao dịch.
Sau một lát, nhắn lại một câu sau này nếu có thông tin gì hay thì bán cho nàng, Thanh Hà chào tạm biệt rồi rời đi.
Nhật Lâm nhìn theo bóng lưng nàng mỉm cười, sau đó cất bước đi bàn giao một ít nhiệm vụ.
Hắn chỉ giữ lại vài trang bị và vật phẩm tốt, còn lại đem bán hết. Còn Linh Miêu nhãn và Chiến Lang chi tâm, hắn cũng đem giao cho thợ rèn đúc trang bị.
Làm xong tất cả, Nhật Lâm liền thoát game.
“ Đăng xuất!”
……
Phòng tu luyện.
[ Hì, hôm nay anh thu nhập khấm khá nha, em sao rồi, giết được con kia không?]
[ He he, chuyện nhỏ. Có gì hay không, kể em nghe đi.]
Nhật Lâm hiện nằm dài dưới đất, cầm điện thoại lên nấu cháo với Thùy Linh, tiện thể chat với group lớp.
Hôm nay hắn cũng không vào Không Gian Ảo, sợ gặp người kia.
Phương pháp giết tinh anh hắn cũng đã nói cho Thùy Linh biết. Thậm chí tác dụng của Mệnh Tinh trong nhiệm vụ ẩn tàng hắn cũng nói. Đương nhiên chỉ là nói một chút, không thể nói huỵt toẹt được. Hắn cũng không biết giải thích thế nào.
Bí mật của hắn, hắn không ngại cho nàng biết. Nhưng chuyện này liên quan quá sâu, tên kia, tập đoàn, liên minh, ai ai cũng đều là đại lão. Hắn e sợ tai vách mạch rừng, trêu đến phiền phức thì nguy hiểm cho cả hai.
Nói chuyện một lúc, Nhật Lâm đóng điện thoại. Bắt đầu ngồi lĩnh ngộ Huyền Kinh.
So với Chân Thưc Ma Huyễn, Huyền Kinh mới chân chính là đất lập thân của Nhật Lâm. Chỉ cần trong thực tế hắn đủ mạnh, vậy thì chẳng còn gì để lo sợ.
..….
Không Gian Ảo.
Khu giải trí tầng 15.
“ Hắn không đến? Là trốn mình sao?” Thu Nguyệt nhìn các bạn đang thảo luận sôi nổi, nhưng trong đó lại thiếu đi một thân ảnh.
“ Hừ, đồ vô trách nhiệm. Em sẽ không bỏ cuộc. Em, mới là “người đầu tiên” của anh.”
……
Một nơi nào đó trong Không Gian Ảo.
Một giọng nói trong trẻo nhưng mạnh mẻ vang lên:
“ Em nói hắn chỉ em giết tinh anh? Cũng chỉ lấy tiền công 2 Kim?”
“ Dạ. Chỉ lấy 2 Kim. Em còn tưởng là phải trả 4, 5 nữa kìa. Thật không ngờ hắn không hề trả giá tí nào!”
Người trả lời chính là Thanh Hà. Nếu Nhật Lâm có ở đây, chắc chắc sẽ rất kinh ngạc.
Mặt trái xoan, mắt như tô vẽ, dáng người thanh thuần, dịu dàng như nước.
Đây, lại là một mỹ nhân khuynh quốc!
Thật không ngờ, Thanh Hà lại hạ thấp ngoại hình của mình trong trò chơi.
Chị của nàng Thanh Vân ngồi kế bên, 27 tuổi, cũng không hề kém nàng mảy may, nhưng khí chất thì càng tuyệt đỉnh.
Dáng người cao ráo, tóc quấn thành vòng phía sau. Mặt nàng tuy nhìn cũng có nét thanh thuần, nhưng lại kèm theo một cỗ anh khí sắc bén. Thật khó tin là hai loại khí chất bất đồng này lại tồn tại trên cùng một ngưòi.
Đây hoàn toàn là hình tượng của một vị tổng tài ngự tỷ.
Lúc này, Thanh Vân nghe em nói thế thì cau mày nghi hoặc:
“ Thế thì thật là lạ. Chẳng lẽ chỉ là tình cờ giúp đỡ? Hay có lẽ hắn biết thân phận của em?”
“ Em cũng không biết. Em từng nói mình ở Hồng Khải, nhưng khi nãy ban đầu hắn không nhận ra em là người hôm qua. Ngoài ra em cũng ít xuất hiện trước công chúng, hắn hẳn không biết được.”
Thanh Vân lắc đầu:
“ Có khi hắn nói dối không chừng. Bây giờ tình huống tập đoàn bấp bênh. Có không ít kẻ muốn dẫm chúng ta thượng vị, cũng phải cẩn thận.”
Thanh Hà nghe vậy, ánh mắt đột nhiên co rụt lại, nghiêm túc đáp”
“Ừm! Em sẽ để ý kỹ.”
“ Cũng không cần quá căng thẳng. Nếu hắn thật sự nhận ra em thì cũng chẳng sao. Nếu là kẻ có mưu đồ, chúng ta hiện tại đề phòng là được. Nhưng nếu thật sự chỉ là muốn tiền hay muốn … thật sự chỉ là trùng hợp, chúng ta giao dịch công bằng thôi.” Nhìn em gái đỏ mặt, Thanh Vân bật cười, không nói ra vế còn lại.
“ Hứ, em giờ chỉ muốn cứu mọi người.” Thanh Hà mân mê miệng nhỏng nhẻo. Nàng chỉ ở trước mặt chị mình và các trưởng bối lộ ra biểu tình này.
Thanh Vân yêu chiều nhìn em gái, nhưng trong lòng lại thở dài.
Ngũ đại tập đoàn, thậm chí là những tên nhất lưu, nhị lưu, còn có cả liên minh, ai ai cũng dốc hết sức. Đây là thế chiến, không dính máu thế kỷ chi chiến a. Ông và ba mẹ, mọi người, đều không thấy có bao nhiêu hy vọng.
Nàng nhìn cảnh vật như mộng ảo trước mắt, mở miệng thì thào:
“ Nếu quả thật có thể cứu mọi người, dù phải gã cho quỷ dữ thì cũng đã sao.”
……
6h30 sáng.
Nhật Lâm sau khi đánh răng vệ sinh xong liền xuống nhà, hắn định lấy xe ra ngoài ăn sáng. Hắn một thân một mình, mặc dù biết nấu ăn nhưng rất ít khi tự xuống bếp. Ra tiệm cho nhanh gọn.
Nhưng vừa bước xuống tầng trệt, Nhật Lâm liền nghe thấy một âm thanh chào hỏi mình.
“ Chào anh!”
Hắn quay đầu qua, phát hiện là Minh Yên. Nàng đang đứng đó chuẩn bị bữa sáng.
“ Chào Minh Yên. Sáng nay hai chị em nấu ăn ở nhà hả?”
“ Dạ. Sáng nay chị hai có việc trong công ty, em thì không có hoạt động gì nên tranh thủ ở nhà làm đồ ăn cho ngon. Anh có bận gì không, qua ăn chung đi. Em làm cũng dư.” Minh Yên nhoẻn miệng cười, vừa làm vừa trả lời.
Nhật Lâm nghe vậy cũng liền đồng ý: “ Ok, vậy làm phiền em nha.”
Bây giờ hắn và hai chị em Minh Yên cũng đã rất quen thuộc, cũng hay thường ăn chung với hai nàng, nhất là buổi tối nên cũng không ngại. Đồ ăn mỗi người tự mua để trong tủ lạnh, ải rảnh thì làm. Hiển nhiên, hắn là thường xuyên không rảnh, ăn chùa mỗi tuần cũng có 4 -5 lần.
“ Hì, có gì đâu mà phiền!” Minh Yên cười lắc đầu.
Nhật Lâm nhìn cô gái trước mặt, bỗng nhiên nhớ tới thời gian đầu ở chung nhà với chị nàng, Như Yên.
Thời điểm đó, hắn cảm giác như mình đang ở với một u linh. Có lẽ lần đầu hai bên gặp mặt là lần nói chuyện nhiều nhất trong khoảng thời gian này.
Sau đó là những chuỗi ngày nghe giọng nhưng không thấy người, thấy người nhưng không nghe giọng.
Hễ thấy hắn là Như Yên chào xã giao cái liền kiếm cớ chuồn. Những lúc hắn nghe thấy tiếng nàng, chính là ở trong phòng vọng ra.
Nhật Lâm biết nàng sợ ở chung một mình với hắn, nên cũng không cố tiếp cận chi cho thêm rắc rối. Lâu dần sẽ biết lòng người thôi.
Hiển nhiên đến bây giờ mọi người đã thân thuộc, em gái nàng cũng đến ở chung để đi học.
“ Chào Lâm!” Một tiếng nói vang lên đánh thức hắn.
Nhật Lâm nghe liền biết là ai. Hắn mỉm cười quay đầu.
“ Chào Yên. Hôm nay tinh thần có vẻ tốt nha. Tối qua chơi có thu hoạch hả?”
Như Yên lớn tuổi hơn hắn, đáng lẽ hắn phải gọi nàng bằng chị.
Nhưng hắn là chủ nhà.
Lần đầu gặp mặt, cảm giác chung của người thuê là thường cảm thấy mình thấp hơn gia chủ, lại thêm lo lắng phập phòng, nếu không phải Nhật Lâm sửa lại, nàng kém chút liền kêu hắn là anh xưng em.
Gọi tên liền trở thành phương pháp điều hòa.
“ Trò chơi này chơi thật vui nha. Quá sinh động và chân thực. Em vốn cũng không thích đánh đánh giết giết, mà vô chơi một lần thôi cũng đã thấy ghiền.”
Như Yên chưa kịp trả lời, Minh Yên liền đã nhanh nhảu đáp trước.
Tính cách hai chị em tuy không hoàn toàn đối nghịch, nhưng cũng khá khác nhau.
Cô em thì hoạt bát hồn nhiên, yêu thích nói chuyện. Còn cô chị thì tuy không phải là kiểu người lạnh lùng, nhưng cũng khá ít nói. Nàng thuộc về dạng người gặp thì có thể nói chuyện thoải mái, không gặp thì cũng không tìm.
“ Bớt nói chen đi.” Minh Yên có chút cau mày nhìn em.
Mặc dù biết mọi người đã rất thân thuộc, nhưng Như Yên cũng muốn chỉnh em nàng một chút. Nàng không muốn em mình quen thói.
“Hì!” Như Yên le lưỡi.
“ Uầy, có gì đâu. Sáng sớm phải tươi vui nhộn nhịp như vầy mới kiếm tiền được chứ.” Nhật Lâm cười nói.
“ Lâm thì tiền không lo rồi. Người ta thì còn phải cố gắng nha.” Như Yên cũng vui vẻ đùa lại. Nàng với hắn giờ cũng có thể nói đùa vài câu.
“ Tiền chưa đủ cưới vợ a.”
“ Xì!”
…
“ Đồ ăn tới rồi!”