Chương 208: Tổng quyết chiến
“Xông lên!”
“Chiến!”
“Ha ha ha, rốt cuộc cũng có thể chơi hàng rồi.”
Ầm…ầm..
Trông thấy ma thú tiến tới, người chơi lập tức từ trong ba lô lấy ra một viên đan dược.
[Bạo Tinh Đan (cao cấp đan dược): một khi sử dụng, trong vòng mười lăm phút mệt nhọc biến mất. Ma lực +1000, Pháp lực +5000, Phòng ngự +500, Nhanh nhẹn +20. Sau khi hết dược lực, trong vòng 1 giờ toàn bộ thuộc tính bị giảm phân nửa, mệt nhọc gia tăng gấp đôi. Nếu tử vong, trong vòng hai giờ không thể chiến đấu.]
Đan dược này, là vì chuẩn bị cho công thành chi chiến nên mới xuất hiện. Ai ai cũng có thể mua được.
Vì để bảo tồn thực lực cho bộ phận tinh nhuệ cho trận đánh cuối cùng, những người còn lại trên chiến trường cần phải kéo dài thời gian càng lâu càng tốt.
Bạo Tinh Đan chính là một trong những hậu chiêu mà các Công Hội đã chuẩn bị.
“Ha ha ha… ta cảm thấy tinh lực tràn đầy. Lên anh em, lại kiếm vài con Boss Hoàng Kim giết nào.”
“Sáttttt…”
Phục dụng đan dược xong, hai mắt người chơi trong phút chốc đỏ ngầu, tốc độ không giảm mà lại tăng mạnh, tiếp tục phóng tới chém giết ma thú.
“Chuẩn bị! Phóng!” Thanh Vân đứng trên tường thành hét lên.
Xoạt…xoạt…
Hàng vạn mũi tên được phóng lên cao, bay thẳng tới quân địch.
Thập Tinh Nỏ!
Bản vẽ vũ khí này là phần thưởng nàng nhận được sau khi hoàn thành nhiệm vụ hệ thống Công Hội. Công Hội cấp 2 có thể chế tạo 100 cái.
“Phóng!” Cùng lúc đó, hàng loạt tiếng kêu tương tự liên tiếp vang lên.
Lại là hàng vạn mũi tên xuất hiện.
Đây là từ Thập Tinh Nỏ của những Công Hội khác. Bọn họ không có bản vẽ nên chỉ có thể mua với số lượng giới hạn.
“Gàoooooo!”
Ma thú trong phút chốc ngã xuống hàng loạt, dù là cấp 60 thì trong rừng mũi tên cũng chống không được vài giây.
“Ha ha ha… quá yếu!” Một người chơi vừa giết được một Boss Hoàng Kim càn rỡ cười to.
“Ha ha…ta đã lên cấp 60.” Một người mừng rỡ la lên.
Hắn đã cấp 59, chém giết từ sáng đến giờ thực tế là không hề có kinh nghiệm thêm vào. Vì đẳng cấp ma thú quá thấp.
Chỉ có đợt tổng tiến công này, ma thú cấp 60 mới xuất hiện. Hắn sau khi chém giết một hồi, vừa lúc gặp Boss Hoàng Kim cấp 60 bị tên kích thương gần chết. Thế là nhặt được tiện nghi.
Đột nhiên…
“Gàooooo….”
Một tiếng kêu phẫn nộ vang lên, người vừa lên cấp liền bị một cây châm đâm trúng, lập tức ngã xuống.
Ở nơi xa trên tường thành, Nhật Lâm nhìn thấy cảnh này, mắt chợt nheo lại:
“Tử Kim Boss xuất hiện rồi. Và…”
Hắn đưa mắt nhìn ra xa…
Chẳng những Tử Kim Boss, ngay cả Hắc Kim Boss cũng đã bắt đầu xông tới chiến hào.
“Gừuuuu!”
“Kéttttt!”
“Ríttttt!”…
Hắc Kim Tinh Phong, Hồng Nhãn Xà, Hắc Dực Ngô Công, Thạch Tu Quy, Ma Huyễn Điệp và Phệ Huyết Thiềm Thừ.
Sáu con siêu cấp ma thú đồng loạt phóng tới. Thân hình của bọn này so với xe tăng còn lớn gấp đôi. Mỗi bước di chuyển đều khiến cho mặt đất rung lên dữ dội, cuồng phong gào thét.
Ngoài ra, đội quân đi theo đám này còn có hàng chục con cao cấp và cả…ngàn con trung cấp, kèm với vô số sơ cấp ma thú.
Thanh Hà cưỡi Thiên Hồ bay tới:
“Chúng ta làm thế nào?”
Nhật Lâm lắc đầu:
“Không phải chúng ta làm thế nào, mà là Sát Lang sẽ làm thế nào!”
“Họ sẽ hành động sao?”
“Sẽ!” Nhật Lâm gật đầu khẳng định.
Hắn mỉm cười nhìn tên Đại Công Tử vẫn đang bình tĩnh đứng trên tường thành từ nãy đến giờ. Tên này vừa rồi cũng không tham gia chiến đấu, tựa như là chờ đợi thời điểm này.
Và, hắn đã đoán đúng!
Lúc này phát hiện thấy Tử Kim và cả Hắc Kim Boss đều đã bắt đầu chuyển động, Đại Công Tử liền từ trong người xuất ra một ống trụ tròn và truyền vào ma lực.
Đùng!
Đùng!
Đùng!
Ba tiếng nổ liên tiếp vang lên.
Liền ngay sau đó…
Tù…tù…tù….
Tùng….tùng…tùng…
Vẫn là những tiếng tù cùng với nhịp trống dồn dập.
Nhưng lần này, âm thanh không xuất phát trên chiến trường hay trên tường thành, mà là xuất phát từ khu vực…phi trường.
“Trời! Nhìn kìa” Một người nhận ra vấn đề chợt hét lên, chỉ tay về một hướng.
Mọi người dồn dập nhìn theo, và…
“Con bà nó! Ta đang xem phim bom tấn sao?”
“Bom tấn đã là gì! Chỉ nhìn thôi mà máu huyết trong người như muốn sôi trào.”
“Đây mới đúng là công thành chi chiến trong ma huyễn a.”
“Cái này chỉ là sức mạnh của một thành thị thôi. Quốc chiến thì còn thế nào?”
Hàng loạt tiếng la hét, kinh thán vang lên liên tục. Toàn bộ người chơi đều căng mắt nhìn cảnh tưởng có một không hai trước mặt.
Chỉ thấy lúc này từ hướng phi trường, hàng ngàn chiếc Hoàng Kim Phi Chu được dẫn đầu bởi ba chiếc Tử Kim, dựa theo đội hình cánh én đang cấp tốc bay tới.
Cả đội quân kéo nhau di chuyển che ngợp cả bầu trời, tiếng còi vang lên liên tục nhưng không hề có ai cảm thấy chói tai.
“Chân Thực Ma Huyễn! Thực chí danh quy!” Một người nhắm mắt thì thào.
Đội thuyền nhanh chóng lướt qua hàng triệu người chơi bên dưới, tiến tới cửa thành.
“Thanh Vân!” Nhật Lâm kêu lên.
“Em đã chuẩn bị xong.” Thanh Vân bay tới.
“Được!” Nhật Lâm gật đầu, sau đó nhìn xuống bên dưới.
Lúc này, đội hình chủ chốt của Công Hội cũng đã có mặt.
“Mọi sự đã sắp xếp xong. Tiếp theo là chờ phía phủ thành chủ rồi.”
Nhật Lâm quay người nhìn Đại Công Tử. Cùng lúc, tên này cũng quay lại nhìn hắn.
Đại Công Tử chắp tay:
“Dũng sĩ!”
Nhật Lâm cũng chắp tay chào lại:
“Đại Công Tử có gì xin cứ nói thẳng, ma thú đã sắp kéo tới.”
Người đối diện gật đầu:
“Trận chiến này đã đi đến giờ phút quyết định. Đám ma thú cao cấp, trung cấp và sơ cấp, đội phi chu của chúng tôi và quân đội Sát Lang, kết hợp với những mạo hiểm giả dưới kia đủ có thể đối phó.
Chỉ có sáu con ma thú siêu cấp và Lang Nhân bộ đội là chúng tôi còn chưa có cách xử lý ổn thỏa.”
“Ý ngài là…?”
“Sáu con. Cha của chúng tôi có thể cầm chân một con. Ba anh em chúng tôi sử dụng bí dược của Tứ muội, miễn cưỡng có thể quấn lấy một con. Còn lại bốn con và đám Lang Nhân thì…”
Đại Công Tử dừng nói, nhưng ai cũng biết ý hắn là gì.
Nhật Lâm gật đầu, tỏ ý đã hiểu. Bốn con còn lại, đương nhiên là muốn bên này gánh.
Hắn trầm ngâm một hồi, kiểm tra lại vài thứ trong ba lô, sau đó nói:
“Bốn con còn lại và đám Lang nhân, chúng tôi hẳn có thể gánh được cho tới lúc viện quân tới.”
“Thật là tốt quá! Vậy bây giờ chúng ta bắt đầu kế hoạch.” Người đối diện mừng rỡ, cũng không hỏi han Nhật Lâm là gánh thế nào.
“…Được!”
Đại Công Tử và Nhật Lâm trao đổi kế hoạch một chút, sau đó hắn nhanh chóng quay người, trở về trận địa. Hai người em của hắn lúc này cũng đã chạy tới.
Thanh Vân có chút lo lắng:
“Mình anh gánh hết hai con. Có ổn không?”
“Đúng vậy a! Quá nguy hiểm. Hay là để em và Thiên Hồ thử cách cầm chân một con.” Thanh Hà cũng nói vào.
Cửu Cung Trận và Phản Di Trận đối phó được một con, Tiêu Ký cũng được một con là hai. Còn lại hai con, lúc này chỉ có thể dựa vào hắn.
Nhật Lâm mỉm cười lắc đầu:
“Cửu Cung Trận nếu thiếu em sẽ có khả năng thất khống, được không bù mất. Hai em yên tâm đi. Cũng không bắt buộc phải giết chúng, chỉ là cầm cự một thời gian mà thôi.”
“Ừm!” Hai cô gái nhìn hắn cười âu yếm, phảng phất chỉ cần hắn nói ra, mọi chuyện chắc chắn sẽ diễn biến đúng như vậy.
Hình ảnh này tuy cũng không có gì ám muội trong mắt người bình thường, nhưng đối với một số độc thân cẩu và một vài người đặc biệt thì lại có ý nghĩa khác.
Ba người Nhật Lâm lúc nãy cũng đã nhận những ánh mắt kỳ quái bên dưới. Nhưng bọn hắn cũng không để ý, mặc kệ bàn tán xung quanh.
Hắn và các nàng bây giờ, đã không cần phải e sợ bất kỳ ai, bất kỳ dị luận gì!
…
Thành Bạch Liên.
“Mẹ nó! Trên chiến trường còn dám tình tứ như thế!” Thành Nam hai tay lại bắt đầu siết chặt, bất chấp hình tượng chửi thề.
Hoàng Lan và Thùy Linh bên cạnh cũng không dám mở miệng, hai mẹ con nhìn nhau cười khổ.
……
Thành Nguyệt Luân.
Quốc Nguyên hai tay cũng…siết chặt.
“Có khi nào sau này Thu Nguyệt và Ngọc Nhan cũng…Mịa nó!”
……
Thành Thanh Loan.
Như Yên và Minh Yên hâm mộ nhìn Thanh Vân Thanh Hà. Một hồi lâu, Minh Yên chợt thốt lên một câu kinh người:
“Aiiii, biết khi nào chị em mình mới có thể được như Thanh Vân Thanh Hà nha. Hai nàng đã không hề ngại ngùng khi đứng bên cạnh anh ấy.”
Nói xong nàng liền rụt đầu, le lưỡi nhìn chị mình.
Nhưng trái ngược với tưởng tượng là sẽ nhận được một lời răn của chị, lần này Minh Yên lại không hề nghe thấy âm thanh nàng chờ đợi.
Minh Yên kinh ngạc quay sang.
Như Yên không nhìn em gái, ánh mắt nàng vẫn hướng vào màn ảnh. Lúc này nàng cũng chợt mở miệng, thốt ra một câu…kinh người:
“Đợi Thành Thị kết thúc, chúng ta rủ Nhật Lâm đi Bắc Châu chơi đi. Không phải em vẫn muốn đi nơi đó sao?”
“Hả!” Minh Yên trố mắt, vẻ mặt khó tin nhìn vào người bên cạnh.
“Hả cái gì mà hả! Đi hay không?”
“Đi!!!”
..….
Thành Tương Quy.
Thái Quân chép miệng:
“Trai tài gái sắc a! Thật là hâm mộ.”
Bích Ngọc liếc nhìn hắn. Người em trai này của nàng, trước mặt người thân chính là ruột để ngoài da, chưa từng che dấu suy nghĩ của mình.
Bích Ngọc khẽ quay đầu nhìn về màn ảnh, âm thanh nỉ non:
“Mình, sẽ thích một người như thế nào nhỉ?”
……
Thành Tuyết Sơn.
Thư Tuyết thấy ánh mắt “ganh ghét” của Diệp Nhân liền cười lạnh:
“Đức không xứng vị.”
“Ách…” Diệp Nhân chột dạ. Hắn cắn răng, tỏ vẻ không phục: “Sao lại liên quan tới đức rồi?”
“Không có đủ năng lực, lại ghen ghét thành quả của người khác. Chính là thiếu đức!”
Diệp Nhân cười khổ. Người khác sao dám nói thế với hắn, cũng chỉ có người trước mặt này thì chẳng những dám, mà hắn còn không thể làm gì.
Mắt hắn khẽ chuyển, sau đó chợt nhìn Thư Tuyết cười cợt:
“Không nói em. Chị thấy hắn thế nào? Bản lĩnh có, tài hoa cũng có. Vậy có đủ tư cách làm anh rể em không?”
Chị hắn khi nhỏ từng nói, chỉ có người có tài hoa tột cùng, vượt qua cả nàng thì mới có thể lấy nàng làm vợ.
Nhật Lâm tài hoa là có, nhưng nói vượt qua Thư Tuyết thì hắn không tin. Diệp Nhân chỉ là muốn trêu chọc lại chị mình một phen.
Ai biết Thư Tuyết nghe hắn nói vậy cũng không lúng túng. Nàng khẽ quay người nhìn vào thân ảnh trên màn hình.
“Hắn tại sao lại từ bỏ công pháp Luyện Thần?”
“…” Diệp Nhân mặt đen.
Hỏi một đằng nói một nẻo. Đây là đánh trống lãng a.
Hắn cau mày:
“Công pháp Luyện Thần quả thật vô giá. Nhưng chúng ta cũng đã trả một cái giá không ít. Phượng Hoàng Chi Huyết mặc dù chỉ là tiện tay, nhưng đối với hắn giá trị chắc chắn không hề nhỏ…”
Dừng lại một hơi, Diệp Nhân trầm giọng nói tiếp:
” Và thứ quan trọng nhất chính là tin tức ở mặt Tây và Dị Năng Giả. Chúng ta cũng không đơn giản là nói những thứ mà người bên đó cũng biết. Ngay cả những tin tức hạch tâm mà chỉ có mẹ và một số ít người mới biết, được sự cho phép của Nghị trưởng, chúng ta cũng đã tiết lộ cho hắn.
Giá trị của những tin tức này cực lớn. Hắn không phải không biết.”
Diệp Nhân nói một tràng. Thư Tuyết nghe xong gật đầu, nhưng sau đó lại thở dài lắc đầu:
“Em nói cũng đúng. Nhưng chị cảm thấy mục đích của hắn có lẽ không đơn giản như vậy.”
“Chỉ vì nó là Luyện Thần?” Diệp Nhân lắc đầu.
“Chị không biết!”
“A, hay là hắn thật có ý đồ với chị?”
“Câm miệng!”
“Ha ha…”