Chương 207: Công thành chi chiến – Hắc Kim phản sáo lộ
Chân Thực Ma Huyễn.
Thảnh Sát Lang.
Công thành chi chiến vẫn đang diễn ra.
Ba người Nhật Lâm lúc này cũng không tụ họp mà tiếp tục đánh sâu vào chiến trường. Những người chơi khác, kẻ thì kẻ thì tự mình chiến đấu, kẻ thì kết bạn xông pha. Mặt ai nấy đều khí thế hừng hực.
Cứ như thế, thời gian trôi đi hơn ba giờ đồng hồ.
Hiện tại chỉ là ma thú cấp 3x và 4x, Boss Tử Kim cũng chỉ xuất hiện rải rác chứ không nhiều như dự đoán.
Ngay tại rìa cuối của thú triều, các ma thú trung cấp, cao cấp vẫn đang yên vị tại chỗ, lẳng lặng nhìn bọn tiểu đệ lần lượt vượt qua và xông vào chiến trường. “Siêu cấp ma thú và cả Lang Nhân tộc đều chưa xuất hiện. Là muốn chờ đợi thời cơ tốt nhất sao? Trận chiến này e rằng phải kéo tới chiều.”
Nhật Lâm nhìn chiến trường, tính toán một chút rồi nhắn tin với Thanh Vân và Thanh Hà.
[Lâm Chi Linh: Cũng nên bắt đầu cho mọi người đánh theo chiến thuật rồi. Tiết kiệm sức lực để chuẩn bị cho trận quyết chiến cuối cùng.]
[Vân Tiêu: Ok anh!]
[Thanh Hà: Hì…đánh thật là đã a.]
Nhật Lâm mỉm cười.
Từ đầu cho tới giờ, mọi người đều là tự chơi tự nhạc, không ai phải theo bài bản.
Thanh Vân và phần lớn những hội trưởng Công Hội khác cũng chú ý tới tâm tư của người chơi, cho nên thời gian đầu không gò ép mọi người đánh phải tuân theo chiến thuật.
Chơi game mà, không thể sảng khoái, không thể tự do tung hoành thì sao gọi là game?
Chỉ cần biết cách bắt thả đúng độ là được.
Mà việc này thì có ai lại có thể so với tư bản càng thành thạo?
Cũng đừng nghĩ tư bản là xấu.
Xấu, là lòng người.
Tư bản chỉ là một môi trường quá hấp dẫn đối với kẻ xấu mà thôi.
Đơn giản chỉ như vậy!
Trở lại hiện tại.
Ngay sau một loạt mệnh lệnh được đưa ra, trận tuyến liền bắt đầu có dấu hiệu biến chuyển.
Các chiến sĩ và pháp sư với chuyên nghiệp riêng biệt bắt đầu tổ hợp với nhau tạo thành một trận thế phù hợp.
“Ha ha ha… các huynh đệ, đã đến lúc cho người khác thấy sức mạnh của Công Hội chúng ta rồi.”
“Hội Trưởng thật sự là quá thần. Ta chết hơn chục lần rồi, giờ mà không tập hợp thì tiền chịu không nổi a!”
“Khục…người anh em, chết một lần cần trả giá 500 Kim để lập tức hồi sức, ngươi chết mười lần không phải là tốn 5 Đại Kim? Ngươi là đại gia a.”
“Tiểu muội đôi tám, tiêu chuẩn thanh xuân mối tình đầu. Cầu bao nuôi!”
“Ọe….bà cô, có phải ngài nói nhầm chữ “sáu” thành chữ “đôi” đúng không? Sáu tám là bốn mươi tám a.”
“Ranh con láo toét…”
Các Công Hội khác dường như cũng nhận được tín hiệu, bắt đầu bố trí lại đội hình.
Hiệu suất giết quái lập tức tăng lên gấp bội!
Ầm ầm ầm…
Ma thú ngã xuống liên tục.
“Ha ha ha, ta liền nghiêm túc một chút, bọn chúng liền không chịu nổi một kích.”
“Đừng có mà chém gió. Ngươi còn nợ ta hai Đại Kim, đợi đến cuối ngày con số chắc chắn sẽ tăng lên gấp ba.”
“Khặc khặc…anh vợ, chúng ta ai với ai a.”
“Cút!”
Chiến đấu đã đi vào khuôn khổ, nhưng hiệu suất giết quái tăng lên khiến cơn cuồng nhiệt của người chơi vẫn không có dấu hiệu giảm xuống. Ngược lại càng ngày càng high.
Nhưng, lại thêm một giờ cứ thế trôi qua…
Chiến trường lúc này đã có dấu hiệu ngưng trệ.
Ma thú số lượng giảm bớt rất nhanh, mà người chơi cũng bắt đầu cảm thấy mệt nhọc tăng lên.
Khi mệt nhọc xuất hiện, toàn bộ các chỉ số cũng giảm theo. Thậm chí ngay cả thân thể cũng cảm nhận được sự mệt mỏi, tinh thần rơi xuống.
Ba người Nhật Lâm và các hội viên lúc này cũng giảm bớt tần suất tấn công.
[Vân Tiêu: Chúng ta đã để hơn phân nữa hội viên trở về nghỉ ngơi hồi phục, còn lại đều đánh cầm chừng. Xem tình hình có lẽ trận tiếp theo sẽ là tổng quyết chiến rồi.]
Phân nữa số hội viên này là dùng để bố trí Cửu Cung Trận và Phản Di Trận đối phó Boss Hắc Kim, số còn lại là dự phòng.
[Thanh Hà: Sáu con Boss, không biết chúng sẽ phân phối thế nào đây?]
[Lâm Chi Linh: Khó nói. Ngoài ra còn Mẫu Tổ nữa, chưa biết chừng nó cũng sẽ xuất hiện.]
[Thanh Hà: Nó trông thật kinh tởm. Em chỉ nghĩ tới thôi mà đã nổi da gà.]
[Lâm Chi Linh: Khà khà…vậy chứng tỏ tạo hình thành công nha.]
Chiến trường lúc này đã khá thông thoáng, ba người vừa đánh vừa tán dóc.
Mệt nhọc độ là có đạo cụ hồi phục lập tức, nhưng chỉ có đạt danh vọng cấp 4 hoặc người có chức vụ cao trong Công Hội cấp 2 mới có quyền hạn mua sắm và sử dụng.
Ầm ầm ầm…
Chiến đấu vẫn tiếp tục.
Ma thú dù đã ít đi, nhưng chúng vẫn là không ngừng không nghỉ kéo tới.
Lại thêm một tiếng trôi qua, mặt trời lúc này đã lên đỉnh.
12h.
Mọi người trên chiến trường lúc này cũng cảm thấy đã tới cực hạn, nhưng kỳ lạ là cũng cực ít người rời đi.
Đa phần rời đi đều là người chơi riêng lẻ. Còn hội viên của các Công Hội đều vẫn cố gắng chèo chống. Và nếu thật sự để ý kỹ, dù là trên vẻ mặt bọn họ ai nấy đều thể hiện rất mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại càng ngày càng sáng.
Đột nhiên!
Uỳnh…uỳnh…uỳnh..
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Cùng lúc đó…
Tù…tù….
Tùng…tùng….tùng…
Tiếng trống báo động vang lên.
Tất cả người chơi trong phút chốc như được quét sạch mệt nhọc, hai mắt mở to nhìn về trận địa quân địch.
Ma thú cũng không tiếp tục tấn công, chúng như nhận được tín hiệu, vội vàng rút về.
Tổng quyết chiến…tới!
Ba người Nhật Lâm lúc này đã dừng tay, rút về cửa thành quan sát.
Ngay cả ba vị công tử cũng bay trở về, đưa mắt nhìn thẳng phía trước.
Uỳnh…uỳnh…uỳnh…
Mặt đất liên tục rung chuyển, tiếp theo đó…
“Gàoooooo!”
“Kéttttttt”
“Gừuuuuu”
“Xìiiiii”
“Ríttttttt”
“Vùuuuuu”
Sáu loại âm thanh chợt vang lên, xuyên thẳng qua không gian phóng tới chiến trường.
Ngay lập tức, từng tiếng la hét hoảng sợ vang lên…
“Aaa….đây là cái quái gì…”
“Aaaa…quá khủng khiếp…”
“Chỉ nghe thôi mà người ta nổi hết da gà. Nếu chúng cứ kêu liên tục như vầy thì sao đánh a.”
Mọi người bịt lấy lỗ tai, cố gắng ngăn chặn thứ âm thanh ghê rợn kia.
Nhưng, đây không phải là thứ kinh hoàng nhất, vì có một người đã nhận ra một vấn đề còn nghiêm trọng hơn.
Cực độ nghiêm trọng!
Hắn cả người run rẩy, ngã xuống đất lẩm bẩm:
“Sáu…sáu…con…”
Một người thấy biểu hiện của hắn như vậy, tỏ ra khinh thường:
“Sáu con thì sáu con. Cùng lắm là chết nhiều thêm một ít. Ngươi xem ngươi bị dọa thành cái gì?”
Mọi người xung quanh lắc đầu. Nếu là ngoài thực tế, có phản ứng như thế cũng chẳng ai nói gì. Thậm chí còn thảm hơn cũng có.
Nhưng đây chỉ là game. Tiếng kêu kia tuy chói tai, khiến người khác cảm thấy ghê sợ. Nhưng chỉ đến vậy.
Chúng ta có vô hạn mạng nha, có sạch tiền cũng chơi với lũ chúng tới cùng.
Người kia lúc này cũng không để ý thái độ của mọi người, chỉ liên tục lẩm bẩm. Nhưng lần nói này, hiệu quả gây ra đã hoàn toàn trái ngược.
“Sáu…sáu…con…trong một…một…cửa…!”
Một…cửa!!!
Câu vừa thốt ra hoàn chỉnh, toàn trường lập tức lặng ngắt.
“Là…một…cửa!” Một người mặt mày tái mét lặp lại, nhưng lúc này đã không ai phản ứng.
Một cổ không khí chết chóc bao trùm lên tất cả mọi người.
Ngoài cửa thành.
Thanh Vân mặt mày tái mét:
“Tại sao lại là chung một cửa?”
“Đúng vậy a! Không nên là chia đều, hoặc ít nhất là mỗi cửa bên kia cũng có một con chứ?” Thanh Hà thần sắc tràn ngập rung động.
Nhật Lâm trầm mặc từ nãy giờ, bỗng chốc thở ra một hơi, cười khổ:
“Chúng ta bị phản sáo lộ rồi.”
“Phản sáo lộ?” Hai cô gái quay sang.
Ánh mắt vẫn nhìn phía trước, Nhật Lâm trầm giọng:
“Chúng ta cho rằng đây là game, vậy tính giải trí và hưởng thụ cũng phải đầy đủ. Nếu là như vậy, suy nghĩ mỗi cửa thành có một hoặc hai con Boss Hắc Kim chia đều cho mọi người cùng đánh quả thật không sai. Nhưng…”
Nói tới đây, mắt hắn khẽ híp:
“Nhưng nếu lấy thực tế là nói, vậy thì tình huống này dồn toàn lực công một cửa mới là chính xác. Dù sao hỏa lực bên này đã bị chia ba, kẻ địch sao phải fairplay mà chia ba theo, chơi sòng phẳng với mình?”
Toàn lực công một cửa!
Thanh Vân và Thanh Hà trong phút chốc như rơi vào hầm băng, cả người tràn đầy hụt hẩng. Nhất là Thanh Vân.
Nàng hoạt động trong thương trường biết bao lâu, trải nghiệm dạng gì mà chẳng có. Dù cho trước mặt là chiến trường chứ không phải thương trường, nhưng nàng tin tưởng năng lực lãnh đạo của mình đủ sức gánh nổi.
Thế mà bây giờ, chỉ là một trận công thành chi chiến trong game cũng đủ khiến cho nàng cảm thấy ngợp thở.
Sáu con Boss Hắc Kim, Tinh Nhật Vân Hà gánh không nổi a!
“Em thất bại rồi!” Thanh Vân thở dài.
Nào biết Nhật Lâm nghe nàng nói thế cũng chỉ cười nhẹ:
“Đây chỉ là game!”
Hắn chỉ nói đơn giản như thế, nhưng ánh mắt Thanh Vân trong thoáng chốc liền sáng trở lại. Nàng hiểu ý hắn.
Đúng vậy! Đây chỉ là game. Dùng logic của game để tính toán không phải mới là hợp lý sao?
Chẳng qua là kẻ tạo ra game cố tình không theo sáo lộ ra bài mà thôi. Hắn là trùm cuối, hắn muốn theo logic hay phi logic thì ai làm gì được?
Nhật Lâm tin tưởng nếu là ngoài thực tế, loại sai lầm này chắc chắn sẽ không xảy ra. Dù là người bình thường cũng hiểu được, huống chi là Thanh Vân.
“Ài, nhưng sai là sai nha.” Thanh Vân lúc này đã lấy lại được sự tự tin, nhưng nàng vẫn là cười khổ.
Nhật Lâm nhún vai:
“Kệ cha nó! Người nào bày người đó giải quyết. Không giải quyết cùng lắm bỏ thành. Khà khà…”
“…” Thanh Vân Thanh Hà bó tay.
Tâm cảnh của Nhật Lâm bây giờ, quả thật không xem sai lầm này có bao nhiêu to tát. Huống chi tính cách của hắn luôn nhìn hiện tại, không cố sức ôm lấy quá khứ hay với vào tương lai.
Thanh Hà lo lắng nói:
“Vậy giờ chúng ta làm sao? Những người ở hai cửa bên kia, nhanh nhất cũng phải nữa tiếng nữa mới tới tiếp viện.”
Nhật Lâm suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu:
“Anh không biết. Nhưng phản sáo lộ thì phản, thực tế cũng chỉ là khiến game càng có tính chân thật hơn mà thôi. Anh nghĩ phủ thành chủ sẽ có đối sách.”
Hắn nói thì nhẹ nhàng, nhưng trong lòng cũng không nắm chắc bao nhiêu.
Tuy nói Nhiệm vụ chính tuyến không thể thất bại, nhưng vấn đề là quá trình để đi đến thành công sẽ diễn biến thế nào a.
Xui xui có khi đợi Sát Lang thất thủ thì mới có cứu. Lúc đó cửa nát nhà tan, cứu làm mịa gì nữa?
Có lẽ không đến nỗi thế đi? Nhật Lâm cảm thấy mình đã đi quá xa.
Đúng là quá xa!
Bởi vì…tổng quyết chiến đã bắt đầu!!!
“Gàooooo…!”
“Kétttt…!”
“.…..”
Ma thú cũng không chào hỏi, vừa xuất hiện liền lao tới.
Lần này, là toàn bộ!!!
Sáu con siêu cấp ma thú dẫn theo đám cao cấp, trung cấp và sơ cấp xông thẳng tới chiến hào.
Ở phía sau, Nhật Lâm trên tường thành còn thấy thấp thoáng một nhóm quân giáp mũ trang chỉnh tề, tạo thành chiến trận từ từ theo sau.
Quân đội Lang Nhân Tộc!
Báo thù…tới!