Chương 206: Công thành chi chiến mở màn – “Thần” của Tinh Nhật Vân Hà
Ầm ầm ầm….
Hàng loạt Ma tinh được nạp vào Ma Tinh Pháo. Ngay lập tức, trận pháp khắc trên nó liền sáng lên và nòng pháo bắt đầu khai hỏa.
Ầm…ầm….
“Gàooooo!”
“Gàooooo!”
Đám ma thú dẫn đầu lần lượt ngã xuống.
Lúc này, ba người Nhật Lâm vẫn đứng trên tường thành nhìn tình huống bên dưới.
Ma thú đã bắt đầu tấn công.
Khác với sinh vật có trí khôn, đám ma thú này dù chịu sự xúi giục của Mẫu tổ nhưng cũng không thực sự biết tính toán suy nghĩ. Chúng chỉ có thể phân biệt được vài lệnh đơn giản như tập hợp, tấn công hay rút lui.
Cho nên trận chiến này không có khởi đầu, không có bố trận, càng không có đọc diễn thuyết.
Thấy mặt liền xông!
Trước mắt đám ma thú này chỉ là cấp thấp, được sử dụng để tiêu hao hỏa lực bên này.
Ma Tinh Pháo uy lực tuy mạnh, nhưng cũng có thời gian làm lạnh. Nổ một vòng xong, đám pháo này phải nghỉ ngơi nữa giờ đồng hồ mới có thể tiếp tục.
Lúc này, ma thú đã xông tới chiến hào. Trước khi chiến đấu, cầu nơi đây đã được kéo lên.
Ma thú tuy có hơn phân nữa là biết bơi, nhưng di chuyển dưới nước dù sao tốc độ vẫn rất chậm. Đợi đến khi qua được đầu bên kia thì e rằng mười chỉ còn một.
Nhưng, Lang Nhân tộc đã có chuẩn bị.
Sau vài đợt bị công kích, trong đám bỗng xuất hiện vài con Boss Hoàng Kim chạy ra, sử dụng kỹ năng làm đóng băng mặt sông.
“Chuẩn bị thôi!” Nhật Lâm triệu hội Xích Phi Mã và leo lên.
Thanh Hà nhảy lên Thiên Hồ. Con cáo này bây giờ đã mọc ra sáu chiếc đuôi, so với Ma Linh Hồ nhiều hơn hai chiếc. Kỹ năng và thuộc tính càng hơn một bậc.
Thanh Vân một bên cũng triệu hồi ra một con phi mã. Đây là hàng chuyên dụng cho hội trưởng Công Hội cấp 2. Ngoài việc có thể cho phép chủ nhân vừa cưỡi vừa sử dụng kỹ năng thì không còn hỗ trợ gì thêm. Tốc độ so với Xích Phi Mã cũng kém một nữa.
Ngay tại bên dưới, toàn bộ người chơi lúc này cũng đã đứng xếp lớp trước cổng thành. Thần tình ai nấy đều hưng phấn.
Ầm ầm ầm…
Ma Tinh Pháo liên tục bắn phá, nhưng tần suất càng ngày càng ít.
Mà tại phía xa, số lượng ma thú cũng không có dấu hiệu giảm xuống. Không những vậy, số lượng vượt qua được chiến hào càng ngày càng đông.
Ầm!
Một tiếng nổ lại vang lên, nhưng…đó là tiếng cuối cùng.
Toàn bộ Ma Tinh Pháo đã chuyển sang chế độ làm lạnh.
Trên chiến trường hiện giờ, còn lại chỉ là nhịp rung của đất ngày càng dồn dập, tiếng gào thét của ma thú ngày càng to.
Cả thành thị lúc này như bị một cổ khí tức đè nén, chỉ chờ một tiếng hiệu lệnh liền bùng nổ.
Và thời điểm đó… đã tới!
Rầmmm…rầm….
Cửa thành được kéo ra….
“Tới!” Mắt mọi người như phát sáng.
Bỗng ngay lúc này trên mỗi cửa thành, mọi người phân biệt thấy một thân ảnh đang cưỡi ngựa bay trên không trung. Họ ngay lập tức nhận ra lai lịch của những người này.
Ba vị công tử phủ thành chủ!
Keng!
Đại công tử rút kiếm, chỉ về phía trước.
Mọi người nín thở nhìn thân ảnh trên không…
Rồi tiếp ngay đó, một tiếng hét vang lên khắp không trung…
“Sát Lang bất bại! Tấn công!”
Tùng tùng tùng….
Ngay sau tiếng hét, Đại Công Tử nhanh chóng xông thẳng về quân địch. Nhị công tử và Tam công tử tại hai cửa thành còn lại cũng đồng loạt phóng đi.
Tất cả người chơi như nhận được tín hiệu, mặt người nào người đó đều đỏ lên.
“Tấn công!”
“Sát Lang bất bại!”
“Công thành chi chiến! Quên mẹ nó thủ đi, ta chính là muốn công.”
“Xông lên anh em….”
Toàn bộ người chơi lập tức xông ra, phóng về đám ma thú.
Không ai nghĩ tới phải thủ thành, không ai nghĩ tới phải chơi chiến thuật gì. Chỉ có xông, và xông. Gặp ma thú liền làm.
Ầm ầm ầm…
“Gàooooo!”
Chỉ sau một vài giây, hai bên đã xông vào xáp lá cà.
Ma pháp bắn phá liên tục.
Ma thú và người chơi không ngừng ngã xuống. Nhưng không có bên nào chùn bước, hết lớp này đến lớp khác liên tục dâng lên.
Khu vực cửa Đông.
“Ha ha ha… boss Hoàng Kim cũng chịu không nổi vài giây…ách.”
Một tên chiến sĩ vừa chiếm được mạt huyết, chưa kịp dứt cơn hưng phấn liền bị những con ma thú khác nhào lên.
Ầm…
Một nhóm ma thù bị đóng băng, sinh mệnh nhanh chóng bị cắn nuốt.
Ảo Ảnh nhìn cũng không nhìn, nhanh chóng tiếp cận một nhóm khác.
“Cũng không biết khoảng cách giữa mình và hắn lớn đến cỡ nào rồi.”
Đột nhiên nghĩ tới người kia, Ảo Ảnh lắc đầu thở dài.
Mặc dù chưa từng có cơ hội đối đầu trên Ma Đấu Trường, nhưng hắn biết mình đã không còn khả năng chiến thắng.
Ngay cả Thanh Vân, bạn gái trong lời đồn của người kia hắn còn đánh không lại thì làm gì có hi vọng…
“Không! Mục tiêu của mình khác hắn. Đã con đường khác nhau, vậy sau này cũng không cần so sánh nữa. Chiến….!”
Ảo Ảnh thét lên một tiếng, cùng Thiên Yết và Hoàng Phúc xông lên phía trước.
Lưu Ly ở phía sau đều đặn buff cho bọn hắn. Chiến trường sôi trào ác liệt, nhưng tâm nàng bây giờ lại rất bình lặng:
“Chỉ cần chúng ta cố gắng hết sức là được, cũng không cần phải chứng minh cho ai thấy cái gì.”
“Lên!”
……
Khu vực cửa Tây.
Ầm!
[Ngươi đánh chết Boss Hoàng Kim…]
“Chiến!” Hồng Bá phảng phất như trở lại thời trai trẻ, chiến ý dào dạt xông lên tiền tuyến.
Trận chiến càng ngày càng khốc liệt, nhưng ngay cả một người đã có tuổi như hắn vẫn không kiềm chế được hưng phấn.
Nghĩ tới lời đề nghị hợp tác của Ảo Ảnh và tấm quyển trục vừa mới thu hoạch được, Hồng Bá tràn ngập lòng tin:
“Boss Hắc Kim, cũng không thể để mình Tinh Nhật Vân Hà bao trọn được. Hải Triều dù không bằng các ngươi, nhưng chén canh này cũng không thể để người khác đoạt.”
“Xông lên!”
……
Khu vực cửa nam.
Tại một vị trí tràn ngập ma thú, đột nhiên…
Phừng!
Một ngọn lửa bỗng chốc bùng lên, kèm theo đó là các tia lửa bắn ra tứ phía.
“Gàooooo!”
Ma thú trong vòng bán kính 30m bị cháy rụi.
Khói lửa nhanh chóng tản đi, để lộ ra một gương mặt khuynh thành khuynh quốc.
Nhiều người trông thấy cảnh này, trong phút chốc liền trở nên si ngốc. Một người trong đó là thành viên của tập đoàn cảm khái:
“Đại tiểu thư anh tư tuyệt thế. Lạnh lùng và bốc lửa a…ai ui…”
Hắn hai tay ôm đầu, tức giận quay lại.
Ai ngờ hắn nhận ra người đánh bác Dư, thành viên của hội đồng quản trị liền rụt cổ, cười ngượng.
Bác Dư cũng không nhìn hắn, ánh mắt như từ phụ nhìn Thanh Vân:
“Nó cũng không lạnh lùng. Vấn đề là ai có đủ tư cách khiến nó bỏ đi lớp mặt nạ kia thôi.”
“Hả…” Tên nhân viên không hiểu.
Bác Dư cũng không giải thích. Ông không biết chiến đấu, ra đây chủ yếu là để hưởng thụ một chút không khí ma huyễn mà thôi. Mất vài cái mạng cũng đáng.
Ầmmmmm…
Một tiếng nổ lại xuất hiện. Tuy chỉ vang lên một lần, nhưng độ vang lại rất lớn, người cách xa cả chục mét nghe thấy còn muốn choáng váng.
Mọi người vừa ôm đầu vừa nhìn về nơi phát ra.
Tại nơi đó, một thân ảnh thướt tha trong bộ giáp nhẹ đang hạ người rơi xuống thân một con cáo sáu đuôi.
Lục Vĩ Thiên Hồ!
Kỹ năng Mê Bạo của nó đã có thể mê hoặc cả Boss Hoàng Kim. Một phát tự bạo đủ đem mọi thứ trong vòng bán kính 50m cuốn sạch.
Một người kinh hãi kêu lên:
“Mẹ nó! Chơi hack à?”
“Quá giả.”
Tên nhân viên khi nãy bất giác lại cảm khái:
“Nhị tiểu thư thanh thuần vô khuyết, tâm như chỉ thủy a….ai ui…”
Hắn hậm hực ôm đầu.
Bác Dư mỉm cười, vuốt nhẹ bộ râu của mình:
“Tâm như chỉ thủy, chỉ vì một người mà dao động.”
“Hả?!” Tên nhân viên gãi đầu. Ông nội của hắn hôm nay nói chuyện có chút…cao siêu a.
Hắn vừa tính nói tiếp thì đột nhiên…
Phù…!
Phong vân, động!
Ngay lúc này trên không trung, bỗng chốc xuất hiện sáu con rồng xanh trắng. Chúng phân biệt tỏa ra các hướng, sau đó rơi xuống.
Ầm…ầm…
Sáu tiếng nổ cùng lúc vang lên, ma thú trong vòng bán kính hơn 100m chết sạch.
Tất cả người chơi xung quanh đều trừng to mắt hết cỡ:
“Oát đờ heo…”
“Mịa, còn có thể giả hơn được không?”
“Sáu con? Phong Long cấp 3 không phải chỉ có ba con sao?”
“Ta muốn báo cáo!” Một người ghen ghét la lên. Nhưng hắn chợt phát hiện đa phần mọi người đều nhìn mình như…kẻ ngu!
“Sao… sao… vậy?” Hắn đỏ mặt hỏi.
Một người thở dài lắc đầu:
“Àiiii, báo cáo cái gì? Ngươi không xem tin tức về thuộc tính của trang bị Hắc Kim sao?”
“Hả! Ý ngươi nói hắn là…” Người này lờ ngờ nhận ra cái gì.
Bụi bặm lúc này đã tán đi, một thân ảnh liền xuất hiện trước tầm mắt mọi người.
“Là hắn!” Tên nhân viên trông thấy Nhật Lâm liền nhận ra. Ánh mắt hắn vừa có chút hâm mộ, vừa có chút ghen ghét.
“Thần” của Tinh Nhật Vân Hà!
Đây là danh xưng mà hầu hết các nhân viên nữ từng tiếp xúc với người này gán cho. Ngay cả một số thành viên nam, thậm chí là nhân viên cao cấp cũng không hề tỏ ra khó chịu khi nghe thấy cách kêu gọi này.
Đẳng cấp đệ nhất, danh vọng đệ nhất, săn boss cũng là đệ nhất.
Toàn bộ những danh hiệu cá nhân cao quý nhất, hắn đều đứng thứ nhất. Chưa từng có ai chen vào được.
Thực chí danh quy a.
Đùng!
“Aaaa…!” Hắn ôm đầu khóc lóc: “Con chưa nói gì hết, sao ông lại đánh con?”
Khác với những lần trước, bác Dư lần này thật có chút tức giận. Hắn nhìn đứa cháu nội, trầm giọng:
“Ghen ghét làm mờ lý trí.”
“Ách!” Tên cháu nội rụt cổ.
Bác Dư cũng không tiếp tục trách cứ, ánh mắt của ông lúc này nhìn Nhật Lâm phía xa đầy hân hưởng:
“Không sợ người khác mạnh thế nào, chỉ sợ không biết mình đứng ở đâu.”
Ầm!
Lại là một tiếng nổ. Nhưng lần này không phải ở ngoài, mà là ở trong đầu kẻ bị đánh.
Hắn rùng mình một cái, nhắm mắt:
“Con hiểu rồi!”
“Hiểu không có gì dùng! Làm được mới tính. Đi thôi!”
“Vâng!”
Tên cháu trai cùng ông nội nhanh chóng rời đi. Hắn không phải chiến sĩ hay pháp sư. Tựa như ông mình, hắn ra đây cũng chỉ là muốn hưởng thụ bầu không khí ma huyễn có một không hai nơi đây.
Bác Dư vừa đi vừa khẽ liếc nhìn ba người Nhật Lâm. Vì sự xuất hiện của hắn, mọi sự chú ý đều bị chuyển di.
Bọn họ nào biết, ngay khi người này vừa xuất hiện…
Lạnh lùng, biến mất!
Nước, cũng đã dao động!