Chương 204: Hắc Kim Bosses
Nam Châu, 2h sáng.
Nhật Lâm nhắn tin với Thùy Linh, nói mình đã đưa Ma Huyễn Lệnh cho Thư Tuyết. Nhân tiện hắn cũng kể một chút nội dung sự việc.
[Thùy Linh: Anh nói Thư Tuyết đã dùng cổ cầm đàn lại bản nhạc kia, còn biến đổi khung cảnh hợp với tâm trạng của anh lúc trước?]
[Nhật Lâm: Ừm!]
[Thùy Linh: Thiên phú của cô ta kinh khủng như vậy? Như vậy có khi ngộ tính cũng rất cao a.]
[Nhật Lâm: Cao là chắc chắn. Nhưng cao tới cỡ nào thì không biết được. Thiên phú và ngộ tính không giống nhau.]
[Thùy Linh: Hì! Coi chừng anh lấy đá ném vào chân mình.]
Nhật Lâm bật cười. Thùy Linh tuy là nói giỡn, nhưng đúng là không thể khinh thường Thư Tuyết.
Thiên phú nói một cách đơn giản chính là năng lực tiên thiên ban đầu. Nó là một năng lực đơn lẻ, có thiên phú về cái gì thì mạnh về cái đó.
Còn ngộ tính thì khác, nó là khả năng nhìn thấu sự việc. Nó có tính bao quát toàn diện.
Cùng một điều kiện, ngươi cảm nhận linh khí tốt hơn người khác chính là ngươi có thiên phú hơn họ, nhưng cảm nhận tốt chưa chắc vận dụng tốt. Nó chỉ là lợi thế ban đầu.
Nhưng nếu ngươi có ngộ tính tốt, vậy một khi cảm nhận được linh khí, ngươi nhìn nó, xem nó, phân tích nó, cuối cùng ngươi liền ngộ ra cách vận dụng nó.
Ngộ tính nếu bằng 0, dù đưa linh khí áp tới trước mặt ngươi thì nó cũng chẳng khác gì là rác.
Nói tóm lại, thiên phú giúp ngươi có khởi điểm tốt hơn người khác, nhưng ngộ tính mới là thứ quyết định ngươi có thể đi bao xa.
Thư Tuyết không hề nghi ngờ là người có cả hai. Nhưng Nhật Lâm cũng không cho rằng thiên phú tu luyện và ngộ tính của nàng sánh bằng Thùy Linh.
Thiên tài phân loại là căn cứ tình huống của hơn 10 tỷ người trên Hồng Nhật Tinh mà đưa ra. Thùy Linh trước lúc tu Địa Kinh thì đã tiếp cận tuyệt thế nghìn tỷ người có một. Vậy ở Hồng Nhật Tinh, nàng chính là đệ nhất (không tính tới Nhật Lâm).
Thùy Linh tiếp tục nhắn.
[Thùy Linh: Luyện Thần Đạo và Thể Khí song tu, cái nào mạnh hơn nhỉ?]
[Nhật Lâm: Về cơ bản là Luyện Thần Đạo. Nhưng còn tùy vào người tu luyện nữa. Ứng Kiếp cũng không đơn giản.]
Hôm qua Ứng Kiếp đã công khai cảnh giới của hắn, cũng gây nên một cơn chấn động không nhỏ.
Thể Khí song tu cũng không phải là cái gì khó lường, có không ít người cũng sẽ làm được. Nhưng làm được không có nghĩa là làm tốt.
Nếu ngươi thiên phú và ngộ tính đủ, vậy không thành vấn đề. Song tu sẽ càng mạnh.
Nhưng nếu không đủ, vậy tốt nhất nên chỉ chọn một thứ thì hơn.
Còn Luyện Thần Đạo lại yêu cầu ngộ tính cực cao. Cái này không phải ai cũng có.
[Thùy Linh: Hì! Thật không ngờ hắn lại là con của nghị viên. Vậy hắn có lẽ cũng biết không ít về mặt Tây.]
Ứng Kiếp sau khi công khai tu vi, thân phận của hắn cũng liền bị đào ra.
Hắn chính là con trai trưởng của nghị viên. Nhưng do hắn không tham gia vào công việc hành chính mà chỉ chuyên chú chơi game và vài hoạt động bên ngoài nên bình thường cũng chẳng ai biết. Chỉ có em hắn là còn thấy hay đi chung với cha mình.
Cơ cấu chính trị trong liên minh, Nghị trưởng là đứng đầu, bên dưới là các nghị viên và những trưởng bộ phận khác.
Nói cách khác, Ứng Kiếp cũng rất có thân phận, so với Thanh Vân hay Thư Tuyết cũng không hề thua kém.
[Nhật Lâm: Hẳn phải biết. Con trưởng của nghị viên nhưng chỉ thích chơi game, đem mọi việc giao cho cha và em hắn. Người này cũng thật là kỳ hoa.]
[Thùy Linh: He he… em con đại gia mà cũng đâu thích kinh doanh nha. Có ba mẹ là đủ rồi.]
[Nhật Lâm: Ầy… có lý.]
Nhật Lâm cười lắc đầu. Người ta là có em trai gánh, cô nàng này là thuần một bộ “phú tam đại” vô lo vô nghĩ.
[Thùy Linh: Ok anh. Em đi tu luyện đây.]
[Nhật Lâm: Anh cũng vậy. Bái bai.]
[Thùy Linh: Bái bai.]
Nhật Lâm đóng điện thoại, sau đó thân hình hắn liền biến mất.
Không Gian Ảo.
Thân thể thật của Nhật Lâm xuất hiện trong phòng tu luyện.
Đây là tác dụng của Ma Huyễn Lệnh – Tu luyện. Hắn muốn tu Huyền Kinh, nên cần cả thân thể tiến vào.
“Nhìn như vậy, tháp Chân Huyễn cũng không hoàn toàn là thế giới tinh thần. Khi cần thiết nó cũng có thể thực thể hóa.” Nhật Lâm cho ra nhận xét.
“Bên kia cũng là thực thể, bên này có thể làm vậy cũng là bình thường. Ok! Tu luyện thôi.”
Hắn hiện có 4 giờ tu luyện mỗi ngày trong này, chỉ tương đương với 20 phút ngoài thực tế.
“Ngày mai là có thể đạt tới Sinh cảnh tầng hai. Có Ma Huyễn Lệnh trợ giúp, hi vọng trước thời điểm quân đội khởi hành đi mặt Tây, mình đã đột phá Huyền Kinh tầng 2. Như vậy an toàn càng bảo đảm.”
Nhật Lâm chợt nhớ tới Tử Vong Xạ Tuyến. Loại công kích này tuy không thể gây thương tổn cho hắn, nhưng cũng đã tiếp cận rồi. Nếu là tăng thêm một hai cấp, vậy thì không ổn.
Chỉ có đạt tới Huyền Kinh tầng hai, hắn mới có thể yên tâm dẫn Như Yên Minh Yên qua đó và bảo hộ các nàng.
Nhớ tới ánh mắt tràn đầy hi vọng của hai nàng, tay Nhật Lâm siết chặt:
“Anh sẽ càng mạnh hơn!”
……
Ngày hôm sau, 0h liên minh.
“Đăng nhập!”
Thân ảnh Nhật Lâm xuất hiện trong một kiến trúc tương đối rộng rãi.
Đây là trụ sở Công Hội mà Thanh Vân lợi dụng quyền hạn hội trưởng Công Hội cấp 2 mua được.
Cũng đừng cho rằng sắp lên Chủ Thành, bây giờ mua có phải là lãng phí?
Cái này thì không!
Từ Thành Thị trở đi, map là cố định. Người chơi hoàn toàn có thể di chuyển qua lại giữa Chủ Thành và Thành Thị. Thậm chí lớp người chơi kế tiếp, khi đủ cấp lên Thành Thị cũng sẽ được phân vào những nơi này.
Ngươi hỏi nơi đây đẳng cấp cao nhất chỉ là 60, Nhiệm Vụ Ẩn Tàng cũng bị làm sạch, vậy người ở map trên xuống và map dưới lên tới đây có được cái gì?
Thực tế nguyên nhân cụ thể thì giới thiệu cũng không nói. Nhưng tin tưởng hệ thống đã thiết lập như vậy thì đương nhiên sẽ có cách giải thích hoàn mỹ.
Đối với chuyện này, mọi người cũng không quan tâm lắm. Cứ chơi là được, mọi việc có hệ thống lo.
Nhật Lâm vừa xuất hiện, những thân ảnh khác cũng liền hiện ra, kể cả Thanh Vân và Thanh Hà.
Hắn đưa mắt nhìn quanh. Những người ở đây đa phần đều là người của tập đoàn, chỉ có một số ít trong quá trình chơi game đã biểu hiện ra năng lực ưu tú nên được trao cho chức vụ quan trọng trong Công Hội.
Thanh Vân lúc này thấy mọi người đã tập hợp đông đủ liền mở miệng:
“Tất cả kế hoạch, chúng ta đã nói xong vào hôm qua. Hiện tại nếu không ai có ý kiến liền cứ theo như sắp xếp tiến hành. Mọi người rõ chưa?”
“Rõ!”
Không ai có ý kiến.
“Được! Xuất phát.”
Thanh Vân hô một tiếng, mọi người liền bắt đầu rời đi.
Nhật Lâm, Thanh Vân và Thanh Hà ba người cũng bước ra khỏi hội sở.
Nhưng ngay khi mọi người vừa ra khỏi thì bất ngờ, một thông báo vang lên:
[Mọi người chú ý! Nhằm đảm bảo tình báo không bị tiết lộ, kể từ giờ phút này cho tới khi Công thành chi chiến kết thúc, mọi thông tin truyền đi ra ngoài và ngược lại sẽ bị cắt đứt. Kính mong mọi người thông cảm.]
“Ồ! Thử xem.”
Nghe thông báo, ba người Nhật Lâm bèn mở bảng chat ra thử, vài giây sau liền đóng lại. Hắn nhún vai:
“Quả thật đã không thể nhắn tin. Cũng chẳng có gì to tát.”
Mọi người vừa kiểm tra xong, thông báo lại tới.
[Sau đây là tin tức chiến sự.
Theo tình báo vừa mới nhận được, Lang Nhân tộc đã bắt đầu hành động, đồng thời ma thú xung quanh cũng đang di chuyển về hướng này. Mọi người mau chóng theo sắp xếp của phủ thành chủ mà tiến hành.
Ngoài ra, phủ thành chủ cũng vừa mới nhận được một tin tức quan trọng liên quan đến kẻ thực sự đứng sau màn cho trận chiến này. Mời mọi người nhìn lên trời, các pháp sư sẽ dùng hình ảnh tái hiện lại tin tức này.]
“Ồ! Chuyện gì vậy nhỉ?”
“Trình chiếu 3D à?”
Mọi người nghe xong thông báo liền trở nên xôn xao. Ba người Nhật Lâm nhìn nhau, sau đó cùng ngước đầu hướng lên trên.
Uỳnh!
Một tiếng nổ vang lên. Bầu trời trong xanh lúc này chợt mờ đi một chút. Giữa khoảng không ấy, một đoạn video lấy hình thức 3D từ từ hiện ra.
Mọi người không ai để ý đến sự kỳ diệu của pháp thuật. Bởi vì nội dung của video đã thu hút hết toàn bộ chú ý của họ.
Trên màn hình lúc này là một nữ Lang Nhân tộc đối diện với một con quái vật có hình thù kỳ lạ. Thân thể là một khối tròn với một mắt cực lớn ngay chính giữa. Từng sợi xúc tua đỏ như máu vươn ra bám lấy tường vách xung quanh….
Ấm!
Một tiếng nổ bỗng vang lên, và tiếp theo sau là một loạt các sự kiện.
Đồ đằng nát…
Lang Nhân Đại Tế Ti là nữ…
Dung hợp…
Nhị tinh Siêu cấp Mẫu tổ…
Báo thù…
Tổ gấp rút sinh sản…
Ma thú tập hợp…
Tinh Anh, Đầu Lĩnh, Hoàng Kim, Tử Kim, và….
Sáu con Boss…Hắc…Kim!!!