Chương 202: Không gì sánh được
Không Gian Ảo.
Khu giao dịch.
Một thân ảnh xuất hiện tại khu giao dịch, ánh mắt tràn đầy điên cuồng.
“Ha ha ha, thật không ngờ lại thuận lợi như vậy. Ngay tại vài phút sau cuối của thời gian đăng nhập lại vừa kịp hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng, vượt qua Lâm Chi Linh và thành công kiếm đủ 5000 danh vọng.”
Hoàng Bân hưng phấn mở danh sách vật phẩm đặc thù. Mục tiêu của hắn không ngoài cái khác, chính là công pháp Luyện Thần Đạo.
Để đi được tới đây, hắn đã phải chống cự áp lực rất lớn từ đám huynh đệ và trưởng bối của mình.
Bỏ một số tiền lớn chỉ để có được vài trăm danh vọng, thuê người chuẩn bị sẵn vật phẩm hoàn thành nhiệm vụ để hắn chỉ cần gặt hái. Thậm chí thuê cả người chơi chuyên nghiệp đánh Tinh anh, Đầu lĩnh và Boss Hoàng Kim, sau đó chừa lại cho hắn ít máu để lấy mạt huyết, thu gặt danh vọng.
Tiêu hao chừng đó tiền chỉ trong một thời gian ngắn, dù là đối với một tập đoàn lớn cũng không hề dễ dàng. Chỉ trong vòng hai tháng, hầu như 80% các hạng mục đầu tư kinh doanh đều phải bị đình chỉ.
Có điều ai phản đối thì phản đối, ba của hắn, cũng là đương kim chủ tịch lại ủng hộ.
Hai cha con đều biết giá trị của công pháp Luyện Thần Đạo, cho nên quyết định đánh cuộc một phen. Tin tức này cũng không ai báo cho Hoàng Bân biết. Nó là từ một Ma Huyễn Lệnh tên là Danh Sách mà hắn có được do từng làm một Nhiệm Vụ Ẩn Tàng ở Thị Trấn.
“Chủ tịch một tập đoàn lớn thì có nghĩa lý gì. Hồng Nhật Tinh chi chủ mới là mục tiêu của ta. Lúc đó Thư Tuyết, thậm chí là những người khác cũng sẽ không thoát được…. ha ha ha….”
Hoàng Bân cất tiếng cười điên cuồng, lật tới danh mục Tuyệt phẩm.
Tích!
Danh mục hiện ra, hắn hưng phấn nhìn xuống vị trí bên dưới của Định Tâm, tìm kiếm mục tiêu. Nhưng nó…trống rỗng!
“Cái gì?” Hoàng Bân trừng mắt, “Sao lại không có?”
Hắn hoảng hốt tắt đi bảng danh sách vật phẩm. Sau đó mở lại, kéo tới danh mục Tuyệt Phẩm.
“Vẫn không có?”
Hoàng Bân mặt mày tái mét. Hắn sững sờ đứng đó, nhìn chòng chọc vào danh sách từ trên xuống dưới.
Trên đó bây giờ chỉ còn lẻ loi một vật phẩm – Định Tâm.
Có điều, bây giờ có người đã không thể định tâm được nữa.
Đến bây giờ, sao hắn còn không hiểu tại sao thứ kia biến mất. Chỉ có một khả năng!
“Aaaaaaa…. Lâm…Chi….Linh… Ta muốn giết ngươi….aaaa….” Hoàng Bân điên tiết kêu lên.
……
Trước đó vài phút.
Tại một nơi khác trong Không Gian Ảo.
“Xong rồi!” Thư Tuyết nhìn Nhật Lâm, ra hiệu nàng đã nhận được công pháp.
Ánh mắt nàng lúc này vẫn không che dấu được vẻ phức tạp khi nhìn hắn.
Người trước mặt này, sau khi vào Không Gian Ảo gặp nàng cũng không nhiều lời. Chào hỏi xong liền bắt đầu giao dịch.
Ma Huyễn Lệnh – Giao dịch, phương thức hoạt động của nó là tạo ra hai vòng xoáy phân biệt cho hai bên. Đồ vật cần đưa sẽ đặt vào một bên, và ngay sau khi người giao xác nhận, nó sẽ lập tức chuyển qua vòng xoáy bên kia.
Nếu là đồ vật bình thường, trong Chân Thực Ma Huyễn là có thể trực tiếp tiến hành. Nhưng đây là công pháp trong Không Gian Ảo, hai bên cần phải có mặt ở khu giao dịch để thực hiện.
Nhật Lâm và Thư Tuyết vừa rồi là đem tay đặt vào vòng xoáy của mình, sau đó Nhật Lâm mở bảng danh sách đặc thù, chọn lấy công pháp và hô khẩu lệnh.
Sau khi được trí năng của Không Gian Ảo thông báo, Thư Tuyết kiểm tra thấy đúng vật mình cần liền hô xác nhận. Sau đó công pháp liền trực tiếp ấn tải vào đầu nàng.
Lúc này, Nhật Lâm sau khi nghe Thư Tuyết xác nhận cũng không vội rút tay về mà nói tiếp:
“Ma Huyễn Lệnh còn hạn mức giao dịch không?”
Thư Tuyết giật mình:
“Vẫn còn! Anh định…”
“Có thứ này Thùy Linh nhờ tôi giao cho cô.”
“Thùy Linh?”
“Ừm!”
Nhật Lâm gật đầu, sau đó lấy ra một vật đặt vô.
Thư Tuyết nghi hoặc, nàng vội vàng mở ra xem.
[Ma Huyễn Lệnh – Lĩnh ngộ: trợ giúp người chơi hoàn toàn lĩnh ngộ một cảnh giới…]
Trợ giúp…lĩnh ngộ, kể cả Tụ Thần cũng có thể?
Thư Tuyết trừng lớn hai mắt, khó tin nhìn vào vật trên vòng xoáy kia.
Cùng lúc, tiếng Nhật Lâm vang lên:
“Thùy Linh nói, nhờ có cô và Diệp Nhân trò chuyện làm bạn với nàng trong thời kỳ đầu sau khi bị tai nạn, nàng mới có thể vượt qua được khoảng thời gian khủng hoảng khi đó. Nàng biết tôi tới đây nên đã nhờ tôi đưa giúp.”
Nói xong, Nhật Lâm khẽ thở dài.
Hắn cũng không bịa chuyện. Ma Huyễn Lệnh này đúng là của Thùy Linh, chứ không phải cái hắn thu được từ chỗ Thiên Lang.
Trên thực tế hắn chịu giao dịch, có một phần nguyên nhân rất lớn là từ chuyện này.
Thanh Vân nói không sai, chuyện này một khi lộ ra, phiền phức nào chỉ là vài tiếng dè bỉu oan ức. Dù hắn hay các nàng không sợ, nhưng còn người thân của mọi người thì sao?
Loại tai tiếng này, trừ khi Nhật Lâm chứng minh mình có tư cách không nhìn công pháp này, bằng không mặt ai cũng không sáng nổi.
Trấn tinh chí bảo a!
Một người có thể đem công nghệ chế tạo bom nguyên tử duy nhất cho… gái được không?
Ngươi đem mức độ nghiêm trọng của nó nhân lên hàng trăm hàng ngàn lần liền hiểu.
Thùy Linh không yêu cầu hắn làm, vì nàng cũng biết mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Nhưng hai người tâm linh tương thông, nàng biết hắn sẽ làm, và hắn cũng biết nàng hi vọng hắn có cách giải quyết để giúp Thư Tuyết.
Có ân, thì phải trả!
Trong mắt Nhật Lâm, chẳng thứ gì sánh được tâm tình của các nàng.
Thanh Vân lúc đó sau khi biết chuyện liền không tiếp tục khuyên hắn.
Nàng, Thùy Linh, và những người khác, dù chưa thể hoàn toàn hòa hợp, nhưng hầu như đã là một.
Các nàng sẽ có ghen, nhưng tuyệt đối không tồn tại ghét.
Chuyện của một người, chính là chuyện của tất cả.
Thư Tuyết sau khi do dự một hồi, cuối cùng thở ra một hơi và nhận lấy vật phẩm.
“Cảm ơn anh! Chuyện này tôi sẽ đích thân nói với Thùy Linh.”
Tiếp đến, dường như hiểu được nỗi lo lắng của hắn, nàng nghiêm túc nói:
“Tôi có thể cam đoan, trong gia tộc, chuyện này chỉ có tôi và Diệp Nhân biết. Nếu công pháp thật có thể giúp tôi tỉnh lại, chúng ta có thể nói là do tác dụng của dung dịch chữa trị và tiến hóa gen. Dù sao người thật sự biết tình trạng của tôi chỉ có Nghị trưởng. Hoàng Bân và những người khác cũng chỉ là tự biên tự diễn mà thôi.”
Dừng lại một chút, Thư Tuyết nói tiếp:
“Nếu cần thiết. Tôi có thể trì hoãn “thức tỉnh” cho tới lúc lấy được vật phẩm cấp A. Mặc dù không biết những thứ này như thế nào, nhưng nó chắc chắn là tốt hơn cấp B. Lúc đó sẽ không ai có thể nghi ngờ được nữa.”
Nhật Lâm lắc đầu:
“Không cần đâu! Lý do vừa rồi đã đủ. Chỉ cần bảo đảm bên cô không bị ai biết, chuyện bên này tôi sẽ có cách.”
Chuyện này nếu thật như Thư Tuyết nói, vậy Nhật Lâm cũng không quá lo lắng.
Người tu luyện công pháp thì thực lực sẽ gia tăng gấp đôi đúng không? Hắn có thể miễn phí cho tăng gấp ba!
Còn gì thuyết phục cho người khác thấy hắn đã tu luyện Luyện Thần Đạo tốt hơn bằng cách này?
Chỉ cần việc này không bị lộ, đây chính là phương cách chứng minh tốt nhất.
Còn nếu bị lộ?
Vậy thì dùng tới phương pháp bổ trợ mà Nhật Lâm từng nhắc tới với Thanh Vân: Ma Huyễn Lệnh – Sao chép!
Chính là có thể đem vật phẩm đặc thù copy ra thêm một bản.
Thứ này có tồn tại thật không Nhật Lâm không biết. Nhưng Ma Huyễn Lệnh cho đến nay đã xuất hiện rất nhiều chủng loại, bịa thêm một cái cũng chẳng ai chứng minh được nó không có.
“Vậy… được!” Thư Tuyết cũng không miễn cưỡng. Có thể sớm thức tỉnh, nàng mừng còn không hết.
Thở ra một hơi, nàng nói tiếp:
“Những tin tức mà anh yêu cầu, Diệp Nhân đã tập họp và gửi sang hộp thư của anh. Mật khẩu là…”
Không Gian Ảo tuy không nói gì về tính bảo mật. Nhưng ai cũng hiểu, đã nó muốn biết, vậy ngươi còn có thể giấu được sao?
“Ok cô. Vậy, tôi đi nhé.” Nhật Lâm gật đầu, giơ tay định chào từ biệt.
Nhưng hắn chưa kịp đi thì Thư Tuyết vội ngăn lại:
“Khoan đã, tôi cũng có thứ này cho anh.”
“Cho tôi?”
“Ừm! Phiền anh đi với tôi một chút.” Thư Tuyết mỉm cười.
Nói xong, nàng liền hô khẩu lệnh. Một vầng hào quang xuất hiện bao bọc lấy hai người.
[Thư Tuyết muốn dẫn ngươi đến… Đồng ý – Không đồng ý.]
“Đồng ý!” Nhật Lâm xác nhận.
Ngay lập tức, ánh sáng lóe lên một giây rồi vụt tắt. Nhật Lâm phát hiện mình đã ở trong một căn nhà gỗ.
Tiếng của Thư Tuyết vang lên:
“Đây là thư phòng tôi tự thiết kế trong Không Gian Ảo. Mời anh ngồi.”
Nhật Lâm gật đầu, đi tới một chiếc ghế gần nhất ngồi xuống và đưa mắt nhìn quanh.
Nơi đây tràn ngập các loại đồ vật. Thi từ, đàn tranh, sáo trúc, cờ, và đủ loại sách kim cổ. Nhìn như có vẻ rất hỗn tạp, nhưng chủ nhân nơi đây cũng rất khéo tay, cảm giác đập vào mắt chính là gọn gàng và tinh tế.
Thư Tuyết lúc này đã đi tới một góc, trên tay nàng đang ôm lấy một cây cổ cầm. Đợi Nhật Lâm nhìn xong, Thư Tuyết cười nói:
“Ngoài thực tế nó không cổ kính như thế này. Có điều nơi đây chi phí quá cao, tôi không thể không đem tất cả gom hết vào một chỗ.”
“Ha…” Nhật Lâm bật cười.
Thư Tuyết cũng cười.
Cảm thấy không khí đã đủ, Thư Tuyết đột nhiên nhìn hắn.
Nhật Lâm giật mình.
“Chuyện gì? Đừng nói cô nàng này tính thổ lộ à nha?”
Cũng không trách hắn tự luyến. Ánh mắt của Thư Tuyết bây giờ trông khá… kỳ lạ.
Nhưng đó không phải là loại ánh mắt si tình, mà dương như là…đồng tình!
Đồng tình mình sao? Nhật Lâm lúc này cũng đã nhận ra.
Nhưng không đợi hắn hỏi, với một âm điệu khá trầm thấp, Thư Tuyết bắt đầu nói:
“Lần đầu anh đàn bản nhạc kia, tôi lúc đó không có mặt để nghe được. Nhưng Diệp Nhân đã thu lại và gửi cho tôi khi có được quyền hạn. Còn bản nhạc này, là tôi dựa theo cảm xúc khi đó mà dùng cổ cầm tái hiện lại. Mời thưởng thức.”
Thư Tuyết vừa nói xong thì ngay lập tức, cảnh vật xung quanh đột nhiên biến đổi. Nhật Lâm phát hiện hắn đã đi đến một khu đồi, xung quanh tuyết phủ trắng xóa.
Nhưng ngay lập tức, mắt hắn chợt trừng to hết cỡ, mặt tràn đầy khiếp sợ thốt lên:
“Đây là…”