Chương 200: Suy đoán của Diệp Nhân và Giao dịch
Chân Thực Ma Huyễn, thành Tuyết Sơn.
“Em muốn tìm Nhật Lâm?” Thư Tuyết đang đứng trên tường thành nhìn ra ngoài xa thì bỗng đột ngột quay lại.
“Ừm! Em muốn tìm hắn giao dịch.” Diệp Nhân gật đầu, hắn cũng không che dấu.
Bảng Quan hệ có thể ẩn hình, cũng có thể hiện ra công khai cho mọi người nhìn. Hắn là cố tính làm vậy để Thư Tuyết thấy.
Tính cách của chị mình Diệp Nhân rất rõ. Chuyện liên quan đến Thư Tuyết, thà làm trước mặt nàng còn có khả năng thành công. Nếu là cố tình che dấu, tự chủ trương thì dù là có ý tốt, nàng cũng sẽ không bao giờ chấp nhận.
Thư Tuyết nhìn em, thấy thái độ kiên quyết của hắn thì khẽ thở dài. Nàng cũng không ngăn cản:
“Vô ích! Dù cho hắn nể tình Thùy Linh thì chắc chắn cũng sẽ không đem Luyện Thần Đạo đưa cho chúng ta. Huống chi Thùy Linh cũng chưa chắc sẽ đồng ý.”
Diệp Nhân hai tay siết chặt.
Hắn biết chị mình nói đúng. Dù là ai, cũng không thể bỏ qua được sự mê hoặc của công pháp Luyện thần.
Chỉ là tầng thứ nhất liền gia tăng gấp đôi các hạng năng lực. Đây gần như là đem một người bình thường trực tiếp biến thành Siêu cấp thiên tài. Vậy những tầng sau còn đến thế nào?
Luyện Thần Đạo, so với bất cứ thứ gì càng quý giá.
Nó, là vô giá!
Không có người có đầu óc bình thường nào dám bỏ qua nó.
Tuyệt đối không!
Diệp Nhân nhìn Thư Tuyết, cắn răng:
“Vô giá chỉ là một cách nói. Còn giá trị thực tế thì phải xem đối tượng là ai, và trong trường hợp nào. Chân Thực Ma Huyễn chi đỉnh so với nó, Nhật Lâm sẽ lựa chọn cái nào?”
Thư Tuyết lắc đầu. Nàng biết Diệp Nhân tính giao dịch thứ gì, nhưng nàng vẫn không quá tin tưởng sẽ thành.
Có điều nàng cũng không ngăn cản.
Diệp Nhân lúc này đã nhìn lên bảng chat.
Nhật Lâm đã chấp nhận kết bạn.
[Nhân Trung Nhân: Chào anh! Hiện tại anh có thời gian bàn chuyện không?]
[Lâm Chi Linh: Chào anh! Có chuyện gì vậy?]
[Nhân Trung Nhân: Tôi muốn làm một cuộc giao dịch với anh.]
Phía bên kia.
Nhật Lâm nhìn tin nhắn, bất giác liếc qua Thanh Vân. Hai từ giao dịch này làm hắn nhớ tới thời điểm gặp nàng trong khách sạn khi xưa.
Thanh Vân trông thấy ánh mắt của hắn liền hiểu, mặt nàng bỗng chốc đỏ lên.
Thật là xấu hổ a. Mình lúc đó chửi Nhật Lâm là cặn bã, có ai ngờ bây giờ chính mình là trở thành một trong những nguyên nhân khiến hắn càng… cặn bã hơn!
“Khục… xem tiếp, xem tiếp!” Thấy Thanh Vân trừng mắt, Nhật Lâm cười giả lả.
[Lâm Chi Linh: Giao dịch gì?]
[Nhân Trung Nhân: Có phải anh muốn tìm Phượng Hoàng Chi Huyết?]
Nhật Lâm giật mình, nhưng hắn nhanh chóng hiểu ra.
Thanh Hà nhìn nội dung cũng khẽ cười:
“Ây, vụ anh rêu rao tìm Phượng Hoàng Chi Huyết, ngay cả Diệp Nhân cũng biết rồi. Nhìn nội dung tin nhắn, có lẽ hắn cũng đã đi thư viện tìm hiểu được tin tức.”
“Cũng không hẳn! Phượng Hoàng Chi Huyết nằm ở Tuyết Sơn, có lẽ bên đó có nhiều tin tức hơn bên này. Không nhất thiết phải là Thư Viện.”
“Ừm! Vậy anh tính sao? Nói thật cho hắn biết chúng ta đã không cần?”
Nhật Lâm trầm tư một lát, sau đó lắc đầu:
“Để xem giao dịch là gì rồi tính. Giờ tuy không cần, nhưng biết đâu sau này có tác dụng.”
Hắn nói xong liền nhắn:
[Lâm Chi Linh: Đúng vậy! Anh muốn giao dịch thế nào?]
Ở bên kia, trông thấy Nhật Lâm xác nhận, Diệp Nhân liền thở ra một hơi.
Tin tức về Phượng Hoàng Chi Huyết là hắn tra được trong thư viện. Và cũng nhờ thế mà hắn mới biết một điều: thứ này liên quan đến Nhiệm Vụ Bí Tàng.
Dựa theo hắn biết, mỗi một map chỉ có một Nhiệm Vụ Bí Tàng mà thôi. Ở Thị Trấn, Nhật Lâm đã nhận được trứng Vương thú Thiên Hồ. Ở Thành Thị hiện nay thì hẳn là liên quan đến Thiên Lang.
Vậy, Nhiệm Vụ Bí Tàng này chắc chắn phải xuất phát từ Tân Thủ Thôn!
Mà Tân Thủ Thôn lại là một map đặc biệt. Bất kỳ thôn nào đều có map hoàn toàn giống nhau!
Đồng thời hắn thông qua điều tra cũng phát hiện được một điều. Đó là chưa từng nghe có ai đạt được Nhiệm Vụ Bí Tàng tại Tân Thủ Thôn, ngoại trừ Nhật Lâm!
Kết hợp tất cả những dự kiện này, Diệp Nhân cho rằng nếu Tân Thủ Thôn thật có Nhiệm Vụ Bí Tàng, vậy nó là duy nhất. Một người nếu đạt được, vậy những người khác sẽ hết cơ hội.
Điều này cho thấy cái gì?
Đó là trong hàng chục triệu cái thôn, với toàn bộ người chơi liên minh, chỉ có mỗi một mình Nhật Lâm là đạt được Nhiệm Vụ Bí Tàng duy nhất này!
Có thể hiểu giá trị của nó sẽ lớn đến mức nào?
Diệp Nhân cũng cho rằng nhờ hoàn thành một phần nhiệm vụ này, nhận được phần thưởng từ đó nên Nhật Lâm mới lợi hại như vậy, trở thành đệ nhất người chơi.
Vậy, nếu một khi hắn hoàn thành được toàn bộ, há không phải càng kinh khủng?
Chân Thực Ma Huyễn chi đỉnh, Diệp Nhân cũng không có nói quá.
Quay trở lại, hắn lúc này đã tiếp tục nhắn.
[Nhân Trung Nhân: Phượng Hoàng Chi Huyết nằm ở lãnh địa Hồ Nhân tộc. Ngày mốt bên chúng tôi sẽ bắt đầu công thành đám Hồ Nhân. Nếu tôi lấy được Phượng Hoàng Chi Huyết, tôi muốn đem nó đổi lấy một thứ.]
[Lâm Chi Linh: Ồ! Thứ gì?]
“Tới rồi!” Diệp Nhân hít sâu một hơi.
Hắn cũng không phát giác, Thư Tuyết lúc này cũng đã đi tới bên cạnh, mắt cũng đang nhìn chòng chọc vào bảng chat.
Nàng ngoài miệng trông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng thực chất hiện tại trong lòng cũng cực độ hồi hộp.
Mặc dù biết chuyện khó thành, nhưng ánh mắt lúc này đã không giấu nổi một niềm hi vọng rằng kỳ tích sẽ phát sinh.
Diệp Nhân tay run run, nhắn tiếp.
[Nhân Trung Nhân: Công pháp Luyện Thần Đạo.]
Ở bên kia.
“Luyện Thần Đạo?” Nhật Lâm ngẩn người, ngay cả Thanh Vân Thanh Hà cũng thế.
Giá trị của Luyện Thần Đạo ba người đương nhiên biết. Mặc dù đối với bọn họ hiện nay đã không còn là vô giá, nhưng người khác đâu biết. Mọi người sẽ chỉ biết một điều: có điên mới đem đi đổi!
Qua một lúc lâu, Thanh Hà chợt thở dài:
“Là vì Thư Tuyết.”
Thanh Vân và Nhật Lâm trầm mặc.
Hai người cũng đã hiểu mục đích của Diệp Nhân.
Thư Tuyết trở thành người thực vật. Nếu dung dịch chữa trị gen cấp B cũng không chữa được, vậy vấn đề hẳn là nằm ở khía cạnh tinh thần.
Luyện Thần Đạo, luyện chính là tinh thần. Nếu Thư Tuyết luyện thành tầng thứ nhất Tụ Thần, vậy gần như 99% là nàng sẽ được chữa khỏi.
Thanh Vân nhìn Nhật Lâm, do dự một chút rồi nói:
“Sinh cảnh của anh…”
Nàng vẫn là không dám nói ra, nhưng Nhật Lâm hiểu. Hắn suy nghĩ một chút rồi lắc đầu:
“Anh không chắc. Nếu là Sinh, Biến và Hóa đều luyện thành, vậy hẳn không thành vấn đề. Nàng dù sao chỉ là tinh thần bị suy yếu hoặc tình trạng tương tự như thế, ý thức chắc chắn vẫn còn. Nếu không thì Chân Thực Ma Huyễn nàng đã không vào được rồi.”
Thanh Vân cắn môi.
Nhật Lâm biết nàng nghĩ gì. Thanh Vân là không hi vọng hắn giao dịch.
Không phải nàng ích kỷ. Luyện Thần Đạo các nàng không ai cần, dù nàng có thật ích kỷ thì cũng không đến nổi không bỏ được thứ này. Huống chi Thanh Vân là có ý muốn Nhật Lâm dùng Huyền Kinh cứu Thư Tuyết chứ không phải là bỏ mặt nàng.
Vậy tại sao Thanh Vân lại nghĩ vậy?
Bởi vì nếu Nhật Lâm chấp nhận giao dịch, hắn có khả năng sẽ bị người khác…phun!
Giá trị của công pháp Luyện Thần lớn đến cỡ nào? So với trấn tinh chi bảo còn quý!
Mà chuyện này không ai biết thì thôi, nếu để người khác biết hắn đem công pháp cho…gái, phun chỉ là một cách nói giảm mà thôi.
Thằng ngu, mới là cách nói đúng!
Đây, mới chính là nguyên nhân Thanh Vân không muốn Nhật Lâm giao dịch.
Nàng không muốn người yêu mình phải chịu tiếng oan.
Mặc dù cũng chưa chắc người bên ngoài sẽ biết, nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.
Thanh Vân ở trong thương trường biết bao lâu? Nàng rất rõ ràng, “thằng ngu” chỉ là khai vị mà thôi.
Thanh Hà lúc này cũng hiểu ra, chỉ biết lắc đầu thở dài.
Nàng biết chị mình nghĩ không sai, cũng thật không hi vọng Nhật Lâm phải gánh nỗi oan này.
Nhưng tâm tính thiện lương của nàng khiến nàng không thốt nên lời.
Thanh Vân suy nghĩ một chút rồi nói:
“Chúng ta có thể nói mình có cách giúp nàng, nói nàng chờ một thời gian. Đợi khi Huyền kinh tầng hai của anh thành, vậy liền có thể thực hiện lời hứa. Cũng không nhất thiết phải giao dịch.”
Đây đúng là cách tốt nhất. Dù Thư Tuyết tin hay không, chỉ cần Nhật Lâm lúc đó thực hiện là được. Cũng chẳng ai mất cái gì.
Nhật Lâm lúc này sau một hồi trầm mặc, nghe Thanh Vân nói xong thì cười lắc đầu:
“Em nói đúng, nhưng cũng không cần thiết. Anh đã có cách!”
“A! Cách gì?”
“Kỳ thật cũng không hẳn là cách, chỉ là một giải pháp dự phòng khá ổn mà thôi.”
Nhật Lâm cười nhìn ánh mắt tò mò của hai cô gái, mở miệng:
“Ma Huyễn Lệnh!”