Chương 198: Tứ đại thế lực và Tử vong xạ tuyến
Nam Châu, 1h sáng.
“Đăng xuất!”
Nhật Lâm mở mắt.
“Công thành chi chiến. Thật là chờ mong!”
Tràng cảnh như vầy, hẳn chỉ từng thấy trên phim. Nhưng dù là 2D hay 3D, hoặc giá thành sản xuất bộ phim có cao thế nào đi chăng nữa thì sao có thể bằng người thật việc thật, trực tiếp đưa thân trải nghiệm được.
Mặc dù cũng chỉ là game ảo, nhưng độ ảo thì như thật nha.
“Thời gian mất ba ngày, lúc đó mình hẳn cũng đột phá Sinh cảnh tầng hai. Một khi tầng hai thành, vậy liền có thể tác động đến tinh thần rồi.”
Sinh cảnh tầng một hắn cần chưa tới nữa tháng liền luyện xong. Còn tầng hai lại mất gần hai tháng.
Sinh, Biến và Hóa ở tầng một có thể tác động lên vật chất ở cấp cơ bản, còn tầng hai thì cao hơn và bắt đầu tiếp xúc đến lĩnh vực tinh thần.
Có người thắc mắc. Không phải Nhật Lâm có thể phóng xuất tinh thần lực sao? Thần niệm thậm chí là niệm thể hắn cũng làm được, vậy không phải là hắn đã tiếp xúc với lĩnh vực tinh thần rồi ư?
Thực tế là khác nhau.
Thần niệm, phóng xuất tinh thần lực hay tạo niệm thể, tất cả đều thuộc “thuật”.
Nói nôm na, là Nhật Lâm dựa vào chú giải mà học được cách làm. Chứ không phải muốn làm liền làm được.
Nhưng Sinh cảnh nói riêng hay Huyền Kinh nói chung, đi là con đường lĩnh ngộ huyền ảo. Nói theo khoa học, chính là tìm hiểu nguyên lý của vạn vật.
Biết cách tạo ra một vật là một chuyện, nhưng hiểu được tại sao làm vậy lại có thể tạo ra vật ấy lại là chuyện khác.
Đây là sự khác biệt giữa đủ khả năng làm một việc và thật sự biết rõ cách làm.
“Ok, tiếp tục tu luyện thôi. Nhưng trước đó, còn cần đi giải quyết một thứ trước đã.
Nhật Lâm đứng dậy, hoạt động thân thể một chút rồi… biến mất.
Thuần Di!
…..
Ngục giam.
Một thân ảnh với hai tay bị xích đang không ngừng la hét.
“Aaaaaa…..”
Tử Băng cau mày, nhìn một tên thuộc hạ hỏi:
“Hôm nay là lần thứ 9 rồi?”
“Vâng!” Thuộc hạ gật đầu, hắn chép miệng:”Chiếu tình huống này, có lẽ sẽ không qua khỏi đêm nay.”
Huyễn khí có tính ăn mòn, nhưng chỉ cần là người tu luyện liền có thể kháng được. Nhưng ảo giác huyễn cảnh mà nó tạo ra, ngay cả Ngũ Hành Thể cảnh cũng chịu không nổi, huống chi chỉ là Cương Thể tầng năm như Lôi Liên.
Tử Băng nghe hắn nói thế chỉ gật đầu, mặt nàng cũng không hề tỏ ra một chút đồng tình:
“Giám sát chặt chẽ!”
Bỏ lại một câu nói đơn giản, Tử Băng cũng không nhìn thêm một chút liền quay người rời đi.
Huyễn khí phát tác thất thường cũng không phải không có. Lôi Minh dù bất mãn cũng không dám ý kiến ý cò. Nếu dám? Vậy chờ đợi bọn hắn chính là diệt vong.
Liên minh chỉ là không muốn làm căng, không có nghĩ là không có năng lực xử lý bọn chúng. Thế lực khiến liên minh thật sự e ngại chỉ có ba “thời đại” kia, và…hung thú!
“Vâng! Tổ trưởng.”
Tên thuộc hạ tuân lệnh. Hắn cẩn thận dò xét xung quanh, nhìn kỹ Lôi Liên một hồi. Sau khi đảm bảo mọi thứ vẫn bình thường, hắn mới chốt cửa và rời đi.
…
“Đến phiên mình rồi!” Nhật Lâm nhìn mọi người đi khỏi liền bắt đầu hành động.
Có Không Gian Ẩn Thân, Tử Băng và những người khác đều không thể phát hiện ra sự tồn tại của hắn.
Nhật Lâm lúc này đi tới chỗ của Lôi Liên, chỉ tay khẽ điểm.
Ngay lập tức, ảo giác huyễn cảnh liền dừng lại.
Lôi Liên cả người rủ xuống, hai mắt vô thần. Những ngày này, hắn đã bị ảo giác huyễn cảnh tra tấn đến mất đi cảm giác đối với mọi chuyện bên ngoài. Chỉ có hơi thở thoi thóp là đang chứng minh cho người khác, hắn vẫn còn sống.
“Bị như thế mà cũng không trở nên điên loạn, là do trận pháp sao?” Nhật Lâm có chút tò mò, “Thời gian không nhiều, làm nhanh rút nhanh thôi.”
Tay hắn một lần nữa nâng lên, đặt lên đầu kẻ trước mặt.
Nhật Lâm truyền âm:
“Mặt Tây có bao nhiêu thế lực lớn?”
Nói xong, hắn liền sử dụng Hồn thuật – Sưu Hồn!
Đây là một phương pháp sử dụng hồn lực để dò xét ký ức hiện hữu của mục tiêu. Xin nhắc lại, là ký ức hiện hữu, chứ không phải toàn bộ ký ức.
Ký ức của một người trưởng thành quá rắc rối và phức tạp. Mặc dù nó không mang theo cảm xúc, nhưng nếu là dò xét toàn bộ thì ngay cả Nhật Lâm nếu tiêu hóa hết cũng muốn nổ đầu.
Cho nên Sưu Hồn cũng phân nhiều loại. Loại Nhật Lâm sử dụng là một phương pháp dùng hồn lực, thông qua lời nói kích thích mục tiêu nhớ lại, sau đó liền bắt lấy nội dung trong đó.
Đây cũng có thể gọi là dò xét chọn lọc.
Lúc này, sau khi nghe Nhật Lâm hỏi, thân hình của Lôi Liên chợt run lên. Một loạt những ký ức liên quan đến câu hỏi từ từ hiện về.
Liên Minh, Sáng Thế, Cứu Thế, Diệt Thế!
“…Cái quái gì thế?” Nhật Lâm khóe miệng co giật.
Đặt những cái tên hầm hố thế làm gì? Các ngươi nghĩ mình là đang ở map cuối, chuẩn bị đánh ra ngoài vũ trụ?
Hắn lắc đầu bó tay, nhìn lại Lôi Liên.
Ánh mắt người này so với khi nãy càng mờ đi.
“Sắp chống không nổi rồi.”
Nhật Lâm mặt không biểu tình, tiếp tục truyền âm:
“Người mạnh nhất có tu vi thế nào?”
Thân hình Lôi Liên lại run lên, lần này càng mạnh hơn.
Ở đối diện, khác với lần trước là chỉ thu được một ít âm thanh, Nhật Lâm lần này lại bắt được một đoạn hình ảnh.
Trong ký ức của Lôi Liên, một người với thân ảnh mơ hồ, tay cầm một cây thương đang đứng trên không trung. Hắn nâng thương lên cao, sau đó đột ngột bổ xuống. Tức thì một tiếng nổ vang lên, cả một vùng đất bên dưới bị san bằng, kèm theo đó là một vết khoét có độ sâu hơn trăm mét.
Đoạn hình ảnh kết thúc, tiếp đó lại xuất hiện những đoạn hình ảnh tương tự khác.
Nhật Lâm chép miệng:
“Bán kính sát thương cũng bằng một quả bom nguyên tử cỡ nhỏ rồi. Có điều lực công kích chủ yếu tập trung tại vị trí trung tâm, uy lực với bom nguyên tử còn mạnh hơn.”
“Tu vi những người này hơn xa Ngũ Hành Thể, xem ra là cảnh giới tiếp sau.”
Hắn suy nghĩ một chút, lại tiếp tục truyền âm:
“Hung thú mạnh nhất mà ngươi biết.”
Lời dẫn vừa phát, một hình ảnh lại hiện lên. Cũng là cảnh vật của đoạn hình ảnh đầu tiên, cũng là người cầm thương khi đó. Nhưng rồi…
Xẹt!
Một tia sáng không biết từ đâu bắn tới, lấy một tốc độ cực nhanh xuyên qua thân thể hắn.
Phụt!
Thân ảnh kia liền hóa thành tro bụi!
“…”
Nhật Lâm đồng tử co rụt, mặt trở nên âm trầm.
Hình ảnh bắt đầu biến mất. Nhưng lần này, tốc độ tiêu thất của nó thật chậm… thật chậm…
Hai mắt Lôi Liên lúc này đã hoàn toàn mờ đục.
Nhật Lâm lạnh lùng nhìn hắn, lòng không có bất kỳ dao động.
Kẻ này muốn hủy hắn, chẳng khác nào là muốn hủy đi hi vọng của các nàng. Nhật Lâm sao có thể bỏ qua.
Thùy Linh nếu không làm, hắn cũng sẽ làm!
Thời điểm Lôi Liên thực hiện hành động kia, cũng chính là lúc hắn ký vào giấy báo tử!
……
Reng….!
Reng….!
Tiếng chuông báo hiệu có sinh mệnh vừa dập tắt vang lên.
Lần này chỉ qua hơn 30s, hầu như tất cả mọi người trong ngục giam đều có mặt.
Tên thuộc hạ khi nãy đang đặt tay lên tai nghe, liên tục xác nhận điều gì đó. Sau một lát, hắn thở phào một hơi:
“Báo cáo Tổ trưởng. Mọi thứ vẫn ổn, quá trình đã được thiết bị giám sát ghi lại hoàn chỉnh.”
Tử Băng gật đầu:
“Gửi cho bên kia. Sau đó cho người sắp xếp ổn thỏa.”
“Vâng!”
“Còn nữa!” Tử Băng nhìn thân hình bất động trước mặt, “Hỏa táng cho hắn”
“Tuân lệnh!”
……
Ngục giam trên không.
Nhật Lâm và Thùy Linh đang sóng vai.
Nàng khi nãy phát hiện thần niệm của mình tiêu tán liền chạy tới đây xem tình hình.
“Anh tìm thấy gì?” Thùy Linh hỏi.
“Cũng không gì nhiều. Bốn thế lực lớn gồm Liên Minh, Sáng Thế, Diệt Thế, Cứu Thế. Vài người mạnh nhất nơi đó, và một… Tử Vong Xạ Tuyến.”
“Tử Vong Xạ Tuyến? Mạnh cỡ nào?” Thùy Linh hưng phấn.
“Một kích toàn lực của em!”
“Ồ! Vậy cũng không mạnh lắm.” Thùy Linh nhún vai.
“…”
Nhật Lâm bật cười, hắn hiểu ý nàng. Mạnh đối với nàng, chứ không phải với hắn.
“Có điều, đây cũng chỉ là thứ mà một Phó đội trưởng như Lôi Liên có khả năng biết tới. Cũng không đại diện đó là thứ mạnh nhất ở mặt Tây.”
“Hì! Hai tháng sau, em sẽ vượt xa nó.”
“Ừm! Đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Dạo biển không?”
“Yeah!”