Chương 178: Bánh vẽ
Chân Thực Ma Huyễn, khu vực cấp 55.
“Hỏi Bích Ngọc?” Thanh Hà kinh ngạc lập lại câu nói của Nhật Lâm.
“Ừm! Bên họ chuyên về phân phối và buôn bán xuyên lục địa, lượng tiền dự trữ xoay vòng sẽ rất lớn. Trong game hẳn cũng là dạng phong cách này. Nếu đã phải nhờ bên ngoài, thay vì tìm nhiều người trợ giúp, chi bằng chọn một bên đủ khả năng là được.”
“Anh nói cũng có lý.” Thanh Hà gật đầu.
Nàng biết suy nghĩ này thật không tồi.
Chuyện về mặt Tây và Dị Năng Giả, Nhật Lâm cũng đã kể cho mọi người nghe. Bao quát những việc xảy ra tại tư dinh Lê gia.
Dù nói thế nào, Lê gia đúng là phải chịu ơn của Nhật Lâm. Nếu hắn thật có yêu cầu, chỉ cần trong khả năng thì Bích Ngọc hẳn sẽ không từ chối.
Nghĩ tới đây, Thanh Hà cười cười nhìn người yêu:
“Ân tình này thật không nhỏ nha. Nàng có khi nào chẳng những dễ dàng chấp thuận, còn chịu…ai ui… đau…”
Nhìn Thanh Hà giả vờ ôm đầu khóc lóc, Nhật Lâm khẽ hừ:
“Bớt xem ba cái thể loại ngôn tình đi.”
“Hứ, ai biết không phải là thật nha. Không phải người ta ban đầu cũng là bị dính chiêu này.” Thanh Hà không phục chu mỏ.
Đúng là thế!
Mặc dù Thanh Vân Thanh Hà thật sự là bị tính cách của Nhật Lâm chinh phục chứ không phải do bị ân tình chi phối. Nhưng hai nàng không phủ nhận, bởi vì ân, nên các nàng mới bắt đầu chú ý hắn, dò xét hắn, cuối cùng mới… lún vào.
Bích Ngọc có thể ngoại lệ?
Nhật Lâm nghe giọng điệu của nàng bèn lắc đầu cười:
“Làm sao giống nhau được.”
“Sao không giống?”
“Tính cách mỗi người khác nhau, hoàn cảnh sống cũng khác nhau, sẽ có tư tưởng và suy nghĩ khác nhau. Cùng một sự việc, mỗi người sẽ có cái nhìn khác biệt.”
“Hì…biết là vậy, nhưng mà để xem!”
Thanh Hà nhún vai, cũng không tranh cãi. Nàng chỉ là muốn tám chuyện với người yêu, chứ không thật sự nghiêm túc với đề tài này.
Nhật Lâm cũng vậy, cho nên mọi việc liền dừng ở đây. Bàn luận tốt xấu về người khác không phải là sở thích của hai người. Chỉ là đụng chuyện thì nói một chút rồi thôi.
“Rồi rồi, tiếp tục nào.” Nhật Lâm chốt.
“Ok anh!”
Hai người lại tiếp tục cày cấp.
……
Chân Thực Ma Huyễn, 18h30.
Nhật Lâm đi trên đường cái, điểm tay mở ra khung chat.
Sau khi về thành cùng với Thanh Hà, hai người liền tách ra. Công việc của Thanh Vân và Thanh Hà cũng không ít, thỉnh thoảng ba người mới có thể đi chung tới nhà hàng ăn uống thư giãn.
Nhấn vào danh tính Thương Chi Luyến, Nhật Lâm nhắn tin:
[Lâm Chi Linh: Chào cô! Hiện tại cô có rảnh không?]
Tin nhắn vừa gửi đi, lúc này ở thành Tương Quy, Bích Ngọc đã nhận được và xem xong. Nàng hiện tại có chút ngẩn người.
Nguyên nhân là vì dạng nội dung này quá quen thuộc. Đa phần những chủ nhân của dạng tin nhắn này đều là người ái mộ nàng, trong đó có cả những người quyền quý.
Cũng vì thế mà trong một thoáng chốc, nàng chợt cho rằng Nhật Lâm cũng có ý với nàng. Nhưng chỉ trong chớp mắt, nàng khẽ lắc đầu cười:
“Quả thật có chút ám ảnh rồi. Àiiii, chuyện này đúng là khó dứt.”
Do tính chất công việc nên nàng phải lộ diện khá nhiều. Người có một chút năng lực cũng sẽ tìm được thông tin liên hệ dùng cho bên ngoài của nàng.
Mặc dù đã có thư ký xử lý đầu vào trước, nhưng cuối ngày nàng cũng sẽ nhận được một báo cáo tổng hợp. Tần suất tin nhắn dạng này tuy không quá nhiều, nhưng một tháng ba bốn lần vẫn có.
“Hì, đây chắc là lần đầu tiên mình trả lời dạng “tỏ tình” này thì phải.” Cười tự giễu một chút, Bích Ngọc bắt đầu nhắn tin hồi đáp:
[Thương Chi Luyến: Tôi hiện không có công việc. Có chuyện gì vậy?]
Công việc đương nhiên là có, nhưng Nhật Lâm đủ tư cách khiến nàng đối đãi đặc biệt.
[Lâm Chi Linh: Tôi cần một số tiền lớn. Nếu cô có, chúng ta có thể giao dịch.]
Số tiền lớn?
Bích Ngọc lại ngẩn người.
Lớn đến cỡ nào mà ngay cả Thanh Vân bên kia cũng không giúp hắn được?
[Thương Chi Luyến: Anh cần bao nhiêu?]
Bích Ngọc nhanh chóng phản hồi, cũng không đề cấp tới chuyện giao dịch. Ý trong cho không nói cũng hiểu.
Đúng như Thanh Hà phán đoán. Bích Ngọc thân là người làm ăn, đương nhiên thừa biết mình nói chuyện kiểu này có chút khác thường, nhưng nàng cũng không quan tâm.
Nếu có thể dùng việc này trả lại một phần ân tình cho Nhật Lâm, nàng tình nguyện làm một lần “người tốt”.
Ai biết Nhật Lâm tuy hiểu hàm ý trong đó, nhận được tin nhắn hắn vẫn giữ nguyên lập trường giao dịch.
[Lâm Chi Linh: Tôi cần 10000 Đại Kim. Cô muốn giao dịch Ma tinh, Thần tinh Mệnh tinh, hay thậm chí là trang bị Tử Kim đều được. 10000 đổi 100 hoặc 2 trang bị Tử Kim.]
Nhiều như vậy? Bích Ngọc giật mình.
Nàng dù đã đoán trước cũng không tránh khỏi bất ngờ. Nhưng đồng thời, một cảm giác bất lực bỗng chốc lại dâng lên trong lòng.
Hắn, đã mạnh tới nổi ngay cả trang bị Tử Kim cũng có thể đem ra giao dịch rồi?
Tử Kim a!
Nàng chỉ có 3 cái. Một cái là do chính nàng lấy được. Hai cái còn lại là dựa vào các mối quan hệ. Ngoài Nhật Lâm thần bí ra, những người khác cao nhất là chỉ có hai trang bị Tử Kim mà thôi.
Bích Ngọc tin rằng trong Chân Thực Ma Huyễn, người mạnh hơn nàng sẽ không ít, nhưng người có thể cạnh tranh với nàng chắc chắn sẽ không nhiều, chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Luận số lượng thành viên, luận tài chính, luận tin tức, nàng không hề nghi ngờ là đệ nhất.
Kỹ thuật không được, vậy dùng tiền bạc và trang bị đến góp. Nàng chưa từng thua qua ai!
Thế mà bây giờ có kẻ lại không nhìn những thứ này của nàng. Hắn đã đi trước mọi người quá xa, quá xa…
Trong một thoáng chốc, Bích Ngọc tâm tình như tuột dốc không phanh. Nhưng ngay tại thời điểm này, một vài hình ảnh và tin tức bỗng xẹt qua đầu nàng. Bích Ngọc như được tiếp thêm sức mạnh, cắn răng nhìn vào màn hình trước mặt.
[Thương Chi Luyến: Tôi có thể cho anh mượn, không cần phải giao dịch.]
Nàng bản ý là muốn cho. 10000 Đại Kim tính theo giá trị thật tuy rất lớn đối với người khác nhưng trong mắt nàng cũng chẳng đáng kể gì, thậm chí đối với các công ty cũng chỉ là một bút tài chính tương đối lớn mà thôi.
Vấn đề là trong Chân Thực Ma Huyễn, muốn trong thời gian ngắn gom đủ số tiền này cũng không dễ. Do tính chất của tập đoàn nên nàng thường tích trữ nhiều hơn so với người khác vậy thôi.
Nhưng nếu là cho không Nhật Lâm, hắn chắc chắn sẽ không nhận. Nên nàng chỉ có thể lùi lại chọn cách cho mượn. Mượn, chứ không phải vay. Cho nên không nói tới lãi suất.
[Lâm Chi Linh: Không được! Tôi hiểu ý cô nhưng việc nào ra việc đó. Chuyện này đã nói là giao dịch thì liền giao dịch đi.]
Bích Ngọc trầm ngâm. Nhật Lâm lại nhắn tiếp:
[Lâm Chi Linh: Như vầy đi. Tôi cũng nói thẳng. Số tiền này cộng với vài ba thứ có giá trị tương đương là dùng để mua lại sản nghiệp của một NPC. Hồi báo thì không biết là gì, có thể là Đại Kim, Ma tinh Thần tinh các thứ hoặc là cái khác. Nhưng hẳn là dạng kết toán hàng ngày hoặc hàng tuần. Tôi cho cô 10% cổ phần cứng, không pha loãng tỉ lệ. Cô thấy thế nào?]
Tin nhắn vừa tới, Bích Ngọc xem xong liền bật cười. Nhắc tới giao dịch, nàng lúc này đã trở lại vẻ tự tin lúc trước.
Dựa theo hắn nói, 10000 Đại Kim là có thể chiếm khoảng 25% cổ phần, nhưng hắn chỉ cho nàng 10% cổ phần!
Còn chống pha loãng?
Cái gọi chống pha loãng, ý chỉ trong tương lai, dù cho Nhật Lâm có gia tăng vốn điều lệ hay gì gì khác, nói chung là đầu nhập thêm, nàng dù không tham gia thì cổ phần vĩnh viễn cũng là 10%.
Chỉ là Nhiệm Vụ Ẩn Tàng còn có thể thêm tiền?
Bích Ngọc không tin.
Cho nên chuyện này nói trắng ra là Nhật Lâm tung bánh vẽ.
Mặc dù bánh vẽ không nhất thiết là không thể thành bánh, nhưng hi vọng quá xa vời.
Nếu là ở thực tế, sản nghiệp nằm trong tay nàng vận hành, giá trị tương lai của nó sẽ không biết bao nhiêu mà tính.
Nhưng đây chỉ là trong game, lại là sản nghiệp của một thành thị nhỏ nhoi mà thôi. Trên đó còn có Chủ thành và có lẽ còn cao hơn.
Nhiệm Vụ Ẩn Tàng sẽ không thể cho người chơi chịu thiệt, đây là chắc chắn. Nhưng nó chỉ là ẩn tàng, giá trị có thể lớn bao nhiêu?
So với những thứ có giá trị thực dụng hơn như Ma tinh, Thần tinh hay trang bị Tử Kim, 10% lợi nhuận quả thật không đáng nhắc tới.
Nhật Lâm thực tế chỉ là đang biến tướng để nàng không phải áy náy chuyện ơn nghĩa mà thôi. Vừa có giao dịch, đầu to lại nằm ở Nhật Lâm, cũng mang ý nghĩ hắn “chịu ơn” nàng.
Nghĩ như vậy, Bích Ngọc liền dứt khoát chấp nhận.
[Thương Chi Luyến: Ok anh! Vậy thì tôi lấy 10% đi. Khi nào thoát game anh đến chỗ của tôi trong Không Gian Ảo để giao dịch nhé.]
[Lâm Chi Linh: Ok! Gặp lại sau!]
Ở phía bên kia, Nhật Lâm vui vẻ đóng bảng chat. Hắn khẽ cười:
“Đúng là bánh vẽ không sai. Nhưng biết đâu đấy!”