Chương 174: Thân thế
Nam Châu, trên sân thượng.
Nhật Lâm lúc này đang nằm trên ghế bố hai bên hắn là Như Yên và Minh Yên. Ba người sau khi ăn tối xong đã cùng lên đây trò chuyện thư giãn.
Nhật Lâm hiện đang kể về hành trình đi Trung Châu của hắn, đồng thời nói về những sự việc liên quan đến mặt Tây và Dị Năng Giả.
Hắn vừa nói vừa quan sát phản ứng của hai cô gái, sau đó thầm xác định:
“Quả nhiên hai nàng cũng có liên quan đến những thứ này.”
Chuyện này nếu là người mới lần đầu nghe thấy, chắc chắn sẽ có phản ứng rất lớn. Hai nàng tuy cũng tỏ ra kinh ngạc, nhưng cũng là do tình tiết gây nên chứ không phải vì chưa từng nghe đến.
Nhật Lâm hỏi:
“Hai em cũng biết về mặt Tây và Dị Năng Giả, có từng tiếp xúc với họ?”
Nếu ba người đã xác lập quan hệ, hắn cũng không tiếp tục e ngại mà hỏi thẳng trực tiếp.
Hai cô gái nghe hắn hỏi vậy thì đều lâm vào trầm mặc. Minh Yên nhìn chị hai, tính mở miệng nhưng rồi lại thôi.
Trải qua một hồi, Như Yên mới khẽ thở dài:
“Tụi em chưa từng tiếp xúc, nhưng đúng là biết một ít chuyện bên mặt Tây. Bởi vì…”
Âm thanh im bặt, cổ họng Như Yên như bị nghẹn lại. Minh Yên bên này, nước mắt đã bắt đầu rơi xuống.
Nhật Lâm nhẹ nhàng nắm lấy tay hai người, yên lặng chờ đợi. Hắn không bảo Như Yên dừng lại, hắn muốn nàng tiếp tục.
Loại áp lực vô hình này, các nàng đã gánh quá lâu. Nếu ngay cả bây giờ cũng không thể giải tỏa đi một ít, chỉ sợ hai người sẽ sụp đổ.
Như Yên hít một hơi thật sâu, bằng giọng run run, nàng nói tiếp:
“Bởi vì… ba mẹ tụi em ở bên kia.”
Nói xong câu này, Như Yên phảng phất như đã hết sức lực, nước mắt theo đó tuôn chảy.
Ở một bên, Minh Yên cũng nghẹn ngào lên tiếng:
“Ba tụi em là Hồ Thiên Luân, ông là con cháu của Hồ gia.”
Hồ gia!
Vừa nghe thấy tên của dòng họ này, mắt Nhật Lâm trừng lớn hết cỡ, cực độ kinh ngạc.
Cả thế giới có không ít gia tộc họ Hồ. Nhưng nếu Minh Yên đã cố tình nhắc tới, vậy chỉ có thể là Hồ gia kia.
Gia tộc nắm trong tay đại tập đoàn đời trước!!!
Trước khi ngũ đại tập đoàn và liên minh thành lập, Hồng Nhật tinh chịu sự chi phối của ba đại tập đoàn được điều hành bởi ba đại gia tộc. Hồ gia là một trong ba gia tộc đó.
Nếu nói tội ác của ngũ đại gia tộc hiện nay là một, vậy thì tội ác của bọn họ là… một trăm!
Gấp trăm lần!
Đối với tập đoàn thuộc Hồ gia, ngoài mặt đây là một tập đoàn bán lẻ toàn cầu, nhưng thực chất đó chỉ là cầu nối cho hoạt động buôn bán, phân phối ma túy ở phía sau.
Dù là trực tiếp hay gián tiếp, số người bị hại trên tay bọn họ nhiều không kể siết, cũng đã có vô số gia đình cửa nát nhà tan.
Trải qua một phen sửng sốt, Nhật Lâm lại lâm vào trầm mặc. Vì hắn chợt nhớ tới một ít tin tức được liên minh công bố trước đây.
Gia tộc này là truyền thừa theo kiểu nuôi cổ!
Mỗi thành viên trong gia tộc này đều có thể tự do lấy một hay nhiều vợ. Những đứa con sinh ra nếu là trai, trước khi đạt tới tuổi quy định sẽ bị tách ra.
Đây là để hạn chế tình cảm phát sinh, giúp chúng có thể lạnh lùng ra tay hạ thủ với nhau. Tuy không nhất định phải chết sạch cho đến chỉ còn một người, nhưng bọn họ cũng chấp nhận một số rủi ro “ngoài ý muốn” trong giới hạn nhất định.
Một người muốn trở thành gia chủ, không nhất định phải thông minh nhất, nhưng nhất định phải mưu mô xảo trá nhất.
Có như vậy mới có thể giúp cho cả gia tộc mãi mãi trường tồn.
.
Mà theo liên minh công bố, sau trận “đảo chính” kia, toàn bộ thành viên của gia tộc lớp thì bị giết, lớp thì bị xử tử hình. Không ai không phải là kẻ tội ác tày trời.
Dù là trẻ vị thành niên hay con nít thì cũng đã bị chính bản thân những tộc quy ác liệt khác ép chết.
“Nếu là như thế, vậy tại sao…?” Nhật Lâm tỏ ra nghi hoặc nhìn sang hai bên.
Nhìn thấy ánh mắt hắn, Minh Yên liền hiểu. Nàng mở miệng giải thích:
“Ba tụi em là con riêng của một thành viên thuộc gia tộc, vì vậy rất ít được chú ý. Nhưng không vì thế mà ông tránh thoát được tộc quy kia. Ông cũng từng được nuôi dạy theo cùng một công thức độc ác như những người khác.”
“Em không phải muốn nói đỡ cho ông, chính ông cũng từng thừa nhận trước đây mình là một kẻ ác. Từ khi biết được mình là thành viên của gia tộc kia, biết được thứ truyền thống kinh khủng của họ, ông cũng từng dự định lao vào cuộc tranh giành này.”
“Nhưng ông đã đánh giá thấp mức độ tàn ác của những người anh em kia. Chỉ vừa mới thu hoạch được tư cách tham gia thì ông liền bị một thành viên trong đó ám toán đến nỗi phải sống đời thực vật hơn ba năm. Sau khi tỉnh lại, ông liền quả quyết từ bỏ.”
“Ông lén lút phẫu thuật thay đổi toàn bộ khuôn mặt và cả một phần dấu vân tay, sau đó bỏ trốn. Trải qua vài năm, ông lúc này gặp mẹ em và đã là một người hoàn toàn khác. Nhưng…”
Minh Yên nghẹn lời, không nói tiếp được.
Nhật Lâm thở dài. Hắn đã đoán được phần nào chuyện tiếp theo. Liên minh có lẽ rất khó tìm được ông ta, nhưng đối với hệ thống tên kia thì chỉ là chuyện nhỏ.
Như Yên lúc này đã khôi phục được một chút tâm tình, nàng hít một hơi thật sâu rồi tiếp lời Minh Yên:
“Nhưng khi “quét hắc ám” kéo đến, liên minh cuối cùng cũng tìm ra được ông. Cũng may vì nhận thấy ông đã thực sự hoàn toàn thay đổi nên họ đã mở một cánh cửa.”
“Mẹ em làm việc trong lĩnh vực tâm thần học, trong một lần điều trị tâm lý cho ba mà hai người đã gặp nhau. Ba em thì lại rất giỏi phán đoán sự việc và mưu tính, từng giúp rất nhiều doanh nghiệp lớn vượt khó. Đây có lẽ là điều tệ nhất, nhưng cũng là năng lực hữu dụng nhất mà ông rèn luyện từ gia tộc. Liên minh khi đó nhận ra tài năng của hai người nên đã cho phép họ đi tới mặt Tây làm việc và chuộc tội. Hoàn cảnh nơi đó họ cũng thẳng thắn tiết lộ.”
“Thứ đắn đo duy nhất của ba mẹ khi đó là hai chị em em. Nhưng sau khi nhận được cam đoan bảo hộ của liên minh, ông bà liền chấp thuận yêu cầu này. Em lúc đó đã vào cấp 3, tuy không muốn nhưng cũng hiểu được tình cảnh của gia đình, chỉ có thể đau khổ chấp nhận.”
Nói tới đây, Như Yên thở ra một hơi, ánh mắt nàng đột nhiên sáng lên:
“Cách đây hai tháng, trước khi Chân Thực Ma Huyễn xuất hiện, nghị trưởng đã cho người kêu hai chị em em tới gặp ông. Ông tiết lộ về Chân Thực Ma Huyễn, về công pháp và những vấn đề liên quan. Ông tiếp đó cho biết, sau khi Chân Thực Ma Huyễn kết thúc, tụi em nếu muốn liền có thể tiến về mặt Tây gặp ba mẹ.”
“Mặt Tây tuy có thể tới, nhưng muốn về thì không dễ. Tụi em cần phải đủ mạnh, càng mạnh càng có cơ hội mang ba mẹ trở về. Cho nên…”
Âm thanh lại đứt đoạn. Nhật Lâm thở dài, lòng hắn co thắt:
“Cho nên tụi em dùng hết mọi cách để phát triển trong Chân Thực Ma Huyễn, đổi lấy công pháp và các phương cách hỗ trợ nhiều nhất có thể. Chỉ để… càng mạnh hơn.”
“Ừm!” Như Yên cố mỉm cười, khẽ quệt đi nước mắt: “Nghị trưởng không nói cần mạnh đến cỡ nào, nên tụi em chỉ có thể làm hết sức.”
“…”
Câu chuyện đến đây đã xong.
Nhật Lâm im lặng, Như Yên và Minh Yên cũng vậy. Ba người cùng hướng lên trên, nhìn vào mặt trăng lẳng lặng treo trên cao.
Trải qua một lúc lâu, một âm thanh sâu lắng, mang theo toàn bộ sự chân thành nhẹ nhàng vang lên:
“Vậy thì cứ tiếp tục mạnh lên. Như Yên Minh Yên, chúng ta sẽ cùng mang họ bình an trở về.”
Vài giây sau, hai âm thanh khác cũng vang lên:
“Em yêu anh, Nhật Lâm!”
……
Ba ngày sau, 0h.
“Đăng nhập!”
Thân hình Nhật Lâm xuất hiện tại phi trường thành Sát Lang. Hắn mở miệng dặn dò tên thuyền trưởng:
“Con cóc kia quá giảo hoạt, dẫn chúng ta chạy tới chạy lui, đến nay lại mất dấu. Các ngươi tạm ở đây, ta đi một chuyến Thư Viện tìm hiểu một chút, tiện thể sắp xếp một ít công việc. Có lẽ một hai ngày sau lại xuất phát.”
“Vâng, đại nhân.” Thuyền trưởng không do dự đáp ứng.
Nhiệm vụ chưa hoàn thành, vậy Tử Kim Phi Chu vẫn luôn thuộc về Nhật Lâm quản lý.
Hắn tiếp đó rời khỏi phi trường, nhanh chóng tiến về khách sạn.
Cách đây một ngày, hắn đã đủ điều kiện kích hoạt Nhiệm Vụ Ẩn Tàng – Đại Gia, nhưng vì công việc còn chưa xong nên kéo tới hôm nay. Cũng may nhiệm vụ này không bắt buộc hắn phải có mặt đúng thời gian, cho nên dấu hiệu trên bản đồ vẫn còn sáng.
Ba ngày trôi qua, Nhật Lâm đã thu thập đủ các tàn hồn của Thiên Lang ở bên ngoài, hiện tại chỉ còn một cái ở phủ thành chủ và một cái ở thành Trùng Lâm.
Cái ở phủ thành chủ, Nhật Lâm đang tìm cách dò xét. Còn thành Trùng Lâm cần phải có thành chủ lệnh mới tới được, chỉ có thể làm sau cùng.
Mười lăm phút sau, hắn đã có mặt trong phòng khách sạn. Sau đó lại thêm vài phút, tiếng đập cửa cũng vang lên.
“Tới đây!” Nhật Lâm bước tới cửa.
Cạch!
Cửa vừa mở ra, một thân ảnh liền nhanh chóng phóng vào bên trong. Nhật Lâm đóng của lại, quay đầu cười nhìn vào cô gái đang cởi áo khoác trong phòng.
“Tứ tiểu thư đến thật nhanh!”
Không sai! Người trước mặt chính là Tứ nữ của phủ thành chủ, chứ không phải người liên quan đến Nhiệm Vụ Đại Gia mà Nhật Lâm đang chờ đợi.
Trong ba ngày thu thập tàn hồn, Nhật Lâm tiện thể cũng đã hoàn thành luôn nhiệm vụ của Tứ nữ, đi lấy Hồi Ức Hoa.
Có các đại chiêu, hắn cũng lười làm theo kế hoạch, trực tiếp đi tới tiêu diệt đám sư tử rồi đoạt lấy Hồi Ức Hoa. Thời gian tiêu tốn cho nhiệm vụ này so với việc tìm kiếm tàn hồn càng nhanh.
Tới thành thị, cưỡi Xích Phi Mã bay tới địa điểm, thả đại chiêu, cầm lấy vật phẩm sau đó quất ngựa truy phong. Toàn bộ chỉ cần 1 giờ.
Nhật Lâm vừa rồi cũng thông qua phù truyền tin báo cho Tứ nữ. Thế là chỉ sau vài phút, nàng đã có mặt ở đây.
Trong phòng, Tứ nữ cỡi xuống áo khoát và hành lễ:
“Xin chào dũng sĩ. Hãy thứ lỗi cho hành động lỗ mãng vừa rồi của tôi, việc này quan hệ rất trọng đại.”
Nhật Lâm không thèm để ý, vào thẳng vấn đề:
“Không sao! Nếu cô đã đến đây, vậy vật này cũng nên đưa cho cô rồi.”
Nói xong, hắn đem Hồi Ức Hoa đưa ra trước mặt nàng.
Tứ Nữ nhìn thấy Hồi Ức Hoa, mặt lộ vẻ kích động. Nàng vội vàng đem nó thu vào, đoạn hướng về Nhật Lâm hành lễ lần nữa, lần này càng trang trọng:
“Xin hãy nhận lời cảm ơn chân thành của tôi.”
Cũng ngay lúc này, thông báo vang lên:
[Chúc mừng người chơi đã hoàn thành Nhiệm Vụ Ẩn Tàng – Tìm lại chính mình 1/2. Danh vọng +3000. Nhận được 8 Ma tinh, 4 Mệnh tinh, 4 Thần tinh, 2 Hồn Tinh, 2 Ma Quang Bảo Thạch.]