Chương 172: Huyễn khí và Dị năng
Trung Châu, đường ra sân bay.
Trong xe, Nhật Lâm con ngươi mở lớn, không nhịn được lập lại:
“Tháp Chân Huyễn?”
“Đúng thế!” Bích Ngọc lần nữa xác nhận, đồng thời cũng nói thêm:”Chẳng những vậy, nó không nằm trong không gian ảo như bên này. Nó, là thực thể!”
“…”
Nhật Lâm hít một hơi thật sâu.
Tin tức này… quá rung động.
Tháp Chân Huyễn là sản phẩm của hệ thống tên kia. Dựa vào danh vọng kiếm được trong game, mọi người ai ai cũng có thể đổi lấy công pháp, vật phẩm đặc thù và các phương thức hỗ trợ tu luyện trong đó.
Nhật Lâm cũng từng cho rằng mặt Tây sẽ có dấu vết của hệ thống, nhưng thật không ngờ dấu vết này lại “đồ sộ” đến vậy.
Nhưng như vậy thì cũng có thể giải thích thông tại sao vị tướng quân và một số người trong quân đội kia đều có tu vi cao như thế. Nếu từng đi qua đó cách đây vài chục cho đến một trăm năm, quả thật có thể đạt được.
Khoan, nếu vậy Tháp Chân Huyễn bên kia không có chức năng hỗ trợ tu luyện sao? Nhật Lâm nghi hoặc.
Sở dĩ hắn nghi ngờ điều này là vì nếu thật có hỗ trợ, với thiên phú của vị tướng quân kia, cộng thêm một chút may mắn, có lẽ chỉ cần khoảng hai ba chục năm là đã đột phá Ngũ Hành Thể, tiến tới cảnh giới cao hơn rồi.
Căn cứ vào tốc độ tu luyện thông thường, nếu không có bất kỳ hỗ trợ, muốn đạt tới cảnh giới Ngũ Hành Thể thì người bình thường là vô vọng. Thiên tài thì có một ít khả năng. Chỉ có siêu cấp thiên tài là có hi vọng trong vòng trăm năm đạt tới. Nhưng cũng chỉ là có hi vọng mà thôi.
Nhưng ông ta giờ đã 120 tuổi. Dựa vào vết sẹo và những dữ kiện khác, Nhật Lâm phán đoán người này có lẽ đã bắt đầu tu luyện vào khoảng năm 20 tuổi trên dưới. Từ thời điểm đó cho tới lúc đạt Ngũ Hành Thể đã trải qua khoảng trăm năm.
Thiên phú như vậy đã tính là rất cao.
Mức độ phân chia các cấp thiên tài này cũng không phải do Nhật Lâm bịa ra. Đây là từ công pháp lý luận trong Không Gian Ảo đưa ra ứng với Hồng Nhật Tinh.
Triệu người có một là thiên tài.
Tỉ người có một là siêu cấp thiên tài.
Còn nghìn tỉ người có một, là tuyệt thế thiên tài.
Cấp độ của Thùy Linh hiện tại chính là tuyệt thế. Còn Nhật Lâm, khi luyện thành Linh Hồn Minh Tưởng Pháp tầng một, hắn đã là tuyệt đỉnh!
Tuyệt thế và Tuyệt đỉnh dù chỉ khác một từ, nhưng cách biệt một trời một vực.
Ngoài ra đây cách phân chia này cũng chỉ là tương đối. Tỉ như mười triệu người có một hiển nhiên sẽ giỏi hơn triệu người có một, nhưng cũng chỉ gọi chung là thiên tài.
Trở lại hiện tại, sau khi để Nhật Lâm tiêu hóa một chút, Bích Ngọc lại tiếp tục:
“Tháp Chân Huyễn tuy không có các phương pháp hỗ trợ tu luyện gia tăng tu vi rõ rệt, nhưng cũng có những vật phẩm riêng trợ giúp khác. Ngoài ra, nó còn có một chức năng đặc thù nữa. Chính là có thể giúp một người có được Dị năng thông qua…”
“Huyễn…khí!” Bích Ngọc nhấn giọng.
Nói xong câu này, nàng liền liếc qua Nhật Lâm, nhìn xem phản ứng của hắn.
Nào biết Nhật Lâm bên này cũng không có phản ứng!
“Hắn không hề bất ngờ hay kinh ngạc. Chẳng lẽ hắn đã biết chuyện này?” Bích Ngọc cau mày nghi hoặc.
Nàng đoán không sai!
Nhật Lâm tuy không biết Tháp Chân Huyễn có chức năng này, nhưng lúc trước thông qua tra xét Hồ Sơn và sau này là Lữ Chung, hắn vốn đã biết Huyễn khí chắc chắn có một chân trong quá trình hình thành dị năng.
Dù sao cũng đã biết mặt Tây có Tháp Chân Huyễn, vậy nếu dị năng là thành quả của nó thì cũng không có gì bất ngờ.
Có điều Nhật Lâm vẫn còn có chỗ chưa rõ ràng. Hắn hỏi:
“Anh cô…”
“Tinh Hành, đây là tên của anh ta.”
Nhật Lâm gật đầu:
“Tinh Hành có miêu tả chi tiết cách thức trở thành Dị Năng Giả không?”
“Có!” Bích Ngọc như đã chờ đợi câu hỏi này, nhanh chóng xác nhận:
“Anh ta nói tại mặt Tây, thỉnh thoảng ở một số nơi đặc thù sẽ xuất hiện một loại khí màu hồng nhạt, mọi người đặt tên cho nó là Huyễn Khí. Nguyên nhân là vì loại khí này một khi tiếp xúc với cơ thể người, ngoài việc gây ra ăn mòn, nó còn có thể xâm nhập và tồn tại thật lâu trong cơ thể, gây ra ảo giác huyễn cảnh.”
“Ảo giác huyễn cảnh có đủ loại hình. Người dính phải thì tinh thần sẽ càng ngày càng suy yếu mệt mỏi, cả người đờ đẫn ngơ ngác lúc tỉnh lúc điên cho tới khi chống hết nổi thì sẽ tử vong.”
“Nghiêm trọng như vậy!” Nhật Lâm cau mày.
“Ừm! Nhưng Tinh Hành nói cũng may ảo giác huyễn cảnh xuất hiện đứt đoạn chứ không liên tục nên nếu may mắn, người bị dính phải vẫn có thể sống thêm được một thời gian.”
“Lúc này, vai trò của Tháp Chân Huyễn liền tới. Nếu trong thời gian này, người bị dính phải nếu có thể tu luyện hoàn tất giai đoạn Tẩy Tủy của Kiên – vốn được cung cấp miễn phí trong Tháp Chân Huyễn, vậy tháp sẽ hỗ trợ hắn lợi dụng Huyễn khí trong cơ thể chuyển hóa thành một loại năng lực mà chúng ta gọi là Dị năng. Có điều nguyên lí cụ thể thì không ai biết được.”
“Thông thường, dị năng sẽ gây ảnh hưởng nhẹ lên cơ thể, tạo ra những biểu hiện mặt ngoài của Dị Năng Giả. Cho nên lúc trước tôi có hỏi anh đặc điểm của người kia có gì đặc biệt không là vậy.”
Bích Ngọc dừng lại.
“Thì ra là vậy!” Nhật Lâm nghe xong, cả người trở nên thư thái.
Cho tới lúc này, hắn cuối cùng cũng hiểu rõ một chút về cách thức hình thành và nguyên lí hoạt động thực sự của dị năng.
Bích Ngọc nàng chỉ biết nhưng không hiểu. Nhưng Nhật Lâm có thần thức dò xét, kết hợp đoạn tin tức này với những gì đã biết trước đó, hắn liền hiểu.
Cái trận pháp kia, chính là sản phẩm của Tháp Chân Huyễn cài vào Dị Năng Giả. Tác dụng của nó chính là chuyển hóa Huyễn khí sang một loại khí có năng lực đặc thù, tác động lên cơ thể và hình thành Dị năng.
Nhưng muốn đi tới bước này, cơ thể trước đó cũng cần có đủ sức để gánh, cho nên yêu cầu thấp nhất là Tẩy Tủy.
Đối với trận pháp nằm trong cơ thể của Dị Năng Giả, Nhật Lâm từng dùng Thần Thức tra xét nhưng cũng không phát hiện được là bởi vì nó quá cao cấp, tu vi của Nhật Lâm chưa đủ để phát hiện. Chỉ khi hoạt động thì trận pháp mới lộ ra, hắn lúc này mới nhìn thấy được.
“Chuyển hóa Huyễn khí thành một loại khí khác, đây là động tới pháp tắc rồi. Cũng chỉ có Hệ Thống tên kia mới có bản lãnh này.” Nhật Lâm lắc đầu.
Tu vi hiện nay của hắn cũng chưa làm được. Hẳn chỉ có thể chuyển hóa Linh khí sang các loại khí và tụ thành vật chất cơ bản như đất, nước, lửa… mà thôi.
Những tưởng thông tin tới đây là hết, nhưng bất ngờ, giọng nói của Bích Ngọc lại tiếp tục vang lên:
“Nếu nồng độ Huyễn khí trong người không quá cao, tu luyện đến Kiên Viên Mãn liền có thể tẩy sạch. Việc này nếu là ở mặt Đông thì không nói gì, nhưng ở mặt Tây thì lại không đơn giản như vậy. Vì nơi đây có hung thú!”
“Sức mạnh của hung thú rất khủng khiếp. Kiên Viên Mãn trong mắt chúng chẳng khác nào con nít so với người lớn, một trảo là giải quyết. Cho nên nếu chỉ tu luyện công pháp, cũng không có hỗ trợ gì đáng kể thì e rằng phải tốn thời gian rất lâu rất lâu mọi người mới có thể chân chính trực diện chiến đấu với bọn chúng được.”
“Vì vậy mà một số người thiên phú không cao lại chọn một con đường khác. Đó là tiếp tục tìm kiếm Huyễn khí đưa vào cơ thể, chuyển hóa thành dị năng nhằm gia tăng thực lực. Tu vi càng cao càng có thể chứa đựng càng nhiều Huyễn khí, Dị năng cũng sẽ càng mạnh.”
“Huyễn khí mặc dù có tệ nạn, nhưng ít nhất so với chết sớm càng tốt hơn. Huống chi có người phát hiện, chỉ cần cách một đoạn thời gian sử dụng dị năng, làm tiêu hao một phần Huyễn khí trong cơ thể là có thể không bị ảo giác huyễn cảnh.”
“Nhưng tiêu cực vẫn có, tuổi thọ suy giảm nghiêm trọng không nói, tính tình của những người này sẽ ngày càng trở nên điên cuồng và táo bạo. Nhưng họ chấp nhận, so với chết ngay lập tức, còn sống sót là còn hi vọng.”
“Đây gần như là tất cả những gì tôi biết, còn lại chỉ là một ít miêu tả về sinh vật và hoàn cảnh nơi đó. Nếu anh có cơ hội đi mặt Tây thì cũng sẽ biết được.”
Nói xong một hơi, Bích Ngọc thở ra:
“Ngoài ra vài ngày trước đây, tôi đã nhận được bức thư thứ hai. Nội dung chủ yếu là nói về việc sẽ có một nhóm người từ mặt Tây đi theo quân đội liên minh về đây để tuyển người, trong đó có người thuộc đội của anh tôi. Hắn chính là Hồ Sơn mà anh từng gặp kia. Còn Dị Năng Giả đã giúp đỡ Hải Lân, hắn là người thuộc đội đối thủ của anh tôi tại mặt Tây, và cũng là…”
Bích Ngọc dừng một lát, ánh mắt tựa như dao sắc:
“Kẻ…thù!”