Chương 170: Bạo Huyết Đan và Quyết tử chi tâm
Tư dinh Lê gia, khu vực công viên.
Hai phút trước khi Hải Lân tấn công.
Nhật Lâm sau khi trải qua một hồi suy tính, liền quyết định chủ động dẫn dụ sát thủ ra tay trước.
Khoảng hơn một giờ nữa là hắn phải ra sân bay bay về Nam Châu. Thời gian còn lại quá ngắn, hắn không thể âm thầm xử lý được. Nhật Lâm không muốn trì hoãn chuyến bay.
Huống chi tên sát thủ này tuy không phải Dị Năng Giả, nhưng khả năng cao là có liên quan đến những người này. Tóm hắn giao cho Bích Ngọc xử lý có khi có càng nhiều thu hoạch hơn.
Nghĩ như thế, Nhật Lâm liền giả vờ có điện thoại. Hắn nói với Tường Vi một tiếng và chủ động đi tới dưới cổ thủ, chọn một vị trí phù hợp và giả vờ vô tình nhìn lên.
“A…” Nhật Lâm “giật mình” kêu lên.
“Gì vậy anh!” Phía xa, Tường Vi quay sang hỏi.
Nhật Lâm quay đầu nhìn nàng la lên:
“Trên cây có người ẩn núp, báo động đi!”
“A…” Tường Vi hoảng sợ, theo bản năng ngước lên phía trên. Đúng lúc nhìn thấy một đạo ánh sáng lóe lên, phóng về hướng mình.
“Sát thủ!” Tường Vi chỉ kịp nghĩ tới hai chữ thì ánh đao đã tới sát người.
Ầm!
Hải Lân khóe mắt cảm nhận bên cạnh có một ánh chớp lóe lên, sau đó cả người hắn bị đánh bay ra xa. Dao găm cũng thoát khỏi tay rơi xuống đất.
Hải Lân ngã xuống, cả người tê dại. Nhưng hắn cũng không quan tâm tình trạng của mình, bởi vì một vấn đề nghiêm trọng hơn đã xuất hiện.
“Cương Thể cảnh! Sao hắn có thể là Cương Thể cảnh? Hắn là cùng loại với người kia sao?” Hải Lân trừng lớn con mắt, cả người lâm vào trong khiếp sợ.
Dựa theo hắn biết, hiện nay cũng chưa có ai đạt tới Kiên Viên Mãn, chứ đừng nói đến cảnh giới tiếp theo.
Vậy mà bây giờ, chỉ trong hai ngày hắn đã gặp phải hai người!
Cái này cũng chẳng trách Hải Lân không nhận ra Nhật Lâm. Tu vi của Nhật Lâm cũng chỉ mới “bại lộ” vào chiều hôm qua. Mà thời điểm đó, hắn đã đang tất bật chuẩn bị cho màn ám sát này, không có thời gian để ý tin tức.
Dù sao cũng đã ôm tử tâm đi ám sát, ai còn để ý chuyện bên ngoài. Chỉ cần giết được Bích Ngọc trả hận, hắn chấp nhận mạng đổi mạng. Đương nhiên nếu có thể thỏa mãn ước vọng ban sơ trước khi giết nàng thì càng tốt.
Đúng lúc này, một tiếng hét chợt vang lên:
“Áaaaa…!”
Chủ nhân của tiếng hét chính là Tường Vi. Nhận ra mình vừa mới đi một vòng quỷ môn quan, cơ thể nàng lúc này không thể khống chế run lên bần bật. Tường Vi cả người chao đảo muốn ngã xuống.
Nhưng ngay lập tức, một bàn tay đã vòng qua người nàng đón lấy.
Tiếng Nhật Lâm nhẹ nhàng vang lên:
“Em tựa người vào cây này. Anh đi bắt hắn.”
Tường Vi vẫn chưa thể đáp lời. Nhật Lâm cũng không để ý, dìu nàng ngồi xuống.
“Em cẩn thận nhé!”
Thấy Tường Vi đã ổn định, Nhật Lâm quay đầu đi tới chỗ Hải Lân. Mục đích dẫn dụ sát thủ ra tay trước đã đạt được, bây giờ cũng nên chốt hạ rồi.
Ở phía sau, Tường Vi lúc này đã lấy lại được một ít sức lực, ngẩng đầu dõi theo bóng lưng của Nhật Lâm. Ánh mắt nàng, đã không thể rời đi.
Cũng tại phía xa, Hải Lân cũng đã đứng dậy, mắt đỏ ngầu nhìn Nhật Lâm:
“Cương Thể Cảnh! Ngươi cùng một nhóm với hắn sao?”
“Ha, quả nhiên là có liên quan đến Dị Năng Giả.” Nhật Lâm trong lòng cao hứng, hắn ngoài mặt gật đầu, thử câu dẫn: “Ta đang tìm hắn? Ngươi biết hắn ở đâu không?”
“Ngươi không biết chỗ của hắn?” Hải Lân nghi ngờ.
Đã cùng một nhóm, sao không biết liên hệ của nhau được.
Mắt của Hải Lân lúc này càng lúc càng đỏ, trên da cũng đã xuất hiện ngày càng nhiều gân xanh, mạch máu lộ hẳn ra.
Nhật Lâm giả vờ không để ý, nghe hắn nói liền cười nhún vai:
“Mỗi người một việc. Không biết cũng bình thường mà.”
“…”
Hải Lân im lặng, mặt tỏ vẻ do dự. Nhật Lâm thấy vậy âm thầm lấy làm buồn cười.
Lúc nãy tên này tranh thủ khoảng khắc hắn dìu Tường Vi, đã âm thầm nuốt viên đan dược kia. Nhật Lâm biết nhưng cũng không ngăn cản.
Thứ này không nằm trong Không Gian Ảo, vậy chắc chắn là vật từ mặt Tây đem về. Hắn cũng muốn biết công dụng thế nào.
Hai bên lời nói đưa qua đưa lại, mục đích chính là câu giờ, chờ dược lực của đan dược phát tác hoàn toàn. Nhật Lâm cũng là thuận thế theo hắn.
Hiện tại thông qua Thần Thức, Nhật Lâm đã cảm nhận được huyết dịch của đối phương dường như muốn sôi trào, kinh mạch bị khí huyết nong ra cực đại.
“Làm như vậy thật có thể gia tăng sức mạnh, nếu liều mạng có thể đánh ra lực lượng của Cương Thể Cảnh nha. Hắn thật không để lại đường sống?” Nhật Lâm cau mày.
Trong trường hợp không có hậu chiêu, nếu dùng dược lực cưỡng ép điều động toàn bộ khí huyết đến cực hạn thì sau đó sẽ có hai trường hợp xảy ra: một là kinh mạch vỡ vụn mà chết; hai là chờ dược lực tán đi, kinh mạch lại héo rút, khí huyết hư rỗng mà chết.
Đây, là ôm quyết tử chi tâm rồi.
“Nhưng nghĩ lại cũng đúng. Đã dám tới đây ám sát, lại không hề che mặt thì đương nhiên đã xác định không lại quay đầu.” Nhật Lâm hiểu được.
Ở phía đối diện, Hải Lân lúc này cảm nhận được cơ thể đã sắp đến cực hạn. Hắn khẽ nhếch môi.
Tên kia nói không sai, Bạo Huyết Đan thật có thể giúp ta đạt tới lực lượng của Cương Cảnh. Hậu quả? Ta nhận. Chỉ là không thể giết ả tiện nhân kia, thật không cam lòng!
Vốn kế hoạch ban đầu là hắn sẽ chờ Bích Ngọc ra đây dạo mát mới hành động. Ai ngờ xui xẻo bị Nhật Lâm phát hiện, chỉ có thể quyết đoán ra tay giết Tường Vi trước. Sau đó liều một phen chạy vô trong tìm kiếm Bích Ngọc, sử dụng đan dược này để giết nàng.
Đáng tiếc kẻ đối diện lại là Cương Thể Cảnh, chuyện báo thù đã không thể thực hiện được nữa.
Nghĩ tới chuyện này, một cỗ lửa giận lập tức bùng lên trong người hắn. Hải Lân hai mắt đỏ ngầu nhìn Nhật Lâm:
“Vốn là muốn giết ả tiện nhân Bích Ngọc kia, nhưng không may lại bị các ngươi phá vỡ. Cái giá này nhất định phải trả. Có trách, thì trách ả dám chọc tới Thần Thú ta. Chết đi!”
Hải Lân hét lên, sau đó vận chuyển khí huyết xông tới Nhật Lâm.
“Là hắn!” Ở phía xa, Tường Vi khiếp sợ nhìn kẻ xông tới. Nàng đã biết sát thủ là ai.
Chuyện Thần Thú chọc giận Bích Ngọc, sau đó nhận lấy hậu quả nàng cũng có biết. Cho nên hắn vừa nói ra cái tên này nàng liền hiểu được tiền căn hậu quả.
Suy nghĩ xẹt qua rất nhanh, nhưng tốc độ của Hải Lân cũng không chậm.
Hắn lúc này đã xông tới gần Nhật Lâm, nhìn thấy đối thủ đã thủ thế liền âm thầm cười lạnh: “Ngu xuẩn!”
Chỉ thấy hắn cưỡng ép cơ thể đang sắp băng liệt, lách ra một bên xông thẳng ra phía sau.
Nhật Lâm đang thủ thế chờ hắn xông tới, lại phát hiện hắn không định công kích mình mà mục tiêu lại là Tường Vi thì cũng không bất ngờ. Hắn khẽ cười:
“Thật thông minh! Cho dù ôm quyết tử chi tâm cũng nhận rõ giới hạn của mình ở đâu.”
Đúng là thông minh.
Hải Lân thừa biết dù lực lượng của hắn hiện tại đã ngang với Cương Thể cảnh, nhưng muốn giết một người thật đạt tới Cương Thể cảnh cũng là quá xa vời. Dù cho có thể được thì e rằng cũng cần rất nhiều thời gian.
Mà hắn thì không có. Dược lực này đã tới cực hạn, hắn càng đánh sẽ chỉ càng yếu.
Cho nên mục tiêu thật sự của Hải Lân chính là Tường Vi.
Giết một tên chẳng hề liên quan đến Bích Ngọc có làm được gì. Chỉ có giết em gái nàng, Bích Ngọc mới có thể hối hận suốt đời, mới có thể ân hận vì những gì ả đã từng làm với hắn.
Lúc này, Hải Lân đã vượt qua Nhật Lâm. Với cùng một tốc độ, đối thủ giờ có quay đầu đuổi theo cũng đã không kịp.
Nhưng ngay khi hắn vừa nở nụ cười chiến thắng, một âm thanh xa lạ bỗng vang lên:
“Tôi là Bích Ngọc!”
“Ngươi…”
Hải Lân cũng chỉ kịp giật mình thốt lên một tiếng liền im bặt, bởi vì hắn đồng thời phát hiện bên cạnh đã xuất hiện một thân ảnh. Mặt kẻ này đang hướng về hắn nở một nụ cười:
“Anh bạn có phải đánh quên nhịp nào chăng?”
Rồi cũng không đợi Hải Lân kịp định thần, một nấm đấm đã tung ra trước ngực.
Rầm!
Hải Lân lại văng ra xa. Nhưng không như lần trước, lần này sau khi ngã xuống thì cả người hắn liền lên cơn cơ giật mãnh liệt.
Nhật Lâm thu hồi nắm đấm, cũng không vội dò xét mà ngước đầu nhìn lên tàn cây bên trên, tỏ vẻ bất mãn mở miệng:
“Cô đã ở đây, vậy bảo vệ sao còn chưa tới? Thật muốn nhìn tôi trang bức?”
Người Nhật Lâm đang nói tới chính là Bích Ngọc.
Phải, nàng không có ở đây, nhưng có camera nha. Giọng nói vang lên khi nãy, nàng chính là thông qua camera phát ra.
Lúc này ở nơi làm việc, Bích Ngọc khẽ lau khóe mắt, mỉm cười nhìn vào màn hình:
“Xin lỗi! Khi tôi nhận được tin, mở camera lên xem thì chuyện đã xảy ra. Tôi vừa thông báo cho bảo vệ, họ sẽ đến lập tức. Chuyện này thật cám ơn anh rất nhiều.”
Bích Ngọc lại hít sâu một hơi rồi thở ra.
Nàng lúc này tuy mặt ngoài cảm thấy nhẹ nhỏm, nhưng trong lòng vẫn chưa hết hoảng loạn.
Thần Thú đã đoán đúng. Nếu hôm nay Tường Vi chết tại nơi này, nàng e rằng…
Trong màn hình, Nhật Lâm nhún vai:
“Không có gì. Lát nữa tôi phải ra sân bay, hi vọng chuyện này không gây ảnh hưởng.”
Bích Ngọc nghe Nhật Lâm nói thế liền biết hắn là sợ bị chuyện này quấn thân, phải gặp mặt cảnh sát lấy lời khai các kiểu.
Nếu là bình thường thì đúng là phải như vậy. Nhưng chuyện này liên quan đến Dị Năng Giả, Tử Băng đã tiếp nhận quản lý. Đồng thời nó lại xảy ra ở tư dinh của mình, camera đã ghi lại toàn bộ sự việc. Nàng có thể nói chuyện với Tử Băng và giải quyết gọn lẹ.
Nghĩ như vậy, Bích Ngọc gật đầu nói:
“Anh yên tâm. Tôi sẽ xử lý tốt chuyện này.”
Nói xong câu này, ánh mắt của nàng có chút phức tạp nhìn người trong màn hình.
“Đại ân lớn như vậy, hắn cũng không thèm để ý sao?”