Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
tien-luc.jpg

Tiên Lục

Tháng 1 26, 2025
Chương 651. Phá diệt cùng tân sinh Chương 650. Đến chứng trường sinh tiên nhân
thien-dinh-danh-dau-rot-cuoc-da-toi-dai-nao-thien-cung.jpg

Thiên Đình Đánh Dấu, Rốt Cuộc Đã Tới Đại Náo Thiên Cung

Tháng 1 25, 2025
Chương 487. Cuối cùng yên tĩnh Chương 486. Thanh Tộc thủy tổ cùng Tinh Thần Đế Quân
vo-dich-kiem-vuc.jpg

Vô Địch Kiếm Vực

Tháng 2 5, 2025
Chương 2806. Phiên ngoại: Trái Đất thiên Chương 2805. Phiên ngoại hai: Kiếm tu
dan-tuc-tu-nha-tang-le-bat-dau-tro-thanh-the-tuc-than.jpg

Dân Tục: Từ Nhà Tang Lễ Bắt Đầu Trở Thành Thế Tục Thần

Tháng 2 8, 2026
Chương 405: Thanh Giang trấn ban đêm sương mù (2) Chương 405: Thanh Giang trấn ban đêm sương mù (1)
tu-danh-dau-bat-dau-lam-toan-cau-dai-lao.jpg

Từ Đánh Dấu Bắt Đầu Làm Toàn Cầu Đại Lão

Tháng 2 26, 2025
Chương 352. Cuối cùng chỉnh đốn Chương 351. Tâm lại một lần tới gần
vo-dai-lang-ta-con-la-cuoi-phan-kim-lien.jpg

Võ Đại Lang: Ta Còn Là Cưới Phan Kim Liên

Tháng 2 3, 2025
Chương 680. Võ Đại Lang truyền thuyết! Chương 679. Kinh tế chỉ số đầy!
mo-dau-tuc-gian-mang-nu-de-hon-quan.jpg

Mở Đầu Tức Giận Mắng Nữ Đế Hôn Quân

Tháng 1 18, 2025
Chương 331. Đại kết cục tiểu thuyết: Mở đầu tức giận mắng Nữ Đế hôn quân Chương 330. 330. Trung Châu ra
ta-khong-nghi-bat-yeu-a.jpg

Ta Không Nghĩ Bắt Yêu A

Tháng 1 24, 2025
Chương 407. Đại kết cục Chương 406. Thiên Đế đã mất đi suy nghĩ
  1. Vũ Trụ Chi Khuyết
  2. Chương 168: Nhật ký
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 168: Nhật ký

Trung Châu, tư dinh Lê gia.

Nhật Lâm kinh ngạc kêu lên:

“Tổ tiên cô từng đến mặt Tây?”

“Đúng vậy!” Bích Ngọc gật đầu xác định.

Khi nãy thấy Nhật Lâm tò mò nhìn vào vị trí của điểm đen, nàng liền thẳng thắn nói ra. Đây cũng là mục đích nàng dẫn Nhật Lâm đến nơi này, cho nên cũng không định dấu giếm.

Cũng không đợi Nhật Lâm phản ứng tiếp, Bích Ngọc nhanh chóng lấy từ dưới hộc bàn một vật đưa tới trước mặt hắn.

Nhật Lâm tò mò vào vật trên tay nàng.

Đây là một quyển sách trông còn rất mới. Mà cũng không hẳn là sách. Vì nó chỉ là một sấp giấy được bao lại bởi một bìa cứng, tựa như các quyển sách photo mà thôi.

Bích Ngọc lúc này dựng thẳng người, bắt đầu kể:

“Từ rất lâu trước kia, tổ tiên của chúng tôi đã làm kinh thương. Trong quá trình hoạt động, đa phần mọi người đều có ghi lại nhật ký hành trình. Nhưng do hạn chế về công nghệ và kỹ thuật, hầu hết các tài liệu có tuổi thọ trên một trăm năm đều bị hư hại. Mặc dù cũng có phục chế, nhưng trải qua chiến tranh và thiên tai, cho đến bây giờ cũng không còn lại bao nhiêu.”

“Vào khoảng một trăm năm trước, có một vị trong tộc từng đi qua mặt Tây. Ý định ban đầu của ông là muốn đi tìm vùng đất mới, tài nguyên mới, khuếch trương thương nghiệp. Nhưng ai ngờ vài tháng sau, sau khi trở về thì chỉ một ngày sau ông liền mất.”

Nói tới đây, Bích Ngọc dừng lại.

Nhật Lâm lúc này cũng hiểu ra ý định của nàng. Hắn cầm lấy cuốn sách lên và nói:

“Như vậy thứ này chính là nhật ký của vị kia? Cô muốn đưa tôi đọc?”

“Ừm!” Bích Ngọc gật đầu, nói tiếp: “Vốn tôi hẹn anh tới đây là hi vọng dùng nội dung trong này làm một cuộc giao dịch. Nhưng anh từng có ơn với Thái Quân và Tường Vi, lại hào phóng tiết lộ cho chúng tôi phương pháp sử dụng Tĩnh Pháp đúng đắn. Ân tình này quá lớn. Cho nên biết anh quan tâm tới mặt Tây và Dị Năng Giả, tôi liền hỏi ý kiến các vị trưởng bối, sau đó quyết định đem thứ này cho anh.”

“Thì ra là vậy!” Nhật Lâm gật đầu, sau đó trầm ngâm suy nghĩ.

Kỳ thực phương pháp sử dụng Tĩnh Pháp kia, thực chất chính là Định Pháp. Đây là phần nâng cấp của Tĩnh Pháp. Nếu Bích Ngọc và mọi người đạt tới danh vọng cấp 4 thì đằng nào cũng sẽ lấy được trong Không Gian Ảo.

Ân tình này trong mắt Nhật Lâm cũng không đáng là gì.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Định Pháp được giảng thông qua Nhật Lâm chắc chắn sẽ có hiệu quả tốt hơn là nhận trong Không Gian Ảo.

Phải biết, hắn chính là dùng hồn lực thông qua lời giảng mà quán thâu vào. Phương cách này so với việc ấn tải trong Không Gian Ảo càng có hiệu quả. Vì hồn lực quán thâu có năng lực truyền tải cảm ngộ của người giảng cho đối tượng nhận nó, còn ấn tải thì không.

Huống chi Bích Ngọc ba người đã nhận được Định Pháp, cũng không cần tốn hao danh vọng để hoán đổi, tiết kiệm được không ít.

Đã vậy họ còn nhận được rất sớm!

Nhật Lâm sau này chỉ cần đợi “đạt” tới danh vọng cấp 4 liền lấy vài lý do giải thích cho ba người là được.

Nói tóm lại, ân chính là có, Nhật Lâm cũng không giả vờ sĩ diện mà từ chối.

Lúc này, tiếng Bích Ngọc lại vang lên:

“Bản photo này, tôi chỉ lấy những nội dung liên quan đem ra và sao chép lại. Tuy vậy cũng hi vọng anh đừng đem nó ra công khai. Thứ này nếu là trước đây, đa phần mọi người là sẽ không tin. Nhưng từ khi Chân Thực Ma Huyễn và công pháp xuất hiện, vậy thì khó nói.”

Nhật Lâm nghe nàng nói liền gật đầu chấp thuận:

“Tôi hiểu ý cô. Đọc xong tôi sẽ tiêu hủy!”

Quả thật nếu mọi người biết thế giới cũng không yên bình như họ nghĩ, có hung thú đang nhìn chằm chằm, như vậy chắc chắn sẽ gây nên bạo động không nhỏ.

Sự việc bàn giao xong, Bích Ngọc lúc này liền đứng dậy:

“Được rồi! Anh có thể đem nó đi. Bây giờ tôi phải đi làm việc, gặp anh ở phòng ăn trưa nay sau nhé.

“Được! Gặp lại sau.”

Nhật Lâm cũng đứng dậy. Hai người cùng nhau bước ra phòng.

Công việc nơi đây đã xong, Nhật Lâm quyết định chiều nay hắn sẽ bay về Nam Châu.

Hồ Sơn nói một vài ngày nữa hắn sẽ tới đây. Nhìn biểu hiện của hắn khi nhắc về ba chị em Bích Ngọc, Nhật Lâm nhận xét Hồ Sơn cũng không hề có ác ý.

Có lẽ nếu ở lại sẽ biết thêm được vài thông tin của mặt Tây, nhưng Nhật Lâm giờ đã khá là biếng nhác. Hứng thú thì vẫn còn, nhưng đã lười đi lặn lội tìm kiếm rồi.

Về nhà với Như Yên Minh Yên mới là điều hắn mong đợi.

……

Vài phút sau, ngồi trên một chiếc salon trong phòng, Nhật Lâm bắt đầu mở nhật ký ra xem.

Do đây chỉ là bản sao chép nên hắn cũng không quan tâm các khía cạnh khác, chỉ tập trung vào nội dung trên đó.

[Ngày…tháng…năm… đi theo đoàn tàu ra khơi. Hi vọng chuyến đi thuận lợi.]

Dòng đầu tiên chính là thời điểm khỏi hành. Nhật Lâm tính toán một chút liền xác định chính là cách đây 120 năm.

“Không dài không ngắn. Nhưng so với những vết tích trên biển kia thì nhiều hơn khoảng hai ba chục năm? Không khớp lắm nha.” Nhật Lâm nhận xét.

Những vết tích kia, ít nhất là đã có tám mươi năm, nhiều hơn cũng không quá một trăm năm.

“Nói như vậy, sự kiện trên nhật ký là xảy ra trước khi có trận chiến kia? Đọc tiếp xem.” Nhật Lâm tiếp tục xem.

[Ngày…tháng…năm… Bích chướng? Sao lại có bích chướng ở nơi này? Không lẽ… (đoạn này bị hư hại)]

[Ngày…tháng…năm… Trời! Thật nhiều quái vật, chúng ta có phải đang phạm sai lầm…]

[.… Không được, hơn một nữa người đã chết. Phải tìm cách rời khỏi đây.]

[… Không rời được. Bọn họ là một lũ điên, tình huống này sao còn dám…(đoạn này bị hư hại)]

[Đám khí màu hồng kia là cái quái gì? Dị Năng? Lũ người điên đó là vì cái này sao?]

Đọc tới đoạn này, Nhật Lâm tạm thời dừng lại, cau mày suy nghĩ.

Dựa theo nội dung vừa rồi, đoàn thám hiểm (tạm gọi là vậy) gặp phải bích chướng. Sau đó họ đã dùng một cách nào đó vượt qua.

Việc tự hỏi bọn họ có phải sai lầm hay không có thể hiểu rằng vị chủ nhân cuốn nhật ký này cảm thấy họ không nên vượt qua, vì thế dẫn đến bị quái vật tấn công?

“Theo như trên, xem ra trước đó có một số người biết sự tồn tại của Dị Năng, đi tới mặt Tây là để đạt được sức mạnh này.” Nhật Lâm phán đoán.

“Tiếp xem nào!” Hắn tiếp tục lật ra trang mới. Ai ngờ đoạn tiếp theo, chủ nhân của nhật ký dường như đã hóa điên. Nội dung đã trở nên khó hiểu.

[Nó lại ăn mòn ta… ta sẽ chết sao?]

[Ai rồi cũng sẽ chết….ha ha…]

[Uống thuốc độc giải khát a… chỉ là kéo dài mà thôi… sẽ chết…ha ha ha…]

…

Nhật Lâm nhìn những đoạn nội dung khá cụt lủn trên giấy, lại cẩn thận suy tư.

“Người này dính phải Huyễn khí, bị nó ăn mòn cơ thể? Vậy uống thuốc độc giải khát là ý gì?”

Nghĩa là có một cách chống lại Huyễn khí ăn mòn, nhưng nó cũng là độc?

Nhật Lâm lắc đầu:

“Không đủ dữ liệu. Thôi đọc nốt đoạn cuối xem thế nào. Hi vọng có kinh hỉ.”

Hắn lại mở sách ra xem tiếp. Trên trang cuối cùng, giờ đây chỉ còn một đoạn duy nhất, nhưng nó khá dài.

[Ta và một vài người thành công trốn thoát, nhưng cái chết vẫn sẽ đến. Ta không còn thời gian, đây có lẽ là lần thanh tỉnh cuối cùng của ta. Vậy nên nếu hậu bối các ngươi có thể đọc được cuốn nhật ký này, vậy bây giờ hãy nghe cho kỹ đây:

Một, mặt Tây có hung thú, cực kỳ cực kỳ kinh khủng.

Hai, giới bích bị thủng. Ta dự đoán hung thú sau một thời gian sẽ thoát ra. Hồng Nhật Tinh nguy.

Ba, nếu thật sự là vậy, nhân loại tốt nhất toàn lực tiến về mặt Tây. Hung thú số lượng quá nhiều quá nhiều, không thể phòng thủ ở mặt Đông được. Ta không biết làm cách nào để nhân loại có thể giành thắng lợi, nhưng mặt Tây có phương pháp để chúng ta thành Dị Năng Giả. Mặc dù nó có vần đề, nhưng ít ra cũng có thể giúp nhân loại chống cự.

Bốn, (đã hủy)]

“Ồ, từ bốn trở đi là bí mật riêng sao?” Nhật Lâm cười lắc đầu.

Bích Ngọc không dùng từ “đã hư hoại” và chỉ ghi “đã hủy” hắn liền suy đoán đây là lời dặn riêng cho con cháu, nàng không đưa vào.

Nhật Lâm cũng không xoắn xuýt, hắn tổng hợp lại toàn bộ nội dung của nhật ký, sau đó kết luận:

“Như vậy ngoài những thông tin đã tìm hiểu được trước đó, cuốn nhật ký này mặt dù có thể hỗ trợ xác nhận vài thứ, nhưng đồng thời cũng đề ra vài nghi vấn khác. Càng biết nhiều càng mơ hồ nha.”

Chính là thế!

Về giới bích, từ những gì được ghi lại, Nhật Lâm phán đoán nó như một kết giới bao bọc lấy mặt Tây, khiến cho hung thú không thể xâm phạm bên này.

Nhưng vì một sự kiện nào đó, đoàn thám hiểm bắn phá chẳng hạn, kết giới đã bị thủng. Điều này dẫn tới hung thú sau đó thoát ra, khiến cho gần trăm năm trước đã nổ ra cuộc chiến ở bãi biển Tiêu Dương, thậm chí có lẽ là ở Hỏa Di Lâm và một vài nơi nữa.

Câu hỏi đặt ra là kết giới là tự nhiên hay nhân tạo? Chúng có từ bao giờ?

Nguyên nhân, mục đích?

Ngoài ra còn có phương pháp trở thành Dị Năng Giả kia nữa, chắc chắn cũng không hề đơn giản.

Và còn lai lịch của hung thú. Chúng là động vật bản địa, hay là thú ngoài hành tinh?

Nếu là bản địa, vậy tại sao mặt Đông không có, vì nếu có thì nhân loại khi sơ sao có thể tồn tại cho đến ngày nay nổi?

Còn nếu là ngoài hành tinh, có phải tựa như trong một số tiểu thuyết, chúng là đi theo một khối tinh thạch rơi xuống mặt Tây?

Cuối cùng, lai lịch của đoàn thám hiểm kia như thế nào? Sao họ lại biết được mặt Tây có phương pháp trở thành Dị Năng Giả?

“Àiiiii, lại mệt não. Thôi cứ tạm như thế đi!”

Nhật Lâm thở dài, quyết định bỏ qua sau đầu.

Hắn cảm thấy càng đi tìm hiểu, mình như càng rơi vào vũng bùn. Ngược lại Nhật Lâm cũng không phải thấy nhàm chán hay gì, vấn đề là hắn chỉ có thể “nhìn” nhưng không thể “đụng” nha.

Hắn thà rằng bây giờ có thể chạy thẳng sang mặt Tây, lật tung một trận, tìm hiểu một phát cho ra ngọn ngành còn hơn ở nơi này lục lọi từng chút từng chút một.

Quá khó chịu!

“Vậy cũng đủ rồi. Về nhà thôi!” Nhật Lâm hạ quyết tâm.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-nguoi-tiep-quan-quan-an-nguoi-them-khoc-toan-bo-tong-mon.jpg
Để Ngươi Tiếp Quản Quán Ăn, Ngươi Thèm Khóc Toàn Bộ Tông Môn?
Tháng 1 21, 2025
khong-phai-ta-phoi-cai-thai-duong-da-luyen-thanh-cuu-duong-than-cong.jpg
Không Phải? Ta Phơi Cái Thái Dương Đã Luyện Thành Cửu Dương Thần Công
Tháng 2 9, 2026
choi-choi-dua-lien-vo-dich.jpg
Chơi Chơi Đùa Liền Vô Địch
Tháng 3 19, 2025
hong-hoang-ta-nam-dai-giao-hieu-lenh-quan-tien.jpg
Hồng Hoang: Ta Nắm Đại Giáo, Hiệu Lệnh Quần Tiên
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP