Chương 165: Tàn hồn và chủ hồn
Chân núi La Sơn.
Nhật Lâm nhìn ẩn tính của lão bản, lắc đầu tấm tắc:
“Cấp Tử Kim, không có một tên là dễ ăn. Nếu mình không có tuyệt chiêu, e rằng chỉ có Công Hội mới xử lý được bọn này. Nhưng dù là vậy cũng sẽ tốn thất không ít.”
Boss Hoàng Kim, nếu người chơi đủ mạnh thì chỉ cần khoảng mười đến hai mươi người là có thể giết được. Thậm chí nếu có những ẩn tính hỗ trợ khiến độ khó hạ thấp, dăm ba người cũng có thể đánh.
Nhưng Boss Tử Kim cho tới nay vẫn luôn là con mồi dành riêng cho Công Hội, những nhóm chơi bình thường không có cách giết được.
Muốn giết đám này, cần phải nhiều mặt đánh, mỗi mặt đều có đủ các chuyên chức thì mới có cửa. Thậm chí đây chỉ là điều kiện cần, điều kiện đủ chính là cần một chút… may mắn.
Chính là thế. Tựa như tên Boss Tướng phỉ kia, nếu không kịp bắt ba phân thân của nó trước khi chúng chạy, vậy xem như có đông hơn cũng chỉ là tặng đầu người.
Trở lại, Nhật Lâm lúc này nhìn theo bóng lưng đang dần đi xa của lão bản, ôm cằm suy nghĩ:
“Kỹ năng thông thường đại diện cho tính cách hoặc môi trường sống của chủ thể. Những dạng kỹ năng như thao túng khống chế này, có phải cũng đại diện cho tính cách của Thiên Lang? Hắn là một tên âm hiểm, biết thao túng nhân tâm?”
Tướng phỉ là thuần một bộ lừa đảo và bảo mệnh làm chủ, như vậy những kỹ năng tác động vào tinh thần của Thiên Lang cũng sẽ đại diện cho tính cách của nó.
Suy nghĩ một lát, Nhật Lâm bỗng nhận thấy tên lão bản sắp đi khỏi tầm mắt đành nhún vai, giơ lên pháp trượng:
“Đúng hay không để sau, bây giờ nên xử hắn trước đã. Cơ hội không có lần thứ hai.”
Nói xong, hắn liền dứt khoát thi pháp.
Thiên Phân!
Sở dĩ phải chờ cho đến thời điểm này, là vì hắn muốn mình khuất khỏi tầm mắt của tên kia, tiện cho hành động.
Nhật Lâm có Chân Thực Ma Nhãn, có thể thông qua linh khí, xuyên qua vật cản xác định vị trí của một vật. Đồng thời với thuộc tính “không thể né tránh” của các đại chiêu, hắn cũng không sợ địch nhân chạy. Dù chỉ dính 1mm thì đối phương cũng xong đời.
Cho nên thời điểm thi pháp mới là thời điểm quan trọng cần che dấu, tránh làm kẻ địch phát hiện mà bỏ chạy. Còn một khi pháp thành, mọi việc liền kết thúc.
Vài giây trôi qua nhanh chóng, bốn phân thân liền xuất hiện, sau đó đồng loạt bay tới mục tiêu.
Tiếp đó, là Tứ Tượng Thiên Sát!
“Ngươi…”
Thiên Lang tàn hồn chỉ kịp kêu lên một tiếng liền bất động.
Tiếp đó trong vài giây, thân thể hắn từ từ tách rời từng đoạn, sinh mệnh bị chôn vùi.
“Đáng đời tên bán bạn cầu tài, hê hê.” Nhật Lâm thoải mái cười to. Nhưng qua vài giây, hắn chợt nhật ra có gì đó sai sai:
“Ý, thông báo nhắc ở đâu? Trang bị rớt ra đâu?”
Nhật Lâm gãi đầu, tỏ ra nghi hoặc.
Nhưng, đúng là lần này sẽ không có phúc lợi, bởi vì chuyện còn chưa xong.
Chỉ thấy lúc này, ngay tại thi thể của tên lão bản, một đoàn trông như sương mù có màu trắng đục đang hiện lên.
“Tàn hồn? Tra xét!” Nhật Lâm vội vàng tra xét. Đồng thời hắn cũng đem dụng cụ chứa đựng tàn hồn mà tên MC tại Ma Đấu Trường đưa lấy ra, nhanh chóng phóng tới.
[Thiên Lang tàn hồn (đang suy yếu)
Miêu tả: Thiên Lang chết. Một bộ phận linh hồn của nó trốn thoát, trở thành tàn hồn phân tán khắp nơi.
Ẩn tính: những tàn hồn này không có trí nhớ lúc trước. Chúng nghe lệnh của chủ hồn, tìm cách sưu tầm một thứ gọi là Ma Huyết Thạch. Sau khi lấy được liền lập tức đem về thành Sát Lang.]
“A…”
Trông thấy ẩn tính, Nhật Lâm liền sửng người, bước chân cũng dần chậm lại. Đã tên này bị suy yếu, không thể giở trò được nữa thì hắn cũng không cần phải gấp gáp.
Chậm rãi đi tới sát bên tàn hồn, Nhật Lâm thử đưa tay ra chạm vào, vài giây sau lại rút ra:
“Ngoài cảm giác mát lạnh ra thì cũng không có gì đặc biệt, vậy thu vào thôi.”
Quyết định xong, Nhật Lâm liền lấy bình chứa khẽ chạm vào đám tàn hồn. Ngay lập tức, miệng bình bỗng xuất hiện sức hút, đem chúng hấp vào bên trong.
“Xong!”
Nhật Lâm đóng nắp lại, tiếp theo lại cúi người, đưa tay nhặt lên món đồ duy nhất rớt ra từ tàn hồn. Chính là Ma Huyết Thạch lúc nãy.
“Khà khà, vật quy nguyên chủ.”
Nhật Lâm cầm lấy Ma Huyết Thạch, thử tra xét lần nữa nhưng vẫn không có kết quả. Làm xong những việc này, hắn lại xoa cằm suy nghĩ:
“Tàn hồn nhận lệnh đem Ma Huyết Thạch về thành Sát Lang, vậy có phải là chủ hồn nằm ở đó?”
Dựa theo thiết bị dò tìm, Nhật Lâm trước đó cũng đã biết có một đám tàn hồn nằm trong phủ thành chủ, có điều bây giờ có lẽ phải gọi là chủ hồn.
Nhưng hắn bỗng lắc đầu, sau đó nhún vai triệu hồi ra Xích Phi Mã phóng đi:
“Cũng không chắc, kệ. Mục tiêu kế tiếp, thành Lưu Thủy!”
……
11h30, Không Gian Ảo.
Thân hình Nhật Lâm xuất hiện tại khu giao dịch.
Ngay lập tức, hai tiếng kêu có chút ngượng ngùng vang lên:
“Anh!”
Hắn quay đầu theo hướng của âm thanh liền nhận ra là hai chị em Như Yên.
Sau khi thu thập được một phần Thiên Lang tàn hồn, Nhật Lâm đã chạy về thành. Tiếp đó hắn nhanh chóng khởi động Tử Kim Phi Chu bay tới địa điểm chứa mục tiêu tiếp theo.
Chính là thành Lưu Thủy.
Khi đến nơi thì thời gian đúng lúc sắp hết nên Nhật Lâm cũng đăng xuất rồi chạy vô đây.
Hôm nay hắn có hẹn truyền Địa Kinh cho Như Yên và Minh Yên.
Nhìn hai cô gái với điệu bộ e thẹn kèm theo một chút lúng túng trước mặt, dù là tâm cảnh của Nhật Lâm đã rất cao thì lúc này cũng không nhịn được rung động.
Nhìn về phía Như Yên, Nhật Lâm liền hít một hơi thật sâu, cố gắng đem hình ảnh ướt át mà hắn đã thấy trước đây, đang dần xuất hiện ở trong đầu xua đi.
Như Yên…
Nếu là lần đầu tiếp xúc với nàng, đa phần ấn tượng đầu tiên đều sẽ cho rằng nàng trông khá đầy đặn. Cũng không phải nàng mập, mà nguyên nhân chính là do hai cái vị trí quan trọng kia cực kỳ “bắt mắt”.
Nhưng một khi để ý kỹ, nếu là đem kết hợp với dáng người khá cao kia, chắc chắn sẽ không ai nghi ngờ gì về sự cân đối hoàn hảo của nàng.
Như Yên hiện tại đem mái tóc đẩy qua một bên, khẽ che đi một phần nhỏ khuôn mặt. Điều này càng khiến cho nàng trông vừa có nét đoan trang sắc xảo, đồng thời lại mang theo sắc thái thần bí thành thục.
Hai loại hình tượng kết hợp này càng kích thích ham muốn chinh phục của nam nhân.
“Chẳng trách người theo đuổi nàng không ít, cũng rất kiên trì và… liều lĩnh.” Nhật Lâm lắc đầu cảm khái.
Chuyện đời tư của nàng hắn thật không biết. Nhưng ai bảo nhà hắn thỉnh thoảng vẫn có người đem hoa tới, thậm chí trong đó vẫn có không ít là chính chủ đi trên những chiếc xe sang đích thân góp mặt. Sức hấp dẫn của nàng Nhật Lâm có thể thấy được lốm đốm.
Những lẫn như thế, hắn và Minh Yên chỉ có thể cùng nhau tiếc nuối nhìn những bông hoa chưa tàn mà đã phải biến mất.
Như Yên không vứt đi, nhưng lại đem hết chúng cho người khác.
“Àiiii, cũng may sếp của nàng là nữ, lại cực kỳ thưởng thức nàng. Nếu không cũng không dễ dàng.”
Chuyện này là Như Yên nói cho hắn biết. Nàng cũng không phải cô gái ngây thơ. Nếu sếp của nàng làm nam, dù cho có bị xem là tiểu nhân, Như Yên chắc chắn cũng sẽ sinh nghi ngờ, thậm chí cân nhắc thôi việc.
Mặc dù là nữ cũng không có nghĩa là không có âm mưu, nhưng ít nhất còn có cảm giác an toàn. Như Yên nàng cũng không thể nhìn ai cũng toát lên suy nghĩ tiêu cực được.
Thở ra một hơi, Nhật Lâm lúc này nhìn sang Minh Yên.
Cô gái này thì khác với chị, nàng có dáng người mảnh mai thanh thoát. Minh Yên cũng không gầy, chỉ là khuôn mặt tươi vui hoạt bát cùng với phong cách năng động nên hay khiến cho người khác có cảm tưởng như vậy mà thôi.
Nếu nói về nhan sắc, Minh Yên với mọi người đều là cùng một cấp bậc. Nhưng điểm hấp dẫn nhất của nàng chính là ở ánh mắt truyền cảm. Mỗi lần nàng thay đổi tâm trạng, Nhật Lâm không cần nhìn kỹ cũng biết được là nàng đang nghĩ gì.
Những lần như thế, hắn lại không kềm được mà toát lên ý nghĩ muốn quan tâm, chia sẻ cảm xúc với nàng.
Cũng như lúc này đây, không cần thông qua tâm cảnh, hắn vẫn có thể cảm nhận rõ ràng một niềm hân hoan vui sương trong ánh mắt khi nàng thấy hắn.
Có điều Nhật Lâm không biết, đó là Minh Yên thể hiện loại trạng thái này chỉ khi có hắn mà thôi. Còn ở những thời điểm khác, nàng chỉ là một cô gái bình thường trong mắt mọi người.
Có lẽ, đây mới chính là sự đặc biệt của nàng.
“E hèm… vậy, anh tiến hành truyền Địa Kinh nhe!” Nhận thấy không khí có chút lúng túng, Nhật Lâm giả vờ ho khan một tiếng nói.
Mặc dù diễn biến nội tâm trông có vẻ dài dòng, nhưng thực tế cũng chỉ qua hơn chục giây mà thôi. Nhưng chừng đó cũng đủ khiến không khí hơi ngưng kết. Vì vậy Nhật Lâm lựa chọn vào chủ đề chính, miễn cho tình trạng này kéo dài.
Ở phía đối diện, hai chị em Như Yên và Minh Yên nghe hắn nói như thế liền thở phào trong lòng, vội vàng gật đầu:
“Dạ! Vậy… anh truyền đi!”
“Ừm! Hai em tập trung nha.”
Nhận được sự đồng ý, Nhật Lâm liền nâng hai tay lên, phân biệt hướng về phía trán của hai người.
Ngay lập tức, trong đầu Như Yên và Minh Yên bỗng chốc xuất hiện từng luồng từng luồng thông tin.
Quá trình ấn tải bắt đầu!