Chương 153: Chân chính giảng đạo
Đạo quán Vi Thiên.
Một âm thanh không ngừng lập đi lập lại.
“Khốn khiếp! Cương Thể Cảnh! Khốn khiếp!”
Khác với tiếng kêu kinh ngạc “tầng chín” khi nãy, lần này, là kinh hoàng!
Nhưng cũng nhờ tiếng kêu này, đám đồng môn của Lữ Chung liền lập tức khựng người lại. Ánh mắt khiếp sợ nhìn Nhật Lâm như nhìn quái vật.
Mà nào chỉ bọn hắn, tất cả người trong đạo tràng, kể cả ba chị em Bích Ngọc đều cùng một sắc như vậy.
Một người trừng lớn con mắt, lắp lắp nói:
“Cái… gì? Thật… là… Cương Thể Cảnh?”
Một người khác nghe thế, cau mày suy tư một chút, cuối cùng thở dài gật đầu:
“Hẳn là vậy! Người mới nhập Cương Thể, vì chưa không chế thuần thục, khi phát động công kích thì thân thể sẽ chớp lên. Đây chính là lời nói trong công pháp luận, không thể sai được.”
“Mịa nó, ta chỉ mới đạt tới Cường Hóa tầng 2, hắn đã là Cương Thể?”
Trên đài giảng, nghe mọi người nghị luận, Nhật Lâm âm thầm đổ mồ hôi:
“Ầy! Chơi hơi lớn rồi!”
Nhưng thật ra trong tâm hắn chẳng hề dao động, vì kết quả này hắn đã tính trước.
Lữ Chung đã đạt Cường Hóa tầng chín. Nhật Lâm mặc dù có thể dùng tầng chín, thậm chí là tầng thấp hơn để nốc ao tên này. Nhưng như vậy so với bại lộ Cương Thể cũng không khác bao nhiêu, thậm chí sự tình sau đó còn phức tạp hơn.
Kiên dù sao chỉ là “vỡ lòng” mà thôi. Nếu Nhật Lâm đánh theo cách thông thường, vậy cùng một tầng thứ là không thể có chênh lệch nhiều như vậy được.
Mà hắn thì không hứng thú vờn nhau với tên này, quá nhàm chán. Cho nên chỉ có thể “lấy thịt đè người”.
Dù sao chuyện này hắn cũng đã có cách xử lý. Ai muốn dò xét thì cứ dò.
“Trời ơi! Thân thể khẽ phát quang khi tấn công, đây chính thật là Cương Thể. Thọ nguyên 30 năm Cương Thể a. Mà đây chỉ là khởi đầu.”
“Hắn là quái vật sao? Người nhanh nhất hiện nay cũng mới tầng bảy mà thôi.”
“Anh bạn bỏ quên cái gì sao? Lữ Chung đã là tầng chín rồi. Chắc chắn trong liên minh cũng sẽ có những người âm thầm phát tài như hắn.”
“Àiii, không so được, không so được!”
“Hừ! Đừng quên còn có một thứ gọi Ma Huyễn Lệnh, có khi hắn gặp được loại nào cao cấp cũng nên.”
“Vậy ngươi gặp thử cho ta xem!”
Tiếng la hét, hâm mộ lẫn đố kỵ vẫn vang lên khắp nơi.
Dưới đài giảng, gương mặt của Tường Vi và Thái Quân lúc này đã chuyển từ khiếp sợ sang sùng bái.
“Anh Lâm thật là đẹp trai.” Đây là lời của Tường Vi.
“Ảnh thật không phải người, ảnh là quái vật.” Đây là lời của tên còn lại.
Nhật Lâm miệng lại co giật.
Đây là khen hắn sao?
Hắn chuyển mắt nhìn Bích Ngọc.
Nàng này lúc này cũng không thể che dấu ánh mắt khiếp sợ nhìn hắn. Trông thấy Nhật Lâm đang nhìn lại, Bích Ngọc lúng túng quay đi. Hai má hơi ửng hồng.
“Nào chỉ là cấp S, đây rõ ràng là cấp Địa Ngục nha.” Nàng âm thầm cười khổ, sau đó ngẩng đầu nhìn tình cảnh hiện trường.
Lúc này xung quanh nàng cũng đã có rất nhiều người. Bọn họ đều là nhóm bảo vệ ở sân bay khi nãy, hiện đã cải trang thành khán thính giả.
Từ lúc Bích Ngọc đi xuống đây, những người này đã âm thầm rời khỏi vị trí, lượn lờ xung quanh.
Lúc nãy khi thấy người của đạo tràng manh động, họ đã nhanh chóng tập hợp lại, bao bọc lấy ba chị em Bích Ngọc.
Một cô gái trong đó nói, trong khi ánh mắt kinh dị vẫn đang lén lút nhìn kẻ đang đứng trên kia.
“Tiểu thư! Đã thông báo cho nhóm hộ vệ còn lại. Hiện giờ chúng ta nên làm gì?”
Đây là tình huống đã được diễn tập từ trước. Nếu xảy ra sự cố, dù tình hình thế nào cũng gọi cứu viện trước, sau đó mới thông báo và chờ lệnh.
“Đi thôi! Chuyện này e rằng giấu không được. Chỉ sợ chẳng mấy chốc sẽ có rất nhiều người kéo đến đây.” Bích Ngọc ra lệnh. Sau đó nhìn Nhật Lâm lúc này đang trở lại dò hỏi ý kiến.
Dù sao hắn cũng vì các nàng mà “ra sức” cũng nên biết ý định của hắn thế nào.
Nhật Lâm gật đầu:
“Vậy đi thôi!”
Bích Ngọc nói đúng. Mặc dù đạo quán có nghiêm cấm mọi người quay phim chụp ảnh khi giảng đạo, nhưng cũng không thể quản hết nổi. Thỉnh thoảng cũng có vài thước phim truyền ra.
Như vậy chuyện hôm nay, chắc chắn là không giấu được.
Nhật Lâm cũng không định giấu. Hắn đã dám làm, vậy thì không sợ. Nhưng hiện tại cũng nên chuồn trước, chậm một chút sợ không kịp.
Đám hộ vệ thấy hắn đồng ý, cũng không nói nhiều liền nhanh chóng mở đường đi thẳng.
Đám thành viên của đạo quán thấy thế, dù tức giận những cũng không dám làm gì.
Một là vì người ta là Bích Ngọc, quyền chủ tịch của một trong năm đại tập đoàn. Ngoài ra hai người khác cũng là người thừa kế. Động vào họ, mười cái Vi Thiên cũng không đủ nhét kẻ răng.
Huống chi là động không được!
Người kia đã vào Cương Thể Cảnh, có thể một mình địch mười người với Kiên Viên Mãn. Mà bọn họ, ngoài Lữ Chung đạt Cường Hóa tầng chín ra thì người mạnh nhất cũng chỉ tầng 5 mà thôi.
Hắn lấy một địch năm mươi cũng dư sức.
Cũng ngay lúc này, một giọng nói già nua chất chứa đầy chán nản vang lên.
“Lữ Chung không sao. Để bọn họ đi!”
Đám thành viên giật mình quay lại, thì ra quán chủ đã có mặt, hắn đang kiểm tra thương thế của Lữ Chung.
Mọi người thở phào một hơi, cả người buông lỏng. Đã không có gì nghiêm trọng, vậy cũng không cần “liều mình” cản địch.
Nơi xa, bằng thính lực siêu phàm, Nhật Lâm nghe thấy tiếng của quán chủ thì khóe miệng khẽ nhếch.
Định cho hắn nằm viện, còn muốn không sao?
……
Hơn mười phút sau, xe của Bích Ngọc đã “an toàn” rời khỏi đạo quán.
Lúc này nàng là người cầm lái, Nhật Lâm ngồi bên cạnh, còn hai chị em Tường Vi thì ngồi băng sau.
Trải qua một hồi ổn định, Tường Vi phía sau đột nhiên hỏi:
“Anh thật đã đạt Cương Thể Cảnh?”
Nhật Lâm cười gật đầu:
“Đúng vậy!”
Thái Quân nghe vậy cũng hào hứng xen vào:
“Anh làm cách nào mà nhanh như vậy, chỉ em với.”
“Quân!” Bích Ngọc cau mày.
Chuyện này sao có thể hỏi thẳng thừng như vậy.
“Không sao!” Nhật Lâm lắc đầu. Mắt vẫn nhìn phía trước, hắn nói: “Tu luyện và lĩnh ngộ công pháp thì có thể nhanh như vậy.”
“Lĩnh ngộ công pháp? Ý anh là như ngộ đạo đó hả?”
Lần này, người phát ra câu hỏi lại là Bích Ngọc. Nàng vốn không định xen vào, nhưng câu nói vừa rồi của Nhật Lâm lại có vẻ hơi khác một chút so với những gì hắn nói khi ở đạo quán nên nàng không dằn lòng được.
Nhật Lâm nghe nàng hỏi thế thì gật đầu, nhưng sau đó lại lắc đầu.
Cảm nhận được ba ánh mắt khó hiểu đang nhìn mình, Nhật Lâm từ tốn giải thích:
“Ngộ đạo là nói chung chung. Lĩnh ngộ công pháp là nói riêng. Ta có công pháp về Kiên, vậy muốn tu luyện Kiên nhanh thì phải hiểu thật rõ nội dung và ý nghĩa của toàn bộ công pháp.”
“Mỗi người căn cơ khác nhau, trọc khí và lực lượng trong người cũng phân bố khác nhau. Nếu có thể hiểu rõ công pháp, lại hiểu rõ cơ thể mình, vậy thì có thể bỏ qua rất nhiều bước không cần thiết. Tu luyện đương nhiên sẽ nhanh hơn.”
“Thì ra là vậy!” Ba chị em vỡ lẽ. Nhưng, Thái Quân lại hỏi tiếp:
“Vậy làm sao để có thể lĩnh ngộ được?”
Lần này Bích Ngọc cũng không ngăn cản. Đã Nhật Lâm nói không sao, vậy nàng cũng không quan tâm.
Hắn đã đi trước các nàng rất nhiều, kiến thức lại rất cao. Nếu hắn chịu nói, nàng cũng không làm kiêu, cứ yên lặng lắng nghe là được.
Nhật Lâm quả thật cũng không ngại, hắn nói tiếp:
“Đầu tiên phải thuộc, cái này thì có Không Gian Ảo ấn tải, dễ dàng đạt được. Thứ hai là phải suy ngẫm về nội dung và ý nghĩa. Mà muốn suy ngẫm tốt, vậy phải tĩnh tâm. Tĩnh pháp không hề đơn giản chỉ là phương pháp điều hòa tâm tính như mọi người nghĩ. Nếu biết sử dụng đúng cách, vậy nó so với công pháp càng có giá trị gấp chục lần. Đây là cách vận dụng…”
“Sau cùng là tu luyện. Lúc tu luyện cần tập trung, nhưng khi xả luyện thì phải cẩn thận nhớ lại cảm giác, kiểm tra kết quả. Sau đó đem so sánh với cái hiểu của mình. Tiếp theo lại suy ngẫm, tu luyện, lại kiểm tra v.v…”
“Nói tóm lại chính là những thứ này.” Nhật Lâm kết luận.
Sau khi hắn nói xong, không khí trong xe liền trở nên trầm lắng. Ba chị em Bích Ngọc đều đang cẩn thận tiêu hóa những gì hắn vừa nói.
Kỳ thật, ngoài trừ nói về Tĩnh Pháp, những thứ còn lại Nhật Lâm nói cũng không có gì cao siêu. Nhưng hắn nói rõ ràng và rơi đúng vào điểm chính, nói có trình tự lớp lan. Cộng với việc hắn cố tình sử dụng hồn lực, đem “ý” của lời nói trực chỉ nhân tâm, khiến cho ba người hiểu sâu hơn.
Trải qua một lúc lâu, Bích Ngọc hít một hơi thật sâu, trịnh trọng nói:
“Cảm ơn anh!”
Hai chị em Tường Vi cũng rối rít cảm ơn.
Nhật Lâm cười gật đầu. Hắn cũng không làm màu, có công thì nhận.
Không khí trong xe lại lâm vào yên tĩnh. Bích Ngọc yên lặng lái xe.
Ba người cũng thấy đủ, không dám lạm dụng thêm nữa. Ngay cả tính cách sôi nổi như Thái Quân cũng không dám tiếp tục mở miệng.
Bởi vì thật…quá đủ!
“Ác mộng cấp! Nhận một ân tình lớn thế này, làm sao trả? Huống chi đối phương có lẽ cũng không cần trả. Tử Băng a Tử Băng, người như vầy, chúng ta có thể thắng sao?” Bích Ngọc một lần nữa lại âm thầm cười khổ.
Đúng như Nhật Lâm nói, chỉ riêng cái phương pháp vận dụng Tĩnh Pháp kia thôi, cũng đủ làm trấn quốc chi bảo rồi.
Nàng hoàn toàn tin tưởng, nếu nàng hay bất cứ ai đủ ý chí và kiên trì để vận dụng nó, Kiên Viên Mãn đã đạt được từ lâu rồi.
Đây, mới chân chính là giảng đạo!