Chương 15: Thổ lộ và Huyền Kinh
Ngoài bãi biển, Nhật Lâm đẩy xe cùng Thùy Linh đi dạo trên đê. Mỗi người trên tay đều cầm một ly nước.
Hai người vốn là định ra quán ngồi uống. Nhưng nơi đây do đang tổ chức giải bóng chuyền, dù là ngày thường mà người vẫn rất tấp nập. Vì Thùy Linh bất tiện, bọn hắn cũng hết hứng xem, bèn ra đây đi dạo.
Thùy Linh đưa ly nước lên miệng uống một hớp, sau đó thở ra một hơi, vui vẻ nói:
“ May thật, khí hậu hôm nay thật mát mẻ.”
Nhật Lâm cũng bắt chước nàng, húp một hớp nước rồi cười nói:
“ Ừ, do trời hôm nay nhiều mây. Linh tối hôm qua chơi vui không? Hiện giờ cấp mấy rồi? ”
“ Hì hì, tưởng giả ngu nữa chứ. Đi chơi sáng giờ mà giờ mới hỏi.”
“ Cũng phải chờ lúc thư giản chứ.” Nhật Lâm lắc đầu cười.
“ Linh đạt cấp 3 rồi, cũng sắp lên cấp 4. Công ty của ba có hai chị cùng thôn với Linh, tổ đội chỉ có ba người nên hiệu suất hơi yếu. Cũng thật là bái phục cái thế lực nào tạo ra Chân Thực Ma Huyễn, chẳng những cảm giác như thật, mà còn… ”
Nói tới đây, Thùy Linh đột nhiên ngập ngừng. Mặc dù hai người đã rất thân quen, nhưng bình thường cũng cố ý né tránh đề tài về đôi chân của nàng. Thật sự ra cũng chả có gì để nói, nói ra càng lúng túng chứ chẳng được gì.
Ngay lúc này, Nhật Lâm bỗng nhiên quay tay cầm, để Thùy Linh xoay người lại đối diện trực tiếp với hắn. Nhật Lâm nhìn thẳng vào mắt nàng, cười ranh mãnh:
“ Mà còn có thể khiến người ta “tự do”?”
Thùy Linh sững người, nhìn Nhật Lâm cảm thấy kỳ quái. Nàng thật cũng không giận, tính cách của Nhật Lâm nàng quá hiểu. Chỉ là nghĩ tên này hôm nay hơi ngồ ngộ, ý gì nhỉ?
Nàng giả vờ sừng cộ:
“ Hừ, muốn nói là có thể đi lại thì nói đại đi. Người ta đại nhân đại lượng, cũng không phải kiểu nhỏ mọn.”
“ Khà khà, là do thấy Linh có khó khăn, Lâm chỉ là tính hỗ trợ một chút mà thôi. ”
“ Xí, chuyện này có gì khó nói. Tại quá ít nói nên thấy không quen thôi.”
Nhật Lâm cười, Thùy Linh cũng cười. Hai người quay mặt nhìn ra biển.
Thùy Linh được thể cũng nói tiếp:
“ Quả thật rất tuyệt! Cảm giác y như hồi chưa bị đụng xe. Ước gì có thể như vậy hoài.”
Lần này, Nhật Lâm không tiếp lời, đột nhiên im lặng. Thùy Linh thấy hắn không nói, cảm thấy là lạ bèn quay sang nhìn. Chỉ thấy lúc này, mặt hắn đang hướng về phía biển, ánh mắt như nhìn xa xăm.
“ Hả, không lẽ lại “trở bệnh”.” Nàng hoảng sợ nghĩ.
“Bệnh” của Nhật Lâm, Thùy Linh cũng có biết sơ. Nhưng từ sau khi học hết cấp ba, hắn cũng đã dần dần khá hơn. Từ đó đến nay cũng không xuất hiện triệu chứng gì nghiêm trọng nữa.
Kỳ thật lúc này, nếu nàng nhìn xuống tay của Nhật Lâm, có lẽ sẽ nhận ra tay hắn đang run nhẹ.
“ Lâm… á, Lâm làm gì vậy? ” Vừa định kêu tỉnh hắn, Thùy Linh đột nhiên thấy Nhật Lâm quay qua, đưa hai tay ôm lấy nàng bế bổng lên.
Hắn đặt Thùy Linh lên thành đê, sau đó cũng nhảy người lên ngồi bên cạnh nàng.
Thùy Linh sau khi định thần, lại tính mở miệng hỏi tiếp. Nhật Lâm hôm nay hành động hơi lạ, không lẽ do trò chơi kia ảnh hưởng đến tinh thần, kích thích bệnh cũ tài phát? Nghĩ tới đây, mặt nàng bỗng chốc tái xanh, tim co thắt lại.
Nhưng ngay lúc này, một âm thanh với giọng điệu khàn khàn, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ bỗng vang lên:
“ Danh vọng anh đã đạt 300. Nếu lên tới cấp 10, lại hoàn thành vài nhiệm vụ đặc biệt, hẳn có thể đủ 1000, đạt tới cấp D. Như vậy, là có thể mua vật kia cho… em.”
Ầm!!!
Đầu Thùy Linh như muốn nổ tung, nhịp tim tăng lên nhanh chóng, phảng phất như không nghe thấy nội dung của câu nói vừa rồi.
Nàng trừng lớn đôi mắt, nhìn người con trai bên cạnh. Cũng gương mặt ấy, cũng giọng nói ấy, nhưng hôm nay, xưng hô thay đổi!
Hai tay nàng từ từ đưa lên, ôm lấy gương mặt đang chậm rãi chảy xuống từng giọt nước mắt hạnh phúc.
Vài phút trôi qua trong im lặng. Ngay khi Nhật Lâm sắp mất kiên nhẫn, tính lấy can đảm nhìn qua thì bỗng nhiên, bờ vai hắn cảm nhận được áp lực.
Thùy Linh nhẹ nhàng tựa vào hắn và nói, giọng run run:
“ Em yêu anh!”
Âm thầm thở phào một hơi, Nhật Lâm đưa tay vòng qua, ôm chặt lấy người con gái bên cạnh. Hắn khẽ thì thào: “ Anh yêu em!”
……
7h chiều tối, cổng biệt thự lại mở ra, Nhật Lâm chạy xe vô.
Ba mẹ Thùy Linh lúc này đã ở phòng khách, đang ăn trái cây tráng miệng. Biết con gái đi chơi và ăn tối ở ngoài nên hai người cũng không đợi.
Sau một lát, Nhật Lâm và Thùy Linh mở cửa bước vào.
“ Hai đứa về rồi hả. Lâm, lại đây ăn nho nè. Đây là loại trồng hữu cơ được sản xuất đặc biệt. Sản lượng hàng năm của nó rất ít, đã vậy giá thành lại cực cao, có tiền cũng không mua được đâu.” Lần này, người lên tiếng đầu tiên là Thành Nam. Hắn thấy hai người về liền nổ pháo “dằn mặt” con rễ.
Hoàng Lan cảm thấy buồn cười, đột nhiên nghĩ tới ba mình. Thật không biết lúc trước ông có như vậy không?
Nhật Lâm nghe “bố vợ” nói, cũng chỉ lễ phép mỉm cười:
“ Dạ con với Linh đã ăn no rồi chú. Giờ cũng đã tối, con xin phép cô chú đi về luôn ạ.”
“ Ồ, vậy hả. Vậy thôi con về đi, lúc khác ghé qua chơi tiếp nha. Linh, con đưa Lâm ra cổng đi ” Hoàng Lan lập tức xen vào, miễn cho chồng bà lại nghĩ ra chiêu gì mới.
“ Dạ! Con chào cô chú.”
“ Bái bai con!”
Thấy Hoàng Lan trừng ánh mắt, Thành Nam đành câm nín vẫy tay “tiễn khách”.
Có điều lúc này, Nhật Lâm bỗng quay sang nhìn Thùy Linh, “âu yếm” nói:
“ Để anh tự mình ra được rồi. Em ở trong nhà đi, mắc công đẩy bộ mỏi tay.”
“ Dạ! Vậy anh đi cẩn thận nhé, về tới nhớ nhắn tin cho em.”
“ Ok!”
Nhật Lâm gật đầu, sau đó chào mọi người xong liền nhanh chóng lên xe chạy đi. Để lại trong nhà hai vị phụ huynh đang trố mắt nhìn.
“ Anhhhhh, hình như có gì sai sai. ” Hoàng Lan quay qua khều khều chồng, miệng thì hỏi nhưng cái mặt thì tươi cười rạng rỡ. Từ “anh” bà cắn thật là sâu.
Quả thật là kẻ tám lạng, người ngàn cân nha. Hoàng Lan lắc đầu cười thầm.
Thùy Linh nghe được giọng điệu của mẹ, bỗng chốc mặt đỏ như táo chín. Nàng vội vàng đẩy xe tới thang máy, nhanh chóng chuồn êm.
“ Lâm thật là xấu!”
Thành Nam nhìn đám nho xanh mơn mỡn, bỗng nhiên cảm thấy chua chua trong miệng.
“ Hừ!”
……
20h, phòng tu luyện.
Sau khi về nhà và nhắn tin cho Thùy Linh, Nhật Lâm liền đi tắm rửa, vệ sinh sạch sẽ.
Sau đó hắn đi tới phòng tu luyện, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn và bắt đầu nghiên cứu Huyền Kinh.
Về mặt tổng quan, Huyền Kinh không chỉ là một môn công pháp, mà còn ẩn chứa các nội dung liên quan đến đạo. Nói nôm na là các quy tắc vận hành của đạo. Từ dạng khoa học tự nhiên hiện đại cho đến cách vận hành của linh khí, tinh thần và linh hồn, Huyền Kinh đều lấy một dạng pháp tắc huyền ảo để ấn thác.
Nói cách khác, Huyền Kinh không phải sách vở có thể ấn tải, mà chỉ có thể thông qua linh hồn truyền đạt trực tiếp.
Không thể nói ra thành câu, chỉ có thể tự ngộ. Đây là đối với linh hồn, hay nói cách khác là ngộ tính phải cực cao.
“ Hèn gì chỉ có tu luyện xong Minh Tưởng Pháp tầng 1 mới có thể tiếp nhận.”
Huyền Kinh không có phân tầng. Ngươi tu luyện, lĩnh ngộ tới đâu, ngươi mạnh tới đó.
Mặc dù không phân tầng, nhưng khi hắn nhận được Huyền Kinh, đồng thời cũng nhận được một phần chú giải giúp hắn lĩnh hội Huyền Kinh tốt hơn. Trong chú giải thì có phân tầng thứ tương đối.
Sinh cảnh.
Vạn vật muốn thành hình, tất phải sinh.
Đây là cảnh giới thứ nhất mà hắn hiện phải tu luyện.
“ Thử xem sao.”
Nhật Lâm xếp bằng hai chân, mắt nhắm lại. Trong đầu hổi tưởng đến dạng huyền ảo đầu tiên trong Huyền Kinh, hắn dựa theo chú giải đi cảm ngộ.
Cũng ngay lúc này, khi hắn bắt đầu tiến vào tầng sâu cảm ngộ, cơ thể bên ngoài của hắn bỗng xuất hiện từng đạo từng đạo ánh sáng trắng huyền ảo vờn quanh.
……
23h45, Nhật Lâm mở mắt, khuôn mặt tràn đầy rung động.
“ Thật huyền diệu! Không biết dựa theo tốc độ này, chừng nào đạt được Sinh Cảnh tầng một? ”
Do không có gì để so sánh, nên Nhật Lâm cũng không biết mình tu luyện là nhanh hay chậm.
“ Có điều…”
Nhật Lâm chậm rãi nhắm mắt, đem cảm giác vươn ra xa. 5m… 10m… 20m… 30m.
“ Trời! Tiến triển thật nhanh, trực tiếp tăng lên gấp rưỡi!” Nhận ra Không Gian Cảm Ứng tăng lên rất lớn, Nhật Lâm thần tình khiếp sợ.
Hôm qua hắn chỉ đạt có 20m, lần này 30m. Tốc độ này… quá nhanh. Không biết là do hiệu quả lần đầu, hay đây là bình thường phải thế?
“ Cũng may, lần này không xuất hiện tình huống kia. Hai chị em nhà dưới cũng hay thật, chuẩn bị không ít đồ ăn bánh trái để bên. Hóa ra là hai cái ăn hàng.”
Nhật Lâm thu hồi tinh thần, chuẩn bị đăng nhập Chân Thực Ma Huyễn.
……
Dưới lầu, hai cô gái đang ngồi vừa ăn vừa nói chuyện.
“ Chị! Hôm nay ngày một, chị đóng tiền nhà cho Nhật Lâm chưa. Tên này sáng giờ chạy đâu không thấy?” Cô gái nhỏ hơn nói, nàng tên Minh Yên.
“ Chị chuyển khoản rồi. Chắc là hắn ra ngoài tụ họp. Mới chơi trò chơi xong, hẳn là có nhiều chuyện để tám.” Người chị cả người thả lỏng, nghiêng người hất mái tóc đã gần khô ra sau, lười biếng trả lời. Nàng tên Như Yên.
Minh Yên nghiêng đầu suy nghĩ một lát, đột nhiên hai mắt híp lại, nở nụ cười ranh mãnh nói:
“ Này, hay là chị tán hắn đi. Sau này tiền nhà khỏi phải trả, hì hì. ”
“ Bớt nói nhảm! Cẩn thận hắn nghe được, tức giận thì mệt. Chỗ này ở tốt như vậy, chị không muốn chuyển ra ngoài.” Như Yên cau mày trách.
Nhưng nghe em nói như vậy, nàng cũng bất giác mỉm cười. Như Yên nhớ tới ngày đầu Nhật Lâm chuyển đến.
Mặc dù đã được báo trước, nhưng lần đầu gặp mặt, nàng cũng thấy hơi lo lắng. Trước đây ở toàn con gái, đột nhiên giờ chỉ có mình nàng với hắn chung nhà, rủi gặp một tên cầm thú thì sao?
Nơi đây ở quá tốt. Trước kia là gần trường học, giờ là gần công ty. Xung quanh siêu thị tiện ích đầy đủ, giá cả cũng phải chăng.
Nàng lúc đó vì tiếc những thứ này, đầu nóng lên liều chấp nhận.
Cũng may Nhật Lâm cũng là người đàng hoàng. Đúng ngày lấy tiền, còn lại chưa từng làm phiền hay tìm cớ nói chuyện tán tỉnh. Thậm chí, đôi lúc nàng cảm thấy tên này có phải giới tính có chút đặc biệt, yêu thích cái kia.
Như Yên cũng không phải kiểu người tự luyến, nhưng nàng biết ngoại hình của mình hấp dẫn khác phái như thế nào. Từ thời đi học cho tới đi làm trong công ty, người theo đuổi nàng hai tay thêm hai chân đếm cũng không hết.
Cũng may nàng có nhân duyên tốt, được sếp yêu quý cho ngồi vị trí tốt. Có địa vị có bảo kê, không ai dám đối với nàng bất kính. Theo đuổi nàng thì có, nhưng dám mở miệng lả lơi với nàng thì không.
“ Thôi dẹp, chuẩn bị đăng nhập. Trò này chị em mình phải tận lực, cơ hội chỉ có một lần thôi.” Nhật Lâm lắc lắc đầu, thần tình nghiêm túc nói.
“ Dạ! ” Nghe chị hai nói vậy, Minh Yên cũng thu lại nụ cười, tinh thần tập trung.