Chương 96: Liễu Hạ cũng muốn nhập đoàn?
Ngoài tửu quán, nhóm người Vân Trung Mộ cùng Kiếm Quỷ bịn rịn từ biệt suốt một canh giờ. Thực ra song phương mới chỉ quen biết hai ngày, lời cần nói được mấy đâu? Lời từ biệt nhiều lắm năm phút là hết, thế nhưng Vân Trung Mộ cứ chết sống không chịu đi, lúc này còn đang kéo Kiếm Quỷ thảo luận phương pháp cộng điểm tối ưu nhất cho nghề đạo tặc.
Hàn Gia Công Tử đứng một bên cười lạnh:
“Đừng có lề mề a, 27149 sẽ không tới đâu.”
Một câu liền vạch trần tâm tư của Vân Trung Mộ. Nhóm người đến đây hơn mười mấy kẻ, nói là đến tiễn Kiếm Quỷ chỉ là giả, mục đích thực sự là muốn được tận mắt thấy chân dung thật sự của 27149. Mấy ngày qua Cố Phi ở Nguyệt Dạ Thành cũng không phải chưa từng xuất hiện, cầm kiếm mà đến, vung đao mà đi, nhưng gương mặt thì lúc nào cũng che kín. Dù có vô số người chiêm ngưỡng phong thái của hắn, nhưng biết được chân tướng và danh tính thật thì không có ai.
Duy nhất có Liễu Hạ, cũng vừa mới được nhìn thấy chân dung nguyên thủy của Cố Phi.
Bị Hàn Gia Công Tử vạch trần tâm tư, mấy người đều có chút xấu hổ. Nhưng dẫu sao người ta cũng nhẫn nhịn một canh giờ rồi mới nói ra, xem như cũng giữ thể diện cho họ, Vân Trung Mộ tuy không ưa Hàn Gia Công Tử, lúc này cũng không nổi cáu. Chỉ đành cười gượng:
“Xem ra bọn ta không có cơ hội gặp rồi, vậy thì phiền Kiếm Quỷ huynh thay bọn ta chuyển lời cảm tạ đến hắn. Hôm qua vốn định đợi ở ngoài doanh trại chiến sĩ để đích thân nói với hắn, không ngờ vừa lúc hắn thoát tuyến, chưa kịp nói đã đi mất.”
Kiếm Quỷ mỉm cười gật đầu:
“Ta sẽ chuyển lời.”
“Vậy thì không quấy rầy nữa.” – Vân Trung Mộ nói.
Ngay sau đó, những lời từ biệt như “có rảnh nhớ ghé chơi” “đi đường cẩn thận” “giữ liên lạc nhé” vân vân lại tuôn một tràng, rồi mới thực sự giải tán.
Kiếm Quỷ năm người đi vào tửu quán, đúng lúc bắt gặp Cố Phi đang dời bàn ghế trở về chỗ cũ.
“Ngươi đang làm gì vậy?” – Kiếm Quỷ ngạc nhiên.
“À… tựa vào tường ngồi có cảm giác an toàn. Giờ sắp đi rồi, ta dọn về chỗ cũ.” – Cố Phi nói.
“Nghe lén chúng ta nói chuyện à?” – Hàn Gia Công Tử cười lạnh.
“Haha… rảnh quá không có việc gì, nghe bậy ấy mà.” – Cố Phi cũng cười gượng, vừa học được từ Vân Trung Mộ đấy.
Hàn Gia Công Tử để ý thấy Liễu Hạ đang ngồi cạnh Cố Phi, tiếp tục nói:
“Này, ngươi cũng rảnh thật đấy, bám dai một canh giờ cơ đấy.”
Không ngờ Kiếm Quỷ đã tiến lại chào hỏi Liễu Hạ:
“Ngươi cũng ở đây à!”
“A. Ở đây, ta cũng sẽ đi Vân Đoan Thành với các ngươi.” – Liễu Hạ nói.
Ngự Thiên Thần Minh trợn mắt há mồm, kéo Cố Phi lại thì thầm:
“Bò trâu nha, mới tới hai ngày đã câu được một cô nương đi theo về, làm sao mà tán được vậy? Chỉ dạy tiểu đệ với!”
Cố Phi bực mình:
“Thằng nhóc ranh, biết cái rắm gì, đi chỗ khác chơi đi.”
Ngự Thiên Thần Minh rất là uất ức.
Cố Phi liền giới thiệu năm người cho Liễu Hạ. Ngoại trừ Hàn Gia Công Tử là ID mới, Liễu Hạ chưa từng nghe qua, mấy người còn lại đều khiến nàng kinh ngạc không thôi. Cho đến khi nhắc đến Hựu Ca, Liễu Hạ lập tức nhảy dựng lên:
“A! Hựu Ca! Ngươi là thần tượng của ta ngươi biết không?”
Mọi người đều sững sờ, đến cả Hựu Ca cũng có chút lúng túng:
“Gì vậy, thời buổi này đến cả ta cũng có fan hâm mộ à?”
“A, thu thập tình báo, phân tích dữ liệu, mấy thứ này cũng là sở thích của ta đó!” – Liễu Hạ kinh hô.
“Haha, cô nương này có tiền đồ đó!” – Hựu Ca nói với mọi người.
Thực ra cách chơi game của Hựu Ca cũng bị nhiều người chỉ trích. Dùng lời trong các game online trước đây để mô tả, thì là: thao tác không có, cấp bậc không cao, trang bị cũng không ra gì, chỉ có lý thuyết. Mọi nghề nghiệp nên cộng điểm thế nào, thao tác ra sao, kỹ xảo gì, hắn đều biết hết lý thuyết, nếu tân thủ nào gặp được hắn, đó tuyệt đối là vận may. Nhưng khi vào thực chiến, năng lực đóng góp của Hựu Ca lại rất nhỏ. Nhiều người không hiểu hắn suốt ngày mê mẩn mấy thứ này có ý nghĩa gì. Nhưng hắn lại say mê không chán.
Mỗi ngày lên diễn đàn game cùng người ta phân tích, thảo luận, tranh luận, viết bài, đẩy bài, nói chuyện trên diễn đàn, danh tiếng của Hựu Ca chính là từ đó mà ra. Như danh tiếng của Kiếm Quỷ bọn họ, thì trong server của họ là nổi nhất, đến server khác là tụt một nửa, nhưng Hựu Ca thì khác, danh tiếng từ diễn đàn là toàn server, toàn khu, toàn game đều biết. Phân bố danh tiếng cực kỳ đồng đều.
Nhưng danh tiếng không đại diện cho thực lực, kẻ khinh thường Hựu Ca vẫn nhiều hơn người ngưỡng mộ hắn, càng đừng nói đến những kẻ cũng yêu thích công việc này. Khó trách Liễu Hạ xem Hựu Ca như thần tượng, mọi người đều bất ngờ.
Mọi người cười xong, Liễu Hạ lại tiếp tục nói:
“Các ngươi là một đoàn lính đánh thuê đúng không? Có thể cho ta gia nhập được không?”
Mọi người đều nhìn về phía Hàn Gia Công Tử.
Từ định nghĩa Tinh Anh Đoàn của Công Tử mà nói, Liễu Hạ đương nhiên là không đủ tư cách. Nhưng thật ra quy củ đó là do Hàn Gia Công Tử đặt ra, những người khác đều không có ý kiến gì. Cho nên chỉ cần hắn gật đầu, chuyện này coi như xong.
Cố Phi thì lại để ý đến Ngự Thiên Thần Minh, nhớ lại khi Kiếm Quỷ lôi kéo mình nhập đoàn, Hựu Ca và Chiến Vô Thương không nói gì, chỉ có Ngự Thiên Thần Minh phản ứng dữ dội. Nhưng không ngờ bây giờ một đạo tặc cấp 24 muốn nhập đoàn, tên này lại không có chút ý kiến nào, chỉ ngây ngốc cười, nước miếng sắp chảy tới nơi.
Bi ai, thật là bi ai quá. – Cố Phi nghĩ, bình thường toàn tự xưng là cao thủ, hễ gặp gái là đuôi cáo lòi ra hết. Khó trách các cô gái trong Tái Sinh Tử Tinh phản ứng dữ dội mỗi khi có nam nhân gia nhập bang hội, đều do lũ này làm hỏng danh tiếng nam nhân trong game cả.
Liễu Hạ lúc này cũng đã bắt được ánh mắt của mọi người, biết ai là nhân vật quan trọng, liền nhìn Hàn Gia Công Tử mỉm cười nói:
“Thì ra vị tỷ tỷ này mới là đoàn trưởng, làm ơn nha, cho ta nhập đoàn đi!”
Tỷ tỷ! Khí trường hòa hợp lập tức đông cứng, mọi người căng thẳng nhìn Hàn Gia Công Tử. Trên gương mặt vô biểu tình kia, lúc này từ từ hiện lên một nụ cười ôn hòa.
“Ngươi muốn nhập đoàn à!” – Hàn Gia Công Tử vỗ vỗ vai Liễu Hạ, ôn hòa nói:
“Đừng mơ tưởng nữa.”
Nội dung và ngữ khí chênh lệch quá lớn khiến Liễu Hạ nhất thời không phản ứng kịp, Hàn Gia Công Tử đã xoay người, gọi mọi người:
“Xuất phát thôi.”
“Sao thế?” – Liễu Hạ cô nương vẫn còn mơ hồ.
Kiếm Quỷ thở dài thật sâu, ra khỏi cửa.
Chiến Vô Thương cười khúc khích hai tiếng, cũng ra cửa.
“Con đường thu thập tình báo, ngươi còn phải đi rất xa.” – Hựu Ca nói với vẻ nặng lòng với Liễu Hạ.
“Ngươi yên tâm, chuyện này để ta lo, ngươi có QQ không? Chúng ta…”
“Trẻ con đi chỗ khác chơi!” – Lời của Ngự Thiên Thần Minh còn chưa nói hết, đã bị Cố Phi đuổi đi rồi.
Cố Phi cũng là một bộ dạng sầu não:
“Ngươi không nhận ra hắn là con trai sao? Ta thừa nhận hắn trông không giống, nhưng nghe giọng cũng phải nghe ra chứ! Hắn vào cửa nói cũng không ít đâu.”
“A? Phải rồi, ta không để ý lắm…” – Liễu Hạ nói.
Cố Phi không nói gì thêm, sai lầm này nếu là Tiểu Vũ phạm phải, thì coi như đương nhiên, nhưng Liễu Hạ trông đâu giống người hồ đồ như vậy?
“Ta đi xin lỗi hắn.” – Liễu Hạ muốn đuổi theo.
“Thôi đi.” – Cố Phi muốn giữ lại nhưng chậm một bước, Liễu Hạ đã lao ra ngoài.
Cố Phi đuổi theo ra cửa, thấy Liễu Hạ đang cúi đầu khom lưng xin lỗi Hàn Gia Công Tử, còn Hàn Gia Công Tử vẫn giữ nụ cười ôn hòa ấy.
“Ta không nhỏ mọn như vậy đâu.” – Hàn Gia Công Tử ôn hòa nói,
“Chuyện như thế xảy ra với ta nhiều rồi, ta đã quen rồi. Ngươi không thể nhập đoàn, là vì thực lực của ngươi không đủ. Đoàn chúng ta…” – Hàn Gia Công Tử đảo mắt nhìn quanh, cuối cùng chỉ vào Cố Phi nói:
“Ngươi cũng coi như hiểu sơ về hắn rồi nhỉ? Hắn là người yếu nhất trong đoàn chúng ta. Ngươi muốn nhập đoàn, ít nhất phải có thực lực như hắn.”
Liễu Hạ trợn mắt há mồm:
“Xem ra ta thật sự là vĩnh viễn khỏi cần mơ rồi.”
Hàn Gia Công Tử gật đầu:
“Cho nên ta cũng nói như vậy.”
Ngự Thiên Thần Minh cùng mấy người bên cạnh lặng lẽ bàn luận.
“Thật hay giả thế, hắn thật sự không để bụng à?” – Chiến Vô Thương hỏi.
“Giả, chắc chắn là giả, nhìn cái nụ cười của hắn kìa.” – Hựu Ca khẳng định.
“Kiếm Quỷ ngươi thân với hắn nhất, ngươi nói xem?” – Ngự Thiên Thần Minh hỏi.
“Nửa thật nửa giả!” – Kiếm Quỷ nói.
“Ý gì?” – Ngự Thiên Thần Minh hỏi.
“Với cấp độ như của Liễu Hạ, dù là lý do gì hắn cũng sẽ không thu nhận. Nhưng đúng lúc Liễu Hạ chạm trúng chỗ nhạy cảm, hắn liền giả vờ như lý do là vì chuyện này, mượn cơ hội trút giận một chút, đại khái là tâm lý như vậy.” – Cố Phi cũng bước đến.
Kiếm Quỷ nhìn Cố Phi ngạc nhiên:
“Không ngờ ngươi lại hiểu hắn đến vậy.”
“Hết cách rồi.” – Cố Phi thở dài,
“Tính cách hắn rõ rành rành ra đó.”
“Sao ta lại không nhìn ra?” – Ngự Thiên Thần Minh gãi đầu.
“Thằng nhóc ranh, hiểu gì chứ? Muối ta ăn còn nhiều hơn cơm ngươi ăn.” – Cố Phi nói.
Ngự Thiên Thần Minh tức tối tột độ.
“Được rồi, đi thôi!” – Thấy Liễu Hạ và Hàn Gia Công Tử đã nói xong, mọi người cuối cùng cũng lên đường.
“Ta nhất định phải gia nhập đoàn lính đánh thuê của các ngươi.” – Liễu Hạ đi bên cạnh Cố Phi, nói nhỏ.
“Thì ra ngươi vẫn chưa từ bỏ.” – Cố Phi nói.
“Tất nhiên rồi.”
“Cố lên!” – Cố Phi nói.
“Ờm, ngươi lợi hại như vậy, làm sao mà được thế?” – Liễu Hạ hỏi.
“Hai mươi năm khổ luyện, đến giờ cũng chưa từng gián đoạn.” – Cố Phi nói.
“Gì cơ?” – Liễu Hạ chưa hiểu.
“Công phu.” – Cố Phi nói.
“Ngươi nói, ngươi PK lợi hại như vậy, là vì ngươi từng luyện võ?” – Trong trận chiến với Mang Mang và Mãng Mãng, Liễu Hạ đã ẩn mình một bên theo dõi toàn bộ quá trình chiến đấu của Cố Phi. Trận ấy không giống những trận solo của Cố Phi thường ngày, ba chiêu hai thức là xong. Liễu Hạ với tư cách là người ngoài nhìn suốt trận, từ lâu đã cảm thấy Cố Phi có nhiều điểm khác người.
Cố Phi gật đầu.
“A? Ta có thể học không?” – Liễu Hạ hỏi.
“Nếu ngươi thật sự yêu thích việc này, ta dạy ngươi cũng không sao. Nhưng nếu mục đích chỉ là học xong để trong game có thể giống như ta, thì khỏi cần. Ngươi không có từng ấy thời gian.” – Cố Phi nói rất thẳng thắn.
Cố Phi luyện võ đến nay đã hai mươi năm, nhưng hàm lượng trong hai mươi năm đó sao có thể so với người thường?
Học võ đã là việc học, sự nghiệp, toàn bộ trọng tâm cuộc sống của hắn đều xoay quanh nó. Huống hồ, trong đó còn có thứ không thể nói rõ như thiên phú.
Nếu thật sự để một người bình thường dùng thời gian rảnh rỗi để học võ, muốn đạt tới trình độ của Cố Phi hiện tại…
Bốn mươi năm? Sáu mươi năm? Khả năng thực sự là: suốt đời cũng không đạt được.