Chương 83: Vì dân trừ hại?
Cố Phi và Nhát Gan Cứu Tinh đang trò chuyện về công phu trong U Dạ Cốc, thời gian từng chút từng chút trôi qua. Bên ngoài cốc, đám người chơi dần dần cũng không kiên nhẫn nổi nữa. Những kẻ vốn chỉ đến xem náo nhiệt hoặc ôm tâm lý may rủi nhận nhiệm vụ đánh lẻ, giờ đều đã quay về thành. Còn lại chỉ có người của công hội Tiền Trần, cùng với bằng hữu của Bất Tiếu: Vân Trung Mộ.
Vân Trung Mộ cùng mấy huynh đệ vẫn giả bộ đánh quái gần đó.
“Lão Vân, bọn ta cũng về thôi chứ?” – một người trong nhóm lên tiếng. Cửa cốc U Dạ, xét là khu luyện cấp thì thực sự không lý tưởng: cấp độ quái trung bình, nhưng số lượng lại ít ỏi, lác đác như trang trí, rõ ràng không phải thiết kế dành cho luyện cấp.
“Đừng.” – Vân Trung Mộ nhìn về phía người của Tiền Trần, nói: “Nhìn đám cháu nội kia ta đã thấy sảng khoái trong lòng rồi. Các ngươi về trước đi! Để ta ở lại hưởng thụ thêm chút nữa.”
“Ngươi coi chừng Mang Mang Đích Mãng Mãng tâm tình bất mãn, lại tìm ngươi gây phiền toái đấy.” – một người nhắc.
“Không sợ.” – Vân Trung Mộ cười cười, “Dao găm của Bất Tiếu đang ở chỗ ta, ta có thể phát động kỹ năng Tiêu Thất, đám người Tiền Trần mà đến, ta cho họ chơi trò biến mất.”
“Lời gió tối của Bất Tiếu? Sao lại ở ngươi?” – một người kinh ngạc.
“Hắn bị người ta giết sợ rồi, sợ rơi trang bị, nên gửi tạm cho ta chơi trước.” – Vân Trung Mộ đáp.
“Ồ, vậy ngươi cứ sảng khoái đi nhé, bọn ta đi trước.” – mấy người huynh đệ rời đi.
Vân Trung Mộ vung vẩy dao găm, tiếp tục vừa đâm quái vừa quan sát đám người Tiền Trần.
“Mãng Mãng, hay là chúng ta cũng giải tán đi?” – Lam Dịch nhìn ra phần lớn người trong công hội cũng bắt đầu không kiên nhẫn.
“Bao lâu rồi?” – Mãng Mãng Đích Mãng Mãng hỏi.
“Gần bốn canh giờ rồi.” – Lam Dịch xem thời gian, lại nhìn bảng nhiệm vụ. “Giá trị PK của hắn đã giảm còn 9 rồi, lúc đầu là 11.”
“Thôi được rồi, giải tán đi! Không nên làm lãng phí thời gian của mọi người.” – Mãng Mãng Đích Mãng Mãng thở dài.
“Vậy ngươi thì sao?” – Lam Dịch hỏi.
“Ta ở lại đây, chờ cái tên kia ra!” – Mãng Mãng Đích Mãng Mãng nghiến răng nghiến lợi.
“Không được a.” – Lam Dịch hoảng hốt, “Nếu hắn ra, một hai người, thậm chí thêm vài người cũng ngăn không nổi đâu! Hay là để lại một tên đạo tặc, thấy hắn thì ẩn thân rồi báo tin?”
“Ẩn thân cũng vô ích. Hắn có trang bị dò xét gì đó.” – Mãng Mãng Đích Mãng Mãng nói, “Cứ để ta ở lại. Dù sao giờ ta cũng chỉ cấp 29, bị hắn giết rớt thêm một cấp nữa cũng chẳng sao. Các ngươi cứ đi đi!”
“Hay để ta ở lại với ngươi?” – Lam Dịch đề nghị.
“Đi hết đi, đi hết đi.” – Mãng Mãng Đích Mãng Mãng đuổi người, “Có động tĩnh ta sẽ gọi các ngươi.”
“Vậy bọn ta đi tìm chỗ khác luyện cấp gần đây vậy!” – Lam Dịch nói, mang theo đội luyện cấp thường ngày rời đi, những người khác cũng giải tán tứ tán.
Mãng Mãng Đích Mãng Mãng chỉnh lại trang phục, vung pháp trượng bắt đầu đánh quái quanh khu vực. Nàng là mục sư theo hướng trí lực – tinh thần, Quang Cầu Thánh có chút lực công kích, hơn nữa tốc độ thi triển rất nhanh, đối phó đám quái lẻ tẻ ở đây không thành vấn đề.
Không xa, tim Vân Trung Mộ đập thình thịch.
Cơ hội a! Người của Tiền Trần vậy mà đã rút hết, chỉ để lại một mình nữ nhân này, chẳng phải cơ hội ngàn năm hiếm có sao? Nữ nhân này thật quá đáng, tưởng không ai dám giết nàng sao? Bây giờ cách thức che mặt đã lan truyền khắp Thành Nguyệt Dạ, ai mà không biết chỉ cần che mặt, giết người xong chẳng ai biết ngươi là ai. Vân Trung Mộ nghĩ vậy, động tâm không ngớt. Cuối cùng cắn răng, phát động kỹ năng Ẩn Thân của đạo tặc.
Tốc độ di chuyển của mục sư cực chậm, đạo tặc muốn giết nàng thì cứ lao tới đâm dao là nàng không kịp né. Dù nàng cố gắng hồi máu tự cứu thì cũng có lúc khô pháp. Cho nên mục sư không có khả năng solo với bất cứ nghề nào.
Vân Trung Mộ ẩn thân, chầm chậm tiếp cận, quan sát bốn phía. Không xa có vài người đang đi tới, nhưng tuyệt đối không phải người của Tiền Trần – những người đó đã bị chính hắn dùng ánh mắt tiễn đi từng người.
Cơ hội tốt quá! Vân Trung Mộ nuốt nước miếng, lặng lẽ áp sát phía sau Mãng Mãng Đích Mãng Mãng.
Phá kích sau lưng! Vân Trung Mộ đâm trúng một nhát.
Mãng Mãng Đích Mãng Mãng đau đớn, dĩ nhiên giật mình. Nhưng là mục sư có kinh nghiệm, nàng không vội quay lại xem ai đánh lén, mà lập tức thi triển hồi phục thuật lên bản thân.
Nhưng, nàng lại chậm một nhịp. Một luồng hồi phục khác đã rơi xuống người nàng trước đó.
Vân Trung Mộ là người chơi lão luyện. Hai luồng hồi phục trước sau giáng xuống người Mãng Mãng Đích Mãng Mãng, hắn lập tức nhận ra có người hỗ trợ. Ánh mắt chuyển hướng, thấy một người trong nhóm lúc nãy đang giơ tay, đúng là động tác thi triển hồi phục thuật của mục sư.
Vân Trung Mộ nổi giận. Mãng Mãng Đích Mãng Mãng danh tiếng xấu xa tại Thành Nguyệt Dạ, lão tử đang vì dân trừ hại đây! Không giúp thì thôi, sao lại xen vào? Là ai mù mắt vậy? Vân Trung Mộ hoài nghi đối phương không nhận ra nữ nhân này chính là Mãng Mãng Đích Mãng Mãng, bằng không một người chơi có giác ngộ ở Thành Nguyệt Dạ, sao lại không phân rõ chính tà?
Hắn vừa định mở miệng giới thiệu thân phận của nàng, thì một đạo phong thanh xé gió, mũi tên đã ghim hắn ngã xuống đất.
“Ngươi đại gia của ta a!” – Vân Trung Mộ mắng. Một cú bắn tỉa quá mạnh, suýt chút đã tiễn hắn về thành.
Mãng Mãng Đích Mãng Mãng cũng đã quay đầu, miệng ngâm xướng, triệu hồi ra Quang Cầu Thánh. Vân Trung Mộ muốn phát động Tiêu Thất cũng vô ích. Tiêu Thất không phải vô hình, mà khoảng cách quá gần, chưa kịp biến mất đã bị Quang Cầu Thánh giáng trúng, đành nhắm mắt chờ chết.
Không ngờ, lần nữa lại có hồi phục thuật giáng xuống người hắn. Sát thương từ Quang Cầu Thánh so với hồi phục thuật thì quá nhỏ, lần này coi như được cứu mạng.
Điều khiến Vân Trung Mộ kinh ngạc không phải là may mắn, mà là: “Mục sư này ra tay thật nhanh! Hồi phục thuật của hắn còn đến trước cả Quang Cầu Thánh của Mãng Mãng Đích Mãng Mãng. Nàng vốn là mục sư trí lực – tinh thần, vậy tên này, chẳng lẽ là toàn bộ cộng tinh thần?”
Ánh mắt nhìn sang, Vân Trung Mộ ngẩn người: Ta x… sao lại là một bà nương nữa.
Đợi người kia tiến gần hơn, hắn mới thấy rõ, lại cảm thán: Ta x… nam nhân này trông cũng quá giống bà nương rồi.
Cứu hắn, lại cứu cả đối phương, khiến Mãng Mãng Đích Mãng Mãng cũng ngơ ngác. Còn đang muốn tấn công tiếp, Vân Trung Mộ đã phát động Tiêu Thất. Nàng không rõ hắn ở đâu, vừa cảnh giác đề phòng, vừa nhìn sang nhóm người vừa đến.
Tổng cộng năm người. Nhìn trang bị thì có: một đạo tặc, một mục sư, một chiến sĩ, một cung thủ, một kỵ sĩ.
Không giống đội luyện cấp bình thường, chẳng đội luyện cấp nào lại phối hợp cân bằng thế này. Hơn nữa trong nhóm này lại không có pháp sư chuyên sát thương diện rộng – chuyện gần như không thể.
Năm người đã đến gần. Kỵ sĩ rất nhã nhặn chỉ vào U Dạ Cốc hỏi: “Tiểu thư, đây là đâu?”
“U Dạ Cốc.” – Mãng Mãng Đích Mãng Mãng trả lời.
“Chính là đây?” – cung thủ nghi hoặc.
“Ngươi đang nghi ngờ năng lực phán đoán tọa độ của ta sao?” – mục sư lạnh lùng đáp.
Đám người này, cứu nàng, lại cứu cả kẻ kia, giờ đứng trước mặt lại không nhắc đến chuyện vừa rồi? Mãng Mãng Đích Mãng Mãng có chút rối loạn. Vân Trung Mộ ẩn thân bên cạnh cũng mờ mịt. Nhưng nghe được câu hỏi của bọn họ – rõ ràng không biết đây là đâu – chỉ có một khả năng: người từ nơi khác đến.
“Tiểu thư, đây là khu luyện cấp cao cấp sao?” – kỵ sĩ lại hỏi.
Mãng Mãng Đích Mãng Mãng gật đầu: “Trong cốc là cấp 50!”
Kỵ sĩ gật đầu. Cả bọn đồng loạt đưa tay về phía cung thủ: “Xuất tiền đi!”
Cung thủ mặt mày tái mét, run rẩy móc ra túi tiền, đếm 40 kim tệ chia làm bốn phần.
Năm người này chính là đám công tử tinh anh đoàn. Trước khi đến, họ đánh cược một phen: dựa vào việc Cố Phi bị truy sát nhưng tọa độ không hề di chuyển, bốn người suy đoán hắn đang ẩn nấp trong khu luyện cấp cao, khiến người thường không thể tiếp cận. Chỉ có Dự Thiên Thần Minh cho rằng Cố Phi dùng lại cách cũ, trốn trong hang động.
Kết quả…
“Không được!” – Dự Thiên Thần Minh đang chia tiền bỗng thu lại, “Còn chưa gặp người đâu, biết đâu trong cốc có hang động thì sao?”
“Không thể nào!” – Hàn Gia Công Tử dứt khoát, “Bản đồ lớn đều dùng cùng hệ trục tọa độ, nên chỉ có khu vực Vân Đoan Thành mới có chuyện tọa độ trùng với hang động. Ở đây với dải tọa độ lớn thế này, chuyện đó không thể xảy ra.”
“Sao ngươi không nói sớm?” – Dự Thiên Thần Minh ngạc nhiên.
“Nói sớm thì làm sao kiếm được mười kim tệ của ngươi? Đừng nói nhảm nữa, đưa tiền ra!” – Hàn Gia Công Tử bảo.
Dự Thiên Thần Minh nhìn sang ba người còn lại, cả ba đều dời mắt, hiển nhiên sớm biết điều này.
“Các ngươi là một đám cặn bã…” – Dự Thiên Thần Minh tức tối đếm tiền.
Hữu Ca vỗ vai hắn: “Cố mà học hỏi đi! Là cao thủ mà lại mù phương hướng, nói ra chẳng ai không cười đâu.”
Dự Thiên Thần Minh hối hận đã muộn.
“Vậy tiếp theo thì sao? Chúng ta vào trong, hay gọi hắn ra?” – Chiến Vô Thương hỏi.
“Chúng ta vào được sao?” – Kiếm Quỷ nhìn vào khu luyện cấp cấp 50 trước mặt, mắt lóe sáng. Trong lòng hắn, chỉ cần là việc Cố Phi làm được, hắn cũng muốn làm được. Kiếm Quỷ bản thân chưa nhận ra, tâm thái tranh cao thấp lúc đầu đã âm thầm chuyển thành: “Hắn làm được, ta cũng phải làm được.”
“Không phải nói bị truy sát sao? Sao quanh đây chẳng thấy ai?” – Hữu Ca đảo mắt nhìn quanh.
“Ta không phải người chắc?” – Mãng Mãng Đích Mãng Mãng nghe vậy không vui.
Hữu Ca cười cười, không nói gì. Nữ nhân này chỉ là một mục sư, một mình đến đây truy sát sao?
Nhưng Mãng Mãng Đích Mãng Mãng đã nghe ra manh mối từ cuộc trò chuyện không kiêng nể của bọn họ: “Các ngươi… từ Vân Đoan Thành tới truy sát pháp sư cận chiến?”
Năm người đều ngẩn ra.
“Cô nương xưng hô thế nào?” – Hữu Ca hỏi.
“Ta gọi là Mãng Mãng Đích Mãng Mãng.” – nàng đáp.
“Ngươi ở đây là?” – Hữu Ca hỏi tiếp.
“Chính là chờ cái tên kia ra.” – Mãng Mãng Đích Mãng Mãng nghiến răng nói. Ai cũng nghe ra ý đồ.
Năm người mặt không biểu cảm.
“Giết hắn?” – Dự Thiên Thần Minh truyền âm trong kênh lính đánh thuê.