Chương 75: Bạo Lộ
Cố Phi tiếp đất, bò dậy, quay đầu liếc mắt, đại đội nhân mã phía sau đã lập tức đổi hướng. Hắn chẳng kịp thưởng thức thắng lợi, cắm đầu cắm cổ mà chạy. Sau lưng, đám cung tiễn thủ, pháp sư các loại nghề đánh xa bắt đầu phát uy, Cố Phi lao đi giữa mưa tên bão pháp, ngoài cung tiễn thủ tập kích chuẩn xác thì hắn chẳng hề e ngại.
Bất quá, chính độ chuẩn xác ấy lại thành ra giúp hắn một tay. Hắn chỉ cần né được một mũi tên, thì toàn bộ vòng công kích của đám cung thủ xem như bỏ. – Bọn chúng toàn bộ đều nhắm bắn về cùng một điểm.
Mưa tên dày đặc khiến đội ngũ cận chiến bên phe đối phương cũng không thể truy kích, bởi trong thế giới song song này vốn không tồn tại cơ chế “tổ đội không sát thương”. Cận chiến mà đuổi theo lúc này, chẳng khác gì tự biến mình thành mục tiêu cho cung thủ phe nhà bắn lạc.
Hơn nữa, bọn chúng cũng chẳng cho là cần thiết phải truy đuổi. Một Cố Phi đã trúng chiêu “Bão Thân Đầu”* bọn chúng đều nghĩ chỉ cần tùy tiện trúng một tên hay một pháp thuật là hắn sẽ phải về điểm sống lại. Nào ngờ hắn lại có thể tránh hết cả lượt tấn công.
(*Ghi chú: “抱身投” – Bão Thân Đầu – kỹ năng vật lộn ném thân, của nghề Võ Đấu Gia)
“Mắt hắn mọc sau gáy à?” – Một cung thủ thấy Cố Phi chẳng buồn ngoái đầu, nhưng lại liên tục né tránh, không nhịn được mà thốt lên.
“Vậy mà để hắn chạy thoát?” – Trông thấy Cố Phi càng lúc càng xa, mọi người không khỏi cảm thấy khó tin. Tiền Trần công hội kể từ khi lập ra ở Nguyệt Dạ Thành đến nay đã quen với việc hống hách ngang ngược. Bình thường đi ngoài đường, bọn họ xếp thành hàng ngang chắn lối, đi luyện cấp thì chỉ cần mang biểu tượng công hội là thiên hạ nhường đường.
Vậy mà công hội hùng mạnh như thế, hôm nay lại gặp một phen bẽ mặt. Để cho người ta trước mắt bao người chém chết hội trưởng, sau đó lại một lần nữa thoát thân ngay giữa ánh mắt thiên hạ. Dù có hơi may mắn, nhưng với đám người Tiền Trần mà nói, đây chính là tát thẳng vào mặt.
Chúng không biết rằng, để Võ Đấu Gia tới gần dùng kỹ năng “Bão Thân Đầu” ném đi, hoàn toàn là trong tính toán của Cố Phi.
“Có ai giám định được chức nghiệp và trang bị của hắn không?” – Phó hội trưởng Tiền Trần công hội, người chỉ huy chiến dịch lần này, nhị đương gia Lam Dịch lên tiếng hỏi.
Lam Dịch là pháp sư, vừa rồi cũng chen trong đám người, ngạo nghễ ném một quả hỏa cầu về phía Cố Phi, tưởng như có thể nhẹ nhàng tiễn hắn lên bảng đếm số. Ai ngờ quả cầu bay mãi sau mông đối phương rồi… tự tắt.
“Má nó, cộng bao nhiêu mẫn vậy chứ…” – Lam Dịch lầm bầm, mà trong tình huống không biết chức nghiệp của đối thủ, việc nghiên cứu cách cộng điểm là điều không thể. Lúc này hắn chỉ âm thầm may mắn là lúc nãy mình chưa kịp hô câu “Mặc kệ hết, để ta!” nếu không thì bẽ mặt lớn.
“Không giám định được.” – Mấy người chơi có kỹ năng Giám Định cao trong công hội lần lượt báo cáo.
“Không giám định được? Kỹ năng giám định của ngươi chẳng phải đã mãn cấp rồi sao?” – Mọi người quay nhìn người giỏi nhất trong bọn.
“Thì đúng là không giám định được thật. Có thể hắn cũng mãn cấp như ta, nhưng độ thuần thục lại cao hơn…” – Vị cao thủ đáp.
“Người này từ đâu ra?” – Lam Dịch hỏi.
“Hắn nói mình là người của Hắc Thủ dong binh đoàn.” – Một người chơi trước đó giả ngu ở cửa, từng trò chuyện với Cố Phi lên tiếng.
“Cái đám ngu kia á?” – Lam Dịch sững người, rõ ràng không tin trong Hắc Thủ có kẻ lợi hại đến vậy.
“Người này cũng ngốc lắm.” – Kẻ giả ngu chơi dao cười nói, “Trước khi đi còn cố ý nói với ta là hắn chém chết hội trưởng. Nếu hắn không nói thì ta còn chẳng biết.”
“Quá cuồng vọng! Nhất định phải tiêu diệt hắn để báo thù cho hội trưởng!” – Mọi người phẫn nộ đồng thanh hô lên.
Lam Dịch thấy sĩ khí bốc cao, lập tức phấn chấn tinh thần chỉ huy. Hắn chia công hội thành nhiều tiểu đội, tỏa về các hướng trong Nguyệt Dạ Thành.
“Tìm ra người của Hắc Thủ dong binh đoàn!” – Lam Dịch hạ lệnh.
“Có cần để lại người ở đây không?” – Có người hỏi.
“Để cái rắm, người ta giao nhiệm vụ xong rồi.” – Lam Dịch đáp. Câu này, không ngờ lại một lần nữa giúp đỡ Cố Phi rất nhiều.
Cố Phi sau khi thoát vây cũng không dừng lại, lập tức chạy về tọa độ vừa được hệ thống thông báo cho nhiệm vụ truy bắt. Vận khí thật sự quá tốt, trước đó kỹ năng Viêm Chi Tẩy Lễ liên tục trúng 30% lúc bị bao vây lại may mắn được địch nhân ném thoát vòng, thật đúng là ngày vận đỏ tới nóc. Mà có vẻ vẫn chưa hết hên – hắn chỉ mới chạy qua hai con phố thì thấy một người đang hớt hơ hớt hải chạy về phía mình. Cố Phi liếc qua thấy không có số hiệu, cũng không để tâm.
Nhưng ngay sau đó, lại thấy một người cầm cung từ phố bên rẽ ra, đuổi theo người trước.
Cố Phi nhìn mà mừng rỡ – người này trên đầu có đánh dấu, chính là mục tiêu mới của nhiệm vụ! Không rõ hắn đang giết người hay định đi rửa PK, nhưng nếu là vế sau, thì đúng là quá xui.
Cố Phi giả vờ nhường đường xem náo nhiệt, khi kẻ đó lướt qua bên cạnh thì bất ngờ đưa chân ra vấp một cú.
Người kia phản ứng không tệ, lập tức nhảy lên tránh. Nhưng nào ngờ, ngay cả cái chân vấp ngã của Cố Phi cũng có hậu chiêu – hắn hất chân một cái, đập thẳng vào mu bàn chân đối thủ.
Người kia tiếp đất không ngã, nhưng loạng choạng vài bước. Cố Phi đâu có nương tay, xông lên bổ một kiếm.
Bị áp sát, số mệnh của cung thủ chẳng khác nào đèn leo lét trước gió. Một tay cầm cung, một tay cầm tên, hắn luống cuống không biết làm sao đỡ đòn. Kiếm thứ hai của Cố Phi tới nơi, cung thủ muốn tránh, nhưng chẳng thể thoát được biến hóa trong kiếm pháp. Lại trúng một nhát, hắn vội rút lui kéo giãn khoảng cách, nhưng đáng tiếc tên này dường như không phải thuần mẫn, tốc độ ngang với Cố Phi, trong cự ly ngắn hoàn toàn không chạy kịp. Cố Phi đuổi tới, thêm một kiếm nữa, cung thủ rốt cuộc “cạch” một tiếng bị bắt.
Nhiệm vụ hoàn thành, giờ phải quay lại giao.
Lần này Cố Phi không dám sơ sẩy. Hắn tiến về phố thứ tư, mỗi bước đi đều cẩn trọng. Đến cửa sảnh nhiệm vụ, hắn do dự hồi lâu, cẩn thận kiểm tra kỹ mọi góc khuất, không phát hiện mai phục.
Bên trong đại sảnh, người ra kẻ vào tấp nập. Cố Phi đoán nếu có mai phục, với mật độ người này cũng không khó thoát thân, bèn dứt khoát bước vào.
Giống lần trước, hình dạng che mặt của hắn chỉ khiến người khác liếc nhìn sơ qua. Cố Phi không muốn nấn ná, nhanh chóng giao nhiệm vụ, nhận nhiệm vụ mới rồi rời đi.
Đang đi trên phố chờ tọa độ nhiệm vụ mới, hắn bỗng cảm thấy có gì đó bất thường sau lưng.
Cố Phi không biểu lộ gì, vừa chú ý tình hình xung quanh, vừa từ từ tăng tốc. Đến gần đầu phố, đột nhiên phát lực bỏ chạy. Quẹo một cái sang phố bên, rồi lại quẹo tiếp, núp sau một bức tường.
Chẳng bao lâu, Cố Phi thấy một thân ảnh gầy gò xuất hiện ở đầu đường, dáo dác tìm kiếm. Nhìn kỹ, là một cô nương.
Cố Phi chăm chú nhìn trang phục của nàng, không thấy biểu tượng của Tiền Trần công hội. Loại công hội hống hách như thế, người của chúng ai nấy đều sợ người ta không biết mình là hội viên, phù hiệu đeo chỗ nào bắt mắt nhất là đeo chỗ đó. Trước giờ gặp qua, đều như vậy.
Người này… có lẽ không phải người của Tiền Trần. Nếu có, cũng không thể hành động một mình như vậy.
Cố Phi suy nghĩ, rồi bước ra từ sau tường. Nhưng hắn vẫn đề phòng, tay nắm kiếm giấu sau lưng.
“Cô nương, ngươi tìm ai?” – Cố Phi hỏi.
Cô gái quay đầu, thấy hắn liền mỉm cười: “Chính là tìm ngươi.”
Gầy, thật sự quá gầy – Cố Phi nhìn nàng, trong lòng chỉ có một cảm giác: chỉ muốn bắt lại rồi bẻ gãy cho gọn.
“Ngươi là ai?” – Cố Phi hỏi.
“Lưu Hạ…” – Cô gái đáp.
“Lưu Hạ gì?” – Cố Phi hỏi.
“Gọi là Lưu Hạ…” – nàng cười.
“Tên của ngươi cũng thật lắm ẩn ý.” – Cố Phi nói.
“Còn ngươi thì sao?” – Lưu Hạ hỏi.
Cố Phi không trả lời, mà hỏi ngược: “Ngươi tìm ta làm gì?”
“Bắt ngươi.” – Lưu Hạ đáp.
“Bắt ta?” – Cố Phi siết chặt kiếm trong tay, trong đầu đã lướt qua bảy tám chiêu có thể nhất chiêu chế địch trong khoảng cách này.
“27149, không phải ngươi sao?” – Lưu Hạ cười, “Đến từ Vân Đoan Thành, pháp sư cận chiến.”
Cố Phi giật mình – không rõ đối phương làm sao biết được. Nhưng mặt không biến sắc: “Ta không biết ngươi đang nói gì.”
Lưu Hạ vẫn cười: “Ta đã nhận nhiệm vụ rồi. Trong mắt ta, mã số 27149 của ngươi đang lơ lửng trên đỉnh đầu.”
Cố Phi sững người – xem ra lời nàng không giả. Hắn không giấu nữa, hỏi thẳng: “Ngươi làm sao biết?”
“Ta ở đại sảnh phát nhiệm vụ truy bắt, tận mắt thấy PK trị của 27149 từ 10 tụt xuống 6, chứng tỏ ngươi vừa giết một người có PK trị là 4. Mà ta biết ở Nguyệt Dạ Thành này có một người như thế, cho nên ta nghi ngờ ngươi ở đây. Ta liền nhận nhiệm vụ truy bắt ngươi, đứng đó chờ xem có gặp được không. Kết quả là… đúng thật gặp được.” – Lưu Hạ nói.
Cố Phi thở dài – PK trị lớn quả thật quá dễ lộ thân phận.
“Khi ấy định bám theo ngươi, nhưng lại thấy ngươi bị người Tiền Trần bao vây. Ta còn tưởng ngươi sẽ về điểm sống lại, ai ngờ ngươi lại thoát ra được.” – Lưu Hạ nói.
“Chỉ là vận khí tốt.” – Cố Phi đáp.
“Thế là ta tiếp tục theo dõi PK trị của ngươi. Nghĩ nếu lát nữa lại biến động, chứng tỏ ngươi lại giết người, vậy chắc chắn sẽ quay lại nộp nhiệm vụ. Kết quả, ta lại chờ được.” – Lưu Hạ nói.
“Ngươi thật cơ trí.” – Cố Phi cười khổ, “Giờ thì ngươi đã đuổi được ta.”
“Nếu ta không bắt ngươi, ngươi có thể giúp ta một việc không?” – Lưu Hạ chớp mắt.
“Việc gì?” – Cố Phi hỏi. Đối phương hiển nhiên biết câu “ta không bắt ngươi” chẳng có trọng lượng gì, cho nên lời nói ra rất tùy ý. Cố Phi cũng chẳng coi là thật, liền thuận miệng đáp lại.
“Tháo mặt nạ để ta xem ngươi trông ra sao.” – Lưu Hạ nói.
“Không được.” – Cố Phi chẳng nghĩ ngợi đã từ chối – hắn đã quen giấu thân phận thành thói.
“Tại sao?” – Lưu Hạ hỏi.
“Không có tại sao.”
“Nhưng nếu ngươi không tháo mặt nạ, ta làm sao mời ngươi uống rượu?” – Lưu Hạ chớp mắt nói.
“Tại sao lại muốn mời ta uống rượu?” – Cố Phi hỏi.
“A… bởi vì chuyện ta nhờ lúc nãy ngươi không đồng ý, nên ta muốn đổi sang chuyện khác.” – Lưu Hạ nói.
“…”
“Tại sao ngươi lại truy sát kẻ đáng thương tên là Bất Tiếu kia?” – Lưu Hạ chợt hỏi.
“Nhận ủy thác từ người khác thôi.” – Cố Phi đáp.
“Vậy ngươi có thể nhận ủy thác của ta, giết giúp ta một người không?” – Lưu Hạ hỏi.
“Không được.” – Cố Phi lại từ chối.