Chương 70: Thủ hạ lưu tình
PK trị của Cố Phi tổng cộng là mười lăm điểm, hiện tại đã gột rửa được năm điểm, còn lại mười điểm. Lúc này địch nhân ít nhất cũng hơn mười người, nếu toàn bộ giết sạch, PK trị lập tức lại lập nên một cái cao phong mới, thần thoại 27149 sẽ bị chính 27149 phá vỡ, A, thật quá ngông cuồng rồi! Cố Phi nghĩ vậy.
Càng không hợp lý hơn là, đến giờ Cố Phi vẫn không rõ đám người này tìm đến mình là vì nguyên nhân gì. Ban nãy là không nói một lời liền động thủ, trong thế giới võng du thật đúng là quá hư ảo, hư ảo đến mức không cần bất cứ cái cớ nào.
Lo ngại PK trị tăng lên nữa, Cố Phi tha cho tên đạo tặc trước mặt đã bị hắn đánh tàn. Thanh Ám Dạ Lưu Quang kiếm có công kích cực cao, đối với người chơi hiện tại mà nói, là lực lượng không thể chịu đựng nổi. Đạo tặc máu mỏng càng là như vậy, bên phải tên này đã trúng hai kiếm, thêm một chiêu nữa thì chắc chắn mất mạng, vừa thấy Cố Phi không tiếp tục ra tay, hắn lập tức sắc mặt như tro, vội vã lui xuống.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” – đồng bạn phía sau đuổi đến còn chưa rõ tình hình.
“Suýt chết.” – tên kia đáp.
“Sao lại như thế?” – mọi người đều cả kinh. Nhìn Cố Phi chạy nhanh như vậy, đều đoán tên này chắc là cộng điểm vào mẫn tiệp. Lại nhìn trong tay hắn cầm kiếm, người có kinh nghiệm đều phán đoán hắn là kỵ sĩ, còn những kẻ trước đó đoán hắn là pháp sư thì bị người ta liếc trắng không biết bao nhiêu lần. Nhưng cho dù là kỵ sĩ, đã cộng toàn mẫn, vậy thì tổn thương vốn dĩ không nên quá cao mới đúng. Suy đi nghĩ lại, vấn đề chắc chỉ có thể nằm ở thanh kiếm kia.
“Sợ chết mất. Nếu hắn dùng Lực Lượng Chúc Phúc, ta giờ đã nằm đất rồi.” – tên đạo tặc chỉ còn chút máu dưới đáy, nghĩ lại mà vẫn còn run rẩy.
Lúc này một đạo tặc khác cũng sắc mặt trắng bệch lui xuống. “Mau, mau, hồi phục thuật!” – tên đạo tặc gào lên.
Đáng thương là mục sư vẫn còn chưa đến. Mục sư là một chức nghiệp di chuyển chậm chạp.
“Đánh hắn rụng bao nhiêu máu rồi?” – có người hỏi.
“Đánh cái rắm! Chỉ thấy máu tụt ào ào thôi.” – đạo tặc bực bội đáp.
Mọi người nhìn nhau, phía trước Cố Phi vẫn đứng đó, đột nhiên không ai dám tiến lên.
Đang lúc sững sờ, tiền phương lại truyền ra một tiếng kêu thảm. Hóa ra có một tên đạo tặc sau khi tiềm hành xong thì muốn tiếp cận đánh lén, nhưng lại bị Cố Phi ba chiêu hai thức đánh ngược trở về. Lần này cũng là thủ hạ lưu tình, tên này còn sót lại một tia máu trở về.
“Cung tiễn thủ, cung tiễn thủ đâu?” – có người như tỉnh mộng, bắt đầu gào lên. Mấy cung thủ chạy chậm hơn mấy tên đạo tặc dùng Tật Hành lúc này cũng đã đuổi kịp.
Nhưng Cố Phi đã quyết định không tiếp tục dây dưa với đám người này. Hắn đánh gục mấy tên vừa tiếp cận, lập tức xoay người bỏ chạy.
“Go! Go! Go!” – đám đạo tặc lại một lần nữa hô vang khẩu hiệu xung phong. Cung tiễn thủ vừa chạy vừa bắt đầu bắn tên, tên như mưa rơi xuống.
Tuy nhiên trong lúc di chuyển thì Snipe (Bắn tỉa) – kỹ năng mạnh nhất hiện giờ của cung thủ – không thể sử dụng. Mấy người này toàn dùng công kích bình thường, giỏi lắm thì thi triển Cường Lực Tiễn, cũng chỉ là kỹ năng có sát thương nhỉnh hơn chút so với đánh thường, đối với Cố Phi mà nói thì không đủ uy hiếp. Giữa làn mưa tên, Cố Phi xoay người tại đầu ngõ nhỏ, rẽ vào một con hẻm khác.
“Đừng để hắn chạy mất!” – tên chạy đầu là kẻ cộng nhiều điểm vào mẫn tiệp nhất, vừa hô hào cổ vũ đồng bọn, vừa là người đầu tiên xuất hiện tại ngã rẽ, vung người nhào ra cực kỳ tiêu sái, kéo căng cung tiễn chuẩn bị phát xạ. Dáng vẻ này rõ ràng là vì làm dáng là chính, muốn bắn trúng thì chỉ là phụ.
Nhưng động tác có độ khó cao như vậy, cho dù là quán quân Olympic đến thì cũng không biết mũi tên sẽ bay đi đâu. Trong game, kỹ năng bắn tên được hệ thống hỗ trợ chỉnh hướng nhất định, dù sao chỉ dựa vào người chơi thì học cách bắn đã tốn thời gian, huống gì là bắn chính xác. Nhưng dẫu có hỗ trợ, cũng không thể nuông chiều người chơi quá đà. Tên này vừa mới làm động tác siêu cấp, lập tức bị hệ thống vứt bỏ. Đang bay giữa không trung, cung đã kéo căng, nhưng lại tìm không thấy tâm ngắm. Dù sao mục đích là để chơi ngầu, cũng mặc kệ kết quả, “vèo” một tiếng, tên liền bay ra.
Ngay lúc ấy, một đường kiếm đón gió chém tới. Cố Phi hai tay cầm kiếm, mạnh mẽ bổ xuống.
Đáng thương thay cho cung thủ, làm dáng mới được nửa: bay lên thì bay lên rồi, vốn định tiếp tục một màn ngư dược tiền phiên, ai ngờ lại bị Cố Phi một chiêu đánh rơi thẳng đứng như lười lừa lăn đất.
A, quá vô lại rồi! – hắn nghĩ. Chiêu còn chưa thi triển xong đã bị đánh ngắt.
Đại hồ tử tới rồi! – Cố Phi thầm nghĩ – suýt nữa thì bắn trúng lão tử!
“Dừng lại! Cẩn thận có phục kích!” – mấy cung thủ tiếp sau liền lên, người đi đầu dang hai tay ra ngăn mấy người phía sau lại.
Tên đang lăn dưới đất vừa nghe liền phẫn nộ. Ta còn chưa chết đâu! Các ngươi đã chuẩn bị bỏ rơi ta rồi sao? Chết tiệt! Một màn làm dáng này, cuối cùng lại thành thạch cảm thử rồi. “Ta kháo! Mau tới cứu lão tử!” – hắn kêu lên.
Đám người phía sau cũng cơ trí, không dám lộ đầu thì thôi, lười lừa lăn đất kia không phải đôi chân còn ở trong hẻm sao? Một tên cực kỳ nhanh nhẹn, lóe người tiến lên, chụp lấy chân hắn, “vèo” một cái kéo lại. “Nguy hiểm thật!” – tên này tự tán thưởng, cảm thấy nếu không phải mình ra tay kịp thời, lười lừa lăn đất sớm bị chém rụng đầu rồi.
Nhưng như vậy thì mấy người này lại mất đi khả năng phán đoán phương hướng của Cố Phi. Mắt tròn mắt dẹt vài giây, đồng thanh nói: “Hắn còn ở đây không?”
Không ai dám đi xem. Nếu đối phương đang nép sát tường, bước ra chẳng phải là cận chiến sao? Cận chiến với cung thủ thì còn đường sống à? Kéo cung, lắp tên, bắn – đều cần thời gian. Dùng ngôn ngữ chuyên nghiệp trong game mà nói, công kích bình thường của cung thủ đều có thời gian thi triển kỹ năng, bị công kích đột ngột sẽ bị gián đoạn ngay.
“Lùi, lùi lại đi.” – một người nhỏ giọng nói. Mấy tên khác cũng rút về phía chân tường đối diện, ít nhất là tránh được khoảng cách gần với Cố Phi.
“Ta đếm một hai ba, chúng ta cùng xông ra, như vậy hắn không biết nên chém ai.” – người nọ nói.
“Ý hay!”
“Một… hai… ba! GoGoGo!” – hắn hô lớn, mong rằng chỉ bằng âm thanh cũng có thể dọa thương Cố Phi một phen.
“Ta kháo, người đâu rồi?” – con hẻm hẹp dài, đã không còn thấy bóng dáng Cố Phi.
Giữa hai ngã rẽ vẫn còn một đoạn cách nhau kha khá, Cố Phi mà muốn rẽ ở ngã kế tiếp thì thời gian rõ ràng là không đủ. Mấy cung thủ mắt to trừng mắt nhỏ, vài tên đạo tặc cũng đã đuổi kịp. Một nhóm người trải qua phân tích kỹ càng, vẫn không biết Cố Phi rốt cuộc đã đi đâu.
“Cưỡng chế hạ tuyến rồi?” – có người đoán.
Cưỡng chế hạ tuyến là việc được cho phép trong game, chỉ là rủi ro rất cao, nên không ai dám thử. Phương diện nhà phát hành đã nói trước: cưỡng chế hạ tuyến nhất định sẽ khiến hồ sơ quay về thời điểm trước, còn quay lại bao xa thì không chắc.
Pháp sư, chiến sĩ cùng các chức nghiệp di chuyển chậm cũng lần lượt đuổi đến. Mọi người nhìn con hẻm trống trơn, bó tay toàn tập.
“Các phân khu chú ý, các phân khu chú ý!” – đoàn trưởng lính đánh thuê phát tín hiệu trong kênh, “Mục tiêu đột nhiên biến mất, ai phát hiện tung tích lập tức báo cáo!”
Một đoàn người vừa đi dọc theo con hẻm vừa vừa nghiên cứu, bỗng có người hét lên: “A! Chắc leo lên mái rồi!”
Mọi người bừng tỉnh đại ngộ, ngẩng đầu nhìn, tòa nhà này không cao, mà hẻm thì hẹp, hai bên tường cách nhau không xa, duỗi tay dang chân một cái là có thể đạp tường mà lên. Kẻ phát hiện vội vàng thân làm mẫu, vài động tác đã leo lên mái, bốn phía nhìn quanh rồi nói: “Không có, chắc chạy xa rồi.”
“Yên tâm, chỉ cần còn trong Nguyệt Dạ thành, tên này chúng ta nhất định bắt được.” – đoàn trưởng tự tin tràn trề nói.
Lúc này mấy tên đạo tặc từng bị trúng kiếm bắt đầu tranh nhau kể về sự khủng bố của thanh kiếm trong tay Cố Phi.
“Một kiếm máu mất một nửa! Tên đó còn là toàn mẫn cộng điểm, ta kháo, nếu là chiến sĩ, công kích thường cũng đủ giết ngay!” – một người chơi nói.
Đoàn trưởng là chiến sĩ, vừa nghe kiếm kia lợi hại như thế, tinh thần càng thêm hưng phấn, liên tục spam trong kênh lính đánh thuê, hạ lệnh toàn bộ đoàn viên phải hành động, nhất định tìm ra kẻ mặc áo pháp sư màu đen kia.
Bảy phút sau, đoàn trưởng nhận được báo cáo, có người thấy một kẻ như vậy đi vào khu an toàn hạ tuyến, rồi hạ tuyến luôn.
“Khu nào?” – đoàn trưởng hỏi.
“Kỵ sĩ doanh khu A.” – có người đáp.
“Luân phiên canh gác! Tuyệt đối không thể để hắn trốn thoát!” – đoàn trưởng quát. Nếu chỉ là mục tiêu tầm thường thì chắc đã bỏ qua rồi, không phí thời gian thêm. Nhưng giờ biết trong tay Cố Phi có một thanh kiếm sắc bén như vậy, đoàn trưởng đương nhiên không thể bỏ qua.
“Cử một người qua trông chừng! Mọi người còn lại tới Đệ Lục Dạ Tửu Quán, rượu để ta bao!” – đoàn trưởng hào sảng nói.
Hắc Thủ lính đánh thuê đoàn tụ ở Đệ Lục Dạ Tửu Quán, chờ đợi Cố Phi thượng tuyến.
Lúc Cố Phi hạ tuyến là định đi ngủ một giấc. Nhưng từ chuyện hắn muốn chém Bất Tiếu, rồi truy sát đến lúc Bất Tiếu hạ tuyến cũng không ngừng, có thể thấy Cố Phi là người trong lòng không chịu nổi việc gì tồn đọng. Hiện tại mang trên người PK trị, làm gì cũng bất tiện, cảm giác như có gai trong cổ, không nhổ không được. Rời khỏi trò chơi, cảm giác này lại càng thêm mãnh liệt.
Cố Phi biết bản thân có bệnh này, theo y học thì đây là dấu hiệu của chứng cưỡng bách nhẹ. Hắn lập tức ép mình không suy nghĩ nữa, cưỡng ép chính mình ngủ một giấc thật sâu.
Đợi đến lúc Cố Phi một lần nữa trở lại trò chơi, biến hóa lớn nhất trong game chính là Đệ Lục Dạ Tửu Quán đã có thêm một đám tửu quỷ.
“Ta dám cá, tên này nhiều nhất một giờ nữa là xuất hiện!” – một tên mắt say lờ đờ nói.
“Ân! Tên tiểu tử thúi kia, để chúng ta chờ suốt một ngày một đêm, tuyệt đối không thể tha cho hắn.” – hắn tính theo thời gian trong game.
Còn tên canh ở khu hạ tuyến kia, cũng mang theo rượu tới. Hiện đã uống quá nhiều, co ro ngủ gật trong góc tường. Cố Phi thì tay không tất sắt đứng ngay trước mặt hắn, hắn cũng hoàn toàn không chú ý.
Ở trong khu an toàn hạ tuyến chờ cũng được tính là thời gian gột rửa PK trị. Cố Phi hiện tại không vội ra ngoài, hắn còn một vài vấn đề muốn hỏi thăm.
Trước khi vào game, Cố Phi có lên trang chủ tra thử mấy thuật ngữ chưa từng gặp như: Pháp thuật tinh thông, Kiếm hệ số, Pháp hệ số, kết quả là không tìm được gì. Hết cách, chỉ đành tiếp tục làm phiền Hồng Trần Nhất Tiếu thôi.