Chương 56: Đội tốc độ tiểu phân đội
Ngoại thành Vân Đoan, Cố Phi đã phiêu bạt lang thang một canh giờ. Trải qua một phen hồi tưởng, Cố Phi tính ra giá trị PK của mình hẳn là 15 điểm, theo như lời Hữu ca, vậy thì cần phải online ba mươi canh giờ mới có thể rửa sạch.
Ba mươi canh giờ này không thể để bị người chơi đã nhận nhiệm vụ truy bắt bắt được, nếu không sẽ bị tống về nhà lao ngồi xổm lại mười lăm canh giờ. Nhấn mạnh: đó sẽ là mười lăm canh giờ hoàn toàn vô tích sự. Do đây là trò chơi toàn tức, người chơi không thể treo máy rồi đi xem phim, cho nên Cố Phi kiên trì ra ngoại thành phiêu bạc lang bạt.
Cố Phi vừa đi vừa thu hoạch quái vật dọc đường, bởi vì luôn duy trì di chuyển, nên cho tới giờ vẫn chưa gặp nguy hiểm. Chỉ có một lần nghe được tiếng người ở phương xa, nhưng không rõ vì sao, nhóm người đó hình như đánh nhau rồi. Ước chừng là hai nhóm cừu nhân đụng mặt, nên mặc kệ Cố Phi, tự mình dâng thân vào bảng truy nã.
Nhưng theo thời gian trôi đi, Cố Phi dần cảm thấy áp lực. Trước đó có một bộ phận không nhỏ người chơi cho rằng Cố Phi chắc chắn sẽ đi tự thú, cho nên đã ở lại đại sảnh nhiệm vụ truy nã thủ sẵn, thành thử người truy bắt Cố Phi chưa nhiều. Nhưng sau một canh giờ, mã số 27149 vẫn cao cao tại thượng, rất nhiều người bắt đầu có hành động mới.
Đại lượng công hội, đoàn lính đánh thuê bắt đầu chính thức đầu nhập vào truy bắt Cố Phi, vô số người chơi tụ hội tới cùng một toạ độ. Trong đó, thanh thế hùng hậu nhất vẫn là đệ nhất công hội của Vân Đoan thành – Tung Hoành Tứ Hải.
Vô Thệ Chi Kiếm, Phong Hành, Đảo Ảnh Niên Hoa ba người hạch tâm, mang theo đại đội nhân mã kéo đến ngoài thành. Vài phút trước, Cố Phi vừa mới biến mất khỏi toạ độ này, xung quanh tràn đầy người chơi, đều theo ý nghĩ của mình mà tìm kiếm về một phương hướng nào đó.
“Người nhiều thật là phiền. Dù có lưu lại chút dấu vết, cũng bị phá huỷ sạch rồi.” Đảo Ảnh Niên Hoa vô cùng chán ghét đảo mắt nhìn quanh đám người chơi đang bận rộn.
“Chúng ta bắt đầu thế nào?” Vô Thệ Chi Kiếm hỏi.
“Giả thiết hắn là toàn mẫn chi điểm, pháp sư cấp 30, có tổng mẫn tiệm cận 30 điểm thêm với 30 nhân 5, tổng cộng 180 điểm. Ngoài ra, theo như diễn đàn đã đưa tin về trang bị của hắn, có huy chương Aidi tăng 6 điểm mẫn, tổng cộng 186 điểm. Pháp sư mẫn trí không có gia tăng cũng không bị giảm bớt, như vậy tốc độ di chuyển nhanh nhất là 6.2 mét mỗi giây. Cộng thêm đôi giày nhẹ nâng tốc độ 5 phần trăm, tốc độ cuối cùng là 6.51 mét mỗi giây. Nếu hắn dốc toàn lực chạy thẳng đến toạ độ tiếp theo, thì khoảng cách giữa toạ độ tiếp theo với chỗ này phải là 1953 mét. Nhãn lực con người có thể phân biệt người trong khoảng cách chừng 2000 mét, cho nên chỉ cần thị tuyến không bị cản trở, chúng ta cơ bản có thể thấy được hắn.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.
“Vậy bây giờ thì sao?”
“Bây giờ? Khoảng cách từ lần toạ độ làm mới đến hiện tại là 3 phút 47 giây, hắn cách nơi này nhiều nhất 1477.77 mét. Mọi người hãy nhìn về phương hướng không bị cản trở tầm nhìn, có thấy bóng người nào đang chạy không?” Đảo Ảnh Niên Hoa mỉm cười nói.
Mọi người lập tức quan sát bốn phía.
“Không có à… Vậy thì tuyến đường hắn chọn, chỉ có thể là Vân Vụ sâm lâm hoặc là Ô Long sơn mạch.” Đảo Ảnh Niên Hoa giơ tay chỉ vào hai khu vực phía trước.
“Vậy chúng ta làm gì?” Vô Thệ Chi Kiếm hỏi.
“Các ngươi có thể giải tán rồi.” Đảo Ảnh Niên Hoa đáp.
“Cái gì?”
“Kỳ thật hắn căn bản không cần chạy, với tốc độ đó, đại đa số người là nhìn thấy mà không đuổi kịp. Tiếp theo, phàm là toàn mẫn chi điểm, theo ta!” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.
Trong đám người lác đác đứng ra vài người, không phải đạo tặc thì là cung thủ.
“Ô, quên nói rồi, phải là cấp 30.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.
Lập tức lại rút lui hai người.
“Cung thủ mẫn trên 150 điểm cũng được.” Đảo Ảnh Niên Hoa hô lên.
Một người giơ tay, nhập đội.
Đảo Ảnh Niên Hoa lần lượt đánh giá ba cung thủ và hai đạo tặc trước mặt, gật gật đầu nói: “Nếu có thể bắt được tên sát thủ đeo mặt nạ này, thì chỉ có thể là đội ngũ chúng ta. Đi thôi!”
“Móa, vậy là không còn phần của bọn ta rồi?” Phong Hành há hốc miệng nhìn sáu người kia nhanh chóng chạy về hướng Ô Long sơn.
“Đảo Ảnh nói đúng, nếu tên pháp sư đó chỉ biết cắm đầu chạy, chúng ta bó tay.” Vô Thệ Chi Kiếm sờ bộ giáp nặng trịch của mình.
“Không được, ta nuốt không trôi cục tức này, ta đi lòng vòng, biết đâu vận khí tốt lại giẫm trúng hắn!” Phong Hành siết nắm đấm, một mình chạy đi.
“Mọi người cũng đừng giải tán.” Vô Thệ Chi Kiếm quay đầu nói với đám bang chúng: “Dù sao cũng nhận nhiệm vụ rồi, cứ năm người một tổ, tiện thể luyện cấp đi! Nếu thấy 27149, đừng để lộ thân phận, cứ giả vờ không biết, gọi người, âm thầm bao vây được thì bao vây, hiểu chưa?”
Mọi người gật đầu, mỗi người tản đi một hướng.
Đảo Ảnh Niên Hoa dẫn theo năm người nhanh chóng chạy về phía chân núi, giữa đường, toạ độ lại một lần nữa làm mới, quả nhiên nằm trên Ô Long sơn.
“Chúng ta có tốc độ nhanh hơn hắn, chỉ cần không nhầm phương hướng, sẽ nhanh chóng đuổi kịp.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.
Mọi người gật đầu. Mà cung thủ mẫn 150 điểm khi nãy, lúc này đã bị bốn người toàn mẫn bỏ lại vài mét.
“Hình như không cần mang theo hắn?” Mấy người phía trước thì thầm.
Đảo Ảnh Niên Hoa cười cười nói: “Thêm một người là thêm một phần lực, hắn tuy chậm hơn một chút, nhưng có thể đấu ngang ngửa với tên pháp sư kia.” Nói rồi ngoái đầu vẫy tay với cung thủ kia: “Theo kịp nha!” Cung thủ gật đầu.
Mấy người nhanh chóng đến toạ độ vừa được làm mới, nơi đây chính là một ngã rẽ giữa sơn đạo, rẽ trái là tới Ô Long động, đi thẳng thì tiếp tục dọc theo Ô Long sơn mạch, cuối cùng sẽ dẫn đến đâu thì chưa có ai biết.
“Đi hướng nào?”
“Nếu đi thẳng thì tốt quá rồi, một đường thẳng tắp, sớm muộn cũng bị chúng ta bắt kịp… Ta nghĩ hắn sẽ không chọn con đường thiếu biến hoá như vậy, chắc là đã vào Ô Long động. Chúng ta cứ đi Ô Long động trước, lát nữa toạ độ ra không đúng thì quay lại, dù sao cũng chỉ có hai đường này.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.
“Nếu hắn đi ngược lại thì sao?” Một người nói.
“Vậy vừa hay đụng trúng mấy người đang đuổi theo toạ độ từ hướng đó, hắn không đến nỗi ngu vậy chứ? Năm phút làm mới một lần, còn dám đi ngược?” Đảo Ảnh Niên Hoa cười nói, “Nhanh lên, tranh thủ thời gian!”
Mấy người rẽ trái, lao thẳng tới đường vào Ô Long động. Một mạch truy đến cửa động vẫn không thấy bóng dáng Cố Phi, Đảo Ảnh Niên Hoa nhìn thời gian, nhàn nhạt nói: “Nếu chúng ta không sai, vậy hắn chỉ có thể đã vào động.”
“Địa hình Ô Long động phức tạp, chọn nơi này ẩn thân rồi giằng co với truy binh, đích thực không tệ, thuận tiện còn có thể luyện cấp. Nhưng hắn vẫn đánh giá thấp số lượng người truy hắn, hiện tại số người truy hắn đủ để nhẹ nhàng huyết tẩy toàn bộ Ô Long động, hắn chui vào đó, chẳng phải là tự tìm đường chết?” Đảo Ảnh Niên Hoa nói vậy, nhưng trên mặt lại đầy u sầu, “Chỉ là như vậy, ưu thế tốc độ của chúng ta xem như không dùng được nữa.”
“Vậy chúng ta làm sao? Đợi đại quân?” Có người hỏi.
“Tất nhiên là không, khó khăn lắm mới dẫn đầu xa như vậy, vào động!” Đảo Ảnh Niên Hoa vung tay, mấy người lập tức chui vào động. Đi được một đoạn, toạ độ lại làm mới, Đảo Ảnh Niên Hoa vừa nhìn, đột nhiên bật cười: “Cao minh a! Bây giờ ta mới hiểu dụng ý của tên này.”
“Cái gì?” Người bên cạnh hỏi.
“Nếu chúng ta không phải sớm một bước vào Ô Long động, mà là dựa theo toạ độ của hắn truy tới, thì e rằng vĩnh viễn không tìm được hắn nữa.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.
“Tại sao?”
“Bên trong và bên ngoài động là hai bản đồ khác nhau, mỗi cái có hệ thống toạ độ riêng, nhưng khi hiển thị toạ độ lại không ghi rõ, chắc là một lỗ hổng. Giờ những kẻ còn ở ngoài động, thấy toạ độ kia, sẽ tìm khắp Ô Long sơn, ta cam đoan bọn họ chẳng tìm được gì.” Đảo Ảnh Niên Hoa cười nói.
“Giờ hắn chắc đã buông lỏng cảnh giác rồi. Mọi người tranh thủ thời gian.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.
Sáu người men theo toạ độ vừa mới được cập nhật mà đi sâu vào trong động. Dọc đường phát hiện quái bị Cố Phi dọn gần hết, Đảo Ảnh Niên Hoa càng vui mừng: “Quả nhiên hắn coi như không có chuyện gì, bắt đầu luyện cấp rồi, không bao lâu sẽ bị chúng ta đuổi kịp. Mọi người chuẩn bị chiến đấu. Ha ha, quái bị dọn sạch như vậy, chẳng phải là chỉ đường cho chúng ta sao?”
Sáu người đuổi tới chỗ toạ độ Cố Phi để lại, lại theo dấu quái bị dọn mà tiến thêm. Lúc này, toạ độ một lần nữa làm mới, Đảo Ảnh Niên Hoa nhìn xong thì ngây ra.
“Sao vậy? Đi tiếp đi!”
“Toạ độ này không đúng!” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.
“Sao cơ?”
“Toạ độ này cách cái trước quá xa, mà dọc đường còn có dấu vết hắn giết quái, vừa đi vừa dọn, sao có thể đi xa vậy chứ.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.
“Vậy là sao?”
“Trong Ô Long động… còn có một tầng nữa!” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.
“Thật sao? Đi kiểu gì?” Mọi người hỏi, đám này chưa từng đến đây luyện cấp.
“Không biết, ta chưa từng nghe nói.” Đảo Ảnh Niên Hoa cau mày.
“Cứ men theo đường đi thôi, dấu quái bị giết hẳn là không sai đi?” Có người đề nghị. Dưới đất là xác mấy con tiểu quái, không nghi ngờ gì là hướng Cố Phi đã đi.
“Chỉ có thể vậy.” Đảo Ảnh Niên Hoa dẫn người tiếp tục tiến lên, cho đến khi hoàn toàn mất dấu.
“Lẽ nào lối vào tầng dưới ở gần đây? Mọi người chia nhau tìm thử.” Đảo Ảnh Niên Hoa nói.
Mọi người tản ra, rất nhanh một người phát hiện, kích động kêu lên: “Bên này có mật đạo!”
“Cái gì?” Đảo Ảnh Niên Hoa đang tìm kiếm ở phía khác nghe vậy lập tức chạy tới.
Tấm sắt bị nhấc lên, bên dưới là một thông đạo cao vừa người.
“Đạo tặc, tiềm hành xuống xem.” Đảo Ảnh Niên Hoa chỉ huy.
Một đạo tặc lặng lẽ chui vào thông đạo, lát sau truyền tin về: “Không sai!! Là toạ độ vừa rồi, chính là ở đây, hắn đi đường này!”
“Mau đuổi!” Đảo Ảnh Niên Hoa nhảy xuống thông đạo, những người khác nối đuôi theo sau.
“A!!!” Tới người cuối cùng thì đột nhiên hét thảm.
“Xảy ra chuyện gì?” Những người trong mật đạo kinh hãi. Hồi đáp bọn họ là tiếng rầm nặng nề của tấm sắt khép lại.
“Không ổn!” Năm người trong động thất sắc, lao tới cửa ra. Quả nhiên cửa ra đã bị đậy lại, dùng sức đẩy, có thể cảm nhận được đã bị khoá.
“Trúng kế rồi!” Đảo Ảnh Niên Hoa trợn mắt há mồm.