Chương 53: Sát thủ a sát thủ
“A! Sát thủ chi vương, ngài trở về rồi, mau ngồi, mau ngồi!” Ngự Thiên Thần Minh nhảy dựng lên kêu to, còn nhường luôn vị trí của mình cho Cố Phi.
Cố Phi xoa đầu hắn, mỉm cười: “Ngoan lắm.”
“Wa! Không ít tiền nha!” Vừa ngồi xuống, Cố Phi liền chú ý đến mấy túi tiền đầy nhóc trên bàn.
“Thiên Lý, ngươi nói chia sao đây?” Hàn Gia Công Tử với tâm địa khó lường hỏi. Người ta vẫn nói một lần lạ hai lần quen, lần trước Cố Phi đề nghị chia đều thì bọn hắn còn ngại ngùng, nhưng lần này chắc chắn sẽ không chần chừ mà tuân theo vô điều kiện. Ngồi đây chẳng có ai dễ xơi cả, đến ngay cả Kiếm Quỷ – người có vẻ nghiêm túc – cũng đã bị Hàn Gia Công Tử liếc mắt truyền ý, tuy không biết hắn có hiểu không, nhưng rõ ràng hắn chẳng nói gì.
“Ồ? Ta nói sao à…” Trước ánh mắt mong đợi của mọi người, Cố Phi giơ ngón tay lên đếm: “Mục tiêu là Bất Tiếu, tổng cộng sát mười lần, trong đó ta giết tám, Kiếm Quỷ giết hai. Ở đây có mười túi tiền, vậy thì Kiếm Quỷ hai túi, ta tám túi, đúng không?”
“Ân, không sai, ủng hộ, đỉnh!” Kiếm Quỷ phụ họa.
“Đỉnh cái đầu ngươi á!” Hàn Gia Công Tử nổi đóa.
“Truyền đạt bằng ánh mắt lỗi thời quá rồi.” Cố Phi chế nhạo Hàn Gia Công Tử, “Bọn ta dùng mật thoại.”
“Khốn! Hai tên tiện nhân!” Hàn Gia Công Tử tiếp tục mắng.
“Thôi bỏ đi, chia đều đi! Các ngươi cũng cực cả ngày rồi.” Cố Phi hào phóng nói.
“Chỉ đợi ngươi nói câu đó!” Ngự Thiên Thần Minh như hổ đói vồ mồi, chụp lấy hai túi tiền. Những người khác cũng nhanh tay không kém, còn Cố Phi thì lại có thêm một trận cảm giác thành tựu mãnh liệt. Đồng thời trong lòng cũng phải thầm cảm thán: đám cô nương của Trọng Sinh Tử Tinh quả thật giàu có.
Dựa theo tỉ lệ hối đoái hiện tại – mua trang bị bằng nhân dân tệ, rồi bán lại trong đấu giá để đổi lấy kim tệ – thì một kim tệ trong game trị giá khoảng mười đồng ngoài đời. Dù sao cũng mới là giai đoạn đầu game, lượng kim tệ sản sinh vẫn rất ít.
Ngay cả những chiến sĩ nạp tiền cũng khó mà tích lũy được nhiều kim tệ, vì trang bị mà người chơi mang lên sàn giao dịch đa số là hàng cao giá. Mua bằng nhân dân tệ còn dễ, chứ bán lại lấy kim tệ thì quá khó, vì giá quá cao.
Trong hoàn cảnh đó, gom được đến một ngàn kim tệ quả thực rất kinh người. Chắc chắn là đã thu mua nhiều trang bị giá rẻ bằng nhân dân tệ rồi từ từ bán đổi lấy kim tệ tích lũy lại. Không có nghị lực kinh người thì không thể hoàn thành được công trình đó.
Tới khi Cố Phi cảm khái xong, mới phát hiện bàn đã sạch trơn, không còn túi tiền nào.
“Này, phần của ta đâu?” Cố Phi đập bàn.
“Kỳ lạ ghê, sao lại không thấy?” Có người giả bộ ngơ ngác.
Chuyên gia tình báo Hựu Ca nhắc nhở: “Bọn ta có sáu người, mà chia làm mười túi…”
“Đổ ra chia lại!” Cố Phi nói.
“1000 chia cho 6 đâu có chia hết!” Mọi người đều làm ra vẻ khó xử. Cố Phi vừa định phát hỏa, thì đoàn trưởng Hàn Gia Công Tử chậm rãi lên tiếng: “Không cần! Giờ chia thế là vừa đẹp.”
“Nói giỡn gì vậy? Ta không lấy được một xu?” Cố Phi nói.
“Ngươi quên rồi à?” Hàn Gia Công Tử nhàn nhã nói: “Hôm qua ngươi uống rượu ở đây, tiêu hết 200 kim tệ. Đó chính là tiền đặt cọc của phi vụ lần này, ta đã thay ngươi trả rồi.”
“200 kim? Ngươi uống cái gì vậy Thiên Lý?” Mọi người kinh hô.
“Không đúng nha! Hôm đó ta với Hựu Ca chỉ uống có bốn ly, tiền rượu chắc là… Ủa, Hựu Ca đâu? Hựu Ca biến đâu mất rồi?” Cố Phi đảo mắt tìm.
“Chuyện này phải làm cho rõ, ta đi bắt hắn về!” Chiến Vô Thương đứng dậy đi ra.
Đợi mãi chẳng thấy ai quay lại, Ngự Thiên Thần Minh vỗ đùi: “A nha, hai lão cáo già đó chắc chắn đã thông đồng, ta đi bắt hai tên về luôn!”
Ngự Thiên Thần Minh vừa đi thì Hàn Gia Công Tử cũng đứng dậy: “Này, các ngươi đừng quá đáng quá nha! Mau trở lại cho ta!” Vừa định bước ra thì một luồng nhiệt khí quét ngang mặt, Hàn Gia Công Tử lập tức lùi lại. Ngọn Viêm Chi Tẩy Lễ của Cố Phi đã chắn trước cửa.
“Đao không tệ nha!” Hàn Gia Công Tử cười.
“Hôm nay ta đã chém Bất Tiếu tám lần.” Cố Phi nhìn đao nói, “Dùng lời trong NBA mà nói, tay nóng đến phát cháy, trạng thái cực kỳ tốt.”
“Ta không tin ngươi dám thật sự chém ta.” Hàn Gia Công Tử nói.
“Tất nhiên là không, nhưng nếu không lấy tiền ra, hôm nay đừng hòng ra khỏi đây!” Cố Phi nói.
“Được thôi!” Hàn Gia Công Tử duỗi lưng, ngồi lại: “Không đi thì không đi. Ta là Tửu Thần cơ mà, danh hiệu này đâu phải hư danh! Tiểu Lôi, mang rượu ra!”
“Rượu mắc nhất, tính vào sổ công tử!” Cố Phi bổ sung.
“Ta sợ ngươi chắc! Mang hai chai ra.” Hàn Gia Công Tử hét.
Tiểu Lôi nhanh chóng ôm hai chai rượu vào, loại giao dịch như này không phải lúc nào cũng có.
Một chai 120 kim, hai chai 240 kim, Hàn Gia Công Tử thoải mái ném túi tiền lên, cười lớn: “Giờ ta cũng hết tiền rồi, ngươi làm gì được ta? A ha ha ha ha! Cùng lắm liều cả lưới nát, ai cũng trắng tay!”
Cố Phi mỉm cười, đưa tay như điện, hai chai rượu vừa đặt xuống liền bị hắn ôm vào lòng.
“Này, ngươi làm gì đó? Ăn mảnh à? Quá không có đạo nghĩa rồi!” Hàn Gia Công Tử nói.
Cố Phi cười tươi rói, tiện tay kéo Tiểu Lôi – người đang thu tiền chuẩn bị đi – lại: “Tiểu Lôi, hai chai rượu này, ta bán lại cho ngươi một chai 100 kim, thế nào?”
Tiểu Lôi ngẩn người, Hàn Gia Công Tử cũng chết sững.
“Thương vụ lời như thế không làm sao được?” Cố Phi cười hí hí.
Tiểu Lôi bỗng cười, thả xuống hai túi tiền, Cố Phi nhanh tay chộp lấy, nhét hai chai rượu vào tay Tiểu Lôi.
“Đi nha!” Cố Phi đứng dậy, chào Hàn Gia Công Tử một cái, rồi như gió cuốn mà chạy biến.
“Ta kháo! Ta kháo! Ta kháo a!!!!” Hàn Gia Công Tử tỉnh giấc như từ ác mộng, gào lên một tràng. Người chơi ngoài phòng nghe thấy đều hiếu kỳ hỏi: “Tiểu Lôi, quán rượu các ngươi bắt đầu cung cấp dịch vụ khiêu dâm rồi à?”
“Bỏ đi!” Kiếm Quỷ an ủi Hàn Gia Công Tử, “Ta mời ngươi uống rượu.”
“Hảo huynh đệ!” Hàn Gia Công Tử vỗ vai Kiếm Quỷ, “Tiểu Lôi, loại…”
“Không được gọi loại mắc nhất!” Thanh đao của Kiếm Quỷ đã cắm lên bàn, chậm rãi nói: “Hai chai giá 240 kim, ta không đủ tiền.”
“Hai chai loại đắt thứ nhì!” Kiếm Quỷ hét.
Đêm đó, Tửu Thần truyền thuyết – Hàn Gia Công Tử – vừa uống vừa khóc: “Hắn thật là sát thủ a!”
Cố Phi rời quán rượu, lại đi tới khu luyện công đánh quái. Giống như trải nghiệm trước, Viêm Chi Tẩy Lễ với sát thương không thể kiểm soát – lúc cao lúc thấp – ảnh hưởng khá lớn tới tiết tấu của hắn. Khi dây dưa cùng đám NPC, không ít lần gặp nguy hiểm, dù sao lần này cũng sẽ không ai hét “đừng giết, bắt sống” nữa.
Đối với điều này, chỉ cần thay vũ khí không có xác suất phụ pháp là được. Nhưng hắn lại không làm vậy. Vì đối với hắn, đây là một dạng tu luyện hiếm có. Trong game, thân thể không thể tu luyện được, vì mọi chỉ số như phản xạ, sức mạnh v.v… đều do dữ liệu quyết định. Việc tu luyện trong game, có thể nói là tập trung vào não bộ.
Đối mặt tình thế, nên xử lý thế nào? Phản kích hay né tránh? Nếu phản kích thì đánh kẻ nào? Nếu né thì hướng nào? Tất cả đều cần quyết định trong chớp mắt. Làm sao chọn đúng nhất, hiệu quả nhất trong nhiều lựa chọn? Có người nói là dựa vào trực giác. Đúng, nhưng trực giác cũng chia hai loại – một là thiên phú, hai là kinh nghiệm.
Cố Phi không dám nói mình thiên phú hơn người, vì tình huống thế này hắn chưa từng gặp ngoài đời. Nhưng ít nhất, hắn có thể tích lũy kinh nghiệm thật tốt.
Mắt theo tay, tay theo mắt.
“Mắt” chính là khả năng phán đoán, quyết định trong khoảnh khắc – điều mà dù trong hay ngoài game đều có thể luyện. Nhưng ngoài game thì không có nhiều cơ hội thực chiến như vậy.
Còn “tay” ngoài game cần rèn luyện thân thể, trong game thì dựa vào điểm thuộc tính và trang bị, dễ hơn nhiều.
Cố Phi dù đánh quái hiệu suất có giảm, chỉ cần hơi sơ sẩy là chết, nhưng vẫn kiên trì. Bởi vì mục tiêu của hắn không giống người chơi bình thường. Với hắn, việc luyện như thế này quan trọng hơn nhiều so với lên cấp hay cộng điểm.
Sát thương bất định buộc hắn phải điều chỉnh tiết tấu liên tục. Việc đánh quái vì vậy trở nên vừa thú vị, vừa đầy biến hóa.
Tất nhiên, đó là đối với Cố Phi. Với người khác, sẽ hoặc đơn đấu quái cho chắc, hoặc đổi trang bị, tuyệt đối không liều như vậy.
Sau hơn một giờ, Cố Phi kết thúc ngày chơi game của mình.
Nhưng truyền thuyết mà hắn tạo ra vẫn chưa ngừng lan rộng.
Khi hắn còn đang truy sát Bất Tiếu, sự việc đã râm ran khắp diễn đàn game. Theo tiến độ truy sát, topic liên tục được cập nhật và cuối cùng dừng lại ở con số mười. Việc đuổi giết một người rớt liền mười cấp trong một ngày khiến diễn đàn nổ ra tranh luận gay gắt. Cuối cùng chia thành hai luồng ý kiến:
Một là dân cuồng PK, họ chỉ nói một chữ: Sảng!
Hai là những người suốt ngày lo này lo kia, thì bắt đầu lo chuyện dưỡng thành phần bạo lực này nọ, rồi sợ game biến thành đấu trường, thậm chí còn lo cả doanh thu công ty game – chuyện chẳng liên quan tới họ.
Phần đông còn lại chỉ lo hóng drama, sau khi biết Bất Tiếu log out mới thôi truy sát, thì háo hức chờ hắn log in để bị chém tiếp.
Dù sao đi nữa, người chơi đều đồng tình ở hai điểm:
Thứ nhất: Sát thủ này rất NB, vì nghe nói hắn chỉ là pháp sư mà cận chiến chém một tên đạo tặc rớt thảm thế kia, quá NB.
Thứ hai: Bất Tiếu rất SB, vì rõ ràng bị truy sát, lại không phải đối thủ, mà không chịu log out trốn đi, để người ta chém suốt mười cấp, thật quá SB.