Chương 23: Trợ nhân vi lạc
Đăng xuất khỏi trò chơi thì phải quay về khu vực an toàn. Sau khi ra khỏi tửu quán Tiểu Lôi, Cố Phi liền bước nhanh về phía khu an toàn.
Trên đường đi ngang qua tòa nhà công hội, thấy nơi đó người đến kẻ đi vô cùng náo nhiệt. Hiện giờ đã bước vào lĩnh vực cấp ba mươi, các công hội trong trò chơi mọc lên như nấm sau mưa. Mấy hôm trước Hỏa Cầu cũng từng đến hỏi hắn có định gia nhập công hội nào không, nhưng thấy hắn phản ứng khá thờ ơ thì cũng tiu nghỉu bỏ đi, một mình đi tìm công hội phù hợp.
“Không biết Hỏa Cầu đã tìm được công hội muốn vào chưa nữa.” Cố Phi lẩm bẩm, mở danh sách hảo hữu liếc một cái, Hỏa Cầu không online. Hỏa Cầu có thời gian lên mạng rất thất thường, hoàn toàn không đoán được hắn làm nghề gì. Cố Phi vừa thầm suy nghĩ, vừa ngẩng đầu lên thì đụng phải một người.
Hắn lảo đảo lùi lại một bước. Thật là bó tay, trong trò chơi thân thể hắn vốn đã yếu ớt như vậy. Cũng may hắn vừa mới trang bị “Ấn chương của Eddie” nếu không có thêm 6 điểm thể chất và sức mạnh này, e rằng đã bị đụng ngã lăn quay ra rồi.
“Là ngươi!” Cố Phi ngẩng đầu lên, nhận ra người kia, Tịch Tiểu Thiên.
“Suỵt!” Tịch Tiểu Thiên đưa tay ra hiệu giữ im lặng: “Giúp ta một chút!” Nói xong liền rẽ người, trốn ra sau lưng Cố Phi. Với dáng người gọn gàng rèn luyện từ nhỏ của Cố Phi, muốn che chắn hoàn toàn cho một thiếu nữ thon thả như nàng, không chút khó khăn.
Cố Phi vừa định hỏi chuyện gì, thì thấy một tiểu cô nương hớt hải chạy đến ngã tư, đảo mắt nhìn xung quanh chỉ thấy một mình Cố Phi, liền trừng mắt hỏi: “Này, có thấy một cô gái rất xinh đẹp chạy ngang qua không?”
Đúng là trẻ con bây giờ chẳng có tí lễ phép gì cả! Cố Phi cau mày. Nhà họ Cố là thế gia võ học, vẫn còn giữ lại rất nhiều phong tục cũ, đặc biệt chú trọng lễ nghi. Dù không cầu kỳ rườm rà, nhưng chuyện tôn ti trưởng ấu, kính sư trọng đạo là cực kỳ nghiêm ngặt. Ví như mỗi sáng, sau khi rửa mặt, chuyện đầu tiên của hậu bối chính là đi vấn an trưởng bối.
“Này, ta đang hỏi ngươi đó!” Thấy Cố Phi ngẩn người, tiểu cô nương lại hét lên.
Tuy không ưa nổi cô bé này, nhưng Cố Phi cũng hiểu tâm trạng của nàng, rõ ràng là bị kẻ lừa đảo qua mặt rồi. Thế là hắn gật đầu: “Có thấy.”
“Nàng chạy hướng nào?” Cô bé vội hỏi, thần sắc căng thẳng.
Cố Phi nghiêng người sang bên, đưa tay chỉ ra sau lưng: “Nàng ở đây.”
“Ai da!” Tịch Tiểu Thiên loạng choạng bước ra trước. Để giảm diện tích bị nhìn thấy, nàng gần như dán sát vào lưng Cố Phi, kết quả Cố Phi bất ngờ tránh ra, khiến nàng không kịp trở tay, bước hẫng về phía trước.
Cố Phi lạnh lùng nhìn nàng, không ngờ cô bé kia lại chạy tới đỡ lấy Tịch Tiểu Thiên: “Tiểu Thiên tỷ, tỷ không sao chứ?”
Chỉ nghe cách xưng hô đó thôi, Cố Phi đã cảm thấy có lẽ mình hiểu lầm điều gì rồi.
Tịch Tiểu Thiên trừng mắt nhìn Cố Phi một cái, rồi cười nhẹ với cô bé: “Không sao.”
Cô bé liếc nhìn Cố Phi, dường như cũng đoán ra được chuyện vừa rồi, có chút ấm ức nói: “Tiểu Thiên tỷ, tỷ làm gì vậy chứ!”
“Miêu Miêu à, chuyện đó tỷ thật sự không thể đồng ý được.” Tịch Tiểu Thiên đáp.
“Nhưng bọn muội thật sự không tìm được ai khác rồi!” Cô bé nói.
“Vậy thì đợi thêm chút nữa, nhất định sẽ có thôi.” Tịch Tiểu Thiên nói.
“Tỷ giúp bọn muội đi mà!” Cô bé nắm tay nàng, vừa lay vừa năn nỉ.
Tịch Tiểu Thiên dứt khoát không nói gì nữa, chỉ lắc đầu. Cố Phi cảm thấy không đành lòng, liền chen vào: “Ngươi giúp người ta một tay đi!”
Tịch Tiểu Thiên lườm hắn: “Cái gì cũng không biết thì đừng nhiều lời, lo chuyện của ngươi đi!”
Cố Phi nhún vai với cô bé, ra hiệu mình cũng không giúp được gì, rồi tiếp tục bước nhanh về phía khu an toàn.
Đi được khoảng mười bước, chợt nghe phía sau có tiếng gọi: “Đợi chút!” Hắn quay đầu lại, thấy Tịch Tiểu Thiên đuổi theo.
“Làm gì?” Cố Phi hỏi.
“Ờ… ta biết ngươi lúc nào cũng lấy giúp người làm vui, hay là giúp bọn họ một tay?” Tịch Tiểu Thiên nói.
“Chuyện gì?” Cố Phi hỏi.
“Thiếu người, giúp bọn họ hưởng ứng thành lập công hội.” Tịch Tiểu Thiên đáp.
“Chỉ có vậy? Vậy sao ngươi không giúp?” Cố Phi hỏi ngược.
“Ta á? Hê… ngươi cũng biết thân phận ta là thế nào rồi đó, dính dáng tới ta thì phiền phức lắm.” Tịch Tiểu Thiên nói.
“Ừm, đúng thật! Vậy thì ta đi lấp chỗ trống cũng có ý nghĩa đấy, có thể giúp nhiều người chơi vô tội tránh khỏi bị liên lụy.” Cố Phi nói.
“Ừ, việc có ý nghĩa như vậy, ngươi nhất định phải tham gia nha!”
“Ta từ chối.” Cố Phi đáp.
“Sao vậy?” Tịch Tiểu Thiên ngạc nhiên.
“Thành lập công hội chỉ cần hai mươi người. Với nền tảng người chơi của ‘Thế giới song song’ việc này đâu khó khăn gì. Làm gì có công hội nào thiếu người hưởng ứng? Ngươi đừng đùa giỡn với ta!” Cố Phi cười lạnh.
“Người ở đằng kia, không tin thì tự đi hỏi.” Tịch Tiểu Thiên bất đắc dĩ nói.
Cố Phi nghi hoặc liếc nàng một cái, bước đến hỏi cô bé kia: “Các ngươi… không đủ người để hưởng ứng công hội sao?”
Cô bé gật đầu: “Ừm! Bọn muội tìm rất lâu rồi, chỉ còn thiếu một người nữa thôi.”
“Chỉ gom hai mươi người mà cũng khó vậy sao?” Cố Phi không hiểu nổi.
“Đúng thế! Nên nhất định phải nhờ Tiểu Thiên tỷ giúp!” Cô bé nói.
“Đã giải quyết rồi, Miêu Miêu!” Tịch Tiểu Thiên cười, “Chúng ta qua đó đi.”
“Thật sao?” Cô bé vui sướng nhảy lên, nhìn Cố Phi đầy cảm kích: “Cảm ơn ca!”
“Không có gì, chuyện nhỏ thôi.” Cố Phi nói.
“Đi nào!” Cô bé hớn hở chạy về phía tòa nhà công hội.
“Đi thôi!” Tịch Tiểu Thiên đẩy Cố Phi một cái, cũng đuổi theo.
Tòa nhà công hội người đông như kiến, ồn ào đến mức nói cũng chẳng nghe thấy gì. Tứ phía toàn là tiếng chiêu mộ.
“Công hội Tứ Hành! Hỗ trợ tất cả nhiệm vụ, hưởng ứng nào!”
“Mỹ nữ ơi, đến công hội Tiểu Khách của bọn huynh đi, mỗi tuần còn phát lương đó nha!”
“Chiến Sĩ Chi Gia, hội trưởng là chiến sĩ cấp ba mươi, ai thích chiến sĩ mau hưởng ứng nha!”
Những lời mời gọi vang lên không ngớt, khiến Cố Phi hoàn toàn tin rằng: dù người đông, nhưng việc gom đủ 20 người hưởng ứng thành lập công hội thực sự không dễ. Chẳng trách Hỏa Cầu mãi vẫn chưa chọn được chốn về.
“Người đông quá, Miêu Miêu, muội qua chỗ Tiểu Thất, bọn ta đến chỗ hưởng ứng, đến nơi rồi sẽ gửi tin, để Tiểu Thất xác nhận.” Tịch Tiểu Thiên dặn.
Miêu Miêu gật đầu, chen sang bên kia. Tịch Tiểu Thiên kéo Cố Phi chen về hướng ngược lại.
Gần khu vực hưởng ứng, người càng chật như nêm. Những ai đến đây hưởng ứng công hội đều bị xem như con mồi. Vừa lộ diện, Cố Phi lập tức bị vây lại: “Huynh đệ, bao nhiêu cấp rồi? Tham gia công hội bọn ta đi!”
“Hưởng ứng bọn ta nè! Nhanh lên!”
“Không ai được giành!” Tịch Tiểu Thiên lúc này bộc lộ tính cách mạnh mẽ, “Hắn là của ta, ai cũng đừng hòng giành!” Nói xong liền túm lấy Cố Phi kéo thẳng đến màn hình đăng ký.
Để tiện cho người chơi, trò chơi đôi khi buộc phải thiết kế một vài tính năng phá vỡ bầu không khí như thế. Ví như khu hưởng ứng này, chính là một màn hình cảm ứng thao tác. Hoàn toàn chẳng ăn nhập gì với phong cách trò chơi, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.
Hai người xếp hàng, dần đến trước màn hình. Sau khi Tịch Tiểu Thiên gửi tin nhắn, gật đầu với Cố Phi: “Có thể hưởng ứng rồi.”
“Công hội tên gì?” Cố Phi đã mở sẵn khung tìm kiếm.
“Trọng Sinh Tử Tinh.” Tịch Tiểu Thiên đáp.
Cố Phi gõ vào, quả nhiên đã có 19 người hưởng ứng, thiếu mỗi một người. Hắn liền chọn xác nhận.
“Đinh”—âm thanh hệ thống vang lên bên tai, Cố Phi nhận được một loạt thông báo:
Công hội Trọng Sinh Tử Tinh chính thức thành lập.
Người chơi Thiên Lý Nhất Túy trở thành thành viên của công hội Trọng Sinh Tử Tinh.
Vui lòng xem bảng điều khiển công hội để biết thêm thông tin.
“Xong rồi.” Cố Phi quay lại, thì thấy Tịch Tiểu Thiên đang ra sức chen ra khỏi đám đông.
Không ổn! Một cảm giác bất an dâng lên trong lòng. Cố Phi vừa gọi “Đứng lại!” vừa đuổi theo.
Chỉ tiếc rằng, đây là việc cần sức. Cố Phi tuy có thân pháp linh hoạt, nhưng giữa biển người thế này lại chẳng phát huy được chút gì, chỉ biết trơ mắt nhìn Tịch Tiểu Thiên bị nuốt vào trong đám đông.
“Ngươi lại giở trò gì thế?” Cố Phi mở bảng hảo hữu, gửi tin nhắn qua.
“Không có gì đâu! Là chuyện tốt mà.” Tịch Tiểu Thiên đáp.
“Ngươi nói rõ ràng cho ta!” Cố Phi quát.
“Tự mở bảng công hội mà xem, sẽ rõ thôi!” nàng trả lời.
Vừa chen lấn, Cố Phi vừa mở bảng công hội.
Thông tin cấp độ, chức nghiệp hiện rõ ràng trước mắt. Nghề nghiệp thì đủ loại, cấp độ… cũng không cao lắm, cấp 30 chỉ có hai người. Mà cái tên “Thiên Lý Nhất Túy” của hắn thì nổi bật nhất, đồng nghĩa hắn là người có kinh nghiệm cao nhất công hội. Nhưng ngay khi đó, Cố Phi chết sững.
Chỉ thấy ở cột giới tính, ngoại trừ tên hắn có chữ “nam” còn lại đều là một loạt các “nữ”. Từ người thứ hai đến người thứ hai mươi, toàn bộ là “nữ”.
Công hội này… toàn là nữ nhân!?
Ngay lúc ấy, âm báo “XXX thêm ngươi làm hảo hữu” vang lên liên tục khiến hắn muốn phát điên. Cố Phi liếc nhanh qua vài tin, toàn bộ là người trong công hội.
Tin đầu tiên đã tới:
“Ngươi là ai vậy? Sao lại chạy vô công hội bọn ta?”
Người gửi: Thất Nguyệt.