Chương 181: Những cao thủ sa sút
Ý tưởng của Thất Nguyệt quả thật có chút lý tưởng hóa. Bất kỳ một tập thể nào, muốn làm được chuyện khiến ai cũng vừa lòng là chuyện tuyệt đối không thể. Cái kiểu tư tưởng cực kỳ tôn trọng ý nguyện cá nhân này có chút mang phong cách phương Tây. Còn ở nước ta thì đề xướng “tập thể chí thượng” vì thế nguyên tắc “thiểu số phục tùng đa số” là điều chúng ta thường dùng khi xử lý vấn đề.
Lúc này ở trong Trọng Sinh Tử Tinh, ngoài Thất Nguyệt giữ lại được suy nghĩ chân thật trong lòng, thì những cô nương khác đều nhất khẩu đồng từ, tỏ thái độ, mở miệng giữ lại Cố Phi.
Điều này khiến Cố Phi càng thêm mơ hồ, giữa một tràng tạp âm ríu rít, yếu ớt hỏi một câu:
“Ân? Ta lúc nào nói muốn rời khỏi công hội a?”
Kênh công hội lập tức yên lặng. Quả thật là tư tưởng đi xa bao nhiêu, thì câu chuyện cũng sẽ lệch hướng bấy nhiêu. Vân Trung Mục Địch muốn dùng kim tệ để mở miệng các cô nương, chẳng qua là muốn biết được một cái tên mà thôi, chuyện này… hoàn toàn chẳng liên quan gì đến việc Cố Phi có rời khỏi công hội hay không.
“A a…” Các cô nương phản ứng lại, không bàn tới đề tài này nữa, ai làm gì thì tiếp tục làm nấy. Chỉ có mấy người có chút giao tình riêng với Cố Phi thì vẫn tiếp tục nói chuyện riêng với hắn.
“Giao hữu phải thận trọng, coi chừng đi lầm đường.” – Lạc Lạc nhắc nhở Cố Phi.
“Người đại công hội đa phần thích ỷ thế hiếp người, ngươi đừng dính vào a!” – Liễu Hạ từng bị đại công hội làm tổn thương.
“Loại đại công hội đó siêu phiền, chẳng có gì thú vị.” – Tế Yêu Vũ lấy thân phận người từng trải khuyên bảo Cố Phi, hiển nhiên với thực lực của nàng thì muốn vào đại công hội nào chỉ cần ngoắc tay một cái.
“Cái tên Vân Trung Mục Địch kia siêu ngốc, ngay cả lúa mì trong đất thì phải xuống đất tìm cũng không biết.” – Lục Nguyệt Chi Vũ nói.
Cố Phi thay Vân Trung Mục Địch mà cảm thấy bi ai. Chuyện này cũng giống như ngươi tham gia một kỳ thi cực kỳ quan trọng, kết quả phát hiện đề thi chỉ có đúng một câu: 1+1=? Có bao nhiêu người dám mạnh dạn viết số 2 rồi lập tức nộp bài? Hoặc 1+1 quả thật cũng có thể có đáp án khác, nhưng nếu người ra đề là Lục Nguyệt Chi Vũ, thì đáp án chắc chắn chính là 2. Vân Trung Mục Địch nhất định là vì quan tâm mà loạn, mới rơi vào cảnh bị Lục Nguyệt Chi Vũ cười chê trí thương. Thật đáng thương a!
Cố Phi cảm khái, một đường đi tới Tiểu Lôi tửu quán.
Đoàn lính đánh thuê của các cô nương hôm qua đã bị đào thải, 7 giờ không có trận đấu, nhưng Cố Phi vẫn phải đại diện công tử tinh anh đoàn mà tham chiến. Lúc này thời gian đã đến, như thường lệ tới tửu quán hội hợp với những người khác.
“Ta chuyển sang hệ Điện rồi!” – Vừa vén rèm bước vào, thấy cả năm người đều có mặt, Cố Phi lập tức tuyên bố tin tức này.
“A?” – Mọi người nhìn hắn.
“Lôi điện, giáng!” – Cố Phi vung tay, một đạo sét từ trên trần giáng xuống bàn, khói đen bốc lên tứ phía.
“Đừng náo!” – Ức ca mặt mày tái mét, tia sét này giáng xuống hơi gần hắn, mà pháp thuật công kích của Cố Phi thì đáng sợ tới mức nào, bọn họ đều rõ. Gian phòng riêng này không gian hẹp như vậy, nhỡ đâu Cố Phi run tay một chút, tia sét này mà lệch đi thì giáng thẳng lên người hắn rồi.
“Không sao, ta chưa cầm vũ khí.” – Cố Phi nói rồi ngồi xuống.
“Ngươi sao lại đổi ý chuyển sang hệ Điện?” – Ức ca hỏi.
“Nghe nói hệ Điện có kỹ năng Thuấn di, cái này đối với ta rất hữu dụng.” – Cố Phi đáp.
Mấy đại cao thủ đều hít vào một hơi khí lạnh.
Bọn họ càng hiểu rõ Cố Phi, cho nên càng ý thức được sau khi hắn có Thuấn di sẽ tạo ra phản ứng hóa học khủng khiếp tới mức nào.
“Thuấn di… ta sao lại quên mất, pháp sư đều sẽ có Thuấn di a!” – Ngự Thiên Thần Minh lúc này lẩm bẩm.
Sự cường hãn của Cố Phi hết lần này tới lần khác đả kích đám cao thủ vốn vang danh giang hồ trong game. Dù giờ đây mọi người là bằng hữu, nhưng vô thức trong lòng mấy người đã coi Cố Phi là giả tưởng địch. Làm thế nào đối phó tên này, trong lòng mỗi người đều có toan tính riêng.
Ngự Thiên Thần Minh từ khi có “Truy phong chi hài” thì tốc độ di động đã vượt Cố Phi, khiến hắn cảm thấy đã có vốn liếng để đối kháng. Thậm chí hắn còn không ý thức được rằng, ngay từ đầu phương thức đối phó Cố Phi của hắn đã là không đi theo lối thông thường – hắn định dùng lối “thả diều” để tránh bị Cố Phi áp sát.
Xưa nay pháp sư đều sợ bị người áp sát, nhưng lúc này bọn họ lại lo sợ bị pháp sư áp sát.
Những phương thức chiến đấu đảo ngược phong cách nghề nghiệp như của Cố Phi khiến các kỹ năng của nghề này toàn bộ bị đảo ngược tác dụng. Ví như “Song diễm thiểm” – vốn là kỹ năng gà mờ đối với đa số pháp sư – thì ở trong tay Cố Phi lại thành sát chiêu mạnh nhất. Còn “Thuấn di” vốn là kỹ năng xoay sở phòng thủ, vào tay hắn cũng biến thành tuyệt chiêu tấn công chủ động.
“Pháp sư còn có thể chơi thành như vậy a!” – Các cao thủ cảm khái.
“Chỉ là nghe nói kỹ năng Thuấn di hình như phải cấp khá cao mới học được, cho nên ta muốn kiếm một quyển trục. Hy vọng hôm nay thi đấu có thể được một quyển.” – Cố Phi xoay cổ tay.
Ức ca lắc đầu liên tục:
“Ngươi cần gì, hệ thống liền phát đúng thứ đó cho ngươi? Làm gì có vận khí tốt như vậy.”
“Vậy thì làm sao có được?” – Cố Phi hỏi.
“Thu mua!” – Ức ca nói, “Lên diễn đàn phát tin, toàn server thu mua vĩnh hằng quyển trục Thuấn di. Cách này so với ngươi chờ vận khí thì đáng tin hơn nhiều.”
“Cái này… chắc rất đắt a?” – Cố Phi lo lắng. Không có tiền, hôm nay hắn đã nếm trải đầy đủ sự bối rối.
“Ưm, giá trị kỹ năng quyển trục thì phải xem độ thực dụng của kỹ năng. Nhưng vấn đề là những kỹ năng xuất hiện dưới dạng quyển trục đa phần hiện giờ người chơi còn chưa học được, nên tính thực dụng khó đánh giá. Nếu muốn giao dịch thì chỉ có thể dựa vào kinh nghiệm từ những game trước mà phán đoán.” – Ức ca nói.
“Thế kỹ năng Thuấn di thì sao? Không phải trong game nào cũng có sao?” – Cố Phi nói.
“Thuấn di thường là kỹ năng thi triển tức thời, nhưng thời gian hồi khá dài. Hoàn toàn dựa vào nó để di chuyển và xoay sở với đối thủ là không thể, công dụng phổ biến nhất là chạy trốn, hoặc tới những vị trí khó với tới. Giá trị chỉ có thể nói là bình thường thôi, có thì thêm chút tiện lợi, không có cũng chẳng sao.” – Ức ca nói.
“Đó là vì ngươi không biết dùng.” – Ngự Thiên Thần Minh xen vào.
Ức ca mặt không đổi:
“Giá trị của một món hàng là do phần đông người công nhận, chứ không phải các ngươi – số ít cao thủ. Nếu theo tiêu chuẩn của ngươi thì đối với Thiên Lý, giá của Thuấn di phải là giá trên trời.”
“Đúng, tiểu tử không hiểu thì đừng xen vào.” – Cố Phi nói với Ngự Thiên Thần Minh.
“Ê, ngươi giờ là pháp sư hệ Điện rồi, vậy mấy quyển trục kỹ năng hệ Điện của ta ngươi có muốn không?” – Ngự Thiên Thần Minh định dùng thứ đó để dụ Cố Phi cúi đầu.
Kết quả là Cố Phi chẳng nghĩ ngợi:
“Thứ rác rưởi đó, lấy về làm gì?”
Ngự Thiên Thần Minh tuy chưa thấy qua “Điện lưu tường bích” nhưng nhìn phần miêu tả thì chắc cũng giống như Hỏa tường, dùng tốt sẽ hữu dụng, giá trị ít nhất cũng phải hơn Thuấn di. Chỉ tiếc Cố Phi nhìn nhận khác người, kết luận này chỉ khiến Ngự Thiên Thần Minh muốn hộc máu.
“Ngươi không phải pháp sư!” – Ngự Thiên Thần Minh tức giận.
Mọi người không ai để ý tới hắn, Ức ca tiếp tục:
“Thật ra thứ này không sợ đắt, chỉ sợ có giá mà không ai bán. Nhưng giờ đang lúc có nhiệm vụ hệ thống, chắc chắn sẽ có người chơi được phần thưởng này. Mà kỹ năng quyển trục phát ra không phân nghề, cho nên loại xui xẻo như Ngự Thiên chắc phổ biến lắm…”
“Ngươi mới xui xẻo, ngươi mới xui xẻo!” – Ngự Thiên Thần Minh kêu.
Cố Phi rút kiếm ra, đặt ngang trên bàn, mũi kiếm chỉ vào Ngự Thiên Thần Minh, nói với Ức ca:
“Ức ca, ngươi tiếp tục.”
Ức ca mỉm cười:
“Cho nên bây giờ ngươi mau lên diễn đàn đăng tin thu mua đi!”
“Nhưng ta giờ không có tiền… thứ này dù rẻ cũng phải trên ngàn kim tệ chứ?” – Cố Phi nói.
Ức ca gật đầu.
“Góp góp đi!” – Kiếm Quỷ lên tiếng, “Ta có hơn 200 kim.”
“Ta cũng hơn 200, nhưng phải giữ lại chút tiền rượu.” – Hàn Gia Công Tử nói.
“Ta có hơn 300.” – Ức ca nói.
“Ta x, toàn nhà giàu, ta chỉ hơn 50 kim thôi.” – Chiến Vô Thương uất ức.
“Haha, các ngươi đúng là lũ nghèo, ta có… ơ, sao chỉ hơn 400 vậy!” – Ngự Thiên Thần Minh vốn định cười khoái chí, chớp mắt đã khóc lóc. Hắn trong vụ làm ăn với Tế Yêu Vũ đã kiếm được một khoản lớn, kiểu bán một món trang bị cực phẩm mà giàu lên này chính là loại “phát tài” trong game, tiền đến nhanh, đi cũng nhanh.
“Tặc tặc, lần này mọi người đều khó khăn a! Nghèo ghê.” – Hàn Gia Công Tử nói. Trong game, cao thủ thường không quá nghèo, đặc biệt là cao thủ đỉnh phong như bọn họ. Dù tiện tay cũng vài trăm kim, đã rộng rãi hơn nhiều so với người chơi thường, nhưng so với nhận thức của họ, thực lực đã bị cái bóng lớn của Cố Phi đè ép, kinh tế lại túng thiếu, quả thực lần này chơi game có chút sa sút.
Những người khác nghe Hàn Gia Công Tử感 khái, liền trừng mắt nhìn hắn.
“Lần đối kháng này bố cục đã chín muồi, thời khắc lính đánh thuê vang danh lập uy sắp tới rồi! Sau này còn sợ không có tiền sao?” – Hàn Gia Công Tử nói.
“Đừng nói sau này.” – Ức ca nói, “Giờ cộng lại mới hơn 1100, e là không đủ. Dù sao vĩnh hằng kỹ năng quyển trục này là thứ mới, giá chắc chắn chỉ cao chứ không thấp, hơn nữa chưa chắc chỉ mình ngươi thu mua, một khi tăng nhiều chia ít, đánh giá cả lên thì không có ba, năm nghìn cũng chẳng yên tâm.”
Cố Phi khổ não, vừa trải qua một phen xấu hổ vì không có tiền, sao quay đầu lại gặp nữa? Lần này nhu cầu rõ ràng cao hơn, mà cái kho toàn đồ bỏ đi của hắn, có đem bán hết theo giá thị trường cũng không đủ.
“Thiên Lý, mau theo đuổi Tế Yêu Vũ đi, ta thấy…” – Ngự Thiên Thần Minh chưa nói hết thì mũi kiếm của Cố Phi đã nhích lên.
“Đi bán thân đi! Giờ cả thành đang tìm ngươi, chắc chắn trả hậu tạ lớn!” – Chiến Vô Thương nói.
“Chỉ được hơn 20 kim thôi.” – Ức ca nói.
Mọi ánh mắt đều nhìn về hắn.
“Ân, các ngươi nghĩ gì đó? Ta chỉ đi ngang qua… ngang qua thôi…” – Ức ca nói.
“Ngươi tìm chỗ nào tiếp đãi? Ta nghe là 30 kim a!” – Chiến Vô Thương nói.
“Ta cũng nghe 30 a!” – Ngự Thiên Thần Minh nói.
Cố Phi cạn lời. Lo lắng của Lạc Lạc quả thật không sai, bản thân hắn đúng là có chút giao hữu bất cẩn.