Chương 178: Sự ra đời của một Pháp Sư hệ Điện
Cố Phi cười khẽ, không cho là đúng:
“Là sao?”
Cho dù Hồng Trần Nhất Tiếu là nhân viên nội bộ của trò chơi, nhưng cũng đâu có khả năng đem hiệu quả của hệ Thủy đổi sang cho hệ Điện được chứ? Ngoài hiệu quả đó, những thứ khác căn bản không phải điều Cố Phi muốn.
“Ngươi vì sao lại muốn chuyển hệ Thủy?” – Hồng Trần Nhất Tiếu muốn hiểu rõ một chút thế giới nội tâm của người chơi.
“Hiệu quả băng đông.” – Cố Phi đáp.
“Ân… cái này…” – Hồng Trần Nhất Tiếu nhất thời cũng không nói được gì.
Nếu là vì lý do này, thì hắn quả thực cũng vô lực biện giải. Hiệu quả đó đúng là một đặc sắc lớn của hệ Thủy. Ngươi không thể nói băng đông không hữu dụng bằng tê liệt được, như vậy chẳng khác nào tự vả vào miệng mình. Dù sao hai hệ này cũng đều do bọn họ chế tác ra.
Vì vậy, hắn chỉ có thể nhấn mạnh một chút ưu điểm của hệ Điện. Nhiều người không chọn hệ Điện, e là bởi chưa phát hiện ra ưu thế của nó.
“Tình trạng tê liệt khiến người ta không thể sử dụng kỹ năng. Mà không có kỹ năng, nhân vật chẳng khác nào hổ giấy. Ngươi chơi game nhiều hơn ta, chắc cũng hiểu rõ điều này.
“Kỹ năng hệ Điện có nhiều cái là kỹ năng tức phát. Nếu biết vận dụng tốt những kỹ năng này, thì Pháp Sư có thể giảm bớt điểm cộng vào tinh thần, số điểm này nếu ngươi thích thì cộng vào trí lực. Cộng thêm bản thân hệ Điện vốn đã có sát thương mạnh mẽ, cuối cùng lực công kích chắc chắn sẽ cực kỳ khủng bố a!”
Nói xong câu này, chính Hồng Trần Nhất Tiếu cũng sững lại, vì hắn cảm thấy đây chẳng phải lý do hay để thuyết phục Cố Phi – trước mắt hắn là một Pháp Sư toàn mẫn cộng điểm. Nói trí lực tinh thần với hắn thì có ý nghĩa gì sao?
Nhưng hắn lại không biết, trong câu nói ấy có một điểm đã hơi khiến Cố Phi động tâm – kỹ năng tức phát!
Cái này đối với Cố Phi mà nói thì khá là hấp dẫn. Hiện tại, trong ma pháp hệ Hỏa, kỹ năng Song Viêm Thiểm chính là một kỹ năng tức phát, cũng là kỹ năng mạnh nhất và được hắn dùng nhiều nhất. Lý do chính là vì nó dễ dàng kết hợp cùng võ công để sử dụng. Hiển nhiên, kỹ năng tức phát ở phương diện này đúng là có ưu thế.
Nhưng rất nhanh hắn lại nghĩ, bản thân có Song Viêm Thiểm để tăng thêm uy lực kiếm pháp là đủ rồi, hoàn toàn không cần thiết phải truy cầu nhiều kỹ năng tức phát khác. Thứ hắn cần dùng là võ công, nếu không có hiệu quả băng đông của hệ Thủy để hắn đuổi kịp đối thủ, thì cho dù có nhiều kỹ năng tức phát hơn nữa cũng vô dụng a!
Trong lúc hắn đang nghĩ như vậy, bên kia Hồng Trần Nhất Tiếu vẫn đang miêu tả những ưu điểm khác của hệ Điện. Cố Phi nhân lúc hắn dừng để lấy hơi, liền hỏi một câu:
“Hệ Điện có hiệu quả băng đông không?”
“…” – Nói coi như bỏ đi hết, Hồng Trần Nhất Tiếu oán giận trong lòng. Nhịn không được nói:
“Hiệu quả băng đông, nếu chỉ để có hiệu quả này, thì rất nhiều vũ khí cũng có kèm theo. Ngược lại, hiệu quả tê liệt thì có rất ít vũ khí sở hữu a!”
Nghe qua thì có vẻ có lý, nhưng nếu nói với một Pháp Sư thì đây chính là lời dỗ dành thuần túy. Trong Bình Hành Thế Giới, muốn phát huy được một số hiệu ứng trên vũ khí, nhất định phải dùng vũ khí tấn công trúng đối thủ. Mà Pháp Sư vung trượng thi triển ma pháp thì không tính, phải lấy trượng gõ vào người mới được. Có Pháp Sư nào chiến đấu kiểu đó sao?
Không ngờ lần này lại trúng ngay điểm đặc biệt – đối với phần lớn Pháp Sư thì đây là chuyện nhảm nhí, nhưng với Cố Phi lại hơi thích hợp. Hắn lại có chút động tâm.
Nhưng nghĩ lại vẫn thấy không ổn, liền nói:
“Ta đây có sẵn kỹ năng, học xong là dùng được, cần gì phải đi kiếm vũ khí chứ? Ta mệt không mệt a!”
Hồng Trần Nhất Tiếu khuyên nhủ:
“Ta chỉ sợ ngươi vì một hiệu quả băng đông mà chọn hệ Thủy, sau này có thể sẽ hối hận. Hệ Điện cũng rất thú vị a!”
“Ta nói này, ngươi là một người làm việc tự giác trong ngành game, mà lại dẫn dắt người chơi chọn phe như vậy, có công bằng không?” – Cố Phi nói. Hồng Trần Nhất Tiếu muốn kéo hắn vào hệ Điện, ý đồ rõ ràng đến vậy.
“Không có đâu!” – Hồng Trần Nhất Tiếu vội vàng giải thích. – “Ta chỉ thấy nhiều người chơi chưa nhận ra ưu thế của hệ Điện, nên mới giải thích để ngươi làm ra lựa chọn mà ngươi cần nhất. Ta xuất phát từ lợi ích của người chơi thôi.”
“Hệ Điện có ưu thế gì?”
“Ta vừa nói nãy giờ ngươi không nghe sao?” – Hồng Trần Nhất Tiếu phát điên.
“Thật ra ta chỉ cần hiệu quả băng đông của hệ Thủy để làm chậm tốc độ của kẻ địch, dễ dàng đuổi kịp đối thủ hơn. Ngươi xem, đây chính là thứ ta cần nhất.” – Cố Phi nói.
“Đuổi kịp đối thủ?” – Hồng Trần Nhất Tiếu sững ra. – “Thế thì càng nên chọn hệ Điện a!”
“Vì sao?”
“Bởi vì… hệ Điện có kỹ năng ‘Thuấn Di’ a!” – Hồng Trần Nhất Tiếu nói.
“Thuấn Di?” – Cố Phi giật mình.
Thuấn Di là kỹ năng mà hầu như Pháp Sư trong các trò chơi đều sẽ có, chỉ là tên gọi khác nhau, có trò thì gọi là Tâm Linh Truyền Tống. Nhưng tác dụng chỉ có một – di chuyển tức thời.
Cố Phi vốn chỉ biết chút da lông về game, tất nhiên không biết có những kỹ năng chung như vậy trong các trò chơi.
“Dùng để làm gì?” – Cố Phi lật cuốn sổ nhỏ, kẻ chỉ biết sơ sơ về game như hắn nghe đến hai chữ Thuấn Di thì làm sao biết được viết thế nào.
“Chính là di chuyển tức thời. Trong Bình Hành Thế Giới thì nó thuộc kỹ năng hệ Điện. Trên cây kỹ năng công bố ra ngoài không đánh dấu.” – Hồng Trần Nhất Tiếu nói.
Di chuyển tức thời!
Lần này Cố Phi không chỉ là động tâm, mà còn lập tức quyết ý. So với di chuyển tức thời, bất kỳ tốc độ di chuyển cao nào cũng là rác rưởi a! Tốc độ của Thuấn Di, về lý thuyết, là tiệm cận vô hạn.
“Kỹ năng này cần bao nhiêu cấp mới học được?” – Cố Phi hỏi, hắn đã không kịp chờ muốn thử rồi.
“Ân… khá về sau mới có, nhưng có thể kiếm quyển trục để học.” – Hồng Trần Nhất Tiếu đáp.
“Chuyển hệ Điện!” – Cố Phi lập tức quyết định.
“Ân, cái đó…” – Hồng Trần Nhất Tiếu còn định nói gì, nhưng đã thấy trên người Cố Phi bắt đầu có điện quang chớp động. Hiển nhiên là nghi thức chuyển chức hệ Điện đã bắt đầu. Lúc này hối hận cũng không kịp nữa, lựa chọn chỉ là chuyện trong nháy mắt, mà nghi thức này nói trắng ra chỉ là một đoạn hoạt họa không thể ấn ESC bỏ qua.
“Chúc mừng người chơi Thiên Lý Nhất Túy chuyển chức thành Pháp Sư hệ Điện, pháp lực của ngươi đã nhận được sự ban phúc của lôi điện.”
Hoạt họa chiếu xong, hệ thống thông báo Cố Phi hoàn thành chuyển chức.
Đồng thời hắn cũng nắm được kỹ năng đầu tiên của Pháp Sư hệ Điện – Lôi Điện Thuật, triệu hồi tia sét từ trên trời giáng xuống đánh trúng mục tiêu. Câu niệm chú: Lôi điện, giáng.
Cố Phi hơi cạn lời, hỏi Hồng Trần Nhất Tiếu:
“Ngươi nói kỹ năng hệ Điện phát động nhanh hơn, có phải vì câu niệm chú ngắn không?”
Hiện tại, trong các kỹ năng hai chữ chỉ có “Hỏa Cầu” là kỹ năng sơ cấp nhất. Không ngờ pháp thuật hệ Điện cấp 40 cũng chỉ có hai chữ. Số chữ của câu niệm quyết định tốc độ niệm, đây quả thực là điểm không thể xem nhẹ. Các Pháp Sư đều luyện niệm chú đến mức nhanh như nghệ nhân nói tướng thanh đọc thoại.
“Không phải, nhưng đúng là sẽ nhanh hơn, ngươi dùng rồi sẽ biết.” – Hồng Trần Nhất Tiếu nói.
“Ồ!” – Cố Phi gật đầu hài lòng, hắn thích sự nhanh chóng.
“Ngươi còn muốn nói gì nữa không?” – Cố Phi hỏi, hắn nhớ lúc mình chuyển chức, Hồng Trần Nhất Tiếu hình như còn định nói gì đó.
Nhìn dáng vẻ ý khí phong phát của Cố Phi, trong lòng Hồng Trần Nhất Tiếu bỗng hơi lo. Chẳng lẽ mình lại vô tình làm ra chuyện không thích hợp sao? Tên này vốn dĩ mình muốn “hòa hợp” hắn, thế mà bây giờ trông như thể lại giúp hắn mạnh lên một bậc?
Quả thực, Cố Phi vốn mang theo cả bộ kỹ năng đầy đủ, cách hắn chơi phá vỡ hoàn toàn tư duy thiết kế ban đầu. Tuy là Pháp Sư, nhưng hắn lại tự coi mình như cận chiến. Mà Thuấn Di vốn là kỹ năng chủ lực để Pháp Sư thoát thân hoặc kéo giãn khoảng cách khi bị áp sát, giờ rơi vào tay một kẻ chơi cận chiến thì chắc chắn sẽ sản sinh phản ứng hóa học khác hẳn. Hồng Trần Nhất Tiếu đúng là đã vô tình dẫn hắn vào một con đường sáng hơn.
“Đúng rồi, có chuyện ta luôn muốn hỏi ngươi.” – Thấy Hồng Trần Nhất Tiếu không nói gì, Cố Phi liền tự mở lời.
“Chuyện gì?” – Hồng Trần Nhất Tiếu đã mất hẳn khí thế vừa rồi khi kéo Cố Phi vào hệ Điện, giờ hơi ỉu xìu.
“Ngươi xem này.” – Cố Phi rút ra Ám Dạ Lưu Quang Kiếm đưa cho hắn xem.
Cơ mặt Hồng Trần Nhất Tiếu giật một cái, mong muốn “hòa hợp” Cố Phi càng mãnh liệt. Cầm món trang bị vượt cấp thế này, người chơi cùng cấp khác còn đường sống sao?
Cố Phi không biết tâm trạng của hắn, chỉ nói:
“Thanh kiếm này gọi là Ám Dạ Lưu Quang Kiếm, thuộc tính ngươi xem được không?”
“Không cần, ta biết.” – Hồng Trần Nhất Tiếu nói. Một số trang bị cực phẩm cũng là tác phẩm đắc ý của nhà thiết kế, Ám Dạ Lưu Quang Kiếm là một trong số đó, thông số hắn không cần nhìn cũng rõ.
“Thanh kiếm này có kỹ năng gọi là Ám Dạ Lưu Quang, lúc ta nhận được thì hiển thị điều kiện không phù hợp, không thể dùng. Qua thời gian dài vẫn vậy, rốt cuộc điều kiện là gì?” – Cố Phi hỏi.
“Không đạt yêu cầu trang bị, tất nhiên là điều kiện không phù hợp.” – Hồng Trần Nhất Tiếu đáp.
“Chỉ thế thôi a?” – Cố Phi hơi thất vọng. Nếu bên trong có chút huyền cơ thì còn hay, có thể tìm cách giải. Nhưng hóa ra chỉ là lý do đơn giản như vậy. Ám Dạ Lưu Quang Kiếm yêu cầu hệ số kiếm và hệ số pháp. Cố Phi dựa vào Nguyệt Dạ Linh Bào mới đủ hệ số pháp, còn hệ số kiếm thì xa vời.
Theo khảo chứng của người chơi hiện tại, cộng điểm vào sức mạnh dường như là cách chính để tăng hệ số kiếm. Mà hiện giờ mẫn của Cố Phi còn chưa đủ, chưa định cộng sức mạnh. Huống chi, với kỹ năng trên kiếm, hắn cũng chỉ là tò mò, chứ không mong chờ gì nhiều. Cố Phi chiến đấu chủ yếu dựa vào bản thân, thật ra mỗi lần dùng kỹ năng kiểu Hỏa Thụ Thiên Trùng Diễm diệt cả đám chỉ trong một giây, người ngoài thấy rất lợi hại, chứ hắn lại cảm thấy chẳng thú vị gì.
Vì thế, nghe câu trả lời xong, hắn cũng không nói gì nữa.
Sự im lặng này lập tức khiến Hồng Trần Nhất Tiếu thấy mất mát. Hắn vừa mới quyết định rằng, với kẻ mất cân bằng như Cố Phi, mình không nên tiếp tục trợ giúp nữa. Nếu hắn hỏi gì liên quan đến hệ số, mình sẽ lạnh lùng đáp “không biết” tuyệt đối không nói.
Ai ngờ Cố Phi lại chẳng hề quan tâm, thậm chí không hỏi lấy một câu.
Đang định nói gì đó, đã thấy Cố Phi vẫy tay:
“Ngươi bận thì ta thoát a.”
Bạch quang lóe lên, Cố Phi biến mất.
“A a a a!” – Hồng Trần Nhất Tiếu uất ức đến mức thật muốn tự đâm mình một nhát.