Chương 177: Hệ thống loạn bỏ tiền
Người trước mắt này là Anh Trủng Nguyệt Tử, hội trưởng kiêm sáng lập của Hoa Tùng Trung Vĩnh Sinh. Luận về dâm đãng, tuyệt đối là một trong những kẻ dâm đãng nhất mà Cố Phi từng gặp. Điều càng khiến người ta phẫn nộ là, kẻ dâm đãng như vậy lại có bộ dáng vô cùng nhân thú vô hại, thậm chí còn đáng yêu hơn cả Ngự Thiên Thần Minh.
Lúc này sự xuất hiện của Cố Phi khiến hắn vô cùng căng thẳng. Trong lòng hắn, một nam nhân có thể trà trộn vào công hội toàn nữ như cá gặp nước e rằng chính là tình thánh trong truyền thuyết, đối thủ cạnh tranh này quả thật quá mạnh. Cho nên vừa thấy Cố Phi xuất hiện liền bày ra một đống lời lẽ, Cố Phi còn chưa nói gì, hắn đã từng bước nhượng bộ, cuối cùng rơi xuống mức “đến trước được trước” biểu hiện ra sự bất tự tin cực lớn.
Cố Phi nhìn hắn, lại nhìn Mãng Mãng Đích Mãng Mãng, thật sự không biết nên nói gì.
Ngược lại Mãng Mãng Đích Mãng Mãng, thân là một nữ người chơi xinh đẹp, e rằng chuyện như vậy đã thấy nhiều. Nàng bình thản đứng dậy, nói với Cố Phi:
“Quầy trả lại cho ngươi.”
Ngay sau đó Cố Phi đã nhận được thông báo hệ thống.
Anh Trủng Nguyệt Tử lập tức trừng to mắt, nhìn hai người:
“Các ngươi quen nhau?”
Cố Phi gật đầu, cùng Mãng Mãng Đích Mãng Mãng đổi chỗ, hắn đứng sau quầy, Mãng Mãng Đích Mãng Mãng trở lại giữa phố.
“Quá đáng lắm rồi, ngươi muốn quét sạch mỹ nữ thiên hạ sao?” – Anh Trủng Nguyệt Tử tức giận nói.
Cố Phi cúi đầu, cảm thấy chỉ cần tiếp lời kẻ này thì bản thân cũng sẽ trở nên dâm đãng.
“Đi thôi!” – Trong mắt Mãng Mãng Đích Mãng Mãng, Anh Trủng Nguyệt Tử căn bản chính là không khí, nàng chào Cố Phi một tiếng rồi chuẩn bị rời đi. Anh Trủng Nguyệt Tử vội vàng bỏ lại Cố Phi mà đuổi theo, tiếp tục dây dưa:
“Mỹ nữ, ngươi tên gì a? Ta tên Anh Trủng Nguyệt Tử, ngươi cứ gọi ta là Tử Tử là được.”
Cố Phi mặt xanh mét, quay sang giải thích với người chơi ở hai quầy bên:
“Ta không quen hắn.”
“Ân ân!” – Hai bên đều đáp qua loa, ai nấy bận… nôn.
Bên kia, Mãng Mãng Đích Mãng Mãng rốt cuộc cũng phát tác. Vốn dĩ, nữ nhân được nam người chơi hoan nghênh là chuyện vui, nhưng gặp phải một kẻ dâm đãng cứ bám riết như vậy thì lại là cảnh tượng khác. Nàng hét lên với Anh Trủng Nguyệt Tử:
“Ngươi ồn chết rồi, đừng có theo ta nữa!”
Ánh mắt Anh Trủng Nguyệt Tử lại lộ ra sự kiên định. Phải biết, mỹ nữ trên đời vốn đã không nhiều, huống chi trong game lại không có hóa trang, toàn bộ nguyên sinh thái, mỹ nữ lại càng hiếm. Hắn khó khăn lắm mới phát hiện được một người, không đụng đầu chảy máu thì quyết không bỏ.
“Mỹ nữ định đi đâu a? Ta đi cùng ngươi.”
“Ngươi không phải người Nguyệt Dạ Thành sao? Với nơi này còn xa lạ nhỉ, ta dẫn ngươi dạo một vòng nhé!”
“Ở ngoại thành Vân Đoan của chúng ta có chỗ bờ hồ Vân Giao, phong cảnh cực đẹp, có muốn đi xem không a?” – Nụ cười của Anh Trủng Nguyệt Tử cực kỳ dâm tiện, toàn bộ người chơi Vân Đoan Thành đều biết bờ hồ Vân Giao chủ yếu để làm gì.
“Cút, cút!” – Mãng Mãng Đích Mãng Mãng rút ra mục sư pháp trượng đuổi hắn.
Có thể ép mục sư phải vung gậy đánh người, Anh Trủng Nguyệt Tử cũng xem như nhân tài. Hắn vẫn cười hì hì vừa né vừa hỏi:
“Đi đâu thế a? Là hồ Vân Giao sao?”
Mãng Mãng Đích Mãng Mãng giận a! Nàng vốn cũng là loại giết người không chớp mắt, lúc này hận không thể xé hắn thành từng mảnh. Nhưng vấn đề là nàng chỉ là một mục sư, đừng nói là chênh cấp, cho dù cùng cấp cũng không có khả năng giết người.
“Ngươi giết ta đi!” – Nàng vừa vung gậy đập tới vừa hét.
“Sao được? Ta là muốn bảo hộ ngươi, ngươi xem ngươi là mục sư, một mình ở Vân Đoan Thành, rất nguy hiểm a. Ở đây kẻ xấu thật sự rất nhiều, nhất là mấy tên háo sắc, cực kỳ nhiều!” – Anh Trủng Nguyệt Tử hoàn toàn không có ý ra tay.
Quá vô sỉ! Quần chúng đều đổ mồ hôi!!!
Mãng Mãng Đích Mãng Mãng quay đầu định chạy, nhưng tốc độ của Anh Trủng Nguyệt Tử ngay cả Cố Phi cũng không sánh bằng, dễ dàng sóng vai với nàng:
“Có cần ta kéo ngươi không, chạy sẽ nhanh hơn a?”
Mãng Mãng Đích Mãng Mãng chọn cách coi như không thấy, mắt nhìn thẳng, chỉ lo bước đi.
Anh Trủng Nguyệt Tử chẳng hề để ý, cứ thế đi cạnh.
“Huynh đệ, ngươi lợi hại quá a!” – Có người kinh thán nói với Anh Trủng Nguyệt Tử.
Hắn mỉm cười, dừng hai bước nói:
“Không bỏ rơi, không từ bỏ mà!” – Nói xong lại nhanh chân đuổi theo, để lại một phố người câm nín.
Là người quen cả hai, Cố Phi bị sét đánh nặng hơn. Mãng Mãng Đích Mãng Mãng vốn cũng là nhân vật hung hãn, chỉ tiếc là mục sư, hoàn toàn không có lực chiến đấu. Đổi nghề khác, e rằng vừa rồi đã liều mạng với Anh Trủng Nguyệt Tử. Mà Anh Trủng Nguyệt Tử đối mặt với mỹ nữ thì tuyệt đối sẽ không hạ sát thủ. Lúc này thái độ của Mãng Mãng Đích Mãng Mãng đã vậy, hắn còn kéo ra “không bỏ rơi, không từ bỏ”. Da mặt người này quả thật vô song thiên hạ.
Mãng Mãng Đích Mãng Mãng, lần này ngươi gặp đối thủ rồi. Cố Phi thở dài, không biết đây là may hay rủi.
Nhưng với Cố Phi thì tuyệt đối là rủi. Anh Trủng Nguyệt Tử – tên khách không mời – đã phá hỏng việc làm ăn của hắn. Vốn dĩ Mãng Mãng Đích Mãng Mãng sẽ mua bốn năm món từ hắn.
Tên nhóc chết tiệt này! – Cố Phi âm thầm lẩm bẩm, tiện tay móc túi tiền ra đếm. Loại YY này nhiều người đều có, như thể đếm đếm thì tiền sẽ nhiều hơn.
YY đương nhiên không thể thành hiện thực, trong túi tiền vẫn là 43 kim tệ, nguyên xi không đổi.
“Ây!” – Cố Phi thở dài, lại đưa tay vào túi, như muốn moi ra đồng tiền nào bị kẹt.
Không ngờ lần mò này lại sững sờ, khi rút tay ra thì lôi theo một túi tiền khác – một túi màu đỏ sậm.
Chương 177 – Hệ thống loạn thả tiền
Ở thời kỳ đầu của trò chơi, đồ trong túi của người chơi rất ít, móc đồ ra đều chuẩn xác vô cùng.
Qua một thời gian, túi của mọi người bắt đầu phồng lên. Khi móc đồ ra thường xuất hiện sai lệch, lúc đánh nhau rút đao lại rút ra một ổ bánh mì, sự việc này xảy ra không ít, thật là khiến người ta chê cười.
Làm thế nào để sắp xếp túi hợp lý, cũng như trong chiến đấu có thể chuẩn xác, nhanh chóng rút ra vũ khí, điều này trở thành môn học bắt buộc của cao thủ.
Công phu này, Cố Phi cũng đã luyện qua, cho nên hắn móc đồ ra chuẩn xác vô cùng, một điểm sai lệch cũng không có. Điều này trực tiếp dẫn đến việc trong túi còn có một cái túi tiền mà hắn cũng không phát hiện ra.
Vì sao lại có cái túi tiền này, Cố Phi nghĩ mãi không thông. Trước hôm nay, Cố Phi vốn chưa bao giờ đếm tiền, cũng không biết rõ tình hình tài sản của mình, tóm lại khi cần tiêu thì cứ thò tay vào túi tiền mà lấy.
Trong trò chơi, túi tiền cũng giống như cái túi chứa đồ, chỉ cần còn tiền thì tay đưa vào túi tiền là có thể móc ra. Lúc này, cái túi tiền ấy, Cố Phi nắm một nắm rồi lại một nắm, càng đếm mắt càng trừng to. Rất nhanh đã đếm xong – 429 đồng vàng.
Một khoản thu vào lớn như vậy, khiến Cố Phi lập tức nghĩ đến nguồn gốc của nó.
Là tiền thắng!
Khi ở trong ngục, chơi xúc xắc với đám người Ngân Nguyệt mà thắng được.
Chỉ là không biết thế nào mà hệ thống lại cho Cố Phi thêm một cái túi tiền nữa, dẫn đến hắn nhất thời không phát hiện. Loạn thả tiền là một thói quen thường khiến người ta có được cảm giác bất ngờ đầy vui vẻ, không ngờ hệ thống đại thần cũng có sở thích này, Cố Phi thật sự rất an ủi.
Có tiền rồi, Cố Phi tự nhiên sẽ không làm thương nhân nữa, đem một đống đồ với giá siêu thấp – 20 đồng vàng – bán rẻ ngay cho một người chơi bên cạnh. Lấy tiền xong, ngẩng cao đầu mà đi.
Trở lại học viện Pháp Sư, đưa ra vàng, nhiệm vụ chuyển chức lập tức hoàn thành. NPC lão sư cười rạng rỡ, nói cho Cố Phi biết hắn bây giờ bất cứ lúc nào cũng có thể tiến hành nghi thức chuyển chức hệ Thủy hoặc hệ Điện.
Đây là chuyện lớn, thu 200 đồng vàng, hệ thống vẫn rất có trách nhiệm, giao cho Cố Phi một quyển ma pháp thủ sách, trong đó ghi rõ ràng chi tiết về hệ Thủy và hệ Điện, nhắc nhở người chơi cần cẩn trọng lựa chọn.
Cố Phi muốn chuyển hệ Thủy vốn đã là chủ ý quyết định sẵn, khác biệt giữa hai hệ kỹ năng hắn căn bản không để ý, thứ hắn cần chỉ là hiệu quả băng đông mà Pháp Sư hệ Thủy có thể phát huy. Hắn cầm thủ sách, tùy tiện lật qua một chút, rồi chuẩn bị tiến hành nghi thức chuyển chức thì bỗng nghe bên cạnh có người nói:
“Yo, là ngươi a, đã lâu không gặp a!”
Cố Phi quay đầu nhìn – Hồng Trần Nhất Tiếu.
Tên của người này quả thực đã lâu không sáng lên, Cố Phi từng cho rằng hắn đã làm đủ thử nghiệm và không còn vào trò chơi nữa, còn thấy tiếc nuối vì mất đi một quyển từ điển sống. Lúc này gặp lại, Cố Phi rất có tố chất của người chơi, ném ngay một kỹ năng Giám Định lên hắn – chỉ cấp 32. Xem ra quả thực là không chơi nhiều. Mà cả bộ trang bị trên người cũng mộc mạc đến rơi vụn. Nếu đống rác vừa rồi của Cố Phi chưa bán đi, thì một vài món còn có thể cho hắn dùng tạm.
“Đã lâu không gặp!” – Cố Phi đáp lại hắn.
“Gần đây bận quá, không có thời gian chơi game.” – Hồng Trần Nhất Tiếu than thở.
“Có tin nội bộ gì không?” – Cố Phi thuận miệng hỏi.
“Ta là một…”
“Được rồi, biết rồi!” – tuy đã lâu không gặp, nhưng Cố Phi vẫn không quên khẩu đầu thiêng của hắn.
Lúc này, Hồng Trần Nhất Tiếu liếc thấy quyển ma pháp thủ sách trong tay Cố Phi, cười nói:
“Yo, muốn chuyển chức a!”
Cố Phi gật gật đầu.
“Chuyển hệ nào?” – Hồng Trần Nhất Tiếu hỏi.
“Hệ Thủy.” – Cố Phi nói.
Hồng Trần Nhất Tiếu hơi nhíu mày.
Từ số liệu quan sát được ở hậu đài bọn họ, trong số các Pháp Sư đã chuyển chức, có đến 80% lựa chọn hệ Thủy. Điều này đối với việc kiếm tiền của công ty game thì không ảnh hưởng gì, nhưng với tư cách người chế tác trò chơi, đây lại là chuyện khiến bọn họ rất khó chịu. Dù sao hệ Điện cũng là một hệ thống được thiết kế chế tác rất tỉ mỉ, bây giờ lại không được người chơi ưa chuộng, chẳng khác nào phủ định một phần lớn công sức của bọn họ.
Hồng Trần Nhất Tiếu tự nhận rằng thiết kế của hai hệ này tuyệt đối không hề thiên vị. Hệ Thủy có hiệu quả băng đông khiến người bị chậm hành động, nhưng hệ Điện có hiệu quả tê liệt khiến đối phương không thể thi triển kỹ năng, cũng rất hữu dụng. Ngoài ra, hệ Điện còn có hàng loạt đặc điểm như kỹ năng phát động nhanh, tốc độ nhanh, công kích cao…
Lúc này, Hồng Trần Nhất Tiếu vì hệ Điện mà bất bình, trong lòng toàn nghĩ đến ưu điểm của hệ Điện. Đối mặt với tên trước mắt lại muốn gia nhập đại quân hệ Thủy, hắn không nhịn được mà nói:
“Vì sao lại muốn chuyển hệ Thủy? Kỳ thực hệ Điện cũng mạnh như nhau a!”